Long Tộc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 173

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18474

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2264

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen – Phần Hạ - Chương 7: Tổ hợp quái thú

Chương 7: Tổ hợp quái thú

"Hôm nay mưa to quá, hay là mình cứ ở lại khách sạn nhé?"

"Được. Trưa nay tôi muốn ăn cơm chiên ngũ sắc."

"Trời ạ, chúng ta đang ăn cơm chiên ngũ sắc cho bữa sáng đây này! Cậu là 'Thần cơm chiên' đấy à mà bữa nào cũng đòi ăn món đó?"

"Không phải Thần cơm chiên. Bữa tối tôi muốn ăn mì ramen của tiệm Kikanbo, còn bữa khuya thì ăn pizza nhiều thịt."

"Đúng rồi, cậu không phải Thần cơm chiên, là Hốc Thần thì có. Còn yêu cầu gì nữa không, công chúa?"

"Tôi muốn xem Fate/Zero tối nay, với lại Gundam AGE nữa."

"Cậu mà cũng biết cày phim cơ đấy!"

"Tôi muốn xem được cái kết trước khi về nhà. Ở nhà tôi không được xem tivi."

Lộ Minh Phi thầm nghĩ: 

Công chúa ơi, cậu đâu có biết phim này mỗi tuần mới ra một tập. 

Muốn xem hết kết cục của Fate/Zero thì phải ở ngoài này đến tận ngày 23 tháng 6, mà thời gian cậu "trốn nhà" chỉ được tính bằng ngày thôi. 

Nhưng những lời này chắc chắn sẽ làm Erii xúc động mạnh, cậu chẳng thể nào viết vào sổ tay cho cô đọc được. 

Chi bằng cứ tán hươu tán vượn về cơm chiên ngũ sắc và pizza nhiều thịt cho xong.

Bây giờ là 9 giờ sáng. 

Sau khi vệ sinh cá nhân, hai người ngồi thảnh thơi trước cửa sổ sát đất, trò chuyện qua lại bằng giấy bút, những mẩu đối thoại giản đơn nhưng chứa đựng một sự bình yên kỳ lạ.

Ngoài kia, cuồng phong bão tố đang càn quét khắp Tokyo. 

Mùa mưa đã kéo dài hơn 1 tháng, và hôm nay là ngày mưa khủng khiếp nhất. 

Những hạt mưa nặng trịch đập vào cửa kính phát ra những tiếng nổ giòn tan. 

Thấp thoáng trong màn mưa là những cột nước vặn xoắn như bầy rồng trắng từ tầng mây sà xuống mặt đất uống nước.

Chỉ sau một đêm, Tokyo đã biến thành một thành phố nước như Venice. 

Trên tivi, cô phóng viên đang đưa tin sát bờ kè vịnh Tokyo, nước biển đang dâng cao chóng mặt. 

Cô một tay cầm micro, tay kia phải giữ chặt vạt váy để không bị gió thổi bay tứ tung. 

Chính quyền thành phố trấn an người dân rằng hệ thống thoát nước siêu hạng G-Cans đang vận hành hết công suất, mọi người nên ở yên trong nhà.

Erii vốn đã thay bộ váy công chúa viền ren đen tím và đôi ủng cao gót yêu thích, rõ ràng là rất mong chờ chuyến đi hôm nay. 

Khi nghe Lộ Minh Phi nói kế hoạch bị hủy, đôi mắt cô thoáng qua một nét buồn bã, nhưng rồi lại ngoan ngoãn chấp nhận. 

Lộ Minh Phi thì vẫn diện bộ đồ ngủ lôi thôi, tóc tai bù xù như tổ quạ. 

Cậu nằm dài trên thảm, gối đầu lên một chiếc gối ôm, chân gác lên một chiếc khác, còn Erii thì cầm điều khiển tivi chuyển kênh liên tục.

Sau 3 ngày bên nhau, mối quan hệ giữa họ đã tiến tới một trạng thái ổn định đến lạ lùng. 

Lộ Minh Phi không còn phải khép nép hầu hạ như phục vụ một nàng công chúa xa lạ, và Erii cũng đã bắt đầu biết "làm mình làm mẩy" với cậu. 

Chẳng hạn như nếu muốn ăn cơm chiên, cô sẽ kiên trì đưa mẩu giấy trước mặt cậu cho đến khi cậu chịu đi mua mới thôi. 

Trừ những lúc đó ra, cô cực kỳ nghe lời: 

Bảo đi là đi, bảo ngồi là ngồi.

Hồi đầu, Lộ Minh Phi cứ nơm nớp lo sợ chỉ cần rời mắt một giây thôi là nàng công chúa này sẽ biến mất giữa biển người mênh mông không bao giờ tìm lại được. 

Thậm chí lúc xếp hàng mua nước, cậu cũng phải ngoái đầu nhìn cô liên tục. 

Cho đến một lần ở công viên giải trí, Erii đòi ăn kem. 

Lộ Minh Phi phải chạy theo xe kem lưu động đi xa tới tận 500m. 

