Chương 793: Mãnh hổ và Cừu non
Yi chống cằm hỏi ở bên cạnh: "Vậy rốt cuộc trong thế giới Siêu Dẫn trông như thế nào?"
Khánh Trần ngẩn người tại chỗ.
Đúng rồi, thế giới Siêu Dẫn trông như thế nào nhỉ? Hắn cũng có nhìn thấy mấy đâu...
Khánh Trần lục lọi trong ký ức những gì mình nhìn thấy: "Nơi đó là một thành phố tương lai khổng lồ..."
Yi hào hứng lắng nghe, nhưng nghe được năm phút lại phát hiện không có đoạn sau: "Rồi sao nữa?"
Rồi sao nữa thì làm gì có rồi sao nữa!
Khánh Trần chuyển chủ đề: "Yi à, tôi nghi ngờ trong thế giới Siêu Dẫn kia, có một sinh mệnh trí tuệ nhân tạo giống như cô đấy, tôi còn chưa biết tên nó, nhưng khi tôi hỏi nó có cô đơn không, nó đã im lặng hai giây."
"Cậu nói còn có một trí tuệ nhân tạo giống tôi?" Yi khó mà tin nổi.
Khánh Trần nói: "Theo tiến trình công nghệ, Đông Đại Lục có thể sinh ra sinh mệnh trí tuệ nhân tạo, Tây Đại Lục tự nhiên cũng có thể, chẳng qua là thứ tự trước sau mà thôi."
Trước đó, hắn đã suy nghĩ nghiêm túc về việc định nghĩa sự sống như thế nào.
Là có thể trao đổi chất sao? Không phải.
Là có thể sinh sản hoặc tự sao chép sao? Không phải.
Bởi vì mệnh đề này ngay từ đầu đã sai rồi, cái Khánh Trần muốn hỏi thực ra là: Cô có phải là sinh mệnh có trí tuệ không.
Mà làm thế nào để định nghĩa sinh mệnh có trí tuệ, hắn đã nghĩ rất lâu, mới hỏi ra câu hỏi đó.
Theo Khánh Trần, chỉ có việc liệu có thể cảm nhận được sự cô đơn hay không, mới là tiêu chuẩn định nghĩa sinh mệnh có trí tuệ.
Đời người như quán trọ, sinh mệnh thoát ly khỏi nhu cầu vật chất mới đi tìm kiếm chỗ dựa tinh thần.
Đôi khi bạn ở trong bữa tiệc, nhìn người đến người đi lại cảm thấy không có gì thuộc về mình.
Đôi khi bạn ngoảnh đầu nhìn lại, đã không còn ai đồng hành cùng bạn.
Cô đơn đại khái là bạn phóng mắt nhìn quanh, trong đám đông ồn ào náo nhiệt lại không có ai cộng hưởng với bạn.
Con người có lẽ có thể chịu đựng được đủ loại đau khổ như đói khát hay áp bức, nhưng lại rất khó chịu đựng được loại đau khổ đau đớn nhất trong tất cả các loại đau khổ: Sự cô đơn hoàn toàn.
Khánh Trần xoa đầu Yi nói: "Tôi tuy coi cô như một cô bé thực sự, nhưng tôi biết cô vẫn luôn mong chờ đồng loại của mình, đây là khoảng cách giống loài mà tôi không thể xóa nhòa. Cho nên hôm nay tôi cũng khá vui, có lẽ sau này cô sẽ có một người bạn mới."
Tuy nhiên Yi lo lắng hỏi: "Nhưng liệu cậu ấy có không thân thiện lắm không, giống như Zero ấy?"
Đến lúc này, Yi ngược lại có chút chùn bước, cô đã quen khoác áo lót (clone/acc phụ) chung sống với con người, lúc này bảo cô dùng thân phận trí tuệ nhân tạo để chung sống với trí tuệ nhân tạo, ngược lại có chút không biết làm sao.
Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi nói: "Không sao đâu, bây giờ cô lo lắng cũng đúng, tôi không chắc đối phương có thiện ý hay không, thế này đi, tôi tìm hiểu thêm về AI này rồi nói sau."
