Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

901-999 - Chương 982: Bách Quỷ Dạ Hành

Chương 982: Bách Quỷ Dạ Hành

2 giờ sáng, trên vùng hoang dã Trung Nguyên, pháo đài Thanh Sơn đã bị những chiếc tàu bay dày đặc chặn đường.

Lý Thúc đứng trên tầng boong, nhìn các đồng đội trước mặt: "Các vị đều là phái trẻ trong quân đội Lý thị... Các vị có biết tại sao mình còn sống không?"

Trong số những sĩ quan này, có những sư huynh đệ ngày xưa cùng tu hành trong biệt viện Lá Thu, họ từng cùng nhau đi đánh ứng cử viên Cái Bóng của Khánh thị, cùng nhau uống rượu, cùng nhau đua xe, cùng nhau đi trên con đường nhỏ rải đầy ánh hoàng hôn bên ngoài biệt viện Lá Thu.

Còn có một số sĩ quan là thế hệ trẻ được nhóm Lý Thúc bồi dưỡng trong quân đội, tuổi đời đều dưới 35.

Chưa đợi các sĩ quan trả lời, Lý Thúc đã tiếp tục nói: "Bởi vì gia chủ cũng không biết sau khi ngài ấy đi rồi, tương lai của Lý thị rốt cuộc sẽ ra sao, mà các vị chính là tương lai của Lý thị. Ngài ấy đã chọn lựa kỹ càng các vị, bảo tôi đưa các vị rời khỏi thành phố số 18. Ngài ấy hy vọng các vị sống sót, nhưng tôi nghĩ ngài ấy càng thích người của Lý thị có thể sống đường đường chính chính. Quân nhân nên chết nơi sa trường, da ngựa bọc thây, hôm nay chính là thời điểm tốt."

Các sĩ quan không nói gì, binh lính trên tàu phía sau họ cũng không nói gì.

Lý Thúc bình thản nói: "Lên tàu, chuẩn bị đón địch. Tôi và chỉ huy Lý Trường Thanh sẽ ở lại trên pháo đài Thanh Sơn, cùng với các vị, một bước không lùi."

Đây là một cuộc động viên trước trận chiến tàn khốc lạ thường, Lý Thúc không lừa dối mọi người rằng chúng ta còn hy vọng, chúng ta còn viện quân, chúng ta có thể chiến thắng.

Bởi vì đứng ở đây đều là tinh anh trong quân đội, ai cũng có khả năng phán đoán cục diện, nên sự lừa dối là vô nghĩa.

Vì vậy Lý Thúc chọn nói thật: Nếu hôm nay mọi người chắc chắn phải chết, thì hãy chết cho có ý nghĩa.

Lớp giáp hợp kim trên bầu trời tách ra hai bên, từng chiếc tàu bay cất cánh, hộ vệ bên sườn pháo đài Thanh Sơn.

Lý Thúc quay lại phòng chỉ huy, báo cáo với Lý Trường Thanh: "Tất cả tàu bay đã cất cánh, chỉ còn lại chiếc của ngài. Chỉ huy, chuẩn bị lên tàu đi thôi, Lý thị không thể tuyệt tự."

Lý Trường Thanh bình thản đáp: "Dân chúng có thể sinh lão bệnh tử, Lý thị cũng giống như con người, cũng sẽ chết, chẳng có gì là không thể đoạn tuyệt. Kiểm tra lại giám sát vệ tinh."

Một binh sĩ hô lớn: "Đã điều trích xuất giám sát vệ tinh thời gian thực, khu vực lân cận không có viện quân, chỉ còn lại chúng ta thôi."

Lý Trường Thanh không nói gì, cô chỉ lẳng lặng nhìn radar, thấy quân địch ngày càng đến gần.

Thật sự không có viện quân.

Dường như ý nghĩa của pháo đài Thanh Sơn là đến Trung Nguyên, tranh thủ thêm mười mấy tiếng đồng hồ cho Hội Phụ Huynh, rồi bị hủy diệt.