Lúc cậu mồ hôi nhễ nhại cầm hai cây kem dâu và kem dưa lưới chạy về chỗ cũ, cậu sững sờ khi thấy giữa dòng người qua lại, Erii vẫn ngồi im lìm trên ghế băng, hai tay đặt ngay ngắn trên gối, tà váy và tóc mây nhẹ bay trong gió. 

Trông cô đẹp và tĩnh lặng như một bức tượng mỹ nhân bước ra từ anime.

Kể từ đó, Lộ Minh Phi mới dám rời cô một chút để đi làm việc riêng. 

Erii sẽ luôn ở đúng vị trí đó chờ anh, dường như đối với cô, thời gian trôi qua bao lâu cũng chẳng hề quan trọng, miễn là cậu sẽ quay lại.

2fc4865f-bc63-4370-b048-afff4efb82ef.jpg

Nếu cứ thế này, Lộ Minh Phi cảm thấy việc "dụ dỗ" Erii sang Mỹ chẳng có gì khó khăn. 

Trong tâm trí thuần khiết của cô, thế giới chỉ gói gọn trong thành phố này. 

Có lẽ cô sẽ hình dung Mỹ cũng chỉ là một công viên Disney khác, và chỉ cần cậu bảo đi, cô sẽ đi theo cậu đến tận cùng thế giới.

Sự hòa hợp này thật kỳ lạ, cứ như thể họ đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi, lâu đến mức cả hai đã cùng nhau già đi.

"Tokyo Love Story, ngày đếm ngược thứ 4. Bây giờ là 9 giờ 30 sáng, công việc đạo diễn của tôi bắt đầu." 

Sakatoku Mai cất bút ghi âm vào túi, chỉnh lại bộ váy Prada đen đầy quyền lực, rồi bước vào sảnh điều hành với một luồng sát khí thoang thoảng.

Nhóm chuyên gia đã ngồi sẵn quanh bàn họp chờ cô.

"Thưa các ông các bà, đây đã là ngày thứ 3 của chương trình. Trong 3 ngày qua, tiến triển giữa tân lang và tân nương gần như bằng không. Họ đi Disney, đi Palette Town, đi Ebisu... nhưng họ có nhận ra đối phương là người yêu tiềm năng không? Không hề! Trông họ giống cái gì? Một tour du lịch mini hai người à? Mục đích của các người khi để họ đi lông bông khắp Tokyo là gì thế hả?" 

Mai ném xấp hồ sơ xuống bàn, quát lớn. 

“Chuyên gia tư vấn tình cảm, tôi cần ông giải thích trước!" 

Các chuyên gia nhìn nhau ái ngại. 

Cuối cùng, Suzuki Ryoji, một người tốt nghiệp khoa Tâm lý học Đại học Tokyo danh giá hắng giọng đầy lúng túng: 

“Tôi phải thừa nhận rằng đây là thất bại lớn nhất trong 12 năm sự nghiệp của mình..."

Dưới góc nhìn của Ryoji, đàn ông và phụ nữ thường bị cuốn hút bởi dục vọng hoặc sự thấu hiểu. 

Nhưng với cặp đôi này, lúc họ tâm đầu ý hợp nhất lại là lúc... cùng nhau ăn uống. 

Điểm chung duy nhất giữa họ có lẽ là tình yêu vô hạn dành cho thực phẩm.

"Quái vật đối đầu với quái vật, đây là tổ hợp rắc rối nhất." 

Ryoji thở dài.

Mai chợt cảnh giác. 

Ryoji chỉ là chuyên gia thuê ngoài, sao ông ta lại biết dùng từ "quái vật", một thuật ngữ cấp cao của họ?

Nhưng Ryoji chỉ đang nói về lý thuyết tình cảm của mình. 

Ông chia đàn ông thành 4 loại: 

Động vật tấn công, động vật lãnh thổ, động vật ký sinh và quái vật. 

Phụ nữ cũng tương tự: 

Động vật dục vọng, động vật vật chất, động vật tâm linh và quái vật. 

Những người có tâm lý không theo số đông, logic nội tâm phức tạp không thể nắm bắt, ông đều xếp vào loại "quái vật".

"Dẫu là quái vật đi nữa, thì đây cũng là những con 'quái vật nhỏ' xinh đẹp đến mức khiến người ta phải mủi lòng mà." 

Phó đạo diễn Takemiya Kenji lên tiếng hòa giải. 

"Cái khó nhất của cặp đôi 'quái vật' này là vì thế giới nội tâm của họ hoàn toàn lệch pha, chẳng tìm thấy lấy một điểm chung để thắp lên ngọn lửa tình yêu, phải vậy không?"

"Kenji-kun nói đúng đấy. Quái vật vốn dĩ đều cô độc, nhưng nỗi cô đơn của họ không giống nhau. Họ sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt."

"Vậy thì tôi cần một phương pháp để phá vỡ rào cản giữa hai thế giới đó!" 

Mai trầm giọng ra lệnh.

Cô biết để khiến hai con người này nảy sinh tình cảm trong 1 tuần là nhiệm vụ bất khả thi. 