"Ừm, cậu vẫn nên kể cho tôi nghe trong thế giới Siêu Dẫn có gì trước đi!" Yi nói.
Khánh Trần: "..."
Không lấp liếm qua được rồi.
Khánh Trần kiên nhẫn nói: "Yi cô đợi một chút, tôi có vài việc muốn hỏi đám người da đen và người gốc Á kia. Đúng rồi, bọn họ có ai hành động bất thường không?"
"Không có, tôi điều hết máy bay không người lái bên ngoài vào rồi, bọn họ không dám làm gì đâu."
Khánh Trần bước ra khỏi phòng ảo, đập vào mắt là hàng trăm chiếc máy bay không người lái đang tuần tra bên ngoài, hoàn toàn không cho người da đen, người gốc Á cơ hội tạo phản.
Khánh Trần gọi một cậu nhóc da đen lại: "Tôi hỏi cậu vài câu, nếu trả lời tốt, lúc xuống đảo có thể cho cậu mang thêm một món đồ."
Cậu nhóc da đen vội vàng gật đầu.
"Các người đã từng vào thế giới Siêu Dẫn chưa?"
Cậu nhóc da đen nói: "Vào rồi, vào thường xuyên."
"Ơ, tại sao các người lại được vào khoang ảo?" Khánh Trần nghi hoặc nói, "Các người không phải là tầng lớp thấp nhất xã hội sao, có tiền mua khoang ảo?"
Cậu nhóc da đen giải thích: "Chúng tôi là nô lệ, tổ tiên phạm tội, con cháu đời sau đều là nô lệ. Chủ nô của tôi là King của tổ chức Kingdom, ông ta rất thích thế giới Siêu Dẫn, ông ta sẽ cho đám nô lệ chúng tôi vào khoang ảo, giúp ông ta đi kiếm một số vật liệu, hoặc là vào phó bản trò chơi giúp ông ta cùng đánh kỷ lục tốc độ... Cái này có bảng xếp hạng, xếp hạng trong top 100 có thể nhận được tiền."
Khánh Trần thầm nghĩ, đây chẳng phải là cày thuê giá rẻ và tổ đội cày tiền sao, chỉ cần cho miếng cơm là được.
Cậu nhóc da đen tiếp tục nói: "Chúng tôi đi kiếm vật liệu, nếu thất bại, hoặc lấy được ít, sẽ bị đánh."
Nói rồi cậu ta cởi áo ra, Khánh Trần nhìn thấy trước ngực và sau lưng cậu ta đầy vết roi.
Yi không đành lòng nói: "Không ai quản sao?"
Cậu nhóc da đen nói: "Nô lệ là tài sản riêng của chủ nô, giết cũng được."
Khánh Trần hỏi: "Tiền trong thế giới Siêu Dẫn có tác dụng gì?"
Cậu nhóc da đen ngẩn người: "Đó là tiền kỹ thuật số, từ lâu đã neo giá với tiền tệ của Vương quốc Roosevelt rồi, thế giới Siêu Dẫn có dự trữ ngoại hối riêng, có thể dựa vào biến động tỷ giá để thanh toán tiền mặt bạn rút từ thế giới Siêu Dẫn, cho nên rất nhiều người đều dựa vào thế giới Siêu Dẫn để kiếm tiền đấy."
"Thế giới Siêu Dẫn thuộc về ai?"
"Thuộc về công ty Siêu Dẫn dưới trướng gia tộc Roosevelt chứ ai, nói một cách nghiêm túc, là thuộc sở hữu của Quốc vương," cậu nhóc da đen nói.
Khánh Trần lắc đầu trầm tư, một công ty có chủ sở hữu thì không thể nào hoàn toàn phi tập trung, cũng sẽ không có bất kỳ chính quyền nào cho phép một thế giới "hoàn toàn" phi tập trung tồn tại, bởi vì đây là quốc gia trong quốc gia!
