Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

701-800 - Chương 780: Hai bố con chơi đều khá lớn

Chương 780: Hai bố con chơi đều khá lớn

Căn nhà gỗ trên lưng chừng núi tối tăm tĩnh mịch.

Nơi đây giống như một cái am thờ trên núi hoang, bên trong là một pho tượng thần phật không ai viếng thăm, không để ý có khói hương hay không, cũng không để ý nhân gian có thái bình hay không.

Nó cứ ở đây, mười mấy năm qua gần như bị người ta lãng quên.

Nhưng bắt đầu từ tối nay, có lẽ rất nhiều người sẽ nhớ lại, ông già ngồi ở đây rốt cuộc là một nhân vật như thế nào.

Người có thể bứt phá trong cuộc chiến tranh đoạt Cái Bóng, lại đánh bại tất cả Cái Bóng để ngồi lên vị trí này, quả nhiên mới là tồn tại hung ác nhất nhân gian này.

Trong mắt Khánh Trần, vị Gia chủ này hẳn là một kẻ túc trí đa mưu, coi lợi ích gia tộc cao hơn sinh mệnh.

Nhưng ông già này vì trả thù cho con trai mình, lại không tiếc kéo cả Khánh thị xuống vực sâu!

Thế này đâu giống quyết định của một người đứng đầu gia tộc, rõ ràng giống như một người cha thất phu chất phác cần cù, muốn vì con trai mà máu chảy năm bước.

Khánh Trần có chút không thích ứng, hắn vốn tưởng rằng khi người thân trên thế giới này chỉ còn lại Gia chủ, cái gọi là tình thân đã hữu danh vô thực.

Nhưng hắn không ngờ rằng, sự thật không phải như vậy.

Khánh Trần quay đầu nhìn Khánh Kỵ, lại thấy đối phương cười như không cười trong ánh sáng lờ mờ, dường như đã sớm đoán được Khánh Trần sẽ có phản ứng này.

"Ngài không để ý đến lợi ích của Khánh thị sao?" Khánh Trần hỏi.

"Con cảm thấy ta quá tùy hứng, muốn hủy hoại Khánh thị? Không phải đâu," Gia chủ chậm rãi nói, "Cái quái vật khổng lồ này trải qua ngàn năm thời gian đã mục nát rồi, trong lịch sử ngay cả triều đại cũng không có cái nào đứng vững ngàn năm, một gia tộc làm sao có thể đứng vững ngàn năm mà vô sự? Người cũ nằm trên sổ công lao, người mới khó ngóc đầu lên, mỗi người giữ khư khư một mẫu ba sào ruộng của mình làm những giấc mộng hão huyền, loại Khánh thị này không cần cũng được."

Gia chủ Khánh thị hồi tưởng: "Khánh thị trong quá khứ là như thế nào nhỉ? Tiên tổ Khánh Chẩn cho rằng gia tộc khi đó đã mục nát, cho nên giết lên núi Ngân Hạnh, lật đổ Khánh thị lúc bấy giờ. Trong trận quyết chiến với trí tuệ nhân tạo 'Zero', tất cả mọi người dựa vào niềm tin 'thành công không cần có tôi', người trước ngã xuống người sau tiến lên, chỉ để giành giật một tương lai cho người còn sống. Khánh thị vốn dĩ nên là đại danh từ của khí phách và nhiệt huyết, chúng ta chưa bao giờ thiếu dũng khí để bắt đầu lại từ đầu. Đây mới là Khánh thị, thật khiến người ta hướng về."

Gia chủ tiếp tục nói: "Tiểu Chuẩn trước tiên giao Mật Điệp Ty cho con, đơn vị Cái Bóng cũng giao cho con, tối nay ta giao cả quân đội tiền tuyến Khánh thị cho con, tất cả các công ty dự án đều tặng cho con, sau này con ở đâu, Khánh thị ở đó."

Khánh Trần lẳng lặng nghe, chỉ cảm thấy đối phương chuẩn bị... thực sự rất đầy đủ.

Người cha này sợ hắn không có kinh nghiệm, thậm chí còn để lại chín cái "túi kinh nghiệm" lĩnh vực quản lý, trực tiếp luyện hắn từ một tay mơ quản lý thành một tài khoản cấp tối đa (max level).

Đối phương vì ngày hôm nay, gần như đã lao tâm khổ tứ.

Thế nhưng, sắc mặt Khánh Trần cũng không xúc động bao nhiêu, hắn bình tĩnh hỏi: "Sau đó thì sao? Ngài còn sắp xếp gì nữa?"

