Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

601-700 - Chương 695: Trồng vật cấm kỵ

Chương 695: Trồng vật cấm kỵ

Trên thế giới này luôn có những chuyện, khi bạn nghe truyền thuyết về chúng, bạn sẽ cảm thấy tuy rất lợi hại, nhưng dường như cũng chẳng ghê gớm đến mức đó.

Nhưng chỉ đến khi tận mắt chứng kiến những truyền thuyết ấy, bạn mới biết nó chấn động đến nhường nào.

Ví dụ như Thần Đại Vân Thương đang tận mắt nhìn thấy Thức thần của mình quỳ xuống trước người khác...

Trong Vùng đất cấm kỵ số 002, khoảnh khắc Tần Sênh lần đầu tiên nghe thấy cái tên Thần Cung Tự Chân Kỷ (Kamiguuji Maki), chỉ nói một câu: Thần Đại xong đời rồi.

Đúng vậy, nhà Thần Đại xong đời rồi, đây cũng là tiếng lòng của Khánh Trần.

Nói chính xác hơn, thảm họa loài người tại thành phố số 10 này, ngay khoảnh khắc hắn tìm thấy tung tích Thần Đại Vân Thương, đã kết thúc rồi.

Một Âm Dương Sư cấp A mà không có Thức thần, thì khác gì lính bộ binh cao cấp hạng B?

Đối với Khánh Trần mà nói, còn lại chỉ là công việc dọn dẹp, không còn ác chiến nữa.

"Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ tách rời hai cái tên Thần Đại và Âm Dương Sư ra từng chút một," Khánh Trần chậm rãi nói, "Về sau, các Âm Dương Sư của Thần Đại sẽ lần lượt chết đi, cuối cùng chỉ còn lại lựa chọn chuyển nghề thành Kỵ sĩ Âm Dương Sư. À không... Ta sẽ xóa sổ cả gia tộc Thần Đại khỏi bản đồ Liên bang, sau đó đóng đinh các người lên cột sỉ nhục của lịch sử, tất cả học sinh tiểu học sẽ đều được học rằng các người vô liêm sỉ đến mức nào."

Thần Đại Vân Thương rùng mình.

Khánh Trần tin rằng, tập đoàn Thần Đại này nếu không còn Âm Dương Sư chống đỡ, e rằng sẽ sớm bị người ta tàn sát hầu như không còn.

Hắn hứng thú quan sát ba Thức thần, giây tiếp theo liền giơ tay, dùng thuật rối gỗ giết chết từng tên một.

Sau khi ba Thức thần chết đi, chúng không quay trở về cầu thần bản mệnh của Thần Đại Thiên Xích, mà hóa thành ba luồng sáng, bị dòng máu Genji trên cổ tay Khánh Trần lừa chui vào.

Khi chúng phát hiện ra điều bất thường thì đã quá muộn.

Cung điện ký ức khổng lồ trong đầu Khánh Trần hiện ra, mở ba cánh cửa, nhốt từng Thức thần vào trong.

Lúc này, thao tác giam giữ Thức thần của Khánh Trần đã trở nên thuần thục, thậm chí không để ba Thức thần này gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho mình.

Đây đều là bảo bối hắn để dành cho bé Chân Kỷ, cũng là sự khởi đầu cho việc chuyển nghề Kỵ sĩ Âm Dương Sư.

Sẽ có một ngày, Khánh Trần cướp hết Thức thần của Âm Dương Sư, sau đó xây dựng cầu thần mới trên đảo Cá Voi.

Đến lúc đó sẽ đổi tên cho sự kế thừa này, giống như thuật hô hấp tiết thứ tư của Chuẩn Đề pháp biến thành thuật hô hấp Kỵ sĩ vậy...

Nên gọi là gì nhỉ? Gọi là Âm Dương Sư thì xui xẻo quá, hay là gọi Digimon (Thú kỹ thuật số) đi?

Ngay lúc này.

Các nhân viên an ninh bên cạnh Thần Đại Vân Thương cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy.

