Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2891

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2657

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9621

Chính Truyện - Người Tình Ốm Yếu - Chương 72 - Đoạn Video Thứ Hai

Chương 72 - Đoạn Video Thứ Hai

“Cậu có muốn uống cà phê không? Hay là nước ép? Cậu thích gì?”

Kỷ Thiếu Minh vừa đi vừa để ý đến vị trí của Du Hi ở phía sau không xa, đảm bảo rằng mình không đi quá nhanh và bỏ rơi cô.

“Tôi không uống gì đâu. Chẳng phải cậu vẫn cần tập bóng rổ sao? Tôi sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của cậu đâu.”

“Không sao, tớ có thể tập sau cũng được,” Kỷ Thiếu Minh nhanh chóng xua tay. “Cậu tìm tớ để nhờ giúp đỡ à? Là chuyện liên quan đến cô Tống sao?”

Đúng như dự đoán, Du Hi gật đầu.

Kỷ Thiếu Minh gặng hỏi thêm: “Có chuyện gì vậy… Họ lại bắt nạt cậu nữa à?”

Du Hi thở dài và gật đầu, nhìn nghiêm túc vào mắt Kỷ Thiếu Minh.

“Phải, Kỷ bạn học. Tôi đành phải nhờ cậu giúp một việc vậy.”

Vài từ đó dường như chạm vào điều gì đó sâu thẳm trong lòng Kỷ Thiếu Minh, sự hứng thú của cậu tăng lên và cậu bắt đầu chú ý lắng nghe.

“Thực ra, tôi đến đây là vì Điền Tử cần tôi giúp.”

Du Hi tiếp tục, “Điền Tử là bạn của Tống Trác Trác, và cậu cũng biết họ chưa bao giờ hòa thuận với nhau mà.

Gần đây, Điền Tử yêu cầu tôi làm một việc cho cô ta, nói rằng nếu tôi không làm, cô ta sẽ gây rắc rối cho tôi. Tôi thực sự rất sợ và không còn cách nào khác là phải đến tìm cậu.”

Kỷ Thiếu Minh chăm chú lắng nghe, lông mày nhíu lại.

Nhìn cô gái mảnh mai, xinh đẹp nhưng luôn toát ra vẻ xa cách này, cậu không khỏi cảm thấy muốn che chở, nhất là khi nhớ lại những lần cô bị bắt nạt ở trường.

Cậu đã nhận thấy vết sẹo mờ trên mặt Du Hi khi họ ở sân bóng rổ.

Chắc chắn cô ấy lại bị bắt nạt rồi.

Suy nghĩ này khiến Kỷ Thiếu Minh càng cảm thấy thương cảm cho Du Hi hơn.

Cậu tin rằng cô cần cậu nhưng bấy lâu nay vẫn giả vờ mạnh mẽ để tránh làm phiền cậu, điều đó khiến cô luôn giữ khoảng cách.

Điều cậu cần làm là phá vỡ lớp băng bao quanh trái tim cô gái xinh đẹp này!

“Cứ nói đi! Tớ sẽ giúp cậu.”

Du Hi khẽ gõ những đốt ngón tay lên mặt bàn gỗ, ngừng lại một chút rồi nhìn Kỷ Thiếu Minh với vẻ chân thành:

“Chuyện là thế này: Điền Tử thầm thích cậu, chắc cậu cũng biết điều đó.”

Kỷ Thiếu Minh suy nghĩ một chút. Cậu có rất nhiều người hâm mộ và đã nhận được thư tình từ vô số cô gái, trong đó có một người tên là Điền Tử.

Cậu chợt nhớ lại ngày hôm đó, một cô gái với mái tóc nhuộm lòe loẹt đã chặn cậu ở cửa sau phòng tập thể dục, đưa cho cậu một bức thư tình.

Mặc dù cô ta không phải gu của cậu, cậu vẫn nhận bức thư vì phép lịch sự.

Du Hi tiếp tục, “Cũng không có gì to tát; Điền Tử chỉ nhờ tôi lấy lại bức thư tình của cô ta thôi.”

“À, chỉ vậy thôi sao?” Kỷ Thiếu Minh có chút ngạc nhiên.

Du Hi gật đầu: “Điền Tử không nói rõ lý do cụ thể. Cô ta chỉ muốn tôi làm việc này. Tôi biết có thể sẽ làm phiền cậu, nhưng tôi cảm thấy mình không có sự lựa chọn nào khác.”

“Không hề! Chuyện nhỏ này tớ xử lý được.”

Kỷ Thiếu Minh trả lời, bắt đầu lục lọi trong ba lô.

Cậu đã ném bức thư tình nhận được vào đó mà thậm chí chưa hề mở ra, và giờ cậu lôi nó ra, vẫn còn nguyên vẹn, đưa lại cho Du Hi.

“Đưa cái này cho cô ấy thì họ sẽ không làm phiền cậu nữa đúng không?”

“Ừm, cảm ơn Kỷ bạn học.”

Du Hi nhận lấy chiếc phong bì màu hồng và ngước lên nhìn cậu, để lộ một nụ cười hiếm hoi.

Một làn gió nhẹ thổi qua, và những tia nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên khuôn mặt cô một góc bốn mươi lăm độ, tạo nên một luồng ánh sáng ấm áp.

Tim Kỷ Thiếu Minh lỡ nhịp trước cảnh tượng đó.

Cô ấy đẹp không thể chối cãi.

So với vô số người hâm mộ với đủ loại nhan sắc, vẻ đẹp lạnh lùng kết hợp với cảm giác mong manh của Du Hi chính xác là gu của Kỷ Thiếu Minh.

