Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

801-900 - Chương 895: Hồi kết của trận chiến

Chương 895: Hồi kết của trận chiến

Thanh thép quá tầm thường, đến mức hoàn toàn không xứng với thân phận của một Bán Thần.

Theo lẽ thường, ngọn lao trong tay Bán Thần ít nhất cũng phải được đúc bằng hợp kim, bên trên thậm chí phải khảm chút đá quý, dù không thích mấy thứ lòe loẹt đó thì cũng có thể nhờ người nghiên cứu khí động học, rồi đúc riêng cho vài thanh vonfram có kết cấu tinh xảo để làm vũ khí động năng.

Nhưng Lý Thúc Đồng hoàn toàn không làm thế, ông gạt bỏ mọi thứ hoa mỹ, chỉ đơn giản là một thanh thép xây dựng, lại dùng ra cái cảm giác của vũ khí động năng trên tàu Quyền Trượng Thần Minh.

Mộc mạc giản dị, khô khan và tẻ nhạt.

Nhưng chính vì thế, vị Bán Thần này mới khiến người ta khiếp sợ.

Bởi vì bạn sẽ chợt nhận ra, ông ta dù cầm cái gì trên tay cũng đều là mối đe dọa lớn nhất.

Hay nói cách khác, chỉ cần ông ta còn sống, chính là mối đe dọa lớn nhất đối với kẻ thù.

Màn xuất hiện của vị Bán Thần Kỵ sĩ này không rực rỡ như Kiếm Tiên, thậm chí còn hơi "phèn"...

Nhưng chỉ cần ông xuất hiện, trận chiến coi như đã định đoạt.

Chỉ thấy từng thanh thép lao thẳng lên trời, bắn hạ hết chiếc tàu bay này đến chiếc tàu bay khác.

Tàu bay nổ tung thành từng chùm pháo hoa trong ánh nắng ban mai, trông đẹp mắt vô cùng.

Quan trọng nhất là, trên tàu bay thực ra đều có hệ thống đánh chặn tên lửa, nếu có tên lửa đất đối không bay tới, chúng sẽ dùng chế độ khóa nguồn nhiệt để đánh chặn chính xác.

Nhưng... thanh thép làm gì có nguồn nhiệt.

Thực ra Vương quốc Roosevelt cũng có các công nghệ đánh chặn khác, nhưng chủ yếu là chẳng ai ngờ lại có loại vũ khí phòng không kiểu "thanh thép" thế này.

Lúc này, thứ duy nhất hạn chế sức mạnh của Lý Thúc Đồng... hình như chỉ là số lượng thanh thép.

Trong quá trình đó, hơn ba mươi thanh thép sau lưng Lý Thúc Đồng dần cạn kiệt, nhưng tàu bay vẫn còn hơn bốn mươi chiếc.

Lúc này, một tham mưu tác chiến thở phào nói: "Hắn hết thép rồi!"

Nhưng lời vừa dứt, lại thấy Lý Thúc Đồng cúi xuống nhặt một hòn đá dưới đất lên...

Ông tung tung hòn đá ước lượng trọng lượng, rồi cơ thể đột ngột căng ra, eo vặn mạnh, hòn đá được rót đầy khí của Kỵ sĩ lao đi như đạn pháo vượt qua ngàn mét, phát ra tiếng vo vo, bắn nổ tung tua-bin của một chiếc tàu bay...

Tham mưu tác chiến nhìn đến ngây người, vị Bán Thần này rõ ràng tùy tiện nhặt hòn đá cũng bắn nổ được tàu bay, thế mà còn cẩn thận mang theo cả bó thép để tỏ sự tôn trọng?!

Để tấn công lực lượng mặt đất, tàu bay có thể mang nhiều đạn dược hơn, và nhờ lò phản ứng hạt nhân vi mô mà có khả năng hoạt động lâu dài, phù hợp cho tác chiến dài hơi.

Nhưng muốn giết loại Bán Thần này, hoặc là phải dùng chiến đấu cơ siêu thanh, hoặc là trực tiếp điều pháo đài bay tới.

Muốn dựa vào tốc độ của tàu bay, e là không xong rồi.

Trong tàu bay, Nhị hoàng tử gào lên: "Nhanh nhanh nhanh, nâng độ cao! Lên 3000 mét! Không, 4000 mét! Không, 8000 mét!"

Lúc này Nhị hoàng tử đã sợ vỡ mật, ngay cả độ cao 4000 mét cũng không mang lại cho gã chút cảm giác an toàn nào.