Đồng tử bọn họ co rút lại, thậm chí không biết trận chiến này phải đánh thế nào.

Trong những lần đối luyện trước đây, những chiến binh gen này thậm chí còn không đánh lại nổi một Thức thần cấp A dùng một tay.

Vậy mà bây giờ, ba Thức thần cấp A đều quỳ xuống trước người ta, vậy sáu chiến binh gen cấp B bọn họ thì có tác dụng gì?

Khánh Trần vừa xuất hiện đã dùng khí thế vô địch trấn áp tất cả mọi người tại hiện trường, thậm chí dập tắt ý chí chiến đấu của tất cả.

Thiếu niên mặc bộ đồ mỏng manh giữa mùa đông, trông gầy gò đến lạ.

Khánh Trần cười nhìn Thần Đại Vân Thương: "Ta rất tò mò ngươi rốt cuộc đã sống bao lâu rồi, có từng gặp Genji chưa? Quan hệ gia tộc Thần Đại các người loạn thật đấy, ta nghe nói Thần Đại Vân Thương đã kết hôn rồi, sau khi ngươi đoạt xá Thần Đại Vân Thương, có đụng vào vợ hắn không? Chắc chắn là có rồi. Nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, các người thực sự cần thiết phải sống trên thế giới này sao?"

Sắc mặt Thần Đại Vân Thương âm trầm: "Ngươi đang câu giờ đúng không, muốn đợi thuộc hạ của ngươi đến hội họp?"

Hắn là nhân vật sống hàng trăm năm, đối với nhiều người thì Genji đã trở thành truyền thuyết, thậm chí là bí mật không thể biết tới, nhưng khi các đại gia tộc vây công Genji, bản thân hắn đã ở trên con thuyền đó, khi ấy mới 6 tuổi.

Năm đó, hắn tận mắt chứng kiến gia chủ Genji ra tay kinh hoàng với đầy trời Thức thần, đối phương từng dùng sức một người trấn áp khiến các gia tộc không dám tiến lên thu gặt Thức thần.

Bây giờ... hậu nhân của Genji đã trở lại, đến tìm gia tộc Thần Đại đòi nợ rồi!

"Ngươi là hậu nhân của Genji?" Thần Đại Vân Thương hơi nheo mắt, "Năm đó các ngươi làm sao sống sót được."

Khánh Trần cười lắc đầu: "Xem ra ngươi cũng đang câu giờ, tiếc thật, đến chết vẫn là một con ma hồ đồ."

Thực ra, hắn vừa rồi thăm dò vài câu như vậy là muốn xem thử Thần Đại Vân Tú, Thần Đại Vân La, Thần Đại Không Dữ có nói chuyện Thần Cung Tự Chân Kỷ mới là hậu nhân Genji cho gia tộc biết hay không.

Hắn muốn xem Thần Đại Vân La có phải kẻ mặt người dạ thú hay không.

Nhưng sự thật chứng minh, Thần Đại Vân La không nói dối, đối phương quả thực không tiết lộ chuyện của bé Chân Kỷ, cũng đúng như lời đối phương nói: Nếu vận mệnh của một gia tộc phải dựa vào một cô bé để quyết định, thì gia tộc này không cần cũng được.

Cũng chính lúc này, Khánh Trần nhớ ra mình còn nợ vị Âm Dương Sư luôn mặc áo trắng kia một chầu rượu.

Trong lúc nói chuyện, từng mật thám xuất hiện ở các ngõ ngách, họ cuối cùng cũng đã theo manh mối Khánh Nhất để lại mà đuổi tới nơi.

29 người cấp B, 1 người cấp C, cộng thêm Khánh Trần là người thức tỉnh cấp A, đủ để hoàn thành cuộc vây quét Thần Đại Thiên Xích.

Khánh Trần cười hỏi: "Lá bài tẩy của ta đến rồi, còn của ngươi đâu?"

Thần Đại Vân Thương dữ tợn nói: "Chỉ mình ngươi có bài tẩy sao?!"

