Chương 996: Chặng đường cuối cùng (8)
Bên ngoài thành phố số 5, người thanh niên bị Tông Thừa biến thành con rối đang đứng ở cửa khẩu xuất nhập cảnh, ông lão và hàng ngàn phu phen cùng những bức tranh cuộn sau lưng gã đều không thấy đâu.
Người thanh niên chắp tay sau lưng, cười tủm tỉm đi vào trong thành phố, khi qua cửa khẩu có binh lính chặn gã lại: "Xuất trình tín hiệu điện tử."
Người thanh niên cười nói: "Phiền thông báo cho núi Ngân Hạnh, cứ nói Tông Thừa đến thăm."
Rất nhanh, một cánh cửa Bóng tối mở ra dứt khoát ngay trước mặt Tông Thừa, Khánh Kỵ mặt vô cảm nhìn gã: "Đi thôi, ông cụ đang đợi ngươi ở núi Ngân Hạnh."
Tông Thừa bước vào cánh cửa Bóng tối, miệng khen ngợi: "Đây là một trong những Vật cấm kỵ mà ta muốn sở hữu nhất, nhưng lại luôn bị nhà họ Khánh nắm chặt trong tay. Thứ này nếu ở trong tay ta, chắc chắn có thể gia tăng chỉ số hạnh phúc."
Khánh Kỵ cười như không cười nói: "Kiếp sau có thể đầu thai làm cháu trai ta, không chừng sẽ truyền lại cho ngươi."
Tông Thừa đứng trước ngôi nhà gỗ nhỏ lưng chừng núi, cũng không tức giận: "Có lẽ không cần đợi lâu đến thế... Ông cụ cũng thật có khí phách, một người thường, lại sẵn lòng ngồi đối mặt trò chuyện với ta."
Ông cụ bình thản ngồi trong nhà xem kỳ phổ: "Ngươi cũng chẳng đáng sợ đến thế, nên không cần ta phải cảm thấy sợ hãi, vào ngồi đi, bất kể kết quả hôm nay thế nào, ta và ngươi sẽ luôn có một người vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này. Sau này muốn cùng nhau uống trà cũng chẳng còn cơ hội nữa."
Tông Thừa cười cười ngồi xuống đối diện ông cụ: "Anh hùng sở kiến lược đồng, ta cũng cho rằng, hôm nay chính là ngày tàn cuộc. Có điều, ta không nghĩ mình sẽ thua."
Khánh Kỵ lấy bàn cờ đặt trước mặt hai người, sau đó lui ra ngoài.
Ông cụ cầm quân đen hạ xuống: "Làm một ván?"
"Vậy thì làm một ván," Tông Thừa cười lấy quân trắng đặt xuống, "Ngài không lo nhà họ Khánh sẽ bại sao? Hay là, ngài không lo Khánh Trần sẽ chết?"
Ông cụ nói: "Bại thế nào được?"
Tông Thừa nói: "Ta biết Khánh Trần đã đi con đường thành thần đó, nhưng Nhâm Tiểu Túc cũng phải đi hơn hai trăm năm mới tìm lại được ký ức của mình, ngài dựa vào đâu mà dám hy vọng Khánh Trần có thể tìm lại ký ức trong cuộc chiến này chứ?"
Ông cụ bình thản nói: "Nhỡ đâu tìm lại được thì sao? Ngươi đây là chủ nghĩa kinh nghiệm cứng nhắc, không nên. Hơn nữa, nói không chừng nó không tìm lại ký ức, cũng có thể đánh cho Tây Đại Lục tơi bời hoa lá thì sao?"
Tông Thừa lại nói: "Ngài xem thường Hí Mệnh Sư rồi, ta từng giao thiệp với bọn họ. Sau khi ta dùng tên giả Liễu Nguyệt, cũng từng đến mảnh đất đó, vốn tưởng bọn họ dễ bắt nạt một chút, ai ngờ bị bọn họ tìm ra tất cả con rối trên Tây Đại Lục, giết chết từng con một."
Ông cụ lại có chút bất ngờ.
Khánh Trần từng nói Tây Đại Lục cũng từng xuất hiện Khôi Lỗi Sư, lại không ngờ từ đầu đến cuối Khôi Lỗi Sư trên toàn thế giới này, đều chỉ là một người trước mắt này mà thôi!
Liên bang và Vương quốc Roosevelt đều đã trải qua ngàn năm, ngàn năm nay không biết bao nhiêu sinh mệnh đến với thế giới này, rồi lại lặng lẽ rời đi.
Còn tên Khôi Lỗi Sư này thì vẫn luôn trốn trong góc tối, nhìn ngắm thế gian bãi bể nương dâu.
Ông cụ cảm thán: "Ngươi là dân anh chị hay la cà à? Sao chỗ nào cũng có mặt ngươi thế."
"... Đây là lần đầu tiên có người gọi ta như vậy," Tông Thừa cười nói, "Đã sở hữu sinh mệnh vô hạn, tự nhiên phải trải nghiệm nhiều cuộc đời một chút mới đúng. Bên Tây Đại Lục còn tưởng ta mới đến lần đầu, nhưng bọn họ đâu ngờ mấy trăm năm trước ta đã đến đó rất nhiều lần rồi. Ta từng giao thiệp với gia tộc Hí Mệnh Sư, nếu ngài cho rằng khi quyết chiến, bài tẩy của bọn họ chỉ có một đám thú binh ngốc nghếch, thì ngài chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn đấy."
"Ồ?"
Tông Thừa nghiêm túc nói: "Ta thậm chí cho rằng, không cần ta ra tay, Khánh Trần sẽ chết trên chiến trường thôi."
Ông cụ khí định thần nhàn hỏi: "Bọn họ sẽ có hậu thủ gì?"
Tông Thừa cười nói: "Đó là bài tẩy của Hí Mệnh Sư, sao ta biết được? Nhưng ta biết, ngay từ khi bắt đầu trận quyết chiến này, tất cả đều đã nằm trong tính toán của bọn họ rồi, Hí Mệnh Sư xưa nay vẫn vậy, ngài thậm chí không biết mình bị bọn họ lấy đi thứ quan trọng nhất từ lúc nào, cán cân thắng lợi cũng sẽ theo đó mà nghiêng lệch."
Ông cụ hạ một quân cờ đen: "Lần này e là không được rồi, vận mệnh mà ta không nhìn thấy, bọn họ cũng không nhìn thấy."
