Chương 575: Băng qua núi sông
Tiểu Thất dẫn tất cả thành viên xuống lầu không chút lưu luyến, ở đó còn có chủ hộ của các tòa nhà khác đang đợi.
Khi xuống đến dưới lầu, Tiểu Thất nói với một chủ hộ: "Giải quyết xong rồi, đều dùng dây trói trói lại cả rồi, phần còn lại giao cho các bác, nhờ cả vào các bác đấy."
Vị chủ hộ này kích động nói: "Đừng nói vậy, là chúng tôi phải cảm ơn các cậu. Mấy ngày nay mong sao mong trăng, cuối cùng cũng mong được các cậu đến."
Tiểu Thất cười cười: "Ngày mai có thể bắt đầu cải tạo cơ sở hạ tầng rồi, nhưng lần này số chung cư cần cải tạo hơi nhiều, chúng ta cứ từ từ."
"Không sao, không sao," Chủ hộ kích động xoa tay.
Đợi đến khi Tiểu Thất dẫn người lao tới chiến trường tiếp theo, vị chủ hộ này hô hào những người khác cùng chạy lên tầng 9, họ khiêng từng tên thành viên băng đảng đã bị trói chân tay, khiêng về phía tòa nhà Đại Bãi Chùy.
Đó là nơi cải tạo lao động đã được xây dựng xong.
La Vạn Nhai trong lòng kích động, nhưng thần thái vẫn bình tĩnh đứng trong sở chỉ huy, ông ta nhìn trên bản đồ toàn cảnh, từng tòa nhà một chuyển từ màu đen sang màu đỏ.
Trương Thanh Hoan ở bên cạnh, cảm xúc kích động viết hết lên mặt, gã tận mắt chứng kiến chỉ trong một giờ đồng hồ, một phần tư địa bàn Quận 9 đã bị đánh chiếm.
Lúc này, bên ngoài sở chỉ huy lại có mấy người đi vào, Trương Thanh Hoan ngẩn người: "Bọn họ không phải là đàn em của băng Hắc Thủy, Đại Bãi Chùy trước đây sao, sao lại ở đây."
Chỉ thấy mấy người này gặp La Vạn Nhai xong liền khách khí nói: "Người nhà Hắc sắc."
La Vạn Nhai cười nói: "Đi đi, lần này do các cậu đi tiếp nhận những địa bàn đó, nhớ kỹ, các cậu là ông chủ mới của băng Hắc Thủy, băng Đại Bãi Chùy."
Mấy vị người nhà cười nói: "Chúng tôi hiểu, việc đối tiếp với PCE cũng là do chúng tôi lo."
"Ừ, như vậy sẽ không có ai chú ý đến chúng ta," La Vạn Nhai gật đầu, "Đi đi, nhớ kỹ, các cậu sở dĩ có thể gánh vác trọng trách này, cũng là vì trước đây các cậu không làm quá nhiều chuyện ác. Sau này, cũng phải nhớ kỹ kỷ luật của chúng ta. Còn nữa, hàng tuần đều phải qua đây tham gia team building."
CLB Nghệ Thuật trong mấy ngày qua vẫn luôn trầm lắng, không phải La Vạn Nhai lề mề không muốn đi cướp địa bàn, mà là ông ta cần thời gian để chuẩn bị tất cả những thứ này.
PCE sẽ không cho phép trong Hạ Tam Khu có quá nhiều băng đảng lớn như Long Văn, họ thích mấy trăm băng đảng đánh qua đánh lại, như vậy có xảy ra chuyện cũng chỉ là rắc rối nhỏ, không có rắc rối lớn.
Cho nên muốn tránh sự chú ý của PCE, không chỉ cần có người thu hút sự chú ý trong thành phố, mà còn phải giả vờ như ở đây chưa từng xảy ra chuyện gì.
Ở đây vẫn có băng Hắc Thủy, CLB Nghệ Thuật, băng Đại Bãi Chùy, băng Tôi Muốn Mua Đồng Hồ, chỉ có điều Phụ Huynh sẽ đứng trên tất cả các băng đảng, ẩn mình trong mây, thành viên cốt cán của tất cả các băng đảng sẽ là thành viên Hội Phụ Huynh.
Còn đứng đầu Hội Phụ Huynh, Hội Tam Điểm, Mật Điệp Tư, Hằng Xã, chính là Bạch Trú muốn định nghĩa lại màn đêm.
...
...
Kamidai Yunra nhìn Từ Lâm Sâm trước mặt, Giang Mục Bắc bên trái.