Gia chủ thản nhiên nói: "Phải xem kế hoạch tối nay có thuận lợi hay không, con không cần lo lắng bước chân của mình bị kìm chân ở đây, tiền tuyến ta đã chọn cho con Khánh Vũ, cậu ta là cô thần, không kết bè kết đảng, không có vây cánh, một lòng chỉ vì lợi ích gia tộc. Nếu có một ngày con không hài lòng về cậu ta, cách chức cậu ta là được, cậu ta không có năng lực phản kháng gì. Tối nay cậu ta sẽ bắt giữ ngay trong đêm một số người, trong đó có Sư đoàn trưởng bộ binh, Sư đoàn trưởng không quân, Sư đoàn trưởng tên lửa, Lữ đoàn trưởng thông tin, đợi con cướp đoạt ký ức của bọn họ, tự nhiên có thể nắm rõ quân đội như lòng bàn tay, Khánh Vũ không lừa được con."

"Hậu phương có Khánh Khôn, ông ta tuy tính tình nóng nảy, lại là một tay giỏi quản lý nội vụ, thiên tài về kinh doanh," Gia chủ nói, "Con chỉ cần hứa hẹn tiền đồ cho Khánh Nhất, ông ta sẽ không phản con, cũng không có tâm tư phản con. Con muốn làm Kỵ Sĩ thì cứ làm, không ai ràng buộc con. Đúng rồi, con bé Lý Khả Nhu kia làm thư ký cho con rất tốt, bồi dưỡng tình cảm cho tốt vào, nó sẽ là người thích hợp nhất ở lại bên cạnh phò tá con."

Khánh Trần hỏi: "Cho nên ngài sắp xếp xong tất cả, nhưng chưa từng hỏi tôi có muốn tất cả những thứ này không? Ngài đã từng hỏi tôi có sắp xếp gì chưa?"

"Sao, con không muốn?" Trong giọng nói của Gia chủ Khánh thị không hề có sự bất ngờ, dường như đã sớm đoán được, "Ở Thế giới thực lâu rồi, sẽ trở nên có chút lòng dạ đàn bà, ta có thể hiểu. Nhưng con đã trở về, tự nhiên phải học cách chung sống với thế giới này như thế nào, nó còn hung ác hơn con tưởng tượng."

Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên lắc đầu: "Ngài đều đã sắp xếp xong hết rồi, nếu lúc này tôi còn từ chối, có phải sẽ có vẻ hơi làm bộ làm tịch quá không? Cái Khánh thị to lớn này, người khác cầu còn không được, tôi có lý do gì để từ chối? Cao cao tại thượng trở thành Gia chủ tập đoàn tài phiệt, đây là chuyện tốt mà!"

"Hả?"

Lần này, ngược lại là Gia chủ Khánh thị nghi hoặc.

Ông ta đã nỗ lực nhiều như vậy, lo lắng nhất chính là Khánh Trần không muốn quay về tiếp nhận tất cả những thứ này.

Thế nhưng, Khánh Trần không hề làm bộ làm tịch như vậy, ngược lại thản nhiên tiếp nhận.

Điều này lại khiến những việc Gia chủ làm trước đó... có vẻ hơi thừa thãi.

Chẳng qua, Khánh Trần cũng có suy nghĩ của riêng mình: "Ngài có sắp xếp của ngài, nhưng tôi cũng có sắp xếp của tôi. Ngài sắp xếp Khánh Khôn, Khánh Vũ xong xuôi, tiện cho tôi làm ông chủ chỉ tay năm ngón. Nhưng tôi với bọn họ không có cơ sở tin cậy gì, cho nên tôi phải chọn người tôi hài lòng."

"Ồ?" Gia chủ Khánh thị hỏi, "Theo ta được biết, trong Hội Phụ Huynh không có người có thể đảm nhiệm hai chức vụ này. Bọn họ có thể có thiên phú, nhưng trị nước lớn như nấu cá nhỏ, điều khiển cỗ máy khổng lồ Khánh thị này cần có kinh nghiệm."

Khánh Trần lắc đầu: "Người tôi chọn, không phải người trong Hội Phụ Huynh."

Vừa dứt lời, thân hình Khánh Trần lại di chuyển nhanh chóng trong phòng, ngay cả ánh trăng chiếu vào từ bên ngoài cũng dường như bị bóng dáng hắn cắt vụn.

Khánh Kỵ trong lòng kinh hãi, ngay lập tức định ngăn cản Khánh Trần tới gần Gia chủ, nhưng ý nghĩ xoay chuyển, ông ta lại dừng lại.