“Không có gì đâu… Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”

Mắt cậu mở to đầy ngưỡng mộ, và cậu thấy mình thốt lên những lời đó mà không hề nhận ra.

Sau khi nhận được thư, Du Hi đứng dậy và khẽ gật đầu.

“Cảm ơn vì hôm nay nhé. Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa.”

Thấy cô định rời đi, Kỷ Thiếu Minh cảm thấy lo lắng: “Ừm, Du Hi này, khi nào rảnh chúng ta có thể gặp riêng được không?”

“Gần đây tôi hơi bận; để lần sau nói nhé.”

Du Hi mỉm cười và vẫy tay khi quay người rời đi.

Kỷ Thiếu Minh vẫn chìm đắm trong những mộng tưởng ban ngày, không hề hay biết rằng ngay khi Du Hi quay lưng lại, vẻ mặt dịu dàng của cô biến mất ngay lập tức, thay vào đó là một nụ cười khẩy.

Cô siết chặt phong bì, tùy tiện lật xem vài trang.

Bên trong là những dòng tỏ tình sến súa, cùng với những lời than vãn thảm thiết và lăng mạ Tống Trác Trác cùng các cô gái khác.

Có vẻ như trải nghiệm trước đó ở sân bóng rổ đã khiến Điền Tử lo lắng rằng Kỷ Thiếu Minh sẽ có ấn tượng xấu về mình, khiến cô ả phải đưa ra nhiều lời bào chữa trong thư tình, chẳng hạn như “bị Tống Trác Trác ép buộc”.

Đây là bước thứ hai trong kế hoạch của cô.

Đoạn video đầu tiên liên quan đến quá khứ của Mộc Tiểu Chiêu đã bị xóa, nhưng vẫn còn đoạn thứ hai.

Du Hi biết rất rõ mối quan hệ của mình với Điền Tử và hiểu rằng đối phó với cô ả không thể đơn giản như xử lý mấy người bạn cùng phòng của Mộc Tiểu Chiêu.

Như cô đã suy luận trước đó, những video này không phải do Tống Trác Trác cố tình quay. Tống Trác Trác vốn kín đáo sẽ không bao giờ để lại bằng chứng rõ ràng như vậy trên điện thoại cho người khác tìm thấy.

Sự thật rất rõ ràng: các video đã được Điền Tử bí mật quay lén mà Tống Trác Trác không hề hay biết.

Về ý định quay video của Điền Tử, Du Hi chưa biết, nhưng cô chắc chắn rằng một khi Tống Trác Trác biết về sự tồn tại của chúng, cô ta sẽ khăng khăng đòi xóa bỏ.

Mượn tay Tống Trác Trác ép Điền Tử xóa video thuận tiện hơn nhiều so với việc Du Hi tự mình ra tay.

Khi Du Hi đang suy tính, một sự ồn ào đột ngột nổ ra gần đó.

Con đường phía trước bị chặn lại bởi một đám đông.

“Đàn chị! Sản phẩm giảm cân lần trước chị quảng cáo hiệu quả với em lắm!”

“Hạ học tỷ, em có thể kết bạn với chị được không?”

Đứng giữa đám đông là ngôi sao của trường, chủ tịch hội học sinh Học viện Thiên Ngự — Hạ Tố Y.

Cô ta mặc một chiếc váy da ngắn, vẫn như mọi khi, trang điểm hoàn hảo và móng tay sơn kim cương lấp lánh. Mái tóc xoăn màu hồng đặc trưng được buộc thành kiểu đuôi ngựa.

Hạ Tố Y đang cười nói với những người xung quanh, dường như đang thảo luận về một hoạt động mới nào đó, và bầu không khí rất sôi nổi.

Tuy nhiên, khi Du Hi lọt vào tầm mắt, nụ cười của cô ta thoáng khựng lại.

“Cảm ơn mọi người, nhưng mình có việc phải đi trước đây.”

Đột nhiên, Hạ Tố Y tách đám đông và vội vã đi về phía Du Hi, vẻ mặt khẩn trương.

“Học tỷ? Chị đi đâu vậy? Chị có đến buổi tiệc giao lưu tuần sau không?”

Một cô gái kiễng chân cố gọi với theo, nhưng Hạ Tố Y phớt lờ, như thể không nghe thấy.

Cô ta băng qua đường trên đôi bốt da cao gót, thản nhiên vuốt lại những lọn tóc xoăn bồng bềnh trước khi dừng lại ngay trước mặt Du Hi.

“Du Hi, chào buổi sáng,”

Cô ta nói với một nụ cười lịch sự, đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Du Hi. “Tôi vừa thấy cậu nói chuyện với thiếu gia nhà họ Kỷ. Tôi có thể biết là chuyện gì không?”

“Hình như không liên quan đến cậu.”

Du Hi trả lời lạnh lùng.

“Không nói cũng không sao. Tôi chỉ hỏi thôi mà,” Nụ cười của Hạ Tố Y trở nên có chút cứng nhắc. “Tôi nhận thấy cậu ta có vẻ quan tâm đến cậu, nên tôi chỉ thể hiện sự quan tâm chút thôi.”

“Tôi đang cản đường cô Hạ sao?”

Du Hi khoanh tay, nhìn Hạ Tố Y với ánh mắt khinh thường, pha lẫn sự khó chịu.

Tuy nhiên, Hạ Tố Y lắc đầu nghiêm túc.

“Không hề! Tôi chỉ nghĩ cậu ta có thể là một cơ hội tốt cho cậu. Du Hi, cậu không thể cứ sống thế này mãi được. Nếu cậu có thể dựa vào cậu ta, chẳng phải đó là chuyện tốt cho cậu sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!