Lời thì thầm của Tình Yêu dành cho em. Chỉ cần gói gọn trong 31 chữ là đủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Volume 2 - Khổ Hai

Khổ Hai

Khổ Hai

1

Sáng Chủ nhật, khách sạn doanh nhân nhộn nhịp với một phần mười là dân công tác và chín phần mười là khách du lịch.

Liếc nhìn đám khách đang đổ xô đi ăn buffet sáng mở đến mười giờ, Santa chỉ lấy một cốc nước từ máy lọc rồi ngồi xuống sảnh.

Khi báo với lễ tân rằng mình có hẹn với Motoka, người đang lưu trú tại đây, cậu được hướng dẫn ngồi chờ ở sảnh.

Hôm qua sau khi chuyện tạm chốt lại, Santa và Motoka gần như bị đuổi khỏi hội trường. Nhưng cả hai đều không còn tâm trí đâu mà bàn bạc tác chiến, đặc biệt là Motoka trông rõ ràng là đã kiệt sức.

Bị người lớn không phải giáo viên mắng mỏ nghiêm khắc là trải nghiệm hiếm có với một học sinh bình thường, chưa kể mọi chuyện diễn biến quá nhanh, tinh thần cô bé rệu rã cũng là điều dễ hiểu.

Đặc biệt Motoka vốn là người quen của Sukui, nghe đâu cô bé từng học cùng trường Shirakaba cho đến khi chuyển trường đi xa.

Đối với một tiểu thư con nhà gia giáo giống Sukui như Motoka, cú sốc này có lẽ không hề nhỏ.

"Hôm nay tui về luôn" — cô bé nói rồi rảo bước bỏ đi, khiến Santa phải vội vàng giữ lại và đưa về khách sạn, đó là sự việc cuối cùng của ngày hôm qua.

Trên đường đi, hai người chỉ kịp hứa là sẽ dạy nhau về Dodoitsu, và hẹn gặp lúc chín giờ rưỡi sáng nay.

Nhưng đã quá giờ hẹn mà Motoka vẫn chưa thấy đâu, thay vào đó Santa cứ dán mắt vào màn hình điện thoại.

Dù cũng lo cho Motoka, nhưng lúc này tâm trí cậu đang bận rộn với chuyện khác.

Chính là bài Tanka của Sukui đang hiện trên màn hình lúc này.

Từ sáng đến giờ cậu cứ nghĩ mãi về nó.

Chẳng mong sách bán chạy nhất thế gian,

Chỉ mong nhận được lời khen từ người.

Đó dường như là điều Sukui luôn giấu kín trong lòng về buổi ký tặng hôm qua.

Cô bé chỉ muốn được Santa khen ngợi, chỉ cần thế là đủ.

Lời bộc bạch tâm tư có phần non nớt so với tài năng của Sukui, nhưng chính vì thế mà lại càng chân thật, và khi hiện lên màn hình thành một bài thơ thế này, sức nặng của nó càng tăng lên gấp bội.

"...Không ổn rồi, cứ thế này thì..."

Tấm chân tình của Sukui truyền đến đau nhói, khiến cậu phải cúi đầu xin lỗi trong tâm trí không biết bao nhiêu lần.

Nhưng khi cậu còn đang lúng túng chưa biết truyền tải sự hối lỗi đó thế nào, thì Motoka đã đứng ngay cạnh nhìn xuống Santa từ lúc nào.

"Lầm bầm gì thế? Mà ông đến đón thật đấy à."

"...Chào Motoka. Thì, tôi nghĩ mình cũng cần phải đàng hoàng một chút."

"Chả hiểu lắm, nhưng tinh thần tốt đấy chứ?"

"Cũng thường thôi."

Câu trả lời hời hợt vừa nhìn màn hình vừa nói, có vẻ hướng về Motoka nhưng thực ra lại không.

Chắc thấy chán cái thái độ đó, cô bé nhún vai rồi lao vào dòng người trong nhà ăn.

Thoáng cái đã thấy cô bé quay lại, trên tay là cái khay chất đầy ba nắm cơm, súp miso, cùng trứng ốp lết và xúc xích.

Có vẻ vì nhà ăn đã kín chỗ nên việc mang ra sảnh ăn cũng được châm chước. Nhưng dù vậy thì sức ăn của con gái buổi sáng thế này cũng đáng nể thật, Santa cuối cùng cũng rời mắt khỏi điện thoại để nhìn Motoka.