Nhưng Mai không phải kiểu người chấp nhận thất bại, nhất là khi "Sếp" đêm nào cũng gọi điện kiểm soát tình hình.

Nếu có thể dùng dao ép hai người này làm đám cưới, cô đã rút ra từ lâu rồi.

"Hay là... dùng cám dỗ mạnh hơn đi?" 

Chuyên gia phối đồ đề xuất. 

“Cứ cho họ vào cửa hàng nội trợ, hay đi tắm suối nước nóng, sắp xếp cho họ ở chung một phòng... Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!"

Nhóm chuyên gia bắt đầu bàn tán rôm rả về việc làm sao để "đẩy thuyền" bằng những phương thức bạo liệt hơn. 

Giữa lúc Mai sắp nổi đóa vì cái đám chuyên gia "vô dụng" này thì điện thoại cô vang lên. 

Một tin nhắn mới.

"Nếu tình yêu chưa chín, thì có lẽ gặp mặt người thân sẽ giúp chuyện này sớm định đoạt đấy." 

Tin nhắn không có số người gửi, kèm theo một bức ảnh gia đình.

Nhìn bức ảnh hiện ra, Mai trợn tròn mắt kinh ngạc. 

Cô không thể ngờ rằng giữa lúc Tokyo đang rối ren thế này, lại có một nhóm "diễn viên quần chúng" từ phương xa lặn lội tới góp vui như vậy.

—-

"Tôi nói cho ông hay, cái lão già phá gia chi tử này, ông đặt khách sạn đắt đỏ thế này làm gì? Tìm cái nhà trọ thanh niên nào đó mà tá túc không được à?" 

Người thím vừa hì hục vác cái vali cỡ đại lên giá đỡ, vừa càm ràm.

"Khách sạn 4 sao còn chẳng có phòng trống, nhà trọ thanh niên mà còn chỗ cho bà chắc?" 

Người chú vừa vào cửa đã lao ngay vào nhà vệ sinh, vừa "giải quyết nỗi buồn" vừa oang oang:

“Westin đúng là Westin, tiền nào của nấy, nhìn cái bồn tắm cẩm thạch này là thấy đáng tiền phòng rồi!"

Lộ Minh Trạch chiếm ngay lấy cái sofa, mở chai nước khoáng miễn phí ra tu ừng ực, tay cầm điều khiển tivi chuyển kênh liên tục.

"Minh Trạch, con nhìn kỹ chưa? Chai nước đó có tính tiền không? Mấy thứ ăn uống trong phòng đừng có động vào, đắt hơn bên ngoài nhiều đấy!" 

Người thím quýnh quáng như thể con trai mình vừa rút chốt một quả lựu đạn. 

Với bà, phòng khách sạn là một bãi mìn, và minibar chính là những trái mìn đợi khách sơ hở là phát nổ trong hóa đơn.

"Hừ! Uống chai nước thôi mà, có gì ghê gớm đâu? Khó khăn lắm mới ra nước ngoài chơi một chuyến, cũng phải ra dáng chút chứ!" 

Người chú nằm bò ra giường, nhún nhảy vài cái. 

"Westin có khác, cái giường này nằm sướng thật!"

Khách sạn Westin ở Ebisu. 

Gia đình chú thím của Lộ Minh Phi vừa dọn vào giữa cơn bão. 

Giá phòng 50.000 Yên một ngày khiến thím xót đứt từng khúc ruột, định quay đầu đi ra nhưng bị chú giữ lại bằng được để thuê căn phòng hai giường đơn này.

Đúng ra họ phải bay khỏi Tokyo hôm nay, nhưng bão lớn khiến sân bay đóng cửa, chuyến bay bị trì hoãn vô thời hạn. 

Giữa mùa hoa anh đào, Tokyo kín chỗ, chỉ còn những nơi đắt đỏ như Westin là sót lại vài phòng.

Thế nhưng đặt trực tiếp tại quầy lại đắt gấp mấy lần đặt trên mạng, thím trong lòng một ngàn lần không cam tâm, nhưng cũng chẳng thể kéo theo đống vali lớn nhỏ đi khắp Tokyo để cầu may giữa trời bão. Khó khăn lắm mới sang Nhật một chuyến, thím đã rêu rao với đồng nghiệp và họ hàng từ mấy tháng trước, ai nấy đều nhờ thím mua hộ đủ thứ: 

Mỹ phẩm Shiseido, socola Meiji đến máy ảnh Canon... 

Đồ mua hộ lẫn đồ nhà dùng, thím đều gom sạch sành sanh, chỉ cần vali còn một khe hở nhỏ cỡ bàn tay là thím sẽ nhét thêm ngay một gói tất chân vào cho bằng được.

Đống đồ này nếu mua ở Trung Quốc sẽ tốn thêm bộn tiền, thím tính toán việc "thồ" thật nhiều đồ về để bù lại tiền vé máy bay, nhưng giờ đây chúng lại trở thành gánh nặng.