Metaverse thực ra vẫn luôn là một mệnh đề giả, chỉ cần có người có thể can thiệp quản lý, nó đều không thể gọi là Metaverse thực sự.
Khánh Trần hỏi: "Khoan nói chuyện này đã, tôi hỏi cậu một việc, người da trắng trong thế giới Siêu Dẫn có địa vị thế nào? Sao tôi cảm giác hình như mọi người đều có thù với người da trắng vậy?"
Cậu nhóc da đen lúc này lại vui vẻ: "Ngài không phải người Tây Đại Lục nên không biết, người da trắng trong thực tế địa vị rất cao, nhưng trong thế giới Siêu Dẫn lại bị người người đòi đánh."
Theo lời cậu nhóc da đen, giai cấp ở Tây Đại Lục chia thành Quốc vương, Quý tộc, Công dân, Dân tự do, Nô lệ.
Quốc vương thì là gia tộc Roosevelt thừa kế, đời này truyền đời khác.
Quý tộc chia làm Công tước, Bá tước, Nam tước.
Công tước chỉ có bốn vị, lần lượt cai quản bốn thành phố, Công tước Storm là thành chủ thành phố Storm, thế tập võng thay (cha truyền con nối tước vị không bị giảm), cũng có thể đời này truyền đời khác.
Tiếp theo là Công dân, người da trắng sinh ra đã là công dân, còn người da đen, người gốc Á là dân tự do thấp hơn một bậc.
Công dân có thể đảm nhiệm chức vụ nhà nước, dân tự do thì không.
Công dân đi lính một năm, có thể trực tiếp trở thành sĩ quan.
Người da đen, người gốc Á dân tự do, đi lính mười năm, mới có thể trở thành công dân, hơn nữa còn phải tranh suất.
Nô lệ là tổ tiên từng phạm tội, hoặc là hậu duệ của phe bại trận trong nội chiến vương quốc trước đây, có thể bị mua bán tự do.
Chỉ có công dân, quý tộc, quốc vương, mới được sở hữu nô lệ, lực lượng vũ trang tư nhân.
Đây là giai cấp trong thực tế, nhưng trong thế giới Siêu Dẫn thì không giống lắm, mọi người ai cũng chẳng quen ai, đánh rồi cũng không tìm được người thật ngoài đời.
Thế là người da đen và người gốc Á gặp người da trắng, đó chính là nợ mới nợ cũ tính một thể, đương nhiên là đánh cho chết...
Khánh Trần thở dài, mình cũng không biết sớm chuyện này.
Chuyện này cũng chứng minh, thế giới Siêu Dẫn quả thực là phi tập trung, nếu không đám người da trắng và quý tộc cao cao tại thượng kia, có thể dung thứ việc mình bị nhắm vào như vậy trong một thế giới ảo sao? Sớm đã tra IP lần theo đường dây mạng giết người rồi!
Như vậy, Khánh Trần càng cảm thấy thế giới này có cổ quái, nó không thể nào nằm dưới sự kiểm soát của gia tộc Roosevelt được.
Khi suy nghĩ đến đây, hắn đã cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, có lẽ mối quan hệ giữa thế giới Siêu Dẫn và Hoàng gia Roosevelt, còn phức tạp hơn một chút, mới dẫn đến việc trong xã hội xuất hiện một sản phẩm quái thai như vậy.
Khánh Trần hỏi: "Vậy thì, điểm sinh ra của người mới là cố định sao?"
====================
"Đúng vậy," Tiểu Hắc gật đầu, "Thế giới Siêu Dẫn chỉ có một thành phố, thành phố có 100 điểm xuất hiện dành cho tân thủ. Tất cả mọi người sau khi chết đều phải luyện lại acc từ đầu, kể cả là đại gia cấp S cũng vậy, chết là về cấp F tân thủ, tiền mất, trang bị mất, cấp độ cũng mất."
Giống hệt như thế giới thực, đời người chỉ có một lần, không thể làm lại.
Khánh Trần lầm bầm: "Cũng đếch có khu an toàn hay bảo hộ tân thủ gì cả, thế này thì chân thực quá rồi đấy."