Năm đại Thức Thần Cốt Nữ, Mã Diện La Sát, Oiteke-bori (Trí Hành Quật), Tenjo-kudari (Thiên Tỉnh Hạ), Shiro-uneri (Bạch Dung Duệ) của hắn, lần lượt vây quanh bảo vệ hắn ở giữa.
"Đường đường là Hắc Đào A lại dùng thủ đoạn ám sát, tôi muốn hỏi một chút, giữa chúng ta có thù oán gì sao?" Kamidai Yunra cười khổ.
Hắn đang uống rượu ngon lành, không tranh với đời, sao tự nhiên vừa ra khỏi cửa đã bị người ta đấm cho một cú.
Cú đấm vừa rồi của Từ Lâm Sâm trông thì cương mãnh, trúng đòn rồi mới cảm thấy càng cương mãnh hơn, trong Hỏa Đường Đại Tuyết Sơn đều là người dã man, người bên trong dù là luyện đao hay luyện quyền, đều đi theo con đường cương mãnh nhất, thẳng thắn dứt khoát.
Cái gọi là một niệm đã xuất, vạn núi không ngăn được, chính là yếu nghĩa tu hành của Hỏa Đường.
Lúc này, Kamidai Yunra dường như nghĩ tới điều gì, nhìn về phía nhà hàng Thiên Nga Đen, nơi vốn dĩ "Trần Tuế" đang ngồi, đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Từ Lâm Sâm cũng đăm chiêu nhìn thoáng qua, nhưng anh ta không nghĩ nhiều nữa, anh ta biết CLB Nghệ Thuật đang đợi một thời cơ, mà thời gian của "thời cơ" này không thể quá ngắn.
"Cấp A đấu với cấp A, tối nay anh và tôi chém giết nhau chắc chắn sẽ ầm ĩ kinh thiên động địa," Kamidai Yunra chậm rãi nói, "Anh là cao thủ cấp A thành danh đã lâu, hẳn cũng biết đạo lý Vương bất kiến Vương, tại sao còn đến mạo hiểm?"
"Thử là biết ngay," Từ Lâm Sâm lại lần nữa lao tới áp sát, anh ta nhảy lên thật cao đấm một quyền vào mặt Mã Diện La Sát, thế mà đấm cho con Mã Diện La Sát cao vài mét kia lăn lộn về phía sau hơn mười mét.
Nhưng ngay sau cú đấm này, lưỡi dao trong tay Cốt Nữ cũng đâm thẳng vào chỗ hiểm của Từ Lâm Sâm, chiến đấu với Thức Thần chưa bao giờ là đơn lẻ, một khi tấn công một trong số đó sẽ tạo ra phản ứng dây chuyền.
Kamidai Yunra đứng trên con phố dài, nhìn bông tuyết to như lông ngỗng vừa rơi xuống thở dài: "Tôi ngày nào cũng đến tăng doanh số cho cậu, kết quả cậu lại lừa người đến giết tôi..."
Tiếng ầm ầm vang lên, đường phố hai bên con phố dài bị trận chiến cuốn vào, từng bức tường của các tòa nhà bị đánh thành đống đổ nát.
Ánh đèn neon toàn ảnh rực rỡ cũng trở nên tàn tạ, vũ nữ toàn ảnh đang nhảy múa trước cửa quán bar, vì thiết bị chiếu bị hỏng, nên đứng im tại chỗ nhấp nháy.
...
...
Ngay bên ngoài con phố dài, hơn trăm chiếc xe đã phong tỏa hoàn toàn nơi này, Kamidai Yunai lẳng lặng đứng bên ngoài con phố nhắm mắt dưỡng thần.
Một sĩ quan hỏi: "Trưởng quan, có cần đi chi viện cho trưởng quan Kamidai Yunra không?"
Kamidai Yunai mắt cũng không mở: "Đợi thêm chút nữa."
Ngay lúc này, Khánh Trần đang chạy nhanh trên phố, cậu đang chạy về hướng ngược lại với chiến trường.
Đến rồi.
Cậu đi vào một tòa cao ốc trong Quận 4, đi thang máy một mạch lên tầng cao nhất, theo thang máy bay lên bầu trời.
Sau khi đến tầng thượng, Khánh Trần leo lên sân thượng.
Cụ hiện súng bắn tỉa đen (Dĩ Đức Phục Nhân), nằm xuống, nhìn Kamidai Yunai như một chấm đen nhỏ trong ống ngắm.
Ngay từ đầu Khánh Trần đã không định cùng Từ Lâm Sâm giết Kamidai Yunra, so với vị Kamidai Yunra ngày nào cũng đến tăng doanh số cho mình, người cậu muốn giết hơn vẫn là Kamidai Yunai.