Dẫu biết cước hành lý quá quy định có khi còn đắt hơn cả tiền đồ, nhưng thím vẫn cố đấm ăn xôi, lèn chặt cứng cả ba chiếc vali đại. 

Thím tính toán theo kiểu của riêng mình, rằng cứ nhét thêm được bao nhiêu món đồ miễn thuế là đã 'gỡ gạc' được bấy nhiêu phần tiền vé máy bay đắt đỏ

“Biết thế đi Thái Lan cho rồi, đơn vị ông chẳng phải có văn phòng đại diện bên đó sao? Còn có thể gọi họ cho xe ra đón.” 

Thím vẫn chưa thôi xót tiền phòng.

“Thái Lan sao so được với Nhật Bản? Với lại Thái Lan cũng chẳng rẻ rúng gì đâu.” 

Chú nghiêm mặt, hạ thấp giọng chỉ tay sang phòng bên cạnh: 

“Hơn nữa, chẳng phải lần này mình đi cùng nhà Giai Giai sao? Cũng phải cho người ta thấy thực lực của nhà mình chứ!”

Thím nhìn sang Lộ Minh Trạch, cuối cùng cũng im lặng. 

Vì tương lai của con trai, người làm mẹ như thím luôn có sự dũng cảm phi thường.

Đáng lẽ lúc này Lộ Minh Trạch phải đang học tại Đại học Austin ở Mỹ mới đúng. 

Năm ngoái khi nhận được giấy gọi nhập học, thím đã được dịp nở mày nở mặt suốt mấy tháng trời. 

Thế nhưng tay nhân viên lãnh sự quán Mỹ lại chẳng có mắt, cứ khăng khăng bảo Minh Trạch có ý định di cư nên không cấp visa. 

Lúc đó quay đầu thi đại học trong nước thì đã muộn, đến tháng Chín khi bạn bè nhập học hết cả, cậu chàng vẫn chỉ biết ru rú ở nhà chơi game. 

Thím đã dùng đủ mọi lời lẽ "chợ búa" nhất để hỏi thăm gia phả nhà tay nhân viên lãnh sự kia nhưng cũng vô ích, chỉ đành đi tư vấn các trung tâm du học. 

Họ bảo giấy gọi vẫn còn hiệu lực cho năm sau, nhưng một khi đã bị từ chối thì xin lại rất khó, tốt nhất nên chi tiền cho Minh Trạch đi du lịch vài nước phương Tây, có lịch sử xuất ngoại tốt thì xin visa Mỹ mới chắc ăn.

Vì vậy mới có chuyến đi Nhật mùa hoa anh đào này, thím tính tới tính lui, thấy Nhật Bản vẫn là tiện nhất.

Lần này còn có gia đình Giai Giai đi cùng. 

Cô bé tên thật là Trần Giai Vi, kém Minh Trạch một tuổi, cũng học trường Sĩ Lan và cũng đã có giấy gọi của một đại học ở Mỹ. 

Thím thấy Giai Vi rất được, diện mạo đoan trang, gia thế lại tốt. 

Bố Giai Vi là Trưởng phòng nhân sự ở đơn vị chú, một nhân vật có thực quyền. 

Lúc gặp nhau ở trường, thím cứ nắm chặt tay Giai Vi không buông, cứ như sợ con bé sẽ mọc cánh bay mất. 

Thím hết lời khen ngợi Giai Vi, không ngừng ám chỉ rằng nếu Minh Trạch nhà mình tìm được bạn gái như Giai Vi thì thím mới yên lòng, chứ sang Mỹ rồi sợ không tìm được cô gái Trung Quốc nào chất lượng như thế nữa.

Bố Giai Giai vỗ đùi đánh đét một cái: 

“Chứ còn gì nữa! Con bé nhà tôi sắp đi Mỹ du học, tôi chỉ sợ sang bên đó nó chẳng tìm được cậu người yêu Trung Quốc nào ra hồn, rồi lại dắt về một gã Tây lông thì khổ. Nhà họ Trần chúng tôi vất vả lắm mới chăm bẵm được 'bắp cải non' ngon lành thế này, chỉ sợ bị lũ heo ngoại quốc nó xơi mất!"

Mẹ Giai Giai vốn khéo léo quan sát, thừa hiểu thím đang tính toán điều gì. 

Tuy chức vụ của chú thấp hơn bố Giai Giai khá nhiều, nhưng hai đứa trẻ sắp tới đều đi Mỹ, nếu chúng thực sự nảy sinh tình cảm thì sang xứ người còn có nhau mà nương tựa. 

Mẹ Giai Giai là người cởi mở, bà biết rõ con gái một khi đã xuất ngoại thì như chim sổ lồng, có cấm cản yêu đương cũng bằng thừa. 

Chi bằng để người nhà "chỉ định" một mối, nhìn bộ dạng của Lộ Minh Trạch có vẻ hiền lành, chắc cũng chẳng dám bắt nạt con gái bà.

Thế là vài tháng nay, hai nhà Trần Lộ thường xuyên qua lại. 

Minh Trạch và Giai Giai thường được bố mẹ dẫn đi xem các bộ phim bom tấn mới nhất.