Tông Thừa nhanh chóng hạ một quân trắng: "Năng lực mưu tính của Hí Mệnh Sư không chỉ là góc nhìn Thượng đế, cũng giống như năng lực của ngài không chỉ là sở hữu bàn cờ Thiên Địa. Có thể nhìn thấy vận mệnh cố nhiên là lợi thế, nhưng có thể dùng tốt góc nhìn Thượng đế và bàn cờ Thiên Địa, bản thân cũng cần mưu tính vượt xa người thường. Ta như người ngoài cuộc xem ngài đánh ván cờ này, kinh ngạc vì ngài gần như đã làm đúng tất cả các lựa chọn, chỉ có như vậy, mới có thể khiến Đông Đại Lục bệnh nguy kịch đánh cho Tây Đại Lục có đi có lại, ngang tài ngang sức."
Ông cụ cười cười: "Quá khen."
Tông Thừa nghiêm túc nói: "Nhưng Hí Mệnh Sư lần này, còn khủng khiếp hơn ngài tưởng tượng. Ngài biết thế nào là tìm đường sống trong cõi chết, đối phương thực ra cũng biết."
Ông cụ cười nói: "Bọn họ khủng khiếp như vậy... Giả sử nhà họ Khánh thất bại, ngươi làm sao ngư ông đắc lợi? E là ngươi cũng đánh không lại bọn họ đâu nhỉ."
Tông Thừa ngẫm nghĩ: "Ta chắc là được."
Ông cụ ồ một tiếng: "Chỉ dựa vào 12 Họa sư cấp A kia, và những bức tranh để đời của bọn họ?"
Tông Thừa hỏi ngược lại: "Ai nói trong số Họa sư đó, chỉ có cấp A? Thế giới rộng lớn này cho phép ta muốn gì lấy nấy, nếu chỉ tìm được 12 người tu hành tư chất bình bình, thì thất bại quá."
Ông cụ không tỏ thái độ: "Đánh cờ."
Tông Thừa lạ lùng nói: "Ngài không lo lắng sao?"
Ông cụ nhón một quân đen từ trong hộp cờ ra: "Từng có một người bạn dẫn con trai đến đánh cờ, ta đã xem hướng đi trên bàn cờ cho con trai ông ấy, để con trai ông ấy chấp nhận vận mệnh vô cùng tàn khốc. Cậu ấy hoàn toàn không biết gì về điều đó, ta lại thấy hổ thẹn trong lòng."
Tông Thừa: "Lý Tu Duệ, Lý Vân Thọ."
Ông cụ ngẩng đầu nhìn Tông Thừa: "Khi đó ta liền hạ quyết tâm, bất kể phải trả giá thế nào, bất kể có bao nhiêu trở ngại, chúng ta nhất định phải thắng."
Chỉ có như vậy, mới xứng đáng với sự hy sinh của những người thản nhiên chấp nhận vận mệnh kia.
"Ngài vẫn đánh giá thấp Hí Mệnh Sư, cũng đánh giá thấp ta."
"Ngươi đánh giá thấp quyết tâm của chúng ta."
...
...
Trong vùng núi hoang dã, thành viên Hội Phụ Huynh dìu nhau gấp rút lên đường.
Một cuộc hành quân gian khổ, một trận đại chiến, những thành viên cấp A cốt cán nhất của Hội Phụ Huynh chỉ còn lại hơn một vạn người.
Những người không còn thấy đâu, đều đã vĩnh viễn ở lại chiến trường tuyến A1.
Những người còn sống, thể lực của mỗi người đều đã gần đến giới hạn.
Ngay cả như Tiểu Thất, đôi khi đi đường cũng bị cành cây khô dưới đất làm vấp ngã, điều này chứng tỏ cậu ta đã mệt mỏi đến mức não bộ không thể phân tích chính xác môi trường xung quanh nữa.
"Kéo tôi một cái!" Tiểu Thất thở hồng hộc nói, trên cánh tay trái cậu ta có vết cào, tuy đã bôi thuốc đặc trị làm từ mầm cây Máu Gà, nhưng ở đây không phải Thế giới thực, không có đảo Cá Voi, thuốc mỡ có hạn, mỗi người chỉ có thể bôi một lớp mỏng.
La Vạn Nhai kéo cậu ta dậy: "Hay là cậu dẫn thương binh ở lại nghỉ ngơi đi, những người không bị thương bọn tôi tiếp tục đến chi viện."
Tiểu Thất trêu chọc: "Bỏ thương binh ra, các ông chỉ còn hơn ba trăm mạng, còn chẳng đủ cho Tây Đại Lục xỉa răng."
La Vạn Nhai ngẫm nghĩ: "Cũng đúng."
Tiểu Thất đứng thẳng người dậy nói: "Đi thôi, chiến hữu còn đang đợi chúng ta... Lão La, ông nói xem trước đây bọn mình toàn là mấy thằng ất ơ, ông là thánh chạy trốn, đại ca giang hồ, tôi là khách quen quán bar, sao bọn mình lại莫名kỳ diệu rơi vào tình cảnh này nhỉ."
Tiểu Ngũ cười nói: "Cái gì gọi là "rơi vào tình cảnh này", làm như mọi người là thanh niên sa ngã không bằng, có biết dùng từ không đấy!"
La Vạn Nhai dìu Đại Vũ tiếp tục đi về phía trước, ông ta cười ha hả: "Bọn mình thế này chẳng phải vì tín ngưỡng sao?"
"Tín ngưỡng của bọn mình là gì?"
"Phì, giờ này còn nói chuyện tín ngưỡng gì nữa, một đám lưu manh giả danh trí thức cái gì, cứ khô máu là xong chuyện! Lão La, hồi đầu tôi bị ông tẩy não lôi vào Hội Phụ Huynh, giờ ông vẫn còn muốn tẩy não bọn tôi à!"
La Vạn Nhai cười lớn: "Khô máu là xong chuyện!"
Đội ngũ Hội Phụ Huynh tiến về phía các chiến trường khác, tốc độ tuy chậm, nhưng chưa từng dừng lại.
Lúc này, phía trước xuất hiện ba bóng người, Trần Chước Cừ vai quấn băng, Hồ Tĩnh Nhất chân quấn băng, Vương Tiểu Cửu eo quấn băng, ba người đến đây hội họp với đội ngũ Hội Phụ Huynh.
Lý Khác ở vị trí đầu tiên của đội ngũ bỗng đeo ba lô Phục Khắc lên lưng rồi quay người lại: "Mọi người, tôi phải đi trước một bước đây, thời gian không đợi người."
Tiểu Thất nghiêm túc nói: "Sống sót đợi bọn tôi đến."