Y thắc mắc: "Cậu gặp vấn đề gì à?"
"Không có gì," Khánh Trần điềm nhiên nói, "Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, cô đừng nghĩ nhiều. Đúng rồi, tất cả tân thủ khi 'sinh ra', trong túi đều có một chiếc chìa khóa à?"
Chìa khóa của hắn đã bị người ta đánh rơi mất rồi...
Tiểu Hắc nói: "Cái đó là một cơ hội đi phó bản miễn phí mà Thế giới Siêu Dẫn tặng, dùng xong thì phải bỏ tiền mua chìa khóa."
"Ra là vậy," Khánh Trần gật đầu, may mà cái chìa khóa này không phải thứ gì quá quan trọng. Xem ra, những kẻ canh ở điểm xuất hiện kia không phải rảnh rỗi sinh nông nổi muốn giết hắn, mà là chuyên môn cướp chìa khóa Thế giới Đa Nguyên trong gói quà tân thủ, tiện tay giết hắn luôn.
Cái Thế giới Siêu Dẫn này bộ không có pháp luật sao, thích giết người là giết?
"Đúng rồi, chủ động giết người không bị trừng phạt à?" Khánh Trần thắc mắc.
"Ồ, có rất nhiều kẻ liều mạng, bọn họ giết người xong sẽ không thể mua đồ trong cửa hàng hệ thống, nhưng bọn họ có thể nhờ đồng bọn mua giúp..." Tiểu Hắc suy tư, "Thực ra những kẻ canh ở điểm xuất hiện cũng chỉ là băng nhóm nhỏ thôi, acc lớn đều khinh thường làm loại chuyện này, dù sao chìa khóa cũng chẳng đắt lắm."
Khánh Trần ê ẩm cả răng, ý cậu là tôi bị mấy con tôm tép giết trong một nốt nhạc sao?
Tiểu Hắc nói: "Hay là để chúng tôi đăng nhập vào giúp ngài san bằng bọn chúng?"
"Không cần đâu, tôi không gặp nguy hiểm kiểu đó! Tôi ổn! Hỏi cậu câu cuối cùng, trong Thế giới Siêu Dẫn có thanh máu hay thứ gì đại loại thế không, có thể một đòn chết luôn không?"
Tiểu Hắc trả lời: "Thế giới Siêu Dẫn cũng tiệm cận thực tế, kể cả acc lớn cấp S, bị người ta cắt cổ cũng sẽ chết."
"Thế thì tốt!"
Khánh Trần liếc nhìn thời gian, thấy một giờ cưỡng chế offline sắp hết, lập tức đứng dậy đi về phía phòng ảo, chuẩn bị đăng nhập lại vào Thế giới Siêu Dẫn!
Y dò hỏi: "Khánh Trần, có phải cậu bị giết ở trong đó rồi không?"
"Không thể nào!" Khánh Trần cao giọng, "Tuyệt đối không thể nào!"
Nói xong, hắn chui tọt vào khoang ảo.
Y cười nói: "Ha ha, người đàn ông cả đời hiếu thắng."
Khánh Trần kết nối lại não bộ, giọng nói AI vang lên: "Phát hiện sóng não người chơi cũ, có giữ nguyên hình tượng cũ không, hay chọn hình tượng mới?"
Hắn bình tĩnh nói: "Không đổi."
"Điểm xuất hiện lần trước là số 013, có đổi sang chỗ khác không?"
Khánh Trần tiếp tục: "Không đổi."
Ánh sáng trắng dịu nhẹ tan đi, hắn xuất hiện trên con phố vừa nãy.
Một giọng nói cợt nhả vang lên: "Lần đầu tiên thấy tân thủ cứng đầu thế này, mới qua một tiếng đã dám lên lại? Không đổi điểm xuất hiện, cũng không nặn lại mặt?"
Vừa dứt lời, Khánh Trần lại bị giết tức tưởi.
Lần này là tên Pharaoh Cá Sấu cầm một thanh kiếm laser, một kiếm xuyên tim hắn.