Hai đứa ngồi giữa để "nuôi dưỡng tình cảm", còn các bậc phụ huynh ngồi hai bên canh chừng như vệ sĩ.

Bản thân Minh Trạch chẳng mặn mà gì với Giai Giai. 

Cô bé tuy mặt mũi đoan trang nhưng thiếu đi nét phong tình, quyến rũ. 

Giai Giai không giống như "đại mỹ nhân" Tô Hiểu Tường, người mà chỉ cần đứng đó thôi đã là một khung cảnh động lòng người, khiến kẻ khác chỉ muốn quỳ rạp xuống gọi là "Nữ vương bệ hạ". 

Hơn nữa, Giai Giai từ nhỏ sống trong nhung lụa nên nói năng nhỏ nhẹ, nề nếp, thiếu đi cái nét u sầu, lãng mạn như cô nàng "Dấu vết hoàng hôn" trên QQ mà cậu vẫn hằng tơ tưởng.

Chú tất nhiên là hài lòng với Giai Giai, nhưng lại thấy việc thăng tiến của mình phải dựa vào "quan hệ váy vóc" của con trai thì hơi chạm tự ái đàn ông. 

Vì vậy, chú thường nói đỡ cho Minh Trạch: 

“Trẻ con bây giờ thích tự do yêu đương, mình đừng có bày đặt cái trò cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy."

Thím nghe vậy thì hầm hè: 

“Giai Giai điểm nào không tốt mà bố con ông lại khinh khỉnh thế hả? Nhà Trưởng phòng Trần mà chịu kết thân với nhà mình là mình đang 'trèo cao' đấy! Hai người tỉnh táo lại giùm tôi cái! Có giỏi thì ông cũng leo lên cái chức Trưởng phòng có thực quyền đi, lúc đó người muốn kết thông gia với nhà mình có mà xếp hàng dài!" 

Chú nghe đến đó thì xìu ngay lập tức.

Nhìn Giai Giai và Minh Trạch thầm thì to nhỏ, lòng thím ngọt lịm như rót mật, thầm nghĩ: 

Thằng con mình cuối cùng cũng làm vẻ vang tông môn! 

Trong lòng thím bấy lâu nay luôn có một nút thắt mang tên: 

Lộ Minh Phi

Thực ra ban đầu thím cũng chẳng ác cảm gì với nó, nhà có thêm miệng ăn nhưng tháng nào cũng có tiền trợ cấp từ nước ngoài gửi về, chi tiêu cho nó xong vẫn còn dư dả. 

Khổ nỗi cái thằng bé này chẳng có gì đáng yêu, nhưng thím cũng không rảnh hơi đi gây sự với một đứa trẻ ranh.

Thím chỉ khó chịu với Giovanni, mẹ của Lộ Minh Phi. 

Cùng là dâu nhà họ Lộ, nhưng Giovanni luôn toát lên khí chất tinh anh, quý phái, còn thím thì chẳng khác gì một bà nội trợ quanh quẩn xó bếp. 

Thím luôn nuốt không trôi cục tức này. 

Nhìn Lộ Minh Phi vô tích sự, thím lại thấy như mình vừa thắng được một ván. 

Ai cười sau cùng mới là người thắng! 

Con trai thím mà vượt mặt con trai Giovanni thì thím mới hả dạ. 

Vì thế, thím nằm mơ cũng muốn Minh Trạch phải thật tài giỏi.

Mọi chuyện vốn đang thuận buồm xuôi gió, cho đến khi "lão già tâm thần" Guderian xuất hiện. 

Lão tự xưng là người của một học viện quý tộc xa xôi, lặn lội đến Trung Quốc để phỏng vấn Lộ Minh Phi. 

Nhưng nhìn cái bộ dạng nịnh bợ của lão, thím thấy lão chỉ thiếu nước quỳ xuống chân thằng Phi mà tung hô nó là "Ánh sáng, là Thần thoại duy nhất, là Siêu anh hùng cứu thế giới", rồi dâng học bổng cầu xin nó nhập học. 

Thế là cái đứa "phế vật" 6 năm trời bỗng chốc đổi đời, không những giành lại địa bàn mà còn "nghiền nát" cả Minh Trạch.

Nói về tâm trạng của thím lúc đó, chỉ có thể dùng lời thoại trong một bộ manga Attack on Titan nổi tiếng: 

“Ngày hôm ấy, thím cuối cùng đã nhớ lại nỗi khiếp sợ từng bị Giovanni chi phối, và cả nỗi nhục nhã khi bị giam cầm bên cạnh bàn bếp để làm một bà nội trợ."

Kể từ đó, Lộ Minh Phi như diều gặp gió. 

Tốt nghiệp thì có tiểu thư nhà giàu lái Ferrari đến đón, họp lớp thì có đàn anh lái Porsche hộ tống, đi ăn thì toàn ở những nhà hàng đẳng cấp nhất thành phố. 

Thậm chí thím bảo nó thái củ cà rốt, nó cũng có thể huy động cả nhân viên học viện đến giúp. 