"Ừ."
...
...
Trên chiến trường A5 xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông.
Đất đai vốn màu vàng dần bị máu khô nhuộm thành màu đen.
Chiến trường rộng hơn mười cây số kẹp giữa hai dãy núi đã trở nên vô cùng thê lương.
Lúc này đã là quá trưa, mặt trời chói chang trên cao, trên người tất cả mọi người như được dát một lớp vàng.
Khánh Trần bây giờ rất khao khát khôi phục ký ức, giải khai phong ấn của mình.
Lần này, cậu thuần túy hy vọng mình có thể có nhiều thủ đoạn sát phạt hơn, chứ không phải chỉ có thể đấm từng quyền đá từng cước giết chết đám thú binh kia.
Thực sự là quá chậm!
Boss nhà người ta hễ máu tụt xuống mức giới hạn là lập tức tung chiêu cuối quét sạch đám lính lác toàn bản đồ, nhưng Khánh Trần thì không.
Cậu cũng hy vọng mình chiến đấu thêm một lúc, bị thương một chút là có thể nhớ ra điều gì đó, kết quả hoàn toàn không có.
Khánh Trần đã chiến đấu quá lâu, hơn nữa mỗi lần ra tay đều là toàn lực, dần dần cậu bắt đầu thở dốc kịch liệt, tốc độ cũng chậm dần lại.
Trước đó cậu ra quyền căn bản không ai nhìn rõ, nhưng bây giờ thì khác, nhất cử nhất động đều có thể bị mắt thường bắt được.
Chiến trường bao la, thú binh đông nghịt, Khánh Trần cảm giác mình như đang ở ga tàu hỏa chen chúc nhất dịp Xuân vận, nhìn một cái căn bản không thấy thứ gì khác.
Đúng là một sự so sánh thần kỳ... Khánh Trần thầm lẩm bẩm trong lòng.
Giây lát sau, một tên quái vật già Hí Mệnh Sư thấy cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi, lại một lần nữa lặng lẽ áp sát từ trong bầy thú.
Tên quái vật già Hí Mệnh Sư này không mạo muội đến gần, gã chỉ cách vài chục mét, rút từ trong tay áo ra một ống thổi tên kiểu thổ dân da đỏ, dùng sức thổi một cái.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã thổi mũi tên ra, Khánh Trần đột ngột xoay người dùng hai ngón tay kẹp lấy nó, tùy tiện vê một cái liền nghiền nát mũi tên!
Tên quái vật già Hí Mệnh Sư cả người không ổn rồi, Khánh Trần lúc này đâu còn vẻ mệt mỏi như trước?
Hí Mệnh Sư trước đó đã thử qua, tốc độ bay của mũi tên này còn nhanh hơn đạn súng máy nhiều, Khánh Trần lại có thể dễ dàng bắt lấy nghiền nát, vẻ mệt mỏi lúc trước rõ ràng là giả vờ mà!
Nhà họ Khánh đã liên tiếp phá hủy hai món Vật cấm kỵ rồi.
Cho dù Hoàng thất Roosevelt có nhiều Vật cấm kỵ trong tay, cũng không chịu nổi kiểu phá hoại như thế này!
Hơn nữa, thực lực tay không phá hủy Vật cấm kỵ này cũng khiến tên quái vật già trong lòng nghi hoặc bất định, căn bản không dám đích thân xông lên ám sát.
Nhưng thực ra Khánh Trần không phải dùng sức mạnh để nghiền nát Vật cấm kỵ, Vật cấm kỵ vốn là hình thức biểu hiện cụ thể của quy tắc thế giới, ý chí thế giới, nay cậu tự thành một thế giới, khi cậu tiếp xúc với Vật cấm kỵ, quy tắc của hai thế giới sẽ xảy ra va chạm.
Khánh Trần chỉ cảm thấy mình còn chưa dùng sức, con dao găm lúc trước, ống thổi tên bây giờ, đã vỡ nát...
Ngay cả bản thân Khánh Trần cũng thấy lạ, sau khi mất trí nhớ cậu hay nghe Nhện Đen, One kể về chỗ lợi hại của các loại Vật cấm kỵ... Thế này cũng đâu có lợi hại!
Lúc này, trong lòng tên quái vật già vô cùng may mắn, may mà gã chỉ dùng Vật cấm kỵ thăm dò, nếu không vừa rồi đã đột tử rồi!
Nhưng Khánh Trần đâu có định tha cho gã, sau khi nghiền nát ống thổi tên liền lao về phía gã, cứ thế truy sát gã ba dặm đường giữa vạn quân!
Tên quái vật già cứ chạy mãi, đầu cũng không dám ngoảnh lại!
Hơn mười vạn Quân đoàn Thú nhân cộng thêm ba Bán Thần, giết người giết ra cảm giác đi đánh trùm, cái này thì thôi đi, con trùm này vậy mà còn biết đuổi theo ngươi chạy khắp bản đồ, ngươi còn không khống chế được nó.
Chuyện này biết đi đâu mà nói lý?
Bây giờ hết cách rồi, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi, đợi Khánh Trần thực sự kiệt sức.
Đã là người, thì luôn có lúc kiệt sức.
...
...
Khi Khánh Trần một lần nữa bị Quân đoàn Thú nhân bao vây, cậu đã lún cực sâu vào trong chiến trường.
Cậu muốn giết ngược trở ra, nhưng Quân đoàn Thú nhân nhìn ra ý đồ của cậu, lập tức từng lớp từng lớp bao vây lại, cho đến khi chia cắt hoàn toàn cậu và Hội Phụ Huynh.
Dần dần, Khánh Trần từ một cước đá chết mấy chục tên thú binh, đến sau này một cước chỉ đá chết một tên, tất cả mọi người đều nhìn ra chức năng cơ thể cậu đang không ngừng suy giảm.
Đến lúc này, một mình Khánh Trần đã giết đủ ba vạn thú binh, mà toàn là đấm đá từng cái một.
Quái vật già Hí Mệnh Sư cho rằng thời cơ của bọn chúng cuối cùng đã đến, lại một lần nữa được thú binh yểm hộ áp sát lại, cách hơn trăm mét tháo một chiếc gài áo hình bướm trên áo bào đen xuống.
Chỉ thấy gã khẽ thổi một hơi, con bướm vỗ cánh bay về phía Khánh Trần.
Kết quả con bướm vừa xuất hiện, Khánh Trần lại sung mãn trở lại, lại truy sát tên quái vật già hai dặm đường, thậm chí còn tìm cơ hội ném thú binh đập cho tên quái vật già xuất huyết nội.