Giây tiếp theo, từ xa vang lên tiếng ầm ầm, chỉ thấy biển chuột từ bốn phương tám hướng vây lại, bọn chúng vốn định chạy trốn ra vùng hoang dã, nay lại bị Thần Đại Vân Thương triệu hồi về để đánh cược một lần cuối cùng.

Khánh Trần đứng tại chỗ không nói gì.

Thần Đại Vân Thương cười lớn đầy ngạo nghễ: "Ngươi vẫn còn quá non, không hiểu tầm quan trọng của thời cơ. Ngươi đã có thể áp chế Thức thần của ta, tại sao không ra tay giết ta ngay từ đầu, lúc đó ta làm gì có khả năng phản kháng? Còn bây giờ, mấy chục người các ngươi có thể chống lại biển chuột này không?"

Khánh Trần khẽ nói: "Ta là lo đám chuột đó chạy ra vùng hoang dã, sau này lại thành đại họa. Thành phố số 10 đã chết quá nhiều người rồi, sau này không thể để có thêm người chết vì nạn chuột nữa."

"Hả?" Thần Đại Vân Thương ngẩn ra.

"Tạo cho ngươi mối đe dọa sinh tử, sau đó để ngươi triệu hồi toàn bộ đàn chuột về giết một thể, chẳng phải tốt hơn sao?" Khánh Trần bình tĩnh phân tích, "Chuột là loài rất đáng ghét, nó có thể trốn trong rất nhiều góc kẹt, khe hở, giết không hết một con thì nó vẫn có thể giết người tiếp. Giờ thì tốt rồi, cảm ơn ngươi."

Giết người, tru tâm.

Đàn chuột ngày nay không đơn giản là cả triệu con cấp F do một cái xác Thần Đại Thiên Xích nuôi dưỡng, mà là hàng trăm ngàn quái thai được Thần Đại Thiên Xích dùng xác mình làm mồi dẫn, lại dùng hơn sáu triệu cư dân khu hạ tam làm dưỡng chất để nuôi lớn!

Loài này một ngày không diệt tuyệt, Khánh Trần một ngày còn canh cánh trong lòng.

Thần Đại Vân Thương nhìn đàn chuột từ từ đến gần, hắn cười lạnh nói: "Ngươi làm sao đảm bảo mình sẽ không chết trong biển chuột? Chỉ dựa vào mấy người các ngươi mà cũng muốn giết ba mươi vạn con chuột?"

"Ngươi ngẩng đầu nhìn lên sân thượng tòa nhà xem, người đứng đó là ai?" Khánh Trần cười nói.

Dưới ánh mặt trời, nụ cười của thiếu niên rạng rỡ lạ thường.

Thần Đại Vân Thương đột ngột ngẩng đầu, hắn bàng hoàng nhìn thấy dưới ánh nắng, Lý Thúc Đồng đang đứng sừng sững trên đỉnh tòa nhà, lẳng lặng lắng nghe cuộc đối thoại của hai bên.

Khánh Trần vui vẻ vẫy tay: "Sư phụ, đã lâu không gặp!"

Hắn không biết chuyện Lý Thúc Đồng thổi tắt triệu con chuột, hắn cũng không biết khu hạ tam đã chiến thắng, hắn chỉ biết đàn chuột đã bị khống chế, đang phân tán bỏ chạy.

Từ lúc hắn phát hiện Lý Thúc Đồng đến đây, hắn liền không còn kiêng dè gì mà câu giờ, toan tính kỹ lưỡng để Thần Đại Vân Thương triệu hồi toàn bộ đàn chuột về.

Làm vậy quả thực mạo hiểm, nhưng xứng đáng!

Còn Lý Thúc Đồng cười nhìn thiếu niên dưới lầu, chỉ cảm thấy đồ đệ của mình đã trưởng thành hơn nhiều.

Đây là đồ đệ của Lý Thúc Đồng ông mà.

Lúc này, Khánh Trần cười vẫy tay: "Sư phụ, xuống đây, đánh hắn!"