Lý Đồng Vân chần chừ.

Lý Trường Thanh cười nhìn cô bé: "Chúng ta đều là những người không nhìn thấy vận mệnh. Cho nên nếu người nhìn thấy vận mệnh cho rằng chúng ta chết ở đây là tốt nhất, thì chúng ta sẽ chết ở đây."

Cô không sợ chết, chỉ hơi tiếc nuối vì đến giờ vẫn chưa biết tung tích của Khánh Trần.

Trước kia bên ngoài vùng đất cấm kỵ số 002, cô lái pháo đài Thanh Sơn đến chi viện cho Khánh Trần, khi nhìn thấy cô gái trẻ tràn đầy sức sống bên cạnh cậu, cô đã lặng lẽ rời đi không lời từ biệt.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ quên màn pháo hoa mà Khánh Trần đưa cô đi xem, không có nghĩa là cô sẽ quên đêm hôm đó mình lái mô tô chở Khánh Trần len lỏi khắp thành phố.

"Lão Vạn, nếu ông sống sót, ông sẽ ghi chép về tôi như thế nào?" Lý Trường Thanh hào hứng hỏi.

Lão Vạn cười nói: "Những ghi chép về cô, tôi đều đã bảo đồng nghiệp lưu trữ rồi, 100 năm sau mới giải mật. Chuyện sinh hoạt, từng quyết định, sở thích của cô từ năm 16 tuổi đều được ghi lại trong đó. Tiểu thư, tôi đánh giá cô rất cao, bởi vì cô là nữ tướng xuất sắc duy nhất trong thời đại này."

Lý Trường Thanh dường như không để ý đến câu đánh giá cuối cùng, cũng như việc người đời sau sẽ nhìn nhận mình ra sao, cô chỉ nghĩ nếu trăm năm sau hồ sơ được công khai, liệu Khánh Trần có đến chỗ Người Quan Sát xem hồ sơ của cô một lần không?

Tuy nhiên đúng lúc này, có binh sĩ hô lớn: "Chỉ huy, có người từ núi Ngân Hạnh yêu cầu liên lạc."

"Mở liên lạc."

Trong hình chiếu ba chiều, Zero mặc bộ đồ công sở màu đen nói: "Yêu cầu pháo đài Thanh Sơn lập tức thiết lập chế độ tấn công tự động, những người còn lại lên tàu thoát hiểm, bao gồm cả chỉ huy Lý Trường Thanh."

Lý Trường Thanh thắc mắc: "Bây giờ bảo chúng tôi rút lui có hơi muộn rồi không? Tứ bề thọ địch, tàu bay không thoát ra được đâu."

Zero đáp: "Đây là mệnh lệnh."

Lý Trường Thanh nghi hoặc một lát, cuối cùng vẫn lên tàu bay rời đi trước khi hạm đội thành phố Bão Táp đến nơi.

Ngay khi họ vừa rời khỏi pháo đài Thanh Sơn, một luồng ánh sáng trắng từ xa bất ngờ bắn tới, xuyên thủng pháo đài Thanh Sơn, khiến nó hoàn toàn mất đi động lực.

Chỉ còn lại hệ thống phản trọng lực tiếp tục hoạt động, biến pháo đài Thanh Sơn thành một hòn đảo cô độc bất động.

Luồng ánh sáng trắng này đã từng xuất hiện, khi Khánh Trần và Số Một (One) vượt biên sang Tây Đại Lục, chính luồng sáng này đã bắn thủng tàu Quân Lâm.

Pháo đài bay Tây Đại Lục luôn có đòn sát thủ chuyên trị pháo đài bay, đây cũng là lý do Công tước Hắc Thủy từng nói với Lý Vân Thọ rằng "Hai tòa pháo đài bay của Đông Đại Lục cũng chưa chắc đổi được mạng tôi".