Đám quái vật già Hí Mệnh Sư đều cạn lời rồi, hóa ra ngài chỉ biết mỗi chiêu tỏ ra yếu đuối, diễn kịch này thôi à? Thần Thiết đâu? Vân khí đâu?
Bây giờ ngài cộng hết điểm kỹ năng vào diễn xuất rồi hả?
Đám quái vật già Hí Mệnh Sư bỗng cảm thấy có chút bất lực, con trùm Khánh Trần này dường như làm thế nào cũng không đánh ngã được vậy.
Sau đó, trong vòng một tiếng đồng hồ, Khánh Trần trước sau diễn sáu lần, tổng cộng hủy diệt bảy món Vật cấm kỵ của Hí Mệnh Sư, khiến đám quái vật già Hí Mệnh Sư bị diễn cho tê dại cả người.
Nhưng... trùm có hung mãnh đến đâu rồi cũng sẽ bị đánh bại.
Động tác của Khánh Trần ngày càng chậm, ngay khi cậu một mình giết chết năm vạn thú binh, một tên thú binh lao đến bên cạnh cậu dùng móng vuốt để lại ba vệt máu trên lưng cậu.
Vết thương không sâu, cú cào này người khác có lẽ không chịu nổi, nhưng cào lên người cậu, cứ như là mèo con cào vậy.
Đối với Khánh Trần mà nói đây chỉ là vết thương nhẹ, nhưng điều này báo hiệu một sự khởi đầu.
Sự khởi đầu của việc kiệt sức.
Khánh Trần thở dốc đứng giữa chiến trường, chỉ cảm thấy nhìn ra xung quanh không có lấy một đồng đội, toàn là yêu ma.
Lần này không phải giả vờ, cậu thực sự mệt rồi.
Tuy nhiên, khi cậu thực sự mệt rồi, đám quái vật già Hí Mệnh Sư ngược lại không dám lên nữa.
Bọn chúng nhìn vết thương trên lưng Khánh Trần, chỉ khẽ thì thầm: "Khổ nhục kế, chắc chắn là khổ nhục kế."
Giống như câu chuyện "Cậu bé chăn cừu", cậu bé trong truyện cũng chỉ hô có ba lần, mọi người đã không tin nữa rồi.
Khánh Trần bên này diễn đủ chín lần, đám quái vật già Hí Mệnh Sư thực sự không dám tin nữa.
Cậu đột nhiên bắt đầu quay ngược về hướng Hội Phụ Huynh, cậu buộc phải rời đi trước khi bản thân thực sự kiệt sức, nếu không thì hỏng bét.
Trước khi đến Khánh Kỵ bảo cậu, chỉ cần cố gắng kéo dài thời gian là được, cầm chân sáu tiếng, sẽ có viện quân đến nơi.
Nhưng lúc này Khánh Trần đã kéo dài sáu tiếng rồi, mà viện binh thì chẳng thấy mống nào.
Hơn nữa cậu cảm thấy có chút không ổn, số lượng Quân đoàn Thú nhân là hơn mười vạn, một mình cậu đã giết năm vạn, nhưng đối phương lại chẳng hề tiếc rẻ chút nào, vẫn đang không ngừng tiêu hao thú binh.
Khánh Trần luôn cảm thấy điều này không hợp lý, đối phương dường như còn có hậu thủ, nếu không đối phương dựa vào cái gì mà dám đánh sang Đông Đại Lục như vậy?
Nếu Tây Đại Lục đã không còn hậu thủ, thì đối phương tỏ ra quá ngu xuẩn rồi.
Cậu nhớ Zero từng nói một câu trong phòng an toàn: Đừng bao giờ xem thường Hí Mệnh Sư.
Cho nên, trong tay Tây Đại Lục chắc chắn còn đòn sát thủ mà bọn họ chưa biết, hoặc là thứ đã ẩn giấu từ lâu như nhện máy, hoặc là... trong tay đối phương còn có Vật cấm kỵ đủ để hủy diệt tất cả mọi thứ ở Đông Đại Lục!
Khánh Trần dùng hết toàn lực giết ngược trở về, chuẩn bị hội họp với Hội Phụ Huynh.
Có tên quái vật già bỗng phát hiện không đúng: "Hắn lần này thực sự không chống nổi nữa rồi, vây lấy hắn, đừng để hắn có cơ hội hội họp với Hội Phụ Huynh!"
Khánh Trần muốn hội họp với Hội Phụ Huynh, nhưng bất luận cậu nỗ lực thế nào, luôn có Quân đoàn Thú nhân mới lấp vào, lại kéo giãn khoảng cách giữa cậu và Hội Phụ Huynh.
Tuy nhiên đúng lúc này, Khánh Trần đột nhiên gầm lên giơ hai tay lên, dùng tư thế vô địch hướng lòng bàn tay về phía Quân đoàn Thú nhân đang chắn đường!
Đám quái vật già Hí Mệnh Sư trong lòng lập tức kinh hãi, trong sát na, ngay cả Quân đoàn Thú nhân cũng khựng lại vài nhịp thở.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, Khánh Trần lại nhảy vọt lên, tung người bay qua hơn trăm mét, hội họp cùng một chỗ với Hội Phụ Huynh!
Quái vật già Hí Mệnh Sư: "..."
Đây là thao tác gì vậy?
Trước đó hình tượng Khánh Trần xây dựng cho mọi người thực sự quá mạnh mẽ, thế nên khoảnh khắc cậu giơ hai tay lên, tất cả mọi người đều tưởng cậu lần này định tung chiêu cuối, kết quả sấm to mưa nhỏ, chẳng có chuyện gì xảy ra cả!
Một trận chiến xong xuôi, tuyệt kỹ thành danh của Khánh Trần chẳng thấy mấy cái, thao tác "bựa" thì thấy không ít!
Sau khi Khánh Trần hội họp với Hội Phụ Huynh liền gấp gáp nói: "Rút rút rút, mau rút!"
Hội Phụ Huynh rào rào như thủy triều rút về phía phòng tuyến cuối cùng kia, Khánh Trần căng thẳng quan sát bốn phía, muốn xem xem liệu có viện quân đến hay không.
Tuy nhiên vận mệnh đã sớm mơ hồ, cho dù là núi Ngân Hạnh cũng không thể biết được đáp án của thời gian.
Khánh Trần muốn tranh thủ thời gian kéo viện quân tới, nhưng cuối cùng vẫn không đợi được.