Khi Thần Đại Vân Thương ngẩng đầu nhìn thấy Lý Thúc Đồng, cả người đã tê dại, lúc xem ký ức của Chuột Vương, hắn đã nhìn thấy rõ ràng một hơi thở kia tiêu diệt cả triệu con chuột như thế nào.

Hắn bỗng cho đàn chuột dừng lại, bình tĩnh nói: "Chi bằng chúng ta hợp tác, ta biết tuyệt đại đa số bí mật của tập đoàn Thần Đại, chỉ cần ngươi chịu hợp tác với ta, bản đồ bố phòng, triển khai lực lượng quân sự, tiến độ nghiên cứu công nghệ, danh sách nhân sự chủ chốt của hệ thống tình báo, ta đều có thể từ từ nói cho ngươi! Ta và gia chủ cũng như nước với lửa, chúng ta có lợi ích chung!"

Khánh Trần lắc đầu: "Ta và ngươi không có lợi ích chung, những gì ngươi biết, ta sẽ nghĩ cách cạy ra từng chút một. Cũng may cơ thể ngươi đoạt xá còn rất trẻ, còn có thể sống qua những năm tháng đằng đẵng, ta sẽ nhốt ngươi trong nhà tù bí mật của Mật Điệp Tư, khai thác ngươi sạch sẽ như một kho báu. Từ hôm nay, mật danh của ngươi sẽ là 'Chàng trai kho báu' nhé."

"Đừng có nghĩ mọi chuyện đơn giản quá!" Thần Đại Vân Thương gầm lên, "Ngươi cũng chôn cùng ta đi!"

Dứt lời, đàn chuột lại trào dâng.

Khánh Trần thót tim, ngẩng đầu nhìn Lý Thúc Đồng, nhưng hắn phát hiện sư phụ mình không nhìn xuống dưới, mà đang nhìn về phía sau đàn chuột.

"Chuyện gì xảy ra vậy, sao sư phụ lại nhìn về phía đó?" Khánh Trần thầm thắc mắc.

Ngay sau đó, bên ngoài vòng vây chuột vang lên tiếng hò reo rung trời: "Giết!"

Khánh Trần ngẩn người.

...

...

Bên ngoài biển chuột, Tiểu Tam đang dẫn đầu những người tị nạn khu hạ tam cùng gia đình, từng người cầm vũ khí xông ra vây quét đàn chuột.

Lúc này họ nhìn từng con chuột không còn sợ hãi nữa, mà giống như con người trước khi có thảm họa chuột, ai thấy chuột cũng muốn xông lên đạp chết.

Biển người cuồn cuộn bám theo sau đàn chuột, ai nấy đều xé áo thành những dải vải rách quấn quanh cổ, thậm chí có người còn quấn hẳn một chiếc quần thu đông màu đỏ lên cổ, chẳng biết kiếm đâu ra.

Họ đầu tiên đuổi theo đến gần tường thành, thấy Bão Tố Kim Loại trên tường thành không còn tấn công con người nữa mà quay sang tấn công đàn chuột.

Tiếp đó, đàn chuột đột nhiên co cụm vào trong, họ lại đi theo giết ngược vào trong thành.

Tiểu Tam ở phía trước đám đông hô lớn: "Lão Tần, Tần Thư Lễ! Đến giờ chúng ta vẫn chưa thấy Chuột Vương, tôi nghi con đó có thể vẫn còn dưới cống ngầm, ông dẫn đội thợ đường ống khu hạ tam lôi cổ nó ra cho Hội Phụ Huynh, mấy người rành cống ngầm nhất!"

"Được!" Tần Thư Lễ dẫn một nhóm người rời đi.

Tiểu Tam đuổi theo đàn chuột, khi Thần Đại Vân Thương đàm phán với Khánh Trần, anh ta thấy đàn chuột dừng lại liền ra hiệu cho mọi người lặng lẽ tiếp cận và chia quân bao vây.

Đợi đến khi đàn chuột di chuyển, họ liền bắt đầu hò reo chém giết lao tới!