Nhưng lúc này làm sao còn kịp?

Chỉ thấy từng hòn đá bay lên trời, bắn thủng từng cái tua-bin.

Giây tiếp theo, chiếc tàu bay của Nhị hoàng tử bị bắn thủng, gã điên cuồng nhìn sang tham mưu tác chiến: "Hạm đội của Thành Hắc Thủy và Thành Phượng Hoàng đâu, sao vẫn chưa đến?"

Tham mưu tác chiến ngập ngừng nói: "Họ mất liên lạc rồi!"

Nhị hoàng tử nhanh chóng nhận ra điều bất thường, đây hoàn toàn không phải cơ hội lập công, lấy lại tình thương của cha gì cả, mà là cái bẫy đã giăng sẵn cho gã từ đầu.

Tên Hí Mệnh Sư chịu trách nhiệm khóa mục tiêu gã chắc chắn đã nhìn thấy cảnh này, nhưng đối phương không hề nói ra, mà ngồi nhìn gã đi vào chỗ chết!

Trong trận chiến này, có lẽ Hoàng thất Roosevelt mới là kẻ thắng lớn nhất.

Cuối cùng, Hí Mệnh Sư đã loại bỏ được Công tước Bạch Ngân, loại bỏ Kiếm Tiên Hà Kim Thu, giết chết Nhị hoàng tử - kẻ cạnh tranh ngai vàng với Công tước Phong Bạo, lấy được Chén Rượu Độc.

Họ có được vốn liếng để đế quốc viễn chinh, củng cố ngai vàng cho Công tước Phong Bạo, loại bỏ mầm mống nội loạn.

Giờ đây, kế hoạch của họ chỉ còn lại khâu cuối cùng.

Nhìn lại toàn cục, thao tác của Hí Mệnh Sư trong cuộc chiến này quả thực như thần lai chi bút, họ dường như chẳng làm gì cả, nhưng lại như đã làm rất nhiều việc.

Năng lực này, được các Hí Mệnh Sư gọi là "Góc nhìn Thượng đế", giống như "Ngọ Thời" của Hà Kim Thu, "Vô Tướng" của Đại Vũ, "Thiên Táng" của Zard, "Thần Thiết" của Khánh Trần, Góc nhìn Thượng đế chính là một trong những năng lực mạnh nhất của Hí Mệnh Sư, một năng lực khác là "Tiên cơ khắc địch".

Đó chính là lý do tại sao Hí Mệnh Sư có thể kiểm soát cả vương quốc hàng ngàn năm nay. Nhìn lại lịch sử loài người, chưa từng có vương triều nào đứng vững ngàn năm không đổ, Vương quốc Roosevelt là cái đầu tiên.

Tất nhiên, đó có lẽ cũng là lý do khiến họ đoản mệnh... Thế giới vốn công bằng.

Lúc này, Lý Thúc Đồng ngẩng đầu nhìn hơn một nửa số tàu bay bị bắn thủng tua-bin, giãy giụa bay thêm một đoạn rồi rơi xuống.

Còn một phần nhỏ cuối cùng cũng nâng được độ cao, bỏ chạy về phía xa.

Tuy nhiên, khi chúng còn chưa kịp rời khỏi chiến trường, từ bầu trời xa xăm bỗng bay tới một con rồng trắng và một bóng người màu trắng cao hơn hai mét.

Rồng trắng là thức thần Bạch Dung Duệ, còn người phụ nữ áo trắng cao lớn tóc tai rũ rượi là Bách Bách Mục Quỷ.

Hiện tại trên hai cánh tay của Bách Bách Mục Quỷ đã chi chít mắt, chừng bảy mươi cặp, đấy là chưa tính số mắt Khánh Trần thu thập được ở Lục địa phía Tây.

Trong khoảnh khắc, Bạch Dung Duệ lao vút tới tàu bay, dùng thân mình cuốn tàu bay lên trời, đợi đến khi tàu bay mất thăng bằng thì quật mạnh xuống đất.

Bách Bách Mục Quỷ thì chặn đường rút lui của tàu bay, dang rộng hai tay.

"Thập Phương Thế Giới."

Lý Thúc Đồng nhìn cảnh này có chút cảm thán, đệ tử của mình chưa nói cái khác, chứ bạn bè thì đông thật.

Ông đi về phía điểm rơi của tàu bay, muốn xem bên trong có Vật Cấm Kỵ nào không.