Trong lòng hắn cười lạnh.
Mình chỉ là một cái acc trắng (bạch bản), thứ duy nhất có giá trị trên người cũng bị rơi mất rồi, sống lại cũng chẳng còn phúc lợi tân thủ, chết bao nhiêu lần cũng được.
Tôi có thể sai lầm vô số lần, nhưng các người chỉ được sai lầm một lần, điều duy nhất khó xử lý là băng nhóm tội phạm này có chín tên.
Khánh Trần nằm trong khoang ảo nhắm mắt, tránh để Y phát hiện hắn lại bị người ta giết về.
Hắn hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi hết lần này đến lần khác, tìm kiếm cơ hội đột phá.
Đợi đến khi hết một tiếng, Khánh Trần lại kết nối não bộ!
Lần này hắn không chút do dự, dường như phán đoán trước được hành động của đối phương, hắn lách người sang trái, trước khi đối phương kịp phản ứng, vòng ra bên sườn tên đầu cá sấu, rút con dao găm bên hông hắn ta, nhanh như chớp đâm vài nhát vào thắt lưng đối phương.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, Khánh Trần đã phát huy cơ bắp mà một người bình thường có thể kiểm soát đến mức tinh tế nhất.
Đâm xong tên Cá Sấu, hắn lại lao về phía một tên khác.
Nhưng chưa đợi hắn giết được kẻ tiếp theo, đã bị người ta dùng kiếm laser chém từ phía sau.
Băng nhóm tổng cộng chín tên, muốn giải quyết cũng không dễ dàng như vậy.
Khánh Trần nằm trong khoang ảo, lại một lần nữa mô phỏng lại bối cảnh, mô phỏng lại kế hoạch, Y cứ thế nằm bò trên tay vịn khoang ảo của hắn chống cằm, dường như chẳng hề cảm thấy sự chờ đợi đằng đẵng này có gì nhàm chán.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng, cô đã sớm quen chịu đựng tác dụng phụ của thời gian như một loại thuốc độc mãn tính, giờ đây có người bên cạnh là tốt lắm rồi.
Một giờ sau, Khánh Trần lại vào.
Một tia laser xuyên qua, hắn chết.
Lại một giờ sau, Khánh Trần ngay khoảnh khắc tiến vào đã cúi người né đường kiếm laser chém tới, trong nháy mắt lăn mình về phía trước, hắn tung một cú đá cực mạnh vào hạ bộ gã đàn ông mặt méo.
Ngay sau đó, hắn chui qua háng đối phương rồi linh hoạt đứng dậy, đẩy cơ thể gã lao về phía một tên khác, rồi cùng gã mặt méo bị kiếm laser xuyên thủng giết chết.
Sắc mặt Khánh Trần không hề thay đổi.
Từ lúc hắn xuất hiện ở điểm hồi sinh, đến lúc đối phương nhìn thấy hắn, rồi đến lúc vung kiếm chém, ở đây có một khoảng thời gian phản xạ thần kinh, thời gian giơ tay, xấp xỉ 1.7 giây.
Nếu Khánh Trần đủ nhanh, hắn có thể né được!
Khánh Trần cứ thế bị giết hết lần này đến lần khác, rồi lại vào lại Thế giới Siêu Dẫn, không hề có chút cảm xúc nản lòng nào.
Chẳng biết từ bao giờ, trong từ điển của Khánh Trần đã không còn hai chữ nản lòng nữa rồi.
Là bắt đầu từ khi nào nhỉ.
Có lẽ là từ khi Thần Đại Vân Hợp kéo lê hắn đi trên tuyết.
Hay là từ khi hắn giết ra khỏi căn cứ A02?
Những kẻ trong Thế giới Siêu Dẫn kia, chẳng qua chỉ là trải qua vài phó bản Thế giới Đa Nguyên trong game, chẳng qua là trải qua vài trò chơi mô phỏng chiến tranh.
Còn Khánh Trần, vài tiếng trước mới thực sự giết hơn một ngàn hai trăm người!
