Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

519 1387

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

317 1302

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

18 54

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

390 1040

Tập 01 - Chương 1 - Phản Diện? Lật Tung Kịch Bản!

Chương 1 - Phản Diện? Lật Tung Kịch Bản!

“Còn đứng đó làm gì? Mau cắt tóc nó đi!”

Trong phòng học tối tăm, vài bộ bàn ghế bị bỏ hoang chất đống ở góc tường, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Mộc Tiểu Chiêu siết chặt cây kéo trong tay, run rẩy bước lên phía trước.

Trước mặt cô là một thiếu nữ tóc đen, gương mặt lạnh lùng, bị trói chặt vào ghế.

Toàn thân thiếu nữ đã ướt sũng. Bộ đồng phục học sinh bán trong suốt dán sát vào da thịt, gấu váy rách nát, trên đôi tất đen chi chít những lỗ thủng.

Mộc Tiểu Chiêu nuốt khan, nỗi bất an âm thầm lan rộng trong lòng.

Vài ngày trước, cô đã xuyên vào một câu chuyện xoay quanh nữ chính mạnh mẽ bước trên con đường báo thù, và trở thành một nhân vật phụ phản diện nhỏ bé, bị đám phản diện lợi dụng.

Ngày qua ngày, cô bị sai bảo bởi kẻ đứng đầu phe phản diện, buộc phải làm đủ thứ chuyện xấu xa.

Dù chỉ đọc qua phần giới thiệu ngắn ngủi, nhưng nhờ ký ức của nguyên chủ, Mộc Tiểu Chiêu vẫn nhận ra — cô gái tóc đen trông yếu ớt trước mặt chính là nữ chính thực sự của nguyên tác, Du Hi.

Theo cốt truyện, giai đoạn đầu đám phản diện sẽ hoành hành không kiêng dè, nhưng đến hậu kỳ, tuyến báo thù của nữ chính sẽ chính thức mở ra — và không một kẻ nào trong số đó thoát khỏi kết cục bi thảm.

Còn hiện tại, cô — một kẻ ngoài cuộc — lại đang bị sai khiến, trực tiếp bắt nạt nữ chính ngay trước mắt.

“Đừng có đứng trơ ra đó! Tao nói mày không nghe à? Cắt tóc nó đi!”

Sau lưng Mộc Tiểu Chiêu, một nữ sinh tóc vàng trang điểm đậm khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén trừng thẳng vào lưng cô. Xung quanh còn có vài kẻ theo hầu.

Cô ta là Tống Trác Trác, một phản diện nhỏ xuất hiện ở giai đoạn đầu câu chuyện.

Và hiện tại… Mộc Tiểu Chiêu được xem như người của phe cô ta.

“Ư…”

Trước mặt là nữ chính chân chính, sau lưng lại là “đại tỷ” hiện tại. Một loli yếu ớt như cô thì phải làm gì khi bị kẹp giữa hai bên?

Tay cầm kéo của Mộc Tiểu Chiêu run nhẹ, đầu óc rối bời.

“Nếu mày còn không làm, tao sẽ không tha cho mày đâu!”

Chờ đợi quá lâu, Tống Trác Trác cuối cùng cũng không kiềm được cơn tức giận.

“C–chờ một chút! Em hiểu rồi!”

Không được! Trước mắt tuyệt đối không thể đắc tội với Tống Trác Trác!

Mộc Tiểu Chiêu nghiến răng.

Trong thế giới tiểu thuyết đầy kịch tính này, kẻ mạnh chính là trật tự. Cô không có bất kỳ địa vị nào trong học viện. Chọc giận phản diện đầu sỏ, cô rất có thể sẽ còn chết nhanh hơn.

Nghĩ vậy, cô cẩn thận đưa kéo lên mái tóc mái của Du Hi.

Chỉ cần cắt một chút… chắc sẽ ổn thôi, đúng không?