Thím nhìn thấy rõ rệt cái sự "ác ý" của Giovanni thông qua thằng con trai. 

Cuối cùng, thím không chịu nổi nữa mà cạch mặt Lộ Minh Phi. 

Đã gần 1 năm thím không gọi điện, nó gọi về thím cũng không nghe, cứ số nước ngoài là thím chặn sạch, còn cấm tiệt chú không được nghe máy. 

Những đêm vắng lặng, thím tưởng tượng cảnh nhà Lộ Minh Phi đang đoàn tụ bên Mỹ, ở biệt thự sang trọng, đi xe xịn, đeo đồng hồ hiệu, Giovanni thì xúng xính đồ hiệu New York như con bướm hoa... nghĩ đến đó là thím lại khóc ướt nửa cái gối vì uất hận.

Chỉ đến khi Giai Giai xuất hiện, thím mới tìm lại được niềm tin vào cuộc sống. 

Giovanni có giỏi đến mấy cũng chưa chắc tìm được cô con dâu hiền thục thế này đâu! 

Vì vậy, thím dốc toàn lực để vun vén, và đỉnh điểm là chuyến du lịch Nhật Bản ngắm hoa anh đào này. 

Theo lời thím, đây là "cú dứt điểm quyết định". 

Con trai thím có hơi "trèo cao" một chút, nhưng dưới gốc cây anh đào lãng mạn mà tỏ tình thì chắc chắn nhà gái sẽ không từ chối.

Nào ngờ, chuyến đi trong mơ lại gặp đúng trận đại hồng thủy trăm năm có một tại Tokyo. 

Hoa anh đào rụng tơi tả trong cuồng phong, hằng ngày cả nhà cứ ướt sũng như đi tị nạn hơn là đi nghỉ dưỡng. 

Thế nhưng chú và Minh Trạch lại chẳng mảy may để tâm, Tokyo trong bão táp lại có một vẻ đẹp riêng, hoa đào rụng phủ kín mặt sông tạo thành những "sóng hoa" rực rỡ. 

Bố mẹ Giai Giai cũng không phàn nàn, vì dù sao thím cũng đã bao trọn gói toàn bộ chi phí chuyến đi.

Trong khi chú và Minh Trạch đang lơ mơ ngủ trên giường, thím đứng hiên ngang trước cửa sổ khách sạn Westin ngắm mưa. 

Đại bão nhấn chìm cả Tokyo, và khoảnh khắc này, bóng lưng của thím trông kiêu hùng chẳng khác gì một vị tướng quân đang đứng trước làn tên mũi đạn của quân thù.

Cú dứt điểm này nhất định phải sút! 

Bức màn cuối cùng này nhất định phải chọc thủng! 

Nhất định phải rước được con bé Giai Giai về! 

Thím thầm thề độc trong lòng với ý chí kiên cường của một bà nội trợ đã trải qua trăm trận thất bại.

—-

Giữa cơn mưa xối xả, những phi đội trực thăng đen kịt đang lướt đi trên bầu trời, bên dưới là dãy núi Akaishi lởm chởm.

Đó là những chiếc trực thăng vận tải Mi-26 sơn đen truyền thống, mang trên mình biểu tượng mặt trời đỏ của Lực lượng phòng vệ Nhật Bản. 

Bên dưới thân máy bay, hệ thống giàn treo thông minh đang giữ chặt những container siêu trọng. 

Để vận chuyển khối sắt thép khổng lồ này qua địa hình hiểm trở, 8 chiếc trực thăng Mi-26 không bay thành cụm mà nối đuôi nhau như một đàn kền kền sắt khổng lồ, tạo thành một 'Chuỗi trực thăng thần tốc'.

Từ phi công cho đến lực lượng đặc nhiệm bảo vệ, không một ai biết bên trong container chứa thứ gì. 

Họ nhận lệnh cất cánh từ Hokkaido, bay qua tỉnh Aomori để bốc hàng, rồi hướng thẳng về vùng Tama ở phía tây Tokyo. 

Họ tránh xa các đô thị lớn, chọn những vùng núi hẻo lánh, nhưng thỉnh thoảng khi lướt qua đường cao tốc ở độ cao chưa đầy 100m, khối container khổng lồ trông như một "tàu mẹ không gian" đang tuần tiễu khiến người đi đường phải kinh hoàng khiếp vía.

Các bậc phụ huynh lo sợ đó là một loại vũ khí bí mật nào đó, còn lũ trẻ thì phấn phấn chỉ tay vào bóng đen khổng lồ trong màn mưa: 

“Gundam kìa!"

Minamoto Chisei ngồi tĩnh lặng ở vị trí trang trọng nhất trong khoang trực thăng, vest đen chỉnh tề, bên cạnh là thanh katana dài vỏ đen. 

Đây là vị trí của kẻ ra lệnh. 

Các sĩ quan quân đội trong quân phục phòng vệ đang tất bật vây quanh vị thủ lĩnh tối cao của giới xã hội đen Nhật Bản.