Trên đường rút lui, Quân đoàn Thú nhân lại chém giết xông lên, Khánh Trần dùng sức lực còn lại chém giết qua lại, tạo cơ hội rút lui cho Hội Phụ Huynh.
Nhưng chiến trường quá lớn, dù là cậu, cũng không thể bảo vệ tất cả mọi người chu toàn trước Quân đoàn Thú nhân đông như thủy triều.
Khánh Trần có chút buồn bã, bởi vì One và Nhện Đen đều từng nói, tất cả mọi người đều nhất định đang đợi cậu trở về, phảng phất như chỉ cần cậu trở về thì mọi thứ đều sẽ nhẹ tựa mây bay gió thoảng.
Khánh Trần cũng rất hy vọng sau khi mình trở về sẽ đại sát tứ phương, giống như Saitama One Punch Man vậy, chỉ cần một đấm là có thể cày ra một rãnh lớn khổng lồ trên trái đất, tiêu diệt toàn bộ Quân đoàn Thú nhân này.
Tuy nhiên thực tế và tưởng tượng luôn có khoảng cách.
Tiểu Nhị là số ít cấp A trên phòng tuyến A5, sau khi Khánh Trần hội họp, cậu ta giống như ngự tiền đao phủ thị vệ cứ luôn theo sát bên cạnh Khánh Trần.
Khánh Trần nhìn về phía Tiểu Nhị: "Cái đó... cậu tên gì?"
Tiểu Nhị vui vẻ: "Ngài gọi em là Tiểu Nhị là được rồi."
Khánh Trần vừa vặn gãy cổ một tên thú binh, vừa hổ thẹn nói: "Xin lỗi nhé, không thể giết hết đám quỷ này."
Tiểu Nhị ngẩn ra một chút: "Ngài đúng là dùng giọng điệu hối lỗi nhất, để nói những lời ngầu nhất đấy... Ở đây là phòng tuyến có số lượng Quân đoàn Thú nhân đông nhất, ngài giết không hết mới là bình thường."
Lúc này, Quân đoàn Thú nhân vậy mà chia ra hai cánh bao vây từ bên sườn, bụi đất mù mịt trên bình nguyên rộng lớn.
Tốc độ của chúng cao hơn Hội Phụ Huynh rất nhiều, tốc độ truy kích cũng luôn nhanh hơn rút lui, đến mức Gia trưởng vừa lui về phòng tuyến cuối cùng, toàn bộ trận địa phòng ngự đều đã bị vây chặt.
Lần này cho dù Khánh Trần có ba đầu sáu tay cũng không cứu xuể.
Khánh Trần vốn tưởng Hội Phụ Huynh sẽ hoảng loạn, nhưng Tiểu Nhị bỗng giơ cao cánh tay, đưa một ngón trỏ ra.
Giây lát sau, tiếng ra lệnh liên tục truyền đi, vậy mà có một nhóm thành viên Hội Phụ Huynh chủ động đứng ra, chặn ở lớp ngoài cùng của vòng phòng ngự.
Khoảnh khắc Hội Phụ Huynh va chạm với Quân đoàn Thú nhân, có người lập tức bị móng vuốt thú binh xuyên thủng, nhưng người bị xuyên thủng không hề bỏ cuộc, chỉ ộc máu, tiếp tục bóp cò, bắn ra những lỗ máu sâu hoắm trên người thú binh.
Thú binh bao vây bọn họ tạo thành một cái cối xay khổng lồ, khi cối xay quay tít sẽ xay ra máu, như muốn nghiền nát xương cốt thành viên Hội Phụ Huynh, nhai nát rồi nuốt chửng.
Thành viên Hội Phụ Huynh liên tục co cụm vào trong, nhưng bọn họ lùi một bước, Quân đoàn Thú nhân liền ép tới một bước.
Khánh Trần ra sức cứu người, nhưng không cứu được tất cả.
Cậu không quen biết những người đang sát cánh chiến đấu này, nhưng khi từng sinh mệnh tươi sống chết đi, cậu chỉ cảm thấy đau nhói trong lòng.
Phảng phất như cậu lẽ ra phải quen biết những người này, hoặc là cậu rõ ràng nên nhớ, nhưng lại quên mất.
Đúng vậy, cậu rõ ràng nên nhớ những người này.
Khi những người này nhìn thấy cậu, ánh mắt có sự ngưỡng mộ, có tin tưởng, có thân thiết, đây là thứ Khánh Trần chưa từng thấy trước năm 17 tuổi.
Những ánh mắt đó nhắc nhở cậu, cuộc đời cậu đang có một khoảng trống, mà khoảng trống đó chính là trải nghiệm quý giá nhất của cậu.
Lúc này Khánh Trần thậm chí có chút ghét cảm giác này, tại sao ký ức của cậu vẫn chưa khôi phục, tại sao cái phong ấn trong truyền thuyết kia vẫn chưa giải khai, một khi giải khai... liệu mọi thứ có khác đi không?
Nói chính xác hơn, cậu ghét cái phong ấn trong cơ thể mình.
Tiểu Nhị dường như nhận ra cảm xúc của cậu, bèn thản nhiên nói: "Ngài không cần tự trách, nếu ngài không đến, bọn em đã chết từ sáu tiếng trước rồi. Nói thật, có thể sống thêm sáu tiếng, gặp lại ngài một lần, bọn em cũng thấy mãn nguyện lắm rồi."
Khánh Trần im lặng không nói gì, chỉ cố hết sức đá bay tên thú binh đang lao tới.
Lúc này, trong đám người có người cười nói: "Đúng thật, sống thêm sáu tiếng, nhìn ông chủ giết nhiều thú binh như vậy, bọn này cũng coi như hời rồi!"
Tiểu Nhị bỗng dựng thẳng cánh tay nắm chặt nắm đấm, chỉ thấy vô số thành viên Hội Phụ Huynh xúm lại quanh Khánh Trần di chuyển về phía Nam.
Khánh Trần cau mày: "Làm cái gì vậy?"
Tiểu Nhị nói: "Ký ức của ngài vẫn chưa khôi phục, phong ấn cũng chưa giải trừ, không nên cùng bọn em chết ở đây. Ký ức của ngài rồi sẽ có ngày quay lại, còn có nhiều người hơn cần ngài sống tiếp. Bọn em mở cho ngài một con đường máu về phía Nam, ngài phải rời đi!"
Khánh Trần có nghĩ thế nào cũng không ngờ, cậu đến để cứu người, cuối cùng lại là đám người này muốn cứu cậu.
