Chương 29 - Mớ Tri Thức Kỳ Lạ
Dưới ánh đèn đường trên lối đi trong khuôn viên trường, Thẩm Vạn Gia say khướt dựa nặng lên vai Mộc Tiểu Chiêu, gần như coi cô làm gậy chống.
Triệu Mộng Mộng và Trương Qua đi phía trước. Trương Qua trong trạng thái ngà ngà say đặc biệt lắm lời, vừa đi vừa huyên thuyên trò chuyện với Triệu Mộng Mộng, giọng nói vang xa cả mấy mét.
Mộc Tiểu Chiêu thì khá trầm lặng. Tâm trí cô vẫn còn đắm chìm trong số điểm vừa nhận được, suy nghĩ xem phải hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo thế nào.
Mải mê suy nghĩ, cô không chú ý tới một bóng người nhỏ nhắn đang đi tới từ phía trước. Một cô gái đang tiến lại gần, khẽ vẫy tay như muốn chào hỏi cô.
Gió đêm khẽ thổi, hai người lướt qua nhau. Khi nhận ra Mộc Tiểu Chiêu không hề đáp lại, bước chân cô gái kia khựng lại trong giây lát, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng.
Cô nhìn Mộc Tiểu Chiêu đang nói cười rôm rả cùng bạn cùng phòng, biểu cảm dần trở nên phức tạp.
“Tiểu Chiêu…”
Lâm Chu Diệp khẽ gọi tên Mộc Tiểu Chiêu, rồi cúi đầu nhìn điện thoại. Trên màn hình là hàng loạt tin nhắn chưa được hồi đáp.
Từ hai tiếng trước cho tới giờ, không có lấy một tin trả lời.
“Sao cậu không trả lời tin nhắn của mình?”
Cô siết chặt điện thoại trong tay. Gió mát lùa qua, thổi tung mái tóc nâu sẫm cùng vạt áo. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, bóng dáng Lâm Chu Diệp trông có phần cô độc.
……
Về đến ký túc xá, Mộc Tiểu Chiêu bật đèn rồi ngồi phịch xuống ghế, lúc này mới phát hiện Lâm Chu Diệp đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn, hỏi han chuyện bị Tống Trác Trác bắt nạt.
Do mải ăn tối, cô không chú ý tới điện thoại, để Lâm Chu Diệp chờ khá lâu.
Mộc Tiểu Chiêu vội vàng xin lỗi và giải thích.
Mộc Tiểu Chiêu: Xin lỗi Chu Diệp nha! Mình đi ăn với bạn cùng phòng nên không xem điện thoại.
Một lúc sau, Lâm Chu Diệp trả lời, hoàn toàn không nhắc tới chuyện bị bỏ lơ.
Lâm Chu Diệp: Tiểu Chiêu, sau khi chúng ta tách ra hôm nay, Tống Trác Trác có làm gì cậu không?
Sự lo lắng ấy khiến lòng Mộc Tiểu Chiêu ấm lên. Cô nhanh chóng gõ chữ.
Mộc Tiểu Chiêu: Không có gì nghiêm trọng đâu. Bọn họ chỉ chặn mình ở ký túc xá gây sự thôi.
Mộc Tiểu Chiêu: Nhưng không sao cả, mình đã giải quyết xong rồi! (dễ thương.jpg) Đừng lo!
“Giải quyết?”
Lâm Chu Diệp vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Lần trước, Mộc Tiểu Chiêu hoàn toàn không có sức phản kháng. Lần này rốt cuộc đã giải quyết bằng cách nào?
Biểu cảm cô càng thêm rối rắm.
Lâm Chu Diệp: Tiểu Chiêu, cậu xử lý thế nào? Có nói với giáo viên không?
Mộc Tiểu Chiêu: (ngơ ngác.jpg) Không, mình tự giải quyết. Mình không còn trong nhóm của họ nữa.
Sau khi gửi tin này, phía trên khung chat hiện lên dòng “đang nhập…” rất lâu.
Đợi một hồi, cuối cùng tin nhắn mới hiện ra.
Lâm Chu Diệp: Chẳng phải mình đã nói với cậu là đừng phản kháng sao?
Hả?
Chỉ một câu ấy đã khiến nụ cười trên mặt Mộc Tiểu Chiêu lập tức biến mất.
Nghe thật kỳ lạ. Chẳng lẽ Lâm Chu Diệp không hiểu cô đang nói gì sao?
Mộc Tiểu Chiêu: Chu Diệp… cậu có hiểu lầm gì không? Bọn họ không làm mình bị thương.
Lâm Chu Diệp: Vấn đề không phải cái đó, Tiểu Chiêu. Mình đã nói là nếu cậu gặp rắc rối thì mình sẽ chi tiền giúp. Cậu chỉ cần nhẫn nhịn là được, sao vẫn không nghe lời mình?
Lâm Chu Diệp: Tiểu Chiêu, cậu thật sự chẳng hiểu mình gì cả.
Đầu óc Mộc Tiểu Chiêu chậm chạp hẳn đi.