Đàn chuột kinh hoàng ban đầu, giờ lại bị con người bao vây.

Ngay sau đó, tất cả mọi người lại lần nữa chứng kiến hơi thở thứ hai của Lý Thúc Đồng, ngạnh kháng thổi bay ba mươi vạn con chuột chỉ còn lại một phần ba.

Giống như Khánh Trần, hơi thở mây khói này phải trả giá bằng việc tiêu hao hết chân khí Kỵ sĩ, Lý Thúc Đồng vài giờ trước vừa thổi một hơi, chân khí Kỵ sĩ trong cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Tuy sẽ để đồ đệ biết sự thật mình học lỏm, nhưng sĩ diện đâu quan trọng bằng mấy chục vạn mạng người, nếu ông không ra tay, người tị nạn chém giết với đàn chuột sẽ còn chết rất nhiều người.

Trong chiến trường giữa biển chuột, sắc mặt Thần Đại Vân Thương âm trầm đến cực điểm, hắn nói với các chiến binh gen bên cạnh: "Chặn hắn lại, tranh thủ thời gian cho ta..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã nghe thấy giọng nói của Lý Thúc Đồng vọng xuống từ trên đầu: "Tiết kiệm chút sức lực đi, vô nghĩa thôi."

Khánh Nhất lặng lẽ nhìn, cậu chỉ thấy hoa cả mắt, trong không khí vang lên liên tiếp sáu tiếng giòn tan.

Chưa đến một giây, sáu tên chiến binh gen kia gân cốt gãy nát đập vào tòa nhà ven đường, từ từ trượt xuống như một bức tranh.

Tất cả mọi người tại hiện trường thậm chí còn không nhìn rõ bóng dáng Lý Thúc Đồng!

Khánh Trần cười nói với Khánh Nhất: "Đây là năng lực của Kỵ sĩ khi đạt đến cảnh giới Bán thần, đánh người như treo tranh, chỉ cần ra tay nhẹ nhàng là có thể khiến người ta nát hết xương cốt."

Lúc này, Thần Đại Vân Thương muốn chạy, lại bị Lý Thúc Đồng đuổi kịp bên cạnh, lại là bốn tiếng giòn tan, Thần Đại Thiên Xích đã gãy hết hai tay hai chân, nằm trên mặt đất không dậy nổi.

Lý Thúc Đồng lắc đầu nói: "Tuổi thọ con người đều có hạn, vì theo đuổi thời gian hư vô mờ mịt mà không tiếc đoạt xá con cháu của mình, từ Bán thần rớt xuống cấp A, rồi lại mượn thủ đoạn dơ bẩn của các ngươi cưỡng ép leo lại cảnh giới Bán thần."

"Thủ đoạn dơ bẩn?" Khánh Trần tò mò, "Con từng nghe nói, một khi đã đoạt xá thì không thể quay lại Bán thần được nữa, nhưng lão già này e là đã sống mấy trăm năm rồi, làm sao hắn duy trì được cảnh giới Bán thần hết lần này đến lần khác?"

Lúc này, họ đều cho rằng Thần Đại Vân Thương trước mắt chính là Thần Đại Thiên Xích.

Lý Thúc Đồng cảm thán nói: "Trước đây ta cũng có thắc mắc giống con, mãi đến lần này nhìn thấy ô nhiễm sinh học mới vỡ lẽ, hắn đã ăn thịt chính cơ thể cũ của mình."

Khánh Nhất nghe câu này suýt chút nữa thì nôn ra.

Lý Thúc Đồng phân tích: "Xác của Bán thần giống như một chiếc chìa khóa, hay nói đúng hơn là giấy phép. Khi hắn lần đầu tiên leo lên Bán thần, não bộ và cơ thể hắn đã nhận được sự cho phép của thế giới, sau khi đoạt xá hắn mất đi khả năng tự mình leo lên cảnh giới Bán thần, thế là hắn ăn thịt cơ thể cũ của mình, hết lần này đến lần khác lừa dối ý chí thế giới. Sức mạnh cũng suy yếu dần qua từng lần."