Cô tự an ủi mình trong lòng.

Ngay lúc đó, Du Hi đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ thẫm khóa chặt lấy Mộc Tiểu Chiêu, ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá.

“Sao? Không nỡ ra tay à?”

Du Hi khẽ nhếch cằm, giọng nói đầy mỉa mai. Dáng vẻ kiêu ngạo ấy hoàn toàn không giống một kẻ đang bị bắt nạt.

Mộc Tiểu Chiêu cắn chặt môi, lưỡi kéo sắc bén khẽ lướt qua một lọn tóc.

Cách.

Mái tóc đen rơi xuống sàn. Dây thần kinh của Mộc Tiểu Chiêu căng cứng, cô không dám đối mắt trực diện với Du Hi.

Ngay khi cô hạ quyết tâm dừng lại —

Reng reng—

Tiếng chuông vào lớp đột ngột vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của phòng học cũ.

Mộc Tiểu Chiêu thở phào một hơi dài.

Chuông này đến quá đúng lúc! Gần như là ân nhân cứu mạng!

“Đại tỷ, chúng ta nên quay về thôi…” Một đàn em dè dặt nhắc nhở Tống Trác Trác. “Tiết sau giáo viên sẽ điểm danh.”

“Hừ!”

Tống Trác Trác đá mạnh vào chiếc bàn bên cạnh, rồi trừng mắt nhìn Du Hi đầy hung hãn.

“Hôm nay coi như tao tha cho mày. Lần sau chưa chắc đâu!”

Nói xong, cô ta chỉnh lại quần áo, trước khi rời đi còn quay sang Mộc Tiểu Chiêu ra lệnh:

“Này, con nhóc kia, dọn dẹp đống bừa bộn này đi.”

Dứt lời, Tống Trác Trác dẫn đám người rời khỏi phòng học bỏ hoang, chỉ để lại Mộc Tiểu Chiêu và Du Hi.

Cuối cùng… cũng đi rồi!

Tiểu phản diện khẽ thả lỏng.

Nhưng nữ chính vẫn còn ở đây.

Vì thế, trái tim cô vẫn chưa thể yên ổn.

Do dự, Mộc Tiểu Chiêu quay lại nhìn Du Hi đang bị trói chặt, trong lòng có chút bối rối.

Nhiệm vụ Tống Trác Trác giao rất đơn giản: tháo trói cho nữ chính và dọn dẹp hiện trường, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lý do cũng rất rõ ràng, Tống Trác Trác không muốn làm bẩn hình tượng “thiên kim khuê nữ” của mình. Từ trước đến nay, cô ta luôn bắt nạt Du Hi trong âm thầm, sai người khác ra tay thay mình.

Nguyên chủ yếu đuối chính là công cụ cô ta dùng thường xuyên nhất.

Nhưng Mộc Tiểu Chiêu giờ đã khác.

Cô tuyệt đối sẽ không đi theo vết xe đổ của nguyên chủ, bị sai khiến, bị gán mác phản diện, rồi chết một cách mơ hồ.

Quá lãng phí sinh mạng!

Cô phải lật kịch bản. Ít nhất, cô phải thay đổi ấn tượng của nữ chính về mình.

Dù không thể trở thành bạn bè, thì mối quan hệ cũng không thể quá tệ — dù sao đây cũng là nhân vật chính loại hô mưa gọi gió về sau.

Nắm lấy cơ hội này, cô phải nhanh chóng tẩy trắng hình tượng!

Vì thế, Mộc Tiểu Chiêu đặt kéo xuống, chắp tay trước ngực, bước về phía Du Hi. Đôi mắt to dần ngấn nước.

“Xin lỗi… bạn học Du…”

Cô làm ra vẻ đáng thương, đưa đôi tay nhỏ bé bắt đầu tháo dây trói cho Du Hi.