Giống như những người này ngày đêm mong chờ cậu trở về, nhưng những phòng tuyến kia lại là do những người này ngày đêm kiên trì trấn thủ.
...
...
Quân đoàn Thú nhân lại tăng nhanh tần suất tấn công, thú binh không sợ chết lao lên, dường như sợ Khánh Trần rời đi.
Tuy nhiên Hội Phụ Huynh với trật tự nghiêm ngặt lại chia ra hai nhóm người, một nhóm đi chặn đứng cuộc tấn công của Quân đoàn Thú nhân, nhóm còn lại thì tiếp tục xúm quanh Khánh Trần chém giết về phía Nam.
Nhưng Quân đoàn Thú nhân không định thả Khánh Trần đi, ba tên quái vật già Hí Mệnh Sư mang thương tích trên người đều theo thú binh lao tới, chắn trên con đường đi về phía Nam.
Bọn chúng biết Khánh Trần đã thực sự kiệt sức rồi, hôm nay nhất định phải giữ Khánh Trần lại đây!
Một thành viên Hội Phụ Huynh hô lớn: "Xông lên, đừng quay đầu lại!"
Khánh Trần chỉ cảm thấy, sâu trong nội tâm mình dường như có thứ gì đó đang không ngừng xung kích xiềng xích, cho đến khi trên xiềng xích đó cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt!
Thế nhưng, dù đã xuất hiện vết nứt, xiềng xích phong ấn vẫn kiên cố không phá nổi, bất luận cậu nỗ lực thế nào cũng không được.
Khánh Trần đau đầu như búa bổ, muốn gào thét thỏa thích nhưng không phát ra tiếng.
Cảm giác này khiến người ta tuyệt vọng.
Thành viên Hội Phụ Huynh ra sức muốn phá vỡ con đường xuống phía Nam, nhưng thất bại hết lần này đến lần khác.
Đúng lúc này, phương xa bỗng vang lên tiếng ầm ầm.
Tiếng động đó như tiếng trống trận từ xa vọng lại gần, còn có người cao giọng hú vang, điệu hát dài du dương như tiếng hát vùng tuyết vực.
Thành viên Hội Phụ Huynh bị Quân đoàn Thú nhân che khuất trong chiến trường, chỉ nghe tiếng chứ không thấy người, chỉ cảm thấy âm thanh đó ngày càng gần, ngày càng nhanh!
Tiểu Nhị lớn tiếng: "Đẩy tôi lên!"
Hai thành viên Hội Phụ Huynh dùng tay làm cầu, nâng Tiểu Nhị lên không trung.
Tiểu Nhị ngẩn người, cậu ta nhìn thấy hàng ngàn con trâu rừng cao lớn vô cùng đang phi tới, trên người trâu rừng có đồ đằng màu đen cuộn trào, sừng trên đầu chúng sắc bén như hai lưỡi dao nhọn, cao lớn như chiến binh thú nhân.
Đây không phải trâu rừng, đây là Thần Ngưu trong núi tuyết lớn Tây Nam!
Nhưng kỳ lạ là, mỗi con Thần Ngưu đều bị người ta dùng vải đen bịt mắt, nhưng Tiểu Nhị chỉ thấy trâu rừng, chứ không thấy bóng người nào!
Giây lát sau, đàn Thần Ngưu áp sát rìa Quân đoàn Thú nhân phi qua, chúng không giao tranh trực diện với Quân đoàn Thú nhân, so với số lượng thú binh, chúng vẫn quá ít, không thể địch lại.
Chỉ thấy khi đàn Thần Ngưu lướt qua rìa Quân đoàn Thú nhân, từ một bên bụng Thần Ngưu lật lên hàng ngàn người, hai má họ đều bị nắng làm đỏ ửng kiểu cao nguyên, trên đầu tết những bím tóc dày đặc, trên cổ đeo dây chuyền xâu bằng xương ngón tay, va vào nhau phát ra tiếng lách cách.
Hàng ngàn người này mặc áo bào Tạng để lộ nửa bờ vai trần, trên vai tất cả mọi người đều có đồ đằng màu đen cuộn trào.
Hỏa Đường!
Vậy mà là Hỏa Đường đã lâu không gặp xuất hiện!
Tiểu Nhị hô lớn: "Viện quân! Viện quân tới rồi!"
"Ủa," Tiểu Nhị nghi hoặc, cậu ta vậy mà nhìn thấy tất cả đàn ông Hỏa Đường khi lật lên lưng trâu, đều vác một khẩu RPG...
Cảm giác này, giống như lần đầu tiên Khánh Trần thấy Đại trưởng lão dùng đồng hồ điện tử xem dự báo thời tiết vậy, quá sức "cứng".
Đại trưởng lão trên con Thần Ngưu đầu tiên giơ cánh tay lên, sau đó mạnh mẽ vung xuống: "Phóng!"
Tất cả đàn ông Hỏa Đường đồng thời bóp cò súng RPG đơn binh, từng quả đạn rocket xoay tròn bắn vào sườn Quân đoàn Thú nhân.
Ánh lửa dữ dội bốc lên ngút trời, chỉ riêng sóng khí đã hất tung hàng ngàn tên thú binh!
Hỏa Đường thường co cụm trong núi tuyết lớn Tây Nam không ra ngoài, cho nên nhận thức của đa số mọi người về họ là một đám... người man rợ.
Bây giờ người man rợ cưỡi Thần Ngưu vác RPG, thực sự quá đảo lộn nhận thức.
Nhưng tất cả những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là có người đến rồi!
Cuối cùng cũng đến rồi!
Tuy người đến không nhiều, nhưng chỉ cần có người đến, nghĩa là họ không bị bỏ quên ở nơi này!
Ngay khi các thành viên Hội Phụ Huynh đang nghĩ như vậy, lại thấy đàn ông Hỏa Đường cưỡi Thần Ngưu chạy ngày càng xa, hình như định cứ thế bỏ đi.
"Vãi chưởng," Tiểu Nhị kinh thán, "Hóa ra chỉ đến làm một nháy thế thôi á? Cho có lệ à?"
Vừa dứt lời, lại thấy đàn ông Hỏa Đường điều khiển Thần Ngưu chạy một vòng bên ngoài chiến trường, phương hướng lại quay ngược trở lại, dốc toàn lực phát động xung phong lần nữa!
Lần này, họ lao thẳng vào Quân đoàn Thú nhân, ép Quân đoàn Thú nhân buộc phải chia một nhóm ra chặn áp lực xung phong này.