Lý Trường Thanh ngồi trên tàu bay ngẩn người nhìn theo, nhưng ngay sau đó, họ phát hiện ký hiệu trên radar có vấn đề. Tại vị trí vốn có của pháo đài Thanh Sơn, lại xuất hiện thêm một tòa pháo đài bay nữa từ hư không.

Đối phương trôi nổi chậm rãi ở độ cao 16.000 mét, luôn giữ khoảng cách gần như thẳng đứng với pháo đài Thanh Sơn, ẩn mình trong màn đêm.

Đó là pháo đài Chư Thiên mà Khánh Trần đã đoạt được từ tay Trần thị!

Pháo đài Chư Thiên này sau trận chiến ở phương Bắc đã biến mất, di chuyển nghiêm ngặt theo tọa độ định sẵn ở độ cao giới hạn, giữ im lặng liên lạc hoàn toàn, cho đến lúc này mới chịu xuất hiện.

Cho dù trên đầu có vệ tinh bay qua, Tây Đại Lục nhìn thấy pháo đài Chư Thiên cũng sẽ lầm tưởng đó là pháo đài Thanh Sơn, bởi vì quỹ đạo di chuyển của pháo đài Chư Thiên được tính toán nghiêm ngặt theo góc độ vệ tinh, che khuất pháo đài Thanh Sơn.

Giây tiếp theo, hỏa lực chính trên pháo đài Chư Thiên khai hỏa. Các tướng sĩ từng thuộc tàu Quyền Trượng đang điều khiển pháo đài bay Trần thị này, từ trên cao giáng đòn tấn công xuống hạm đội thành phố Bão Táp.

Trong chiếc tàu bay của Lý Trường Thanh, Nam Canh Thần phấn khích vung nắm đấm: "Sao chúng ta không phát hiện sớm hơn nhỉ, hóa ra viện quân vẫn luôn ở ngay trên đầu mình?"

Lý Trường Thanh trả lời: "Có người đã động tay vào sa bàn toàn cảnh của chúng ta, không muốn cho chúng ta biết trước. Tuy không biết tại sao, nhưng quả thực nằm ngoài dự đoán."

"Vậy chúng ta được cứu rồi sao?" Lưu Đức Trụ tò mò hỏi.

Lý Trường Thanh lắc đầu: "Không đâu, các cậu đánh giá thấp lực lượng không quân Tây Đại Lục rồi. Hạm đội không quân đối phương đông gấp mấy lần chúng ta, pháo đài bay còn có thể lấy một địch hai. Cho dù pháo đài Chư Thiên ở đây, chúng ta cùng lắm là khiến đối phương thiệt hại nặng nề, nhưng chúng ta vẫn sẽ chết... Nhưng có thể khiến đối phương thiệt hại nặng nề cũng tốt lắm rồi."

Lúc này, Tiểu Đồng Vân lại nói: "Không đúng, cô ơi, thời điểm pháo đài Chư Thiên ra tay không đúng. Zero không thể không biết sự tồn tại của Hí Mệnh Sư, pháo đài Chư Thiên thậm chí không đợi trận chiến bắt đầu 20 phút mới xuất hiện, cho nên Hí Mệnh Sư cũng có thể nhìn thấy nó."

Zero và ông cụ trên núi Ngân Hạnh sao có thể không nghĩ đến điểm này chứ? Cho nên, cả pháo đài Chư Thiên và pháo đài Thanh Sơn đều là mồi nhử.

Cá đã cắn câu, nhưng ai sẽ là người giết cá đây?

...

...

Thành phố số 20, một nhóm sĩ quan ngụy quân vừa bước ra từ quán rượu, say khướt khoác vai nhau, bàn bạc xem tiếp theo đi đâu vui vẻ.

Người đi đường nhìn thấy bọn chúng đều vội vã né tránh như tránh tà thần.