“T–tớ không cố ý làm tổn thương cậu đâu, họ ép tớ mà… Vết thương của cậu còn đau không? Có cần tớ băng lại không?”

Dù giọng nói còn hơi gượng gạo, Mộc Tiểu Chiêu vẫn cố giữ bình tĩnh.

Cô ngồi xổm xuống, định tháo dây trói ở chân trước. Đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh lẽo, ướt át của Du Hi.

Bị tạt nước lạnh trước đó, Du Hi ướt sũng từ đầu đến chân. Mái tóc đen dính vào gò má, dưới lớp áo sơ mi bán trong suốt, đường nét cơ thể thon gọn cùng làn da trắng nõn mơ hồ hiện ra.

Cộng thêm những vết đỏ lớn dưới lớp váy rách, toàn thân cô toát lên một cảm giác bi thương lạnh lẽo.

Mộc Tiểu Chiêu nuốt khan, luồn ngón tay vào giữa dây thừng và đôi tất đen, móc khớp ngón rồi dùng sức kéo mạnh.

“Chờ một chút thôi… sắp xong rồi…”

Du Hi liếc nhìn cô, nhưng không nói gì.

Sau một hồi vật lộn mới tháo được dây ở chân, Mộc Tiểu Chiêu cầm lấy sợi dây, chuẩn bị giúp Du Hi cởi trói hai tay.

Đột nhiên —

Rầm!

Chiếc ghế dùng để trói người đổ sập xuống.

Du Hi lập tức đứng bật dậy, bước lên phía trước, dùng thân thể ép sát vào ngực Mộc Tiểu Chiêu. Trước khi cô kịp phản ứng, Du Hi đã đẩy cô ngã xuống đất.

“A—!”

Cơn đau truyền lên từ phía sau, Mộc Tiểu Chiêu nằm trên sàn, trợn mắt nhìn Du Hi, đầu óc trống rỗng.

Lúc này, Du Hi đang đè lên thân hình nhỏ bé của cô. Mái tóc đen buông xõa, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy gương mặt Mộc Tiểu Chiêu, tỏa ra áp lực nặng nề đến nghẹt thở.

Chuyện gì đang xảy ra?

Tại sao nữ chính lại đột nhiên đè cô xuống?

Cô vừa nói sai chỗ nào sao?

Bị hoàn toàn áp chế, Mộc Tiểu Chiêu hoảng loạn đến mức tim đập loạn nhịp.

“Bạn học Mộc,”

Du Hi cúi sát hơn, môi gần như chạm vào vành tai Mộc Tiểu Chiêu, hơi thở ấm nóng lướt nhẹ qua gò má cô.

“Cậu nói mình vô tội sao?”

“V–vâng…”

Mộc Tiểu Chiêu đã hoàn toàn quên mất chuyện tẩy trắng hình tượng, chỉ có thể lắp bắp đáp lại.

“Diễn xuất của cậu cũng khá đấy.”

Giọng nói lạnh lẽo của Du Hi như lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.

Trước khi Mộc Tiểu Chiêu kịp giải thích, một cơn đau nhói bất ngờ truyền đến từ tai.

Du Hi há miệng, cắn mạnh xuống vành tai cô.

Một vết đỏ lập tức hiện lên trên làn da trắng nõn.

“Ư…”

Cơn đau bất ngờ khiến Mộc Tiểu Chiêu giật mình, vội vàng che lấy tai bị thương.

Nhưng Du Hi rất nhanh đã buông cô ra, rũ bỏ sợi dây còn vướng trên tay, chỉnh lại quần áo.

“Xem ra lần sau cậu cần luyện tập diễn xuất cho tốt hơn.”

Nói xong, Du Hi liếc nhìn Mộc Tiểu Chiêu một cái, sải đôi chân dài trong đôi tất đen bước về phía cửa phòng học.

Chỉ còn lại tiếng bước chân nhịp nhàng vọng lại căn phòng bỏ hoang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!