"Thưa Chỉ huy, chúng ta đã tiến gần khu vực cảnh giới quân sự Tokyo. Phi đội không có giấy phép tiến vào nội đô, xin chỉ thị tiếp theo." 

Một thiếu tá bước tới chào quân lễ trước mặt Minamoto Chisei.

"Đây là tọa độ, đưa cho phi công, hạ hàng xuống đúng vị trí đó."

Minamoto Chisei đưa ra một tấm thẻ trắng.

Viên thiếu tá thoáng do dự, nhìn xuống rừng núi xanh ngắt bên dưới. 

Những cánh rừng rậm rạp chạy dọc theo triền núi, cây cối mọc đan xen không kẽ hở. 

Từ bản đồ, đây là khu bảo tồn thiên nhiên của chính phủ, rừng rậm đến mức lối mòn cũng không có, dân sơn tràng còn chẳng muốn ở, vậy mà Chỉ huy lại ra lệnh hạ hàng xuống nơi hoang vu này.

"Báo cáo, đã đến gần tọa độ, nhưng xung quanh không có sân bay để hạ cánh."

"Mục tiêu là hồ nước phía trước mặt." 

Minamoto Chisei nói, "Ra lệnh cho phi đội treo mình ngay trên đỉnh hồ."

Đó là một hồ nước nhỏ trên núi, mặt nước chỉ chưa đầy 1km vuông, mang sắc xanh ngọc bích rực rỡ. 

Cánh hoa anh đào rừng và lá xanh rơi rụng phẳng lặng trên mặt hồ không một gợn sóng. 

Hồ nằm giữa hai vách núi, có lẽ được hình thành từ một mạch nước ngầm lớn phun trào từ lòng đất.

"Đã treo mình trên mặt hồ. Xin chỉ thị tiếp theo."

"Chuẩn bị xả hàng." 

Minamoto Chisei đứng dậy đi về phía cửa khoang.

"Nhưng bên dưới là nước... Chẳng lẽ vứt hàng xuống hồ sao?" 

Viên thiếu tá không hiểu nổi mệnh lệnh này.

"Nước ư?" 

Minamoto Chisei vỗ vai anh ta, "Thiếu tá, anh không thấy lạ sao? Giữa cuồng phong bão tố thế này mà mặt hồ lại phẳng lặng đến thế, đáng lẽ nó phải dậy sóng như ngoài biển khơi chứ."

Một tiếng động rầm rầm kinh thiên động địa vang lên từ dưới đáy hồ. 

Một chuyện không tưởng đang diễn ra: 

Mặt hồ bỗng nhiên nứt ra làm đôi! 

Mặt nước phủ đầy cánh hoa anh đào tách sang hai bên, để lộ một khe nứt đen ngòm ngày càng rộng, tựa như cảnh tượng Moses rẽ ffooi biển Đỏ.

Những cánh quạt tuabin khổng lồ đường kính hàng chục mét hiện ra dưới đáy hồ, được sắp xếp theo một vòng tròn hoàn mỹ, chậm rãi xoay tròn trong màn mưa. 

Đèn hàng hải đỏ rực bật sáng, một bệ công trình khổng lồ nằm ngay tâm điểm của cụm tuabin. 

Viên thiếu tá kinh ngạc đến há hốc mồm.

"Dự án G-Cans, mật danh 'Thần Điện Khung Sắt'. Đây là bộ phận cốt lõi của nó, giếng tích nước số 13. Nó được xây giữa hai ngọn núi với độ sâu 120m, dung tích tương đương một hồ nước ngầm cỡ trung. Mục đích là điều tiết mực nước ngầm vùng núi để tránh gây ngập lụt cho vùng kinh tế thủ đô. Mặt hồ anh thấy chỉ là lớp ngụy trang, mặt nước thực sự nằm sâu dưới lòng đất 20m. Đây chính là tấm khiên bảo vệ Tokyo không bị nhấn chìm." 

Minamoto Chisei chậm rãi giải thích.

"Thật là... một phép màu!" 

Viên thiếu tá thán phục.

"Chúng tôi là Sở Ganryu, đơn vị thiết kế và Maruyama, đơn vị thi công. Do thời tiết bất thường, chúng tôi cần tiến hành thi công khẩn cấp để nâng cấp hiệu suất cho giếng số 13. Hãy kiểm tra chữ ký của Chánh văn phòng Nội các, rồi hạ hàng xuống bệ công trình."

Siêu máy đào hầm nặng tới hàng trăm tấn, thân máy dài như một đoàn tàu thép. 

Không một phương tiện đường bộ thông thường nào có thể vận chuyển cỗ máy vĩ đại này qua những cung đường núi hiểm trở của dãy Akaishi.

Thông thường, ngay cả khi tháo rời thành từng module, việc vận chuyển và lắp ráp lại tại hiện trường cũng tiêu tốn hàng tuần, thậm chí hàng tháng trời. 

Thế nhưng, Minamoto Chisei đã dùng quyền lực tuyệt đối để huy động toàn bộ phi đội trực thăng vận tải hạng nặng Mi-26 của Lực lượng Phòng vệ trên không, thực hiện một cuộc hành quân cơ khí chưa từng có.