Không có Vật Cấm Kỵ cũng được, người siêu phàm cấp A, cấp B chắc phải có chứ, mang về trồng vài chục năm, kiểu gì cũng ra Vật Cấm Kỵ.

Đây chính là chiến lược hiện tại của Lý Thúc Đồng, có Vật Cấm Kỵ thì cướp, không có... thì chế tạo Vật Cấm Kỵ.

Dù sao ông cũng còn sống lâu, Khánh Trần cũng còn sống lâu, trong những năm tháng còn lại, kiểu gì cũng trả hết nợ cho con cháu.

...

...

Bên kia chiến trường mặt đất.

Người khổng lồ đã xông ra khỏi rừng, họ đụng độ Sư đoàn dã chiến số 1 tinh nhuệ nhất của Thành Bạch Ngân, đây là quân đội trực thuộc Công tước Bạch Ngân.

Lính của sư đoàn dã chiến này thậm chí được trang bị toàn bộ giáp ngoại xương bán bao phủ, giống như mặc thêm một bộ khung xương bên ngoài cơ thể.

Sau khi mặc vào, mặt ngoài cánh tay, mặt ngoài chân, ngực, lưng đều được giáp nhẹ che chắn.

Nó có thể tận dụng truyền động cơ khí, giúp lực lượng đặc nhiệm gồm các chiến binh gen cấp E phát huy sức mạnh ngang ngửa toàn quân cấp D.

Loại binh chủng dã chiến cơ giới hóa toàn diện này thậm chí có thể vượt núi băng rừng, tập kích 500km trong một ngày, đi những con đường mà quân cơ giới không đi được, đến những nơi quân cơ giới không đến được, linh hoạt hơn nhiều, độ hung hãn cũng không hề kém cạnh.

Hơn nữa, trên giáp ngoại xương còn gắn súng và hai khẩu pháo lựu 40mm, hỏa lực cực mạnh.

Chỉ vừa chạm trán, lập tức có cả trăm người khổng lồ bị pháo lựu bắn trọng thương, một số người khổng lồ kém may mắn bị trúng đạn vào đầu chết ngay tại chỗ.

Bước chân tiến công của người khổng lồ lần đầu tiên bị chặn đứng, đây là cuộc đọ sức giữa sức mạnh và công nghệ.

Có người khổng lồ gầm lên: "Hừ!"

(Anh em ơi, đánh không lại rồi, rút thôi?! Biết điểm dừng là tốt!)

Người khổng lồ tuy dũng mãnh, nhưng không có khái niệm tổ chức kỷ luật và đức tin chiến đấu, đánh được thì hành hạ đối thủ, gặp công nghệ loài người đánh không lại thì chạy.

Những chỉ huy có thiên phú thần giao cách cảm truyền tin: Anh em, giáo quan của Vương đã dạy chúng ta phải làm thế nào rồi, cứ thế mà làm!

Giây tiếp theo.

Để chống lại vũ khí nóng của loài người, những chiến binh hung hãn nhất trong tộc người khổng lồ, dưới sự gia trì sức mạnh của Chuẩn Đề Pháp, từng người một giơ xe bọc thép lên làm khiên chống bạo động.

Chỉ thấy người khổng lồ hơi khom lưng nấp sau "khiên chống bạo động", kết thành một đội hình đột kích dài, tất cả người khổng lồ đều đặt tay trái lên vai người phía trước, lao đi nhanh như đặc nhiệm.

Nếu nhìn từ chính diện, lính Sư đoàn 1 chỉ thấy một tấm khiên chống bạo động khổng lồ đang tiến lại gần mình.

Mặc cho chúng bắn súng, bắn pháo lựu, đạn nện vào khiên như gãi ngứa, hoàn toàn vô dụng!

Tinh nhuệ Sư đoàn 1 lập tức kinh hãi, chúng chưa từng thấy đội đặc nhiệm nào vạm vỡ, to lớn và hung hãn đến thế...

Người khổng lồ biết dùng chiến thuật, mày có sợ không? Mẹ kiếp trước giờ có thấy loại người khổng lồ này bao giờ đâu!

Lần này, người khổng lồ không bỏ chạy khi gặp pháo lựu như trước nữa, mà tiếp tục đột kích thần tốc.

Đám tinh nhuệ quen với lối mòn chiến đấu cũ, nhất thời không biết phải làm sao!

