Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

(Hoàn thành)

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

비타로사

Tôi đã chuyển sinh thành nhân vật phụ trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn. Và nhân vật chính lại ám ảnh với tôi...

84 1403

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

(Hoàn thành)

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

일과이

Trên đường đi, anh gặp Han Gyeoul, một thực tập sinh trẻ tuổi đầy tham vọng với tiềm năng to lớn nhưng lại gặp nhiều bất hạnh. Số phận của họ đan xen vào nhau khi họ cùng nhau vượt qua bối cảnh đầy hi

223 4420

Biên niên sử về những gian truân của Komachi thời kỳ Sengoku

(Đang ra)

Biên niên sử về những gian truân của Komachi thời kỳ Sengoku

Kyouchikutou

Sống sót qua thời kỳ Sengoku ——– chỉ vậy thôi.

20 605

Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

(Đang ra)

Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Còn tôi... là kẻ giành lấy những cô gái bên cạnh các nam chính ấy

369 4683

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Tạm ngưng)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 1819

Chương 88 - Buổi Hẹn Hò Đầu Tiên

Chương 88 - Buổi Hẹn Hò Đầu Tiên

Sáng thứ Bảy, sau một cơn mưa rào nhẹ, ánh mặt trời len lỏi qua những tầng mây mỏng, tỏa ánh sáng ấm áp xuống những con phố.

Trên vỉa hè, Mộc Tiểu Chiêu đứng trước một khung cửa kính trưng bày, khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình — một chiếc váy yếm cổ trắng kết hợp với chiếc túi tròn nhỏ, chân đi đôi giày Mary Jane đen tuyền (không ăn được).

Vì lo lắng về việc phối đồ không hợp, Mộc Tiểu Chiêu đã đặc biệt tham khảo tạp chí thời trang mới nhất để phối hợp trang phục hôm nay, và hiệu quả trông khá ổn.

Cô nhẹ nhàng xoay người, vạt váy tung bay trong gió như những làn sóng trắng xô dạt.

【ꉂ(ˊᗜˋ*) Tinh! Bổn miêu đã nâng cấp hệ thống chấm điểm nhan sắc! Chỉ số đáng yêu của ký chủ hôm nay: ★★★★★!】

“Tất nhiên rồi, gu thẩm mỹ của tôi là vô đối.” Mộc Tiểu Chiêu gật đầu hài lòng.

Dù từng ở trong cơ thể nam giới, cô vẫn luôn giữ tâm hồn thuần khiết của một thiếu nữ, đào sâu nghiên cứu về lối sống của những cô gái xinh đẹp.

Để chuẩn bị cho buổi đi chơi với Du Hi, cô đã thức khuya đêm qua để hoàn thành kế hoạch hẹn hò, chi tiết tỉ mỉ từ trang phục, bữa ăn cho đến lộ trình, thể hiện kết quả của nhiều năm nghiên cứu.

Cuối cùng, cô đi bộ đến điểm hẹn đã định.

Tiếng ve mùa hè kêu râm ran không ngớt, con đường được che bóng bởi những hàng cây xanh mướt.

Mộc Tiểu Chiêu đứng dưới bức tượng điêu khắc được chỉ định, liếc nhìn xuống điện thoại; mười phút đã trôi qua, vậy mà Du Hi vẫn chưa đến.

Cô khẽ thở dài, ngón tay vô thức mân mê góc váy, cảm thấy hơi lo lắng: “Chị ta không cho mình leo cây đấy chứ? Không thể nào, không thể nào…”

Nếu chị ta leo cây, nhiệm vụ trị giá một trăm nghìn tệ sẽ tan thành mây khói mất!

Cô nhìn quanh.

Công viên nhộn nhịp người qua lại. Mộc Tiểu Chiêu quét mắt qua đám đông nhưng không thể tìm thấy bóng dáng quen thuộc đó.

“Hay là mình nhớ nhầm giờ? Hoặc nhầm địa điểm nhỉ?” cô khẽ lẩm bẩm một mình.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân sôi nổi vang lên từ phía sau.

Mộc Tiểu Chiêu đột ngột quay lại, và kìa, Du Hi đang đi về phía cô, mái tóc đen bay nhẹ trong gió, cô mặc một chiếc áo dệt kim mỏng kết hợp với váy xếp ly màu xám nhạt.

“Xin lỗi vì đã để em phải đợi.”

Giọng của Du Hi vẫn bình thản, nhưng có một sự dịu dàng hiếm thấy trong tông giọng.

Mộc Tiểu Chiêu đứng hình một lúc rồi nở một nụ cười rạng rỡ: “Không sao đâu! Chỉ cần cậu đến là được rồi!”

Du Hi đi đến bên cạnh cô, ánh mắt dừng lại trên người Mộc Tiểu Chiêu vài giây.

“Hôm nay trông em rất đáng yêu.”

“Thật sao?” Mắt Mộc Tiểu Chiêu sáng rực lên.

“Thật mà,” Du Hi nhẹ nhàng vỗ vai cô, ra hiệu cho cô đi theo, “Đi thôi, chúng ta đang hướng tới đài phun nước, đúng không?”

“Ừm!”

Mộc Tiểu Chiêu gật đầu, rảo bước nhanh hơn để bắt kịp.

Hai người đi song song trên con đường trong công viên, ánh sáng buổi sáng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lớn nhỏ khác nhau trên mặt đất.

“Tớ đã lên kế hoạch cho lộ trình hôm nay rồi,” Mộc Tiểu Chiêu hào hứng nói. “Đầu tiên, chúng ta sẽ đi chụp ảnh bên đài phun nước, sau đó đến tiệm bánh ngọt gần đó. Tớ nghe nói bánh mousse ở đó siêu ngon luôn! Buổi chiều, chúng ta có thể đi mua sắm, rồi sau đó…”

Cô cứ huyên thuyên mãi, còn Du Hi thì lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.

“…Còn cậu thì sao, Du Hi? Cậu nghĩ thế nào?”

Nhận ra mình đã vô tình nói quá nhiều, Mộc Tiểu Chiêu hạ thấp giọng xuống một chút, liếc nhìn về phía Du Hi, “Hay là cậu có nơi nào muốn đi không?”

“Không, cứ làm theo những gì em đã sắp xếp đi,” Du Hi trả lời với một nụ cười.

Trong biểu cảm đó, có một lời chưa nói ra: Chỉ cần ở bên em, đi đâu cũng được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!