Chuyện của hai bố con người ta, liên quan gì đến mình?

Trong chớp mắt, chỉ thấy Khánh Trần đã tới sau lưng Gia chủ Khánh thị, đồng thời đặt tay phải lên đỉnh đầu đối phương, cưỡng ép thúc giục chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể mình rót vào!

Khánh Kỵ và ông già đều ngẩn ra!

Ông già chỉ cảm thấy, một dòng nước ấm nóng hổi từ đỉnh đầu rót vào, chạy dọc tứ chi bách hài.

Các cơ quan như gỗ mục, lại bắt đầu toả ra sức sống mới!

Ngay cả tiếng tim đập cũng không còn yếu ớt vô lực như vậy nữa.

Khánh Kỵ ngẩn ngơ nhìn cảnh này, Gia chủ trong lòng ông ta là tồn tại chí cao vô thượng, nhưng lúc này lại không có chút năng lực phản kháng nào bị Khánh Trần cưỡng ép Quán Đỉnh.

Cảnh tượng này, quá lật đổ nhận thức của ông ta rồi... Sao Khánh Trần dám làm như thế?!

Vài phút sau, Khánh Trần từ từ thu hồi bàn tay, mặt không cảm xúc nói: "Ngài đã sắp xếp nhiều như vậy, cũng không hỏi tôi có đồng ý hay không, vậy đã là Gia chủ tương lai của Khánh thị, tôi làm quyết định gì cũng không cần hỏi ý kiến ai, hòa nhau. Khánh Khôn và Khánh Vũ mà ngài sắp xếp thật ra tôi đều không hài lòng lắm, muốn yên yên tâm tâm làm ông chủ chỉ tay năm ngón, tôi cảm thấy vẫn là ngài tới quản lý cái Khánh thị này thì tốt hơn, nếu không tôi không yên tâm."

Ông già im lặng vài giây: "Sao con dám?"

Khánh Trần lạnh lùng đáp trả: "Ngày mai tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị rồi, tôi là một Chủ tịch Hội đồng quản trị, yêu cầu ngài - thành viên gia tộc này tiếp tục làm việc thì có vấn đề gì không? Không có vấn đề gì cả."

Ông già bị Khánh Trần làm cho hoàn toàn câm nín.

Khánh Trần tiếp tục nói: "Xét từ lợi ích gia tộc, còn ai thích hợp tiếp tục quản lý gia tộc hơn ngài chứ. Cụ Lý Tu Duệ là không còn luyến tiếc thế giới này nữa, anh trai tôi là bị quy tắc trói buộc, tuổi thọ chỉ có bấy nhiêu, cho nên bọn họ không thể kéo dài tính mạng. Nhưng ngài thì khác, ngài rõ ràng còn không buông bỏ được cái Khánh thị này. Cho nên, đừng nghĩ đến chuyện giải thoát, an an tâm tâm làm công cho Khánh thị của tôi đi, Pháp Chuẩn Đề Quán Đỉnh tăng thọ 21 năm, trong 21 năm còn lại này, xin ngài vì gia tộc này tiếp tục cúc cung tận tụy đến chết mới thôi."

Khánh Trần lạnh lùng nói những lời này, khiến Khánh Kỵ cảm thấy vô cùng quỷ dị.

Người thừa kế bên Kamidai và Kashima, ngày nào cũng mong mấy lão già nhà mình mau chết đi, như vậy người trẻ tuổi mới có ngày ngóc đầu lên.

Còn bên Khánh thị này, Khánh Trần lại chủ động... gia hạn cho Thái tử của mình thêm 21 năm?

Hơn nữa, dưới sự thúc giục của chân khí Kỵ Sĩ, vị Gia chủ lòng dạ sắt đá kia lệ nóng doanh tròng, Khánh Kỵ nhìn từ phía bên cạnh có thể thấy nước mắt đối phương từng giọt từng giọt rơi xuống, căn bản không kìm được.

Một khoảnh khắc nào đó Khánh Kỵ hiểu ra: Khánh Trần là giận Gia chủ chưa từng hỏi ý kiến hắn đã sắp xếp xong tất cả, cho nên cố ý làm ra màn này, chính là muốn nhìn vị Gia chủ đang ngồi vững trên đài câu cá này phải xấu mặt.

Ông là cha, muốn hy sinh theo cách của ông, hoàn thành trách nhiệm làm cha của ông, điều này đương nhiên không vấn đề gì.

Nhưng tôi cũng không phải người tùy tiện chấp nhận sự điều khiển, kịch bản cũng sẽ không diễn như ông sắp xếp đâu!