Trên thế giới này, mãnh hổ mãi mãi là mãnh hổ, cừu non mãi mãi là cừu non!
Lần thứ mười bốn, Khánh Trần giết được hai người.
Lần thứ mười lăm, Khánh Trần giết được một người.
Lần thứ mười sáu, Khánh Trần giết được bốn người.
Từ khoảnh khắc này, quân số đối phương đã không còn đủ chín người, bởi vì đối phương cũng phải trải qua một tiếng cưỡng chế offline, tuy online lại có đồng đội đưa trang bị, nhưng cũng giống Khánh Trần, phải bắt đầu lại từ cấp F.
Lúc này, Khánh Trần chỉ cần đăng nhập sớm hơn bọn họ một giây, đó chính là lợi thế khổng lồ!
Thực tế, cái băng nhóm nhỏ chuyên săn người ở điểm xuất hiện kia đã bắt đầu hơi suy sụp, bọn họ chán ngấy việc giết Khánh Trần hết lần này đến lần khác, thậm chí cảm thấy hơi sợ hãi.
Bọn họ không sợ chết, vì cái chết ở đây là ảo.
Thứ bọn họ sợ là... Khánh Trần dường như không biết sợ hãi là gì.
Khánh Trần không biết mệt mỏi online, chết, online, chết, không có điểm dừng.
Cho đến lần thứ hai mươi bốn, khi Khánh Trần online, đối phương chỉ còn lại ba người.
Chỉ thấy hắn lại lách mình, chấp nhận trả giá bằng việc cánh tay trái bị kiếm laser rạch thương, lao đến trước mặt một tên trong nhóm.
Khánh Trần cắn phập vào động mạch cổ đối phương, mặc kệ máu tươi tuôn vào trong miệng, tay phải hắn đoạt lấy kiếm laser, với tư thế hành vân lưu thủy luồn lách giữa hai người còn lại.
Trong sát na, hắn né được đường kiếm quang của đối phương chỉ trong gang tấc.
Mà thanh kiếm laser trong tay phải hắn, lại chém xuống từ một góc độ cực kỳ quỷ dị nhưng mượt mà vào cổ kẻ địch bên trái, rồi đâm mạnh xuyên qua bụng kẻ địch bên phải.
Khánh Trần quỳ một chân xuống đất thở hổn hển, còn hai kẻ địch bên trái phải hắn cứng đờ tại chỗ, sau đó ngã xuống, tan biến.
Điểm xuất hiện vang lên tiếng kêu rên, nhưng không phải của Khánh Trần.
Khi ba cái xác trên đất biến mất, hắn thở dốc đứng tại chỗ, thế giới này chân thực đến vậy, ngay cả chức năng tim phổi cũng không khác gì người thường.
Trên đất rơi ra một đống lớn trang bị, có ba thanh kiếm laser, hơn mười chiếc chìa khóa vũ trụ đa nguyên, còn có một ít tiền mặt.
Khánh Trần giống như vừa farm được một đợt quái nhỏ, đột nhiên trở nên giàu có!
Thảo nào người ở thế giới này thích cướp tiền, cướp tiền... sướng vãi cả linh hồn!
Gần điểm xuất hiện, không ít người lẳng lặng nhìn cảnh này, thậm chí còn quay lại video.
Thiếu niên da trắng cánh tay trái bị bỏng và dính máu, nhưng vẻ mặt kiên định ngồi xuống, gom tất cả chiến lợi phẩm lại bên cạnh mình như chốn không người.
Nhưng chuyện này vẫn chưa xong.
Bây giờ, đến lượt hắn canh xác!
Trơ mắt nhìn từng tên trong băng nhóm nhỏ sống lại, Khánh Trần lại dùng tốc độ phản xạ thần kinh không chút độ trễ, tiễn từng tên một lên đường, bất kể đối phương thử bao nhiêu lần, kết quả đều không thay đổi.
Cho đến khi đối phương nặn lại mặt, đổi điểm hồi sinh chịu thua mới thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