Khoảnh khắc đàn Thần Ngưu sắp đụng độ với Quân đoàn Thú nhân, tất cả đàn ông Hỏa Đường đều nhảy từ trên lưng Thần Ngưu xuống.
Họ lăn một vòng trên đất rồi đứng dậy một cách lưu loát, đi theo sau đàn Thần Ngưu tiếp tục chém giết.
Đàn Thần Ngưu đang phi nước đại húc cho hàng ngàn tên thú binh ngã ngựa, nhưng số lượng của chúng vẫn quá ít, chỉ xé mở đội hình Quân đoàn Thú nhân được một lỗ hổng nhỏ, đã bị thú binh xé xác toàn bộ.
Cũng chính lúc này, đàn ông Hỏa Đường đã nối gót lao tới trước mặt Quân đoàn Thú nhân.
"Tránh ra!" Một giọng nói lanh lảnh vang lên.
Đội hình đàn ông Hỏa Đường đột ngột tách ra hai bên, vậy mà để lộ ra một thiếu nữ tết tóc đuôi sam đang kéo Hắc Đao đi tới ở giữa.
Tần Dĩ Dĩ kéo đao nhảy vọt lên, một đao Lực Phách Hoa Sơn trút xuống: "Mở!"
Ánh đao quán thông thiên địa chém toạc đội hình Quân đoàn Thú nhân ra một vết nứt, Tần Dĩ Dĩ vậy mà đã là cấp A, hơn nữa thế đao này so với Đại trưởng lão từng thể hiện còn có phần hơn chứ không kém, quả thực thanh thế kinh người!
Nhưng vẫn chưa đủ.
Đại trưởng lão gầm lên một tiếng: "Từ Lâm Sâm!"
Hắc Đào A của tổ chức Hắc Đào - Từ Lâm Sâm đi trước một bước đến phía trước Tần Dĩ Dĩ, sau lưng gã pháp tướng Thần Ngưu hiện ra, húc mở đội hình thú nhân với tư thế còn hung mãnh hơn!
Lần này, cuối cùng cũng mở ra được một khe hở của Quân đoàn Thú nhân!
Đàn ông Hỏa Đường nhân cơ hội này lao vào trong lỗ hổng, giết một mạch đến trung tâm, hoàn thành hội họp với Hội Phụ Huynh!
Gia Thước Thần Tử nói với thành viên Hội Phụ Huynh: "Góc này giao cho bọn ta chặn, các người lui vào trong, đưa thương binh vào giữa đi!"
Ánh mắt Tần Dĩ Dĩ quét qua đám đông, nhưng lúc này thành viên Hội Phụ Huynh vẫn còn rất nhiều, đứng cùng nhau vô biên vô tận, cô bé không nhìn thấy người mình muốn tìm.
Đại trưởng lão ngưng giọng nói: "Cẩn thận, bây giờ không phải lúc tìm người!"
"Vâng," Tần Dĩ Dĩ không nói nhiều, vung đao chặn lại thú triều đang vây lại lần nữa!
Có thành viên Hội Phụ Huynh phấn khích hỏi: "Sao các anh lại tới đây?"
Đại trưởng lão bực bội nói: "Khinh thường ai đấy, Đông Đại Lục này cũng có một phần của bọn ta, các người chạy đến đây làm anh hùng, Hỏa Đường ta chẳng lẽ không có anh hùng sao?"
Mọi người cười lớn: "Đàn ông Hỏa Đường đều là hảo hán anh hùng!"
Đại trưởng lão lầm bầm: "Đừng có mẹ nó vừa đánh trận xong lại đi vây quét bọn ta là được!"
Có người hô lớn: "Không đâu, đánh xong trận này, mọi người cùng nhau ngay ngắn xuống dưới đất xếp hàng qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà, sẽ không có vây quét đâu!"
Khung cảnh bỗng chốc yên tĩnh lại, cách hai giây mới có người vừa cản thú binh, vừa hỏi: "Đây là thằng thiếu não bên nào thế, có thể đừng nói lời xui xẻo được không..."
Gia Thước Thần Tử nghiêm túc giải thích: "Bọn ta có thần minh của riêng mình, chết cũng không uống canh Mạnh Bà, bọn ta và các người không cùng một hệ thống."
Đại trưởng lão cảm thán: "Đã lúc nào rồi, còn ở đây kể chuyện cười địa ngục. Các người không muốn sống, ta còn muốn sống đấy!"
Có thành viên Hội Phụ Huynh hỏi: "Huynh đệ Hỏa Đường, các viện quân khác đâu?"
Gia Thước Thần Tử hô lớn: "Không biết, người đến chỉ có bọn ta, không thấy người khác!"
Lòng thành viên Hội Phụ Huynh chùng xuống, chỉ riêng những người Hỏa Đường này là tuyệt đối không đủ.
Họ cảm kích Hỏa Đường có thể đứng ra vào lúc này, nhưng loại thời điểm này chỉ có bầu nhiệt huyết là không đủ, chiến tranh chính là chiến tranh.
Dần dần, sự hỗn loạn Hỏa Đường vừa tạo ra lại lắng xuống, đội hình cối xay của Quân đoàn Thú nhân lại chặt chẽ trở lại, ngay cả Hỏa Đường vừa gia nhập cũng liên tục bại lui.
Có thành viên Hội Phụ Huynh áy náy nói: "Hảo hán anh hùng Hỏa Đường xin lỗi nhé, không ngờ làm liên lụy các anh chịu khổ cùng."
Đại trưởng lão bỗng nói: "Tuy bọn ta tự mình đến, nhưng ta biết nhất định còn có viện quân đang trên đường."
Năm xưa khi Khánh Chuẩn và Ninh Tú chưa xảy ra chuyện, ông cụ trên núi Ngân Hạnh vẫn chưa trầm mặc như bây giờ.
Khánh Tầm từng dẫn một tiểu đội nhân mã đến Hỏa Đường, khi đó, rõ ràng hai bên là quan hệ thù địch, vị gia chủ nhà họ Khánh trên núi Ngân Hạnh kia lại ngồi giữa trại địch cười nói vui vẻ, uống bát rượu lớn, ăn miếng thịt to.
Khi đến sơn môn Hỏa Đường, đàn ông Hỏa Đường từng vây chặt mười mấy nhân mã nhà họ Khánh, Đại trưởng lão hỏi Khánh Tầm: "Ngươi chẳng lẽ không sợ chết sao?"
Khánh Tầm cười trả lời: "Ta là khách đến uống rượu, sao lại chết?"