Lúc này, giữa những tòa nhà cao chọc trời trong đêm, một chiếc thuyền hoa khổng lồ lướt qua không trung. Đứng ở mũi thuyền hoa là một cô bé, đang nhìn xuống toàn bộ mặt đất.

Cô bé mặc chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, ôm chú Hồ Hỏa ngoan ngoãn trong lòng.

Sau lưng cô bé, trên thân thuyền Thần Khí Lâu là những đình đài lầu các tầng tầng lớp lớp.

Đình đài lầu các đèn đuốc sáng trưng, như một dải ngân hà trôi giữa thành phố, đẹp như mộng ảo.

Bóng dáng nhỏ bé đứng một mình trên mũi thuyền khổng lồ, sự tương phản to lớn khiến hình ảnh cô bé trông đặc biệt khác thường.

Sĩ quan ngụy quân nhìn cảnh này lẩm bẩm: "Đây là hình chiếu ba chiều mới của nhà nào thế, trông chân thật quá vậy? Hôm nào đi xem thử, biết đâu kiếm chác được chút gì."

Chiếc Thần Khí Lâu này có quy mô hoàn toàn khác biệt so với cái mà Âm Dương Sư từng điều khiển, hơn nữa nó cứ thế ngang nhiên di chuyển trong thành phố, khiến cho tất cả mọi người đều tưởng đó là hình chiếu ba chiều kiểu mới, chứ không phải vật tồn tại thực sự.

Tuy nhiên đúng lúc này, phía trên Thần Khí Lâu bỗng vang lên tiếng cá voi kêu, chiếc vây cá voi xanh như đôi cánh dang rộng, bay lượn trên bầu trời các tòa nhà.

Tất cả những người nhìn thấy đều dừng bước, bị chấn động bởi "hình chiếu ba chiều chân thực đến tột cùng" này.

Không chỉ vậy, cư dân ở các tòa nhà gần đó còn nhìn thấy Đại Thiên Cẩu, Bát Nhã, Tửu Thôn Đồng Tử, Tỳ Mộc Đồng Tử - những thức thần nổi tiếng của Âm Dương Sư đang đứng sau lưng cô bé, như những người hầu lẳng lặng chờ đợi điều gì.

"Đây là công nghệ âm thanh ánh sáng mới gì vậy, sao trông thật thế?"

"Nhưng nó không dừng lại một chỗ, chẳng lẽ không cần dựa vào thiết bị phát hình ảnh ba chiều sao?"

Vừa dứt lời, chỉ thấy từ trên Thần Khí Lâu từng bóng người nhảy xuống. Họ vác những thanh thái đao dài bằng người, từ trên không chém xuống đám ngụy quân dưới mặt đất.

Ầm một tiếng, ánh đao khổng lồ xuyên qua ánh đèn neon xanh tím, rạch một đường nứt dài trên mặt đất, những tên ngụy quân bị ánh đao quét trúng chết ngay tại chỗ!

Người đi đường đều sững sờ, cái này mẹ kiếp là thật à!

Chỉ thấy phía xa có quân đội Tây Đại Lục đồn trú trong thành phố đã phản ứng lại, chúng điều khiển máy bay không người lái lao về phía Shingūji Maki.

Thế nhưng, Binh Chủ Bộ sau lưng bé Maki chủ động bước lên một bước, mở miệng nói: "Chủ nhân, để tôi."

Bé Maki gật đầu: "Nhờ cả vào ông."

Binh Chủ Bộ trầm giọng: "Chủ nhân không cần khách sáo."

Trước đây, Âm Dương Sư chưa bao giờ có thể khiến thức thần mở miệng nói chuyện. Trong sáu trăm năm qua, người làm được điều này, người có thể khiến thức thần nảy sinh ý thức tự chủ, chỉ có duy nhất Bách Bách Mục Quỷ của Kamidai Yunluo mà thôi.

Giây tiếp theo, Binh Chủ Bộ cụ thể hóa hàng ngàn cây trường kích trên bầu trời, dễ dàng đập tan bầy máy bay không người lái như mưa sa.

Trường kích đà đi chưa hết, lại cách hai cây số đánh tan nát đơn vị vệ binh ở cuối phố dài, mặt đất bốc lên cột khói bụi khổng lồ!

Hồ Hỏa trong lòng bé Maki co rúm người lại. Khi đi theo Âm Dương Sư nó còn cần chiến đấu, nhưng giờ đi theo chủ nhân thực sự, nó chỉ cần ngoan ngoãn làm một cái túi sưởi ấm là được rồi...

Shingūji Maki nói với các thức thần: "Chúng ta không có nhiều thời gian, cho nên xin các vị hãy vào thành phố giết người đi, chỉ cần trên đầu không có hai chữ nô lệ, giết hết."

"Đã hiểu, chủ nhân." Ảnh Nữ nắm chặt con dao găm trong tay, từ từ lùi vào bóng tối, len lỏi vào những góc khuất của thành phố.

Tam Mao Tiền lắc lư chín cái đuôi sau lưng, cười mị hoặc một tiếng rồi nhảy xuống Thần Khí Lâu, biến mất tăm.

Hồng Diệp Thú đạp lên những chiếc lá phong đỏ, bay vào màn đêm.

Thành phố số 20 đêm nay, Bách Quỷ Dạ Hành!

...

...

Tàu bay của thành phố số 20 cất cánh, có cao thủ ẩn nấp trong bóng tối chờ cơ hội ra tay.

Có người ở khoảng cách siêu xa đang điều chỉnh súng bắn tỉa tự động. Tay súng bắn tỉa cách Shingūji Maki 3,6 km, nhưng hắn không tự mình ngắm bắn, mà dùng đường ray motor chuyên nghiệp và chương trình trí tuệ nhân tạo để hoàn thành việc điều chỉnh góc độ tự động.

Đến thời đại chiến tranh thực sự, Tây Đại Lục cuối cùng cũng tung ra hệ thống hỗ trợ trí tuệ nhân tạo vượt xa Đông Đại Lục. Công nghệ trí tuệ nhân tạo dân dụng của Tây Đại Lục vốn đã rất phát triển, còn quân dụng thì càng mạnh mẽ hơn.

Ví dụ như ở Đông Đại Lục, một binh sĩ kết nối thần kinh điều khiển khoảng 36 máy bay không người lái đã là giới hạn, còn binh sĩ Tây Đại Lục dưới sự hỗ trợ của hệ thống AI, thậm chí có thể điều khiển 360 chiếc, hoặc hơn thế nữa.

Lúc này, hệ thống tự ngắm đã khóa chặt cô bé đứng trên mũi thuyền. Tay súng bắn tỉa không hề động lòng trước vẻ đáng yêu của Shingūji Maki, dứt khoát bóp cò.

Viên đạn xoay tròn ra khỏi nòng, lao đi với vận tốc sơ tốc vượt xa các loại súng khác!

Tuy nhiên, hai giây sau viên đạn bắn tới trước mặt Shingūji Maki, lại chỉ kích khởi một vòng gợn sóng trong suốt rồi biến mất.

Tay súng bắn tỉa sững sờ, hắn rõ ràng nhìn thấy mình bắn trúng đối phương, nhưng viên đạn lại biến mất giữa không trung, cô bé kia chẳng hề hấn gì!

Thần Khí Lâu!

Thức thần này giỏi nhất là tạo ra ảo ảnh, cho nên vị trí của Shingūji Maki mà bên ngoài nhìn thấy không phải là vị trí thực sự của cô bé. Những đòn phản công từ quân đội Tây Đại Lục dưới mặt đất đều đánh vào không khí.

Chỉ cần không ai phá giải được ảo ảnh khổng lồ này, thì không ai có thể thực sự bắn trúng cô bé. Cho dù đạn pháo rít gào bay qua, cũng chỉ là xuyên qua không khí mà thôi.

Giây tiếp theo, tay súng bắn tỉa cảm thấy không ổn liền cúi người né tránh, nhưng Ảnh Nữ đã ở sau lưng hắn, dùng con dao găm đen kịt trên tay cứa qua động mạch cổ hắn.

Trên sân thượng nơi tay súng bắn tỉa ẩn nấp còn có hai chiến binh gen bảo vệ trận địa bắn tỉa này. Họ trơ mắt nhìn Ảnh Nữ xuất hiện từ hư không, dùng thân hình yêu kiều mảnh mai giết người một cách tao nhã, nhưng hoàn toàn không kịp ngăn cản.

Hai chiến binh gen cấp B lao tới bao vây, nhưng Ảnh Nữ lại nhẹ nhàng lướt qua khe hở giữa hai người, bước vào màn đêm.

Khi Ảnh Nữ biến mất, động mạch cổ hai người phun ra máu tươi, nhưng không một giọt nào bắn lên người Ảnh Nữ. Họ thậm chí còn không nhận ra mình bị cắt cổ từ lúc nào!

Thực lực của Shingūji Maki hiện giờ đã thâm sâu khó lường, và thực lực của thức thần cũng tương ứng với cô bé.

Cao thủ hay không cao thủ gì, chỉ cần không phải Công tước Bão Táp và Hí Mệnh Sư đích thân tới, tất cả đều là gà đất chó sành.

Cho nên, sự kinh khủng của Bách Quỷ Dạ Hành này đã không phải là thứ người thường có thể suy đoán được.

Hiện nay thành phố số 20 là một trong những căn cứ tiền phương lớn nhất của Tây Đại Lục, giống như căn cứ tiền phương số 9 nơi Khánh Trần và Bolton từng ở. Rất nhiều quý tộc phải đến đây tập kết, phân chia lại quân đội.

Vậy mà Shingūji Maki chỉ mất ba tiếng đồng hồ đã phá hủy nơi này, khiến Vương quốc Roosevelt trực tiếp mất đi một trong sáu căn cứ tiền phương ở phía Bắc!

Khánh Kỵ ngồi trên thuyền lẳng lặng nhìn, ông phát hiện mình dường như không cần dạy cô bé này cái gì nữa, đối phương cũng giống như Khánh Trần, quả thực là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh.

Tuy nhiên trong lòng ông có chút lo lắng. Trong căn cứ tiền phương ít nhất có 7 vị Hầu tước, cả trăm vị Nam tước, những người này chắc chắn bị tầm nhìn của Hí Mệnh Sư khóa chặt, nhưng nơi này dường như hoàn toàn không phòng bị gì cả.

Chẳng lẽ Hí Mệnh Sư cũng cho rằng dù dùng cách gì cũng không ngăn được cô bé này sao?

Hay là, đối phương đã chuẩn bị thủ đoạn khác?

Khánh Kỵ nhìn thời gian: "Maki, sắp đến giờ rồi, chuẩn bị kết thúc thôi, ta đưa cháu rời đi bằng cửa bóng tối. Chỉ là cháu phải cẩn thận một chút, ta cứ thấy bất an. Xương hông của ta chưa lành hẳn, không thể tham gia chiến đấu giúp cháu được."

Shingūji Maki ngọt ngào đáp: "Vâng ạ, chú Khánh Kỵ."

Khánh Kỵ nhíu chặt mày. Ông chưa từng xem các mảnh vỡ vận mệnh, chỉ làm theo sự sắp xếp của ông cụ, hoàn thành chính xác mọi kế hoạch.

Tuy nhiên, đêm nay ông vốn tưởng sẽ gặp phải sự chặn đánh của Hí Mệnh Sư, nhưng đến giờ Hí Mệnh Sư vẫn chưa xuất hiện.

Lúc này, tất cả thức thần của Shingūji Maki đều quay trở về cầu thần bản mệnh của cô bé, Khánh Kỵ mở cửa bóng tối cho cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!