Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

801-900 - Chương 872: Mưa gió sắp đến

Chương 872: Mưa gió sắp đến

Đếm ngược ngày trở về: 56:00:00.

Trên tàu bay phù không “Số 11”.

“Khụ khụ khụ,” Hà Kim Thu ho dữ dội, dù y có cố gắng kìm nén thế nào cũng không thể dừng lại được.

Khánh Trần nhìn Hà Kim Thu, hỏi khẽ: “Anh thấy thế nào?”

Hà Kim Thu ngẫm nghĩ: “Tôi chắc còn khoảng một tháng nữa... tất nhiên, cũng có thể ngắn hơn.”

Nếu không phải Hà lão bản thực lực cường hãn, e rằng đã sớm nằm liệt giường không dậy nổi rồi.

Khánh Trần im lặng, hắn có thể cảm nhận được sự không cam lòng của đối phương.

Khó khăn lắm mới tu hành đến cấp A, khoảng cách đến Bán Thần chỉ còn một bước, giờ đây lại vì căn bệnh nan y mà chết đi trong những năm tháng đẹp nhất cuộc đời.

Đổi lại là mình, hắn cũng sẽ không cam tâm.

Khánh Trần dùng điện thoại gõ chữ để đề phòng trong phòng có thiết bị nghe lén: “Thực ra tôi vẫn luôn biết, thuốc sống chung với ung thư có di chứng. Sau khi tiêm, anh sẽ trở nên vô cùng khát máu và cực kỳ thèm khát protein... Nhưng tôi từng gặp một vật thí nghiệm dưới lòng đất, người đó vẫn giữ được ý thức của mình. Theo lời người đó, trong những năm tháng đằng đẵng, ông ta đã học được cách kiềm chế dục vọng.”

Hà Kim Thu nhìn ra ngoài cửa sổ, dùng văn bản trả lời: “Cậu đang nghĩ, có lẽ tôi cũng sẽ biến thành quái vật như vậy?”

Khánh Trần gật đầu: “Đúng thế. Tôi đang cân nhắc một chuyện, Nhâm