Đó là lần Đại trưởng lão cảm nhận chân thực, đối phương thực sự không sợ chút nào!
Khánh Tầm thân là người thường, bên cạnh không mang theo quân đội và cao thủ, chỉ có Khánh Kỵ hơi non nớt bảo vệ bên cạnh.
Phong độ ấy, cho dù chỉ là uống rượu, bàn chuyện thiên hạ đại thế, cũng khiến Đại trưởng lão Hỏa Đường nảy sinh cảm xúc khâm phục.
Sau cuộc gặp gỡ đó, nhà họ Khánh và Hỏa Đường bí mật kết đồng minh, lấy Hỏa Đường và Vùng cấm kỵ số 8 làm bình phong kiềm chế bộ đội nhà họ Trần.
Từ đó về sau, Hỏa Đường ở địa giới Tây Nam chưa từng chịu sự uy hiếp thực sự nào nữa, nhà họ Khánh hàng năm thậm chí còn bí mật gửi rất nhiều hàng tết đến.
Nhiều người không biết, sau khi Khánh Tầm ở ẩn trên núi Ngân Hạnh, Đại trưởng lão vì nhiều năm không gặp ông, bèn cải trang đến thăm núi Ngân Hạnh.
Bất tri bất giác, vị Đại trưởng lão Hỏa Đường này đã coi Khánh Tầm là bạn.
Ngày hôm đó, sau khi uống rượu Đại trưởng lão biết được tại sao đối phương ở ẩn, ông cũng từ lúc đó biết rằng, Khánh Tầm nếu không báo thù cho con trai, con dâu, là tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Đối phương vì báo thù, đã giết sạch tất cả những kẻ có hiềm nghi trong nội bộ nhà họ Khánh, nay biết được hung thủ thực sự là Khôi Lỗi Sư, Khôi Lỗi Sư phải chết thì mới có thể làm nguôi ngoai cơn giận nhiều năm của Khánh Tầm.
Bây giờ Khôi Lỗi Sư còn chưa xuất hiện, chiến tranh tuyệt đối sẽ không dừng lại ở đây!
Đại trưởng lão thở dốc nói: "Đợi thêm chút nữa! Đợi thêm chút nữa! Nhất định còn có viện quân!"
Vì chiến đấu kịch liệt khiến cơ bắp ông hơi mất sức, khi nói chuyện râu cũng run lên.
Thế nhưng sau lời nói của ông rất lâu, vẫn không có viện quân xuất hiện.
Gia Thước Thần Tử ở bên cạnh Đại trưởng lão thấp giọng hỏi: "Nhỡ đâu thực sự không có viện quân thì sao?"
Đại trưởng lão nhất thời cũng có chút không chắc chắn, nhưng ngay sau đó ông lại kiên định trở lại: "Nhất định có!"
Phảng phất như nghe theo tiếng gọi của Đại trưởng lão, chỉ thấy trên sống núi của dãy núi bên trái chiến trường, bỗng nhiên bước ra vài bóng người vạm vỡ!
Tộc Người Khổng Lồ!
Chỉ thấy trên người họ ai nấy đều có vết thương, máu khô trên cơ thể hùng tráng, vô cùng hung hãn và thê lương.
Từng người bọn họ sau khi đến chiến trường không chút do dự phát động xung phong.
Ngày càng nhiều bóng người vạm vỡ lần lượt xuất hiện trên sống núi, sau đó không hề dừng lại lao xuống sườn núi!
Những người khổng lồ giống như những cỗ xe tăng cuồn cuộn đến từ tận cùng thế giới, tiếng ầm ầm rung chuyển trời đất!
Ngay sau đó, đám người Lý Trường Thanh cũng xuất hiện trên sống núi, họ rời chiến trường trước, nhưng bị người khổng lồ đến sau đuổi kịp, cùng nhau tới nơi.
Trong trận doanh bị Quân đoàn Thú nhân bao vây, tiếng hô vang dội như núi gầm biển thét: "Viện quân tới rồi! Lại có viện quân tới rồi!"
"Mọi người nhìn kìa, bên kia cũng có!"
Tất cả mọi người lại quay đầu nhìn về phía sống núi bên phải, chỉ thấy bốn vị Bán Thần Kỵ sĩ đứng sừng sững trên đỉnh núi, Lý Khác, Trần Chước Cừ, Hồ Tĩnh Nhất, Vương Tiểu Cửu!
Sau lưng họ, còn có 27 Kỵ sĩ cấp A!
Khi những Kỵ sĩ này lao xuống, ngay khi tất cả thành viên Hội Phụ Huynh, tướng sĩ nhà họ Khánh tưởng rằng viện quân chỉ có bấy nhiêu, thì trên sống núi bên phải lại xuất hiện từng bóng người màu đen.
Bọn họ có người đi cà nhắc, có người treo tay đơn giản, ánh nắng từ sau lưng họ chiếu xuống, nhìn từ chiến trường, chỉ có thể thấy trên sống núi đó đứng đầy những bóng người màu đen dày đặc!
Giây lát sau, tất cả mọi người, có thương tích, không thương tích, đều lao xuống, như muốn bao vây ngược lại Quân đoàn Thú nhân!
Thế giới sụp đổ.
Người về lạc lối.
Mọi thứ vẫn còn kịp!
Thế giới đã bắt đầu đảo ngược!
Có người từng uống trà Cảnh Sơn tinh mắt: "Là Tiểu Thất! Là Lão La! Là Tiểu Ngũ..."
Nói rồi nói rồi, người đang nói vậy mà nghẹn ngào, không ngừng lau nước mắt.
Có người cười hỏi: "Mày khóc cái mẹ gì thế?"
Người nghẹn ngào kia mạnh miệng, vừa lau nước mắt vừa nói: "Bố mày không khóc, tao bị bụi bay vào mắt thôi!"
Quá khó khăn, chiến tuyến A5 đơn độc phòng thủ tám tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi được viện quân.
Cũng chẳng biết tại sao, thành viên Hội Phụ Huynh bị vây khốn chỉ cảm thấy mình muốn gào thét thật to!
Huynh đệ tỷ muội đều ở bên nhau rồi, cho dù chết ở đây, cũng chẳng có gì hối tiếc!
Khánh Trần trong đám người có chút xúc động, cậu nhìn từng đợt từng đợt viện quân không màng sống chết chạy tới, có lẽ đây chính là lý do cậu chưa khôi phục ký ức nhưng vẫn nhất quyết chạy tới đây.
Tất cả mọi người đều đánh giá thấp quyết tâm của bọn họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