Lâm Chu Diệp là bạn thân của cô. Chẳng phải cô ấy nên vui mừng vì Mộc Tiểu Chiêu cuối cùng cũng thoát khỏi đám người kia sao?
Vì sao lại nói ra những lời khó hiểu như vậy?
Cô gõ bàn phím hồi lâu mà không biết phải trả lời thế nào, đành gửi mấy câu nói nhẹ nhàng để xoa dịu bầu không khí…
Mộc Tiểu Chiêu: Chu Diệp, nghe mình nói đã (tin nhắn bị đối phương từ chối)
Mộc Tiểu Chiêu: ? (tin nhắn bị đối phương từ chối)
Một dấu chấm than đỏ hiện lên trên màn hình.
Cô đã bị Lâm Chu Diệp chặn.
“Hả?”
“Chuyện gì vậy? Mình đã làm sai điều gì sao?”
Tay cầm điện thoại của Mộc Tiểu Chiêu cứng đờ trong giây lát, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Cô lướt lại lịch sử trò chuyện, nhưng không thấy có gì bất thường.
Trong ký ức về cách chủ nhân cũ qua lại với Lâm Chu Diệp, đôi khi Lâm Chu Diệp cũng làm mấy chuyện kỳ quặc, nhưng sau đó lại làm lành.
Mộc Tiểu Chiêu không khỏi nhớ tới kiếp trước, mỗi lần cãi nhau với bạn gái là bị chặn liên lạc mấy ngày liền, khiến cô phát điên.
Vì sao có người lại thích làm như vậy chứ?
Thôi vậy, cũng không phải chuyện lớn. Đợi Lâm Chu Diệp nguôi giận rồi nói tiếp cũng được.
Dù có hơi buồn vì hành động của Lâm Chu Diệp, Mộc Tiểu Chiêu cũng không để tâm quá lâu, cất điện thoại vào balô.
Nhìn giờ, cô phát hiện đã muộn. Cô ngáp một cái rồi đi rửa mặt.
……
Sau khi giải quyết xong chuyện của Tống Trác Trác, chỉ vài ngày sau, kỳ thi tháng của môn chuyên ngành đã cận kề.
Môn học này khá khó, hầu hết sinh viên đều thu lại vẻ ham chơi, tụ tập trong thư viện để ôn tập. Mộc Tiểu Chiêu cũng không ngoại lệ.
Chỉ là, cô có một kế hoạch khác cho lần ôn tập này.
Nếu nhất định phải xây dựng quan hệ tốt với nữ chính, vậy lần ôn tập này có thể trở thành một “điểm cốt truyện” mới hay không?
Không chần chừ, Mộc Tiểu Chiêu gửi tin nhắn cho Du Hi.
Mộc Tiểu Chiêu: ٩(ˊvˋ*)و Này Du Hi! Có vài chỗ môn này mình không hiểu lắm, cậu có thể dạy mình không? Mình mời trà sữa!
Du Hi: 2 giờ chiều, tầng hai thư viện.
Gần như là trả lời ngay lập tức, hơn nữa còn rất dứt khoát!
Cầm điện thoại, Mộc Tiểu Chiêu không nhịn được vui vẻ.
“Tuyệt, kế hoạch chiến lược thư viện thành công rồi!”
【乁( ˙ ω˙乁) Ký chủ, cố lên!】
Về chiến lược tiếp cận Du Hi trong thư viện, Mộc Tiểu Chiêu đã học được không ít chiêu từ một “chuyên gia” trên mạng về cách thu hút con gái.
ID của chuyên gia đó là Deep Forest Library.(E: lmao, tên tác)
“Chiến lược tăng độ hảo cảm trong thư viện!”
Giữa video, một chú cá heo xanh nhảy ra, dùng giọng hoạt hình đáng yêu mà nói.
(Cá heo đẩy cặp kính học thuật tưởng tượng)
“Muốn tăng hảo cảm thông qua việc học chung? Để tôi chia sẻ ba chiêu mở khóa ‘Tri Thức No Yui’:
“Thứ nhất, dùng những động tác nhỏ đáng yêu để ghi điểm! Khi hỏi bài thì nghiêng đầu 45 độ, lúc bí thì cắn nhẹ đầu bút như nai con…”
Mộc Tiểu Chiêu gật đầu lia lịa, học rất chăm chú, còn hệ thống trong đầu thì hiện lên biểu cảm khó tả.
【⚆_⚆? Ký chủ, cô thật sự nghĩ mấy thứ này có tác dụng sao? Bổn miêu thấy khá nhảm.】
【⚆_⚆? Đặc biệt là đoạn ‘động tác nhỏ đáng yêu’, không sợ người khác nghĩ cô ngốc à?】
“Ừm… thử một chút xem sao?” Mộc Tiểu Chiêu suy nghĩ rồi nói, “Dù sao mình cũng không rành cách tiếp xúc với con gái, cứ thử đại vậy!”
【Σ(っ °Д °;)っ Bổn miêu có dự cảm không lành!】
……
Vì vậy, sau khi ghi nhớ toàn bộ chiến lược, chiều hôm sau, Mộc Tiểu Chiêu đúng giờ xuất hiện ở tầng hai thư viện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