Mỗi chiếc trực thăng áp tải một phân đoạn cốt lõi của máy đào bên trong giàn treo thông minh. Theo kế hoạch của Miyamoto Shiyu, ngay khi các module chạm bệ công trình, đội ngũ kỹ sư cùng hệ thống cánh tay robot thủy lực với sức nâng hàng chục tấn sẽ lập tức kích hoạt. 

Dưới sự dẫn đường của các cảm biến laser định vị 3D quét chính xác đến từng micromet, các khối thép khổng lồ được đưa vào vị trí trong nháy mắt. 

Ngay khi tiếp xúc, các chốt tì điện từ sẽ phóng ra, khóa chặt cấu trúc toàn khối trước khi các bulông cơ học được siết cố định.

Chỉ cần vài giờ ngắn ngủi, siêu máy đào hầm sẽ 'mọc' lên từ lòng đất như một sinh vật cơ khí vĩ đại, sẵn sàng xuyên thủng địa tầng để tìm đến hang ổ của Thần.

Thủ tục quân sự là hợp pháp, chữ ký là thật. 

Bát Gia Jaki là một tổ chức đen, nhưng không chỉ đơn giản là xã hội đen. 

Khi cỗ máy này vận hành hết công suất, nó sẽ kéo theo cả quốc gia chuyển động cùng nó.

Mệnh lệnh của gia trưởng vừa ban xuống, Bát Gia Jaki liền hoạt động như một đội quân tinh nhuệ. 

Tachibana Masamune đi vận động giới chính trị và kinh doanh.

Sakurai Nanami lo liệu hậu cần.

Miyamoto Shiyu giám sát công trình.

Fuma Kotaro âm thầm điều động đội quân ninja ẩn nấp trong rừng sâu, sẵn sàng cắt cổ bất cứ kẻ nào thuộc Moukishu dám bén mảng tới.

Thậm chí, gia chủ Ryoma Genichiro còn được bổ nhiệm làm "Đại tá không quân dự bị", nắm quyền chỉ huy một liên đội không quân, sẵn sàng oanh tạc Giếng Đỏ nếu cần thiết. 

Để tiêu diệt Thần, mọi nguồn lực từ tài chính đến vũ lực quân đội đều đã được bày ra trên bàn cờ.

Người duy nhất không phải làm gì là Minamoto Chisei. 

Anh chỉ việc đợi, đợi đến lúc quyết chiến. 

Anh là Đại tướng, và khi Đại tướng ra trận, đó sẽ là lúc định đoạt thắng thua.

Cáp treo chậm rãi hạ xuống, container khổng lồ đáp xuống chính xác vị trí đánh dấu. 

Miyamoto Shiyu đứng dưới luồng gió từ cánh quạt trực thăng, chiếc áo blouse trắng bay phần phật. 

Anh đeo mặt nạ phòng độc, bên hông là thanh tachi Kiku-ichimonji Norimune

Từ dưới giếng sâu vọng lên tiếng rền rĩ của chất lỏng, đó là lúc 5.000 tấn thủy ngân đang được đổ đầy. 

Minamoto Shiyu đưa tay chạm vào vách giếng lạnh lẽo. 

Toàn bộ bề mặt thép và bê tông ở đây đã được sơn phủ một lớp Polymer chịu sinh học đặc chế, với cấu trúc Biostabletương tự PEEK và PTFE cường độ cao.

Anh biết rõ loài Cá Rắn tiết ra dịch chiết sinh học có thể làm mềm kim loại chỉ trong tích tắc, nhưng lớp polymer này sẽ trơ lỳ trước mọi tác động của enzyme phân rã, vô hiệu hóa chúng trong ít nhất nửa ngày, đủ thời gian để 5.000 tấn thủy ngân hoàn tất 'nghi thức hành hình' của mình. 

Mọi kịch bản phá hoại đều đã được tính toán bởi bộ não thiên tài của phe kỹ thuật.

Một khi hầm đào xong, nước sông Akaoni cùng hàng vạn phân loại rồng và cả vị Thần đang phôi thai sẽ rơi thẳng xuống cái bẫy thủy ngân này. 

Đó sẽ là ngày tận thế của chúng.

Miyamoto Shiyu nâng thanh kiếm lên trước ngực, mũi kiếm hơi chếch xuống, rồi khẽ cúi đầu về phía bóng người trên trực thăng.

Anh biết, ở phía bên kia, người đó cũng đang thực hiện cùng một động tác với thanh cổ kiếm Kumokiri.

Đó là nghi lễ tôn kính giữa những võ sĩ đạo.

Container hạ cánh vững chãi, phi đội trực thăng quay đầu bay về căn cứ. 

Nắp giếng Đỏ khổng lồ rầm rầm đóng lại. 

Khi tia sáng cuối cùng biến mất khỏi khe hở, Miyamoto Shiyu chợt thấy những cánh hoa anh đào rừng rụng rơi, lững lờ trôi vào trong bóng tối sâu thẳm của ngôi giếng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!