May mà tinh nhuệ vẫn là tinh nhuệ, chúng nhanh chóng điều chỉnh tư duy, lùi lại một chút, chuẩn bị bao vây từ hai cánh, cắt đứt đội hình rồng rắn của người khổng lồ.

Nhưng còn chưa kịp bao vây, chúng đã bị bao vây ngược lại!

Chỉ thấy từ bên sườn bất ngờ xông ra hơn hai mươi Hàng Ma Kim Cương ba đầu sáu tay, Phi Thiên Thần Nữ dải lụa đỏ phấp phới, Lý Thúc Đồng mặc đồ luyện công, và một Khánh Trần đang... ngoáy mũi.

Hơn hai mươi cấp A này quá hung tàn.

Người khác khi chiến đấu ít nhất còn cân nhắc lợi hại, thấy nguy hiểm còn biết lùi lại.

Bọn này thì khác, chỗ nào nguy hiểm nhất thì lao vào, chết thì thôi. Giết hết lớp này lại có lớp khác, vô cùng vô tận.

Cuối cùng đến giờ thứ tư, tinh nhuệ Sư đoàn 1 cũng bắt đầu tan rã, chúng bắt đầu muốn tháo chạy khỏi chiến trường.

Đội hiến binh bắt đầu bắn bỏ lính đào ngũ ở phía sau, chúng hung hãn ép binh lính quay lại chiến đấu với người khổng lồ.

Binh lính rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, trước có hiến binh, sau có người khổng lồ.

Hiến binh gào thét trên kênh liên lạc: "Biết làm lính đào ngũ có kết cục gì không? Con cái, vợ con, cha mẹ chúng mày đều sẽ thành nô lệ! Sợ cái gì, chúng ta còn xe tăng chủ lực!"

Binh lính tuyệt vọng, chúng quay người tìm người khổng lồ quyết đấu, dù mình không sống nổi, cũng không thể liên lụy đến cha mẹ vợ con!

Lúc này, từng chiếc xe tăng chủ lực chạy bằng năng lượng hạt nhân tiến vào chiến trường, binh lính lại chạy theo xe tăng xông lên.

Nhưng sự xuất hiện của Trịnh Viễn Đông đã đè bẹp hy vọng cuối cùng của chúng. Chỉ thấy một tảng thiên thạch rực lửa từ trên trời giáng xuống, ầm một tiếng, cả trận địa xe tăng chủ lực bị đập cho lửa bắn tung tóe.

Lần này, đến cả đội hiến binh cũng sợ, bắt đầu dẫn đầu bỏ chạy.

Thấy cảnh này, Đại Vũ đứng sau đám đông lạnh lùng nói: "Truy sát, người khổng lồ xung phong. Chiến tranh là phải tiêu diệt tối đa sinh lực địch, nếu không để chúng được Vương quốc Roosevelt tập hợp lại, sẽ lại trở thành mối đe dọa! Không chừa một mống, giết sạch!"

Trận chiến này, từ lúc xuyên không đến giờ đã kéo dài tròn 10 tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Trong rừng, Khánh Trần từ từ mở mắt, hắn muốn ngồi dậy nhưng bị Khánh Kỵ ấn xuống: "Nằm yên, cậu bây giờ phải nghỉ ngơi, cơ thể là vốn liếng của người tu hành. Liều mạng và nhiệt huyết là tốt, nhưng cũng phải có phương pháp."

Khánh Trần bất lực nằm xuống, sờ sờ xương sườn của mình: "Đã nối lại chưa... khoan đã, cháu nhớ mình chỉ gãy ba cái xương sườn thôi mà, sao giờ lại thành năm cái?"

Khánh Kỵ liếc xéo hắn: "Trước đây cậu đã từng bị gãy xương sườn, nhưng chắc chắn lúc đó cậu không chú ý tĩnh dưỡng và cố định, mà để mặc nó mọc lệch. Đừng tưởng là không sao, ngực bụng là gốc rễ của con người, xương sườn gãy, mọc lệch sẽ ảnh hưởng đến việc phát lực. Cho nên, ta đã đánh gãy lại mấy cái xương mọc không chuẩn, để nó mọc lại."

Khánh Trần: "... Đánh hay lắm, lần sau đừng đánh nữa nhé."

Lúc này, hắn quay đầu nhìn thi thể Hà Kim Thu, đối phương cứ nằm lặng lẽ ở đó, dường như mọi ồn ào của thế giới đều không liên quan đến mình.

Cuối cùng cũng có thể đưa ông chủ Hà về nhà rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!