Có khoảnh khắc cậu nghĩ, Kamidai Yunra còn sống, có lẽ sẽ gây ra rắc rối lớn hơn cho Tập đoàn Kamidai.
Dã tâm của Kamidai Yunra quá lớn, Kamidai với sự phân chia giai cấp cố hữu hiện nay, không chứa nổi dã tâm của nhà dã tâm này.
Khánh Trần điều chỉnh nhịp thở trên sân thượng.
Cậu biết, ngay lúc này, lấy chiến trường làm tâm, trên tất cả các tòa nhà cao tầng trong bán kính 2600 mét, đều đã có cao thủ mai phục.
Cậu đang dùng Từ Lâm Sâm và Kamidai Yunra để câu Kamidai Yunai, Kamidai Yunai cũng đang dùng bản thân để câu cậu.
Đây là cuộc đấu trí tâm lý, một người cẩn thận như Kamidai Yunai, đột nhiên đứng yên dưới tầm ngắm bắn tỉa, tuyệt đối là có nguyên nhân.
Người đời đều biết 2200 mét - 2600 mét là cự ly bắn tỉa giới hạn của ông chủ Bạch Trú, Kamidai Yunai bản tính cẩn thận, nói không chừng sẽ mở rộng điểm mai phục thêm 200 mét nữa.
Cho nên Khánh Trần chọn ở cự ly 2900 mét.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, 2900 mét là khoảng cách mặt đất, sau khi cậu leo lên đỉnh tòa nhà cao tầng, liền nhìn xuống mặt đất.
Chiều cao tòa nhà 1100 mét, khoảng cách mặt đất là 2900 mét.
Theo định lý Pythagoras, công thức tính cạnh huyền của tam giác vuông: a bình phương + b bình phương = c bình phương.
Chiều dài cạnh huyền, tức là cự ly bắn, 3101.6 mét.
Đây là cự ly mà Khánh Trần chưa từng thử qua.
Hít thở.
Dưới cánh mũi mỏng manh của cậu, phả ra làn sương trắng mỏng manh, làn sương trắng đó hòa quyện cuộn trào cùng tuyết rơi trên trời.
Mùa tuyết của thành phố thường không có gió lớn. Dường như gió trước khi tuyết rơi, đều đã thổi hết rồi.
Khánh Trần nhìn cờ hiệu quán rượu đung đưa trên phố, lẳng lặng tính toán.
Tốc độ gió 15.
Nhiệt độ môi trường -5.
Đường đạn parabol từ độ cao 1100 mét hạ xuống độ cao 133 mét, độ cao thẳng đứng của parabol là 29 mét.
Ánh mắt Khánh Trần dường như hòa làm một với thế giới.
Hít thở.
Quá khứ đã qua.
Tương lai đã tới.
Tốt nhất chính là hiện tại!
Khánh Trần bóp cò.
Một viên đạn xuyên giáp thoát vỏ (sabot) loại SLAP xoay tròn bay ra, nó rời khỏi nòng súng với vận tốc sơ cấp 1040 mét/giây, trong thân đạn mang theo một lõi xuyên giáp hợp kim vonfram nặng 24 gram, bay qua 1900 mét với trạng thái siêu thanh, tốc độ mới bắt đầu từ từ giảm xuống.
Khánh Trần đứng dậy đi ngay, không nhìn thêm một cái nào.
Người trúng đạn, phải mấy giây sau mới nghe thấy tiếng súng.
Thực ra Khánh Trần cũng không nắm chắc mười phần về phát súng này, nhưng cậu chỉ có cơ hội một phát súng, cho nên cậu cũng không dùng đạn vạch đường để chỉ thị đường đạn.
Nhưng tất cả đều không quan trọng nữa, phần còn lại giao cho vận mệnh.
Chỉ thấy viên đạn đó xuyên qua đêm khuya, xuyên qua tuyết bay, xuyên qua ngọn lửa của Bạch Trú và Hội Phụ Huynh.
Băng qua núi sông.
Viên đạn bay qua bầu trời với thời gian dài hơn ba giây, cuối cùng rơi xuống theo một đường parabol tuyệt đẹp.
Bốp một tiếng, đùi của Kamidai Yunai đột nhiên nổ tung hoa máu, chỉ là trong quá trình bay viên đạn đã tiêu hao phần lớn động năng, nó đã không đủ để gây ra vết thương chí mạng cho cao thủ cấp A nữa.
Thế nhưng.
Trong sát na, lõi vonfram trong vỏ đạn phá thể lao ra, với tất cả động năng còn lại, đánh nát xương đùi của Kamidai Yunai!
Kamidai Yunai gầm lên: "Tay súng bắn tỉa ở đâu?!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