Muốn giao phó tất cả xong rồi tiêu sái ra đi? Nằm mơ.

Khánh Kỵ ở bên cạnh chép miệng... Hai bố con chơi đều khá lớn đấy!

Ông ta thử nghĩ, nếu Khánh Vô dám làm thế này, e là sẽ bị ông ta đánh cho ôm đầu khóc rống lên mất.

Lúc này, Khánh Trần tiếp tục nói: "Màn kịch còn lại tôi sẽ phối hợp diễn xong, nhưng ngài cũng đừng hòng nghỉ hưu, không có chuyện hời như thế đâu."

Nói xong, hắn xoay người đi ra ngoài: "Hôm nay tôi mới hiểu ngài là người như thế nào, nhưng ngài cũng nên là hôm nay mới hiểu tôi là người như thế nào. Thời gian chúng ta chung sống còn rất dài, mọi người từ từ tìm hiểu nhau đi."

Dứt lời, bóng dáng Khánh Trần đã xuống núi.

Trong phòng yên tĩnh, ông già lại lau nước mắt, bỗng nhiên bật cười thành tiếng: "Không hổ là con trai ta, lợi hại."

Khánh Kỵ đã rất lâu không thấy lão gia tử cười rồi.

"Vừa rồi sao cậu không ngăn nó lại?" Lão gia tử nhìn Khánh Kỵ hỏi.

Khánh Kỵ liếc mắt nhìn lên xà ngang trên nóc nhà gỗ: "Cậu ấy là Kỵ Sĩ, tôi ngăn thế nào được?"

"Lại là lần đầu tiên thấy cậu thừa nhận kỹ thuật không bằng người trong phương diện chiến đấu, hiếm thấy," ông già thở dài, "Lần này thì hay rồi, ta còn phải làm việc thêm 21 năm nữa mới được."

Khánh Kỵ cũng bỗng nhiên cười rộ lên: "Đây chẳng phải chuyện tốt sao."

Ông già nhìn dáng vẻ hả hê khi người gặp họa của ông ta, mất kiên nhẫn phất phất tay: "Cút đi giúp Khánh Trì, tối nay giết sạch những kẻ đáng giết đi. Dọn dẹp xong đám người này trước, chúng ta mới có thể rảnh tay giết tên múa rối nấp trong bóng tối kia."

...

...

Tiền tuyến phía Bắc, người của Khánh Vũ đã giết ra ngoài rồi.

Mục tiêu chính là tập đoàn quân dưới trướng mẹ Khánh Văn - Khánh Vân, còn có tập đoàn quân dưới trướng bố Khánh Nguyên, đây chính là sự tự tin để tối nay có người dám gây khó dễ cho Gia chủ.

Quân đội Khánh Vũ nhanh chóng thọc sâu vào khu doanh trại, chỉ huy của hai đội quân có ý đồ binh biến này bỗng nhiên phát hiện, tiểu đoàn cảnh giới của mình không biết đã phản biến từ lúc nào, mở toang bố phòng khu doanh trại cho Khánh Vũ!

Không chỉ như thế, radar trong khu doanh trại cũng bị người ta tắt vào ban đêm, ngay cả trên đầu có phi thuyền tới cũng không biết!

Có người thử cầu cứu, bên cánh phải bọn họ còn có một tập đoàn quân làm con bài chưa lật, đó chính là quân đội của bố Khánh Thi, Sư đoàn thiết giáp số 1.

Tuy nhiên điện thoại bọn họ gọi đi không có người nghe máy, ngược lại có người bỗng nhiên xông vào doanh trại chỉ huy báo cáo: "Không xong rồi, Sư đoàn thiết giáp số 1 bỗng nhiên bao vây từ cánh phải tới, bọn họ sau khi chạm mặt với lực lượng cảnh giới bên ngoài của ta, một lời không hợp liền trực tiếp nổ súng, bọn họ không phải tới chi viện, là tới vây quét chúng ta!"

====================

Vị chỉ huy trong lều trượt dài trên ghế, ai mà ngờ được kẻ luôn đóng vai kẻ dã tâm, kẻ luôn muốn thách thức quyền uy của Gia chủ, lại chính là người của Gia chủ!

Ngay khi tất cả mọi người đều tưởng rằng cha của Khánh Thi đầy tham vọng, thì đối phương từ đầu đến cuối vẫn luôn là thuộc hạ trung thành nhất của Gia chủ, chưa từng thay đổi.

Kỹ năng diễn xuất này, còn giỏi hơn đám Kamidai Yunra, Kamidai Yunxiu nhiều!

Đại thế đã mất!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!