Lý Thúc Đồng: "Thời kỳ đầu, Bán thần Âm Dương Sư có thể điều khiển 24 Thức thần, thời đại của Genji, Bán thần thậm chí có thể nắm giữ Bách Quỷ Dạ Hành. Còn lão già này, sau khi đoạt xá liên tục thì không ngừng suy yếu, cuối cùng chỉ có thể điều khiển 12 Thức thần. Ta đoán, hắn đã cảm nhận được sức mạnh của mình liên tục suy giảm sau những lần lừa dối ý chí thế giới, lần này dù có ăn lại cơ thể mình cũng không thể leo lên cảnh giới Bán thần được nữa, nên mới muốn dùng cơ thể mình làm chuyện khác. Đáng hận, đáng ghét, ghê tởm."

Khánh Trần im lặng, suy đoán của sư phụ chắc chính là đáp án.

Nếu không thì những cơ thể cũ của Thần Đại Thiên Xích đã đi đâu?

Vật cấm kỵ ACE-039 Tam Giới Ngoại tiết ra đúng là đã giúp Thần Đại Thiên Xích không ít việc!

Khánh Trần nói: "Mấy trăm năm tội ác này, quả thực đủ để đảo lộn tam quan của nhân loại."

"Kết thúc rồi," Lý Thúc Đồng cười cười, "Không ngờ lại kết thúc trong tay hai thầy trò chúng ta."

Tuy nhiên đúng lúc này, đôi mắt Thần Đại Vân Thương bỗng đỏ ngầu, hắn nói: "Ta có hóa thành lệ quỷ cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu, Kỵ sĩ!"

Mặt hắn vặn vẹo, mạch máu ở cổ dần chuyển sang màu đen, lan tràn lên tận mặt.

Cuối cùng, tim ngừng đập, hơi thở tắt lịm!

Lý Thúc Đồng ngẩn ra: "Khoan đã, ta đã kiểm tra khoang miệng hắn rồi, không có giấu độc!"

"Cách giấu độc thì nhiều lắm," Khánh Trần nói, "Sư phụ, đây không phải sơ suất của người, ai biết hắn giấu độc ở đâu chứ, chết thì cũng chết rồi. Hơn nữa, con bây giờ không chắc hắn đã chết hay chưa."

Nói rồi, Khánh Trần giơ tay bồi thêm 12 phát súng vào người Thần Đại Vân Thương, cho đến khi xác nhận đối phương không thể nào sống lại được nữa mới thôi.

"Cái kiểu nhìn thấy người chết cũng phải bồi thêm 12 phát súng của con, trông giống anh trai con thật đấy..." Lý Thúc Đồng cảm thán.

Trong khoảnh khắc, từ thi thể Thần Đại Vân Thương mới có ba luồng sáng bay ra, chui thẳng vào cổ tay Khánh Trần!

Khánh Trần cười nói: "Sư phụ người bỏ sót một chi tiết, hắn giả chết."

"Hả? Tại sao," Lý Thúc Đồng tò mò.

"Hắn đang đánh cược, cược rằng sau khi uống thuốc rơi vào trạng thái giả chết, chúng ta sẽ chôn hắn luôn," Khánh Trần nói, "Tuy xác suất rất nhỏ, nhưng trong tuyệt cảnh đánh cược một lần cũng đáng. Nhưng con biết hắn chưa chết, vì ba Thức thần còn lại trong cơ thể hắn vẫn chưa đến chỗ con."

Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ rồi nói: "Dù sao cũng là cấp A, chôn ở Vùng đất cấm kỵ số 002 đi, qua vài chục năm nữa, mấy lão già kia sẽ thu hoạch vật cấm kỵ tiết ra từ hắn."

Khánh Trần tò mò: "Vậy ra, vật cấm kỵ trong Vùng đất cấm kỵ đều là từ đây mà ra sao?"

Trồng vật cấm kỵ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!