"Nè nghe bảo buffet sáng ở đây nhiều món hơn tui tưởng đó!"

"Thế thì tốt rồi."

"Ừm. Thế ông ăn sáng chưa?"

"Rồi. Tôi ăn ở nhà rồi mới đi."

"Thế á. Ngon thế này mà không được ăn, tội ghê~"

Vừa nở nụ cười không chút ác ý nào, Motoka vừa bắt đầu nhét nắm cơm vào miệng phồng cả má.

Đằng nào cậu không phải khách lưu trú nên cũng chẳng được ăn, nhưng nếu Santa bảo chưa ăn thì cô bé định làm gì nhỉ.

Vừa nghĩ vẩn vơ cậu vừa đứng dậy, mua chai trà từ máy bán hàng tự động rồi quay lại, thấy Motoka đang nhìn mình với vẻ ngạc nhiên.

"Sao thế?"

"Không. Tưởng ông uống nước ngọt hay gì, hóa ra là hệ uống trà à."

"Ừ. Tôi không có thói quen uống đồ ngọt lắm."

"Hế, bất ngờ ghê."

"Thực ra dạo gần đây tôi mới thích trà. Chắc là uống cũng nhiều đấy."

Nói là uống ở đâu thì chính là nhà Suzukaze, nơi Sukui luôn pha trà mời mỗi khi cậu đến chơi.

Nhưng Santa không nói ra chi tiết đó, thay vào đó cậu quay hẳn người về phía Motoka đang xì xụp húp súp miso.

Bởi cậu chợt nhận ra rằng, dù mang tiếng là đồng đội nhưng cả hai hầu như chẳng biết gì về nhau.

Để chuẩn bị cho trận đấu giữa Tanka và Dodoitsu, việc cải thiện điều này dù chỉ một chút là rất cần thiết.

Tối qua Shiori vừa nhắn tin báo rằng ngày thi đấu đã được chốt vào thứ Bảy ba tuần sau.

"Đổi chủ đề chút nhé, hôm qua sau vụ đó Motoka làm gì?"

"Có làm gì đâu. Ăn cơm, gọi điện về nhà, rồi cứ thế nằm ườn ra thôi."

"Có ngủ được không đấy?"

"Đừng có nói giọng giống bố tui thế. Gớm."

"Cô này. Cô có biết con trai tổn thương thế nào khi bị con gái bảo là 'gớm' không hả? Gớm, Không thể nào, và Cười khúc khích khi vừa đi ngang qua. Đó là ba thứ mà con trai lúc nào cũng sợ nhất đấy."

"Ai biết. Mà nhân tiện nói rõ luôn cho ông biết nhé."

"Gì?"

"Hôm qua chỉ là tui hùa theo thôi, đừng có mà hiểu lầm đấy. Tui không thích bị đụng chạm suồng sã đâu, còn cái kiểu làm mặt như bạn trai thì càng miễn nhé."

"Yên tâm, từ trước đến giờ tôi chưa từng chủ động chạm vào cô, và cũng không có ý định làm cái mặt đó đâu."

"Thế thì tốt... Cơ mà ông cứ đòi đưa đón, rồi còn đòi đi theo tui về tận nhà, nghe cứ như có ý đồ gì ấy."

"Tưởng tượng nhiều quá rồi đấy. Chẳng qua đã thành một đội rồi, tôi muốn tranh thủ lúc cô về để học về cái gọi là Dodoitsu thôi."

"Chà, cũng hợp lý. Tui đã bảo sẽ dạy thì tui sẽ dạy, thấy ông có tinh thần học hỏi thế tui cũng không ghét."

Thực ra lý do chính là để giám sát nhằm tách Motoka khỏi Sukui, nhưng cô bé không hề hay biết và gật đầu vẻ đã hiểu.

Tuy nhiên chuyện cậu muốn biết về Dodoitsu cũng không phải là nói dối.

Biết đâu sau này có thể áp dụng vào Tanka, và nhìn vào hiện tại thì đó là chủ đề chung hiếm hoi giữa cậu và Motoka.

Ngay cả lúc này dù đang ngồi đối diện nhau, bầu không khí giữa hai người vẫn còn khá gai góc. Không thể cứ để mặc thế này được.

"Đứng như thược dược, Ngồi tựa mẫu đơn, Bước đi y hệt đóa hoa bách hợp."

"Cái gì đấy? Khoan, hình như tui nghe ở đâu rồi thì phải."

"Với kiểu người như ông thì tui nghĩ đưa ví dụ nổi tiếng ra sẽ dễ hiểu hơn là giải thích chi tiết. Thấy sao? Đây chính là nhịp điệu của Dodoitsu."

"Còn cái nào khác không?"

"Để xem nào... Đã bảo là bỏ rồi nha, Bỏ sao ấy hả? Bỏ mà không có bỏ nổi, Nên đành... bỏ cái nết đòi bỏ luôn, nghe bao giờ chưa?"

"Cái đó thì hình như chưa. Nhưng nghe vần điệu quen tai lạ, có khi tôi biết rồi cũng nên."

"Chắc tại nhịp điệu nó dễ vào đầu thôi. Tóm lại, Dodoitsu là thể thơ cấu thành từ hai mươi sáu chữ, theo nhịp bảy-bảy-bảy-năm. Chia nhỏ ra thì cơ bản là ba-bốn, bốn-ba, ba-bốn, năm. Cũng có kiểu gọi là 'Ngũ Tự Quán' (Gojikanmuri), tức là thêm năm chữ vào đầu để thành ba mươi mốt chữ."

"Ồ, ba mươi mốt chữ à."

"Kỳ cục. Ông phản ứng ở chỗ lạ thật đấy."

"Haha, đúng thật."

Cậu cười, hoàn toàn đồng ý với Motoka, điều mà Santa của một thời gian trước sẽ không bao giờ nghĩ tới.

Motoka cũng cười nhẹ theo Santa, rồi cô bé thở hắt ra, thả lỏng người.

"Mà, nếu ông thân với Sukui thì cũng chẳng lạ. Chơi với cái đồ lập dị đó cơ mà."

"Sukui có lập dị lắm đâu? Chỉ là tài năng hơi hiếm có chút thôi, còn lại tôi thấy bình thường mà."

"Tui thấy nhỏ đó xa rời thực tế lắm luôn ấy, đừng nói là ông không nhận ra nha...?"

"Thế à?"

Nếu buộc phải nói thì đúng là Sukui hơi kém khoản giữ khoảng cách với người khác, hay như vừa nãy dùng Tanka để thể hiện tình cảm thì cũng có thể gọi là hơi lệch chuẩn.

Nhưng với Santa, đó là nét riêng của Sukui. Cậu chỉ thấy nó dễ thương thôi.

"Nghĩ kỹ lại thì tôi cũng chưa bao giờ bận tâm lắm. Tôi thấy cứ là Sukui là được."

"Nè ông. Hôm qua tui hỏi rồi nhưng ông với Sukui có hẹn hò không đấy?"

"Không, chưa hẹn hò."

"Hế. Vậy là ông đang tăm tia nhỏ đó thôi hả."

"Sao lại lái sang chuyện đó rồi. Tôi chỉ bảo là cái kiểu dùng Tanka để truyền tải tình cảm cũng rất ra dáng Sukui thôi mà."

"A—rồi rồi biết rồi."

Motoka đáp lại qua loa, cố tình thở dài thật to để cậu nghe thấy rồi đứng dậy.

Cầm cái khay đã sạch trơn trên tay, cô bé nhìn xuống Santa với vẻ mặt hơi đáng sợ.

"Tóm lại, giờ ông là đồng đội của tui. Quên Tanka đi và tập trung suy nghĩ về Dodoitsu giùm cái. Chưa đầy một tháng nữa là thi đấu rồi đấy."

"Đúng thật. Được rồi, khi ở cùng Motoka tôi sẽ cố gắng nghĩ về Dodoitsu."

"Okela. Đã hứa rồi đấy, giờ tui sẽ dạy ông tử tế từ lịch sử Dodoitsu trở đi. Nhưng xong việc ông phải đi với tui."

"Đi đâu?"

"Một chỗ này. Trước khi về tui muốn ghé qua đó."

2

Sau khi bị nhồi nhét kiến thức suốt buổi sáng ở sảnh khách sạn.

Nơi Motoka dẫn cậu đến là một trung tâm trò chơi lớn nằm gần trường của Sukui.

Bước vào bên trong, không gian tràn ngập ánh sáng lấp lánh và âm thanh sôi động khiến lồng ngực cậu rộn ràng với cảm giác phấn khích đã lâu không gặp.

Thế nhưng người dẫn đường là Motoka lại đứng chôn chân trước cửa tiệm, Santa thấy lạ liền lên tiếng.

"Không vào à?"

"V-Vào chứ? Tui đang định vào đây!?"

Để lại câu trả lời đầy vẻ gây gổ, Motoka rảo bước vượt qua Santa.

Nhìn theo bóng lưng đó, Santa đoán rằng có lẽ Motoka đã từng đến đây trước kia.

Bởi nơi này gần trường, nằm trong phạm vi hoạt động, và bước chân cô bé đi sâu vào trong tiệm không hề có chút do dự.

Tuy nhiên dù tỏ ra quen thuộc, Motoka mãi vẫn không dừng lại trước một trò chơi cụ thể nào.

Cô bé ngó qua khu gắp thú ở gần cửa ra vào, rồi đi xuyên qua khu game nhịp điệu bên trong, thậm chí còn đứng trước cầu thang dẫn lên tầng trên. Tưởng đi lên, ai dè cô bé lại nhìn bảng hướng dẫn để kiểm tra các loại game ở từng tầng, rồi lại quay lại khu gắp thú.

Sau đó, cô bé bắt đầu dán mắt vào từng máy gắp thú, soi mói bên trong như thể đang tìm kiếm thứ gì đó một cách tuyệt vọng.

Là game hay là quà thưởng? Chắc chắn cô bé đang có mục tiêu cụ thể.

"Nãy giờ thấy cô cứ đi lòng vòng, bộ có game nào muốn chơi à?"

"Không phải. Chỉ là..."

"Chỉ là?"

"...Trước khi chuyển trường, tui đã bỏ lỡ một thứ ở đây. Tui từng nghĩ nếu có được nó thì sẽ treo lên cặp."

"Ồ, chuyện hồi cô còn học ở Shirakaba hả. Cách đây bao lâu rồi?"

"...Khoảng một năm."

"Lâu phết nhỉ. Mấy cái quà thưởng ở đây thay đổi liên tục, chắc khó mà còn lắm."

"Thì cũng biết là thế... Thôi cái này cũng được vậy."

Trước lời nhận xét phũ phàng của Santa, Motoka hơi so vai đáp lại.

Dù sao thì chính Motoka cũng chẳng hy vọng món đồ mình muốn ngày xưa vẫn còn. Tuy thoáng lộ vẻ tiếc nuối, cô bé lầm bầm rồi lấy ví ra trước một máy gắp thú.

Có vẻ mục tiêu của cô bé là thú nhồi bông kích thước bằng lòng bàn tay của một nhân vật anime đang cực hot trong giới trẻ và trẻ em.

Trong cái hộp ở giữa được đặt chênh vênh trên hai thanh ngang, hình minh họa cho thấy bên trong có một bộ hai nhân vật là chó và thỏ.

Ngay lập tức Motoka nhét tiền vào và đặt tay lên nút điều khiển cần gắp.

"Ưm~, trượt rồi. Thế này thì không nhúc nhích được đâu."

"Công nhận."

"Nè! Rõ ràng vừa rồi tui gắp trúng mà!"

"Cần gắp yếu quá, chắc không nhấc lên để thả xuống được đâu."

"Aaa! Cái đồ lừa đảo này! Không thể tin được!"

"N-Này. Motoka..."

"Cái gì...!"

"...À không, không có gì."

Dù Motoka say sưa chơi rất nghiêm túc, nhưng nói một cách khách quan thì cô bé không giỏi món này lắm.

Không biết là do kém khoản căn khoảng cách, hay không hiểu rõ mối quan hệ giữa hình dáng quà thưởng và vị trí thanh đỡ. Đây là loại game cần làm nghiêng hộp để nó lọt qua khe giữa hai thanh đỡ, nhưng cô bé cứ nhắm vào những chỗ mà dù có nhấc lên bao nhiêu cũng chẳng thể rơi xuống được.

Ban đầu thấy cô bé hừng hực khí thế quá nên Santa ngại không dám nói, nhưng sau mười lần thất bại liên tiếp, cậu buộc phải thay đổi thái độ. Cho dù Motoka là tiểu thư nhà giàu từng học Shirakaba đi nữa, thì mức độ đốt tiền thế này cũng sắp chạm ngưỡng nguy hiểm rồi.

Thêm vào đó, Motoka đang ngày càng nổi điên lên trông cũng đáng sợ.

"Này, để tôi nhìn từ bên hông cho nhé?"

"Hả?"

"Thì cái trò này khó mà. Tôi đứng bên này canh lúc nào nên dừng cần gắp thì sẽ nhanh lấy được hơn chứ?"

"...Thì cũng đúng."

"Mà nếu Motoka nhất quyết muốn tự lấy một mình thì tôi không can thiệp."

"Ư..."

Sự lo lắng của Santa đã đúng, thái độ của Motoka yếu ớt hơn cậu tưởng.

Có lẽ trong thâm tâm cô bé cũng đang bế tắc vì không hình dung ra cách lấy được quà. Cô bé xoa xoa cái ví đã nhẹ đi trông thấy, rồi nhìn Santa với vẻ mặt khổ sở.

"Biết rồi, nhờ ông đấy."

"Rõ. Vậy tôi đứng bên này nhìn, tôi hô 'dừng' thì cô thả nút ra nhé."

"Ok. Nhưng phải nhìn cho chuẩn đấy. Đi này...?"

"Cứ để tôi—Dừng!"

"Này, sớm quá đấy. Chỗ này khác hẳn chỗ tui nhắm lúc nãy mà!"

"Đừng cáu. Nhìn từ bên này xem cái đoạn vừa di chuyển ấy. Nhấc cái góc phải phía trước lên thì có vẻ nó sẽ rơi chéo xuống được, thấy không?"

"Hưm...? Ừm thì, nghe ông nói cũng thấy có lý...?"

"Đúng không? Chỗ lúc nãy cô thử mãi rồi toàn trượt, giờ thử tấn công bên này xem sao."

"...Thôi được rồi, nể tình ông tui sẽ thử theo cách này. Nhưng mà không lấy được là ông phải xin lỗi đấy."

"Sao lại thế."

Nếu có đứa em họ nhỏ tuổi ương bướng thì chắc cũng giống thế này đây.

Santa vừa nghĩ thế vừa cùng Motoka chơi gắp thú thêm một lúc. Giữa chừng vì cay cú quá, Santa cũng bỏ tiền túi ra để cố làm cho cái hộp rơi xuống.

Và khi cả hai đã tiêu tốn số tiền tương đương mười bữa ăn ở căng tin trường, khoảnh khắc đó cuối cùng cũng đến.

"A, rơi đi rơi đi rơi đi.—Được rồi!"

"Tuyệtttttt vời, ra rồi ra rồi!"

Khi món quà rơi xuống phát ra tiếng "cạch", Motoka nhảy cẫng lên reo hò.

Cô bé thò tay vào cửa lấy quà, rồi giơ cao lên khoe với Santa đang chạy tới.

Cảm giác hưng phấn lúc này không gì sánh được so với việc mua hàng bình thường, Motoka dường như quên sạch cả ác cảm với Santa.

"Yeahhh!"

"Ồ, ồ."

Cô bé phấn khích giơ tay phải lên, đập tay với Santa.

Tiếng "bép" khô khốc vang lên, và Santa cảm thấy như bức tường nào đó trong lòng mình cũng vỡ vụn theo.

Lúc cô bé ôm chặt lấy tay cậu thì diện tích tiếp xúc rõ ràng nhiều hơn, thế mà cảm giác từ lòng bàn tay nhỏ bé này lại để lại ấn tượng mạnh mẽ hơn hẳn.

"Motoka này. Nói sao nhỉ—"

"Gì?"

"À không, không có gì."

Cậu nhìn chằm chằm vào tay mình, suy nghĩ về bản chất của cảm giác kỳ lạ đó.

Nhưng đột nhiên có tiếng la lớn vang lên khiến Santa giật mình tỉnh lại.

"Không chịu đâu! Haruka nhất định muốn cái này cơ!"

"Mẹ đã bảo chỉ ba lần thôi mà. Để lần sau đến chơi tiếp."

"Không chịu! Con muốn giống bạn Saku! Bạn Saku có cái này, Haruka cũng muốn!"

"Khổ quá cái con bé này—"

"Không chịu đâuuu!"

Có vẻ cô bé rất muốn có món đồ giống hệt bạn mình, nên đang khóc lóc ỉ ôi. Nhưng người mẹ dường như có phương châm không chiều chuộng con thái quá, bà không chấp nhận yêu cầu của con và đang định kéo tay cô bé ra khỏi tiệm.

Cảnh tượng đó trông quá tội nghiệp khiến tay Santa khẽ động đậy. Nhưng liệu người ngoài như cậu có thể làm gì được đây? Suy nghĩ đó thoáng qua khiến cậu lúng túng không biết làm gì với bàn tay đang định đưa ra.

Thế nhưng trong khoảnh khắc do dự đó, Motoka đã biến mất khỏi bên cạnh Santa.

Không chút chần chừ, khi cậu nhận ra thì cô bé đã đứng trước mặt bé gái kia rồi.

efb09ceb-4c2b-4ce4-a8cf-2a78e534dab7.jpg

"Nè em. Em tên là Haruka đúng không."

"Hức... Dạ?"

"Chị có cái này, cho em nè."

"Dạ...?"

Bé gái ngơ ngác nhìn Motoka với đôi mắt đẫm lệ vì sự xuất hiện của người lạ.

Santa bước tới chắn trước người mẹ đang định nói gì đó, ngầm ra hiệu xin hãy đợi một chút.

Motoka vừa xoa đầu bé Haruka vừa nói tiếp.

"Haruka có biết nhân vật này không?"

"...Em biết."

"Thế em có biết hai bạn này là đôi bạn rất thân không?"

"Dạ... Các bạn ở mẫu giáo sáng nào cũng xem phim đó..."

"Vậy à. Thế thì cái này chị tặng cho Haruka. Nhưng mà ngày mai đến lớp, em hãy tặng một bạn cho bạn Saku nhé. Em bảo là 'đây là minh chứng cho tình bạn thân thiết, mỗi người giữ một cái nha', chắc chắn bạn ấy sẽ vui lắm đấy."

Bé Haruka dường như chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, ôm chặt món quà nhận từ Motoka với vẻ mặt ngẩn ngơ.

"Đi thôi."

Motoka có vẻ không bận tâm lắm, cô bé nói nhỏ rồi kéo tay Santa đi.

Nhưng tất nhiên là người mẹ không thể để yên như vậy, bà vội vàng đuổi theo với vẻ hốt hoảng.

"Khoan đã ạ. Chúng tôi không thể nhận không thế này được. Món quà này bao nhiêu tiền vậy ạ?"

"À không sao đâu ạ. Nhỉ?"

"Vâng. Tụi cháu là dân chuyên nghiệp gắp thú mà."

"Nhưng mà—"

"Thật đấy ạ, Motoka nhỉ. Nãy bọn mình gắp mấy lần là được ấy nhỉ."

"Hả? Một phát ăn ngay chứ mấy."

"Đấy cô thấy chưa, nên thực sự không sao đâu ạ. Chỉ tốn bằng chai nước ngọt thôi ạ."

Santa cười nói thêm vào như để trấn an người mẹ.

Đúng lúc đó, bé gái lách qua người mẹ chạy tới ôm chầm lấy chân Motoka.

"Kìa, Haruka."

Cô bé ngượng ngùng dụi dụi, rồi ngẩng khuôn mặt vừa nín khóc lên nhìn.

"C-Chị ơi. Em cảm ơn chị nhiều ạ...!"

"Hihi, không có gì. Nhớ chơi vui vẻ với bạn nhé."

"Vâng ạ!"

Có vẻ xấu hổ quá rồi nên Motoka không quay lại nữa.

Thay vào đó, cô bé dừng lại khi vừa ra khỏi cửa tiệm, cầm ví trên tay và nhìn Santa.

Tóm lại là một biểu cảm đầy vẻ hối lỗi.

Nhưng bị nhìn với vẻ mặt đó thì Santa cũng thấy không thoải mái.

"Này, tiền ấy—"

"Khỏi trả."

"Nhưng mà."

"Ngược lại cô nghĩ tôi thèm lấy lại số tiền đó à?"

Nếu nghĩ thế thì đúng là không hiểu Santa rồi.

Vốn dĩ Santa không hề muốn con thú nhồi bông đó. Cậu chỉ có thiện cảm với sự nghiêm túc của Motoka, và bỏ tiền ra cũng vì bản thân cậu thấy vui.

Xét theo khía cạnh đó thì cậu đã vui đủ để thu hồi vốn rồi, và việc món quà đến tay cô bé cần nó nhất cũng chẳng có gì để phàn nàn.

Thực sự chỉ cần thế là đủ, cậu đời nào lại muốn đòi tiền lại.

"...Cảm ơn."

Có vẻ hiểu được ý Santa qua thái độ, Motoka không nói thêm gì nữa.

Chỉ là có vẻ tuần này cô bé phải về rồi, nên cô bé xin lỗi vì không có nhiều thời gian dạy về Dodoitsu.

Tất nhiên cậu chẳng giận gì chuyện đó, hai người vừa đi ra ga vừa hẹn nhau tuần sau gặp lại.

"À ừm. Ootani... san?"

"Gì cơ?"

"Tuần sau tui lại đến nhé."

Trước cổng soát vé, Motoka bẽn lẽn nói, rồi giao cho Santa bài tập về nhà là phải sáng tác được một bài Dodoitsu trước thứ Bảy tuần sau.

3

Ootani Santa rất tôn trọng sư phụ Suzukaze Sukui, nhưng cậu vẫn có chỗ đánh giá thấp cô bé.

Cụ cố cười tươi trong màn hình,

Xã hội già hóa cũng hay ghê.

'Cho em hỏi, chuyện này là lúc nào thế ạ?'

'Nửa tháng trước, mà sao thế?'

'Dạ... Từ bài Tanka hôm nay của anh, em ngửi thấy chút mùi tiểu thuyết trinh thám...'

'Xin lỗi, anh không hiểu lắm.'

'...Tức là anh đang giấu diếm điều gì đó.'

Đêm hôm Motoka và cậu ghé vào trung tâm trò chơi.

Phản hồi nhận được từ bài Tanka cậu gửi đi hôm nay đã quá đủ để Santa nhận ra mình đã đánh giá thấp đối phương thế nào.

Bí mật vô thức mà ngay cả bản thân cậu cũng chưa nhận ra.

Cô bé lại nắm bắt nó chính xác hơn cả chính chủ là Santa.

'...Ra vậy. Tức là anh không làm thơ về chuyện với Motoka hôm nay là rất lạ, ý em là thế hả?'

'Tại vì, rõ ràng hai người đã ở bên nhau suốt mà.'

'Cũng có lý... Chẳng lẽ Sukui là thần thánh phương nào à?'

'Em là sư phụ ạ.'

Có vẻ như sư phụ là người nắm rõ về đệ tử hơn là đệ tử vẫn tưởng.

Dù cô bé phủ nhận, nhưng với khả năng quan sát sâu sắc chẳng khác gì thần thánh đó, Santa đã biết mình ngốc nghếch đến đâu.

Mà thực ra Sukui cũng biết thừa chuyện Santa đi cùng Motoka là để giữ chân cô ta.

Giờ mà còn định giấu diếm thì mới là dở hơi.

'Anh được dạy một chút về Dodoitsu rồi.'

'Em đoán vậy. Thế nào ạ?'

'Vẫn chưa hiểu lắm. Nhưng anh nghĩ có thể áp dụng được cho Tanka.'

'Vậy ạ.'

Từ câu trả lời nhẹ tênh đó, có thể lờ mờ đoán được cảm xúc của Sukui. Nhưng giờ không phải lúc đào sâu vào chuyện đó.

Hội thơ này là thánh địa của hai người, vượt lên trên những tranh chấp vụn vặt. Cậu tuyệt đối không muốn phá hỏng nó bằng cách lôi ra những vấn đề không có lời giải, và có vẻ Sukui cũng nghĩ vậy.

Chắc hẳn cô bé cũng có điều muốn nói với Santa, nhưng lại chọn cách gói ghém tất cả vào những từ ngữ ngắn gọn.

'Vậy anh ngủ đây. Mai gặp nhé.'

'Vâng. Mai gặp lại anh.'

Hội thơ hôm nay kết thúc ngắn gọn đến lạ thường so với mọi khi.

Nằm trong chăn suy nghĩ miên man về tâm tư của Sukui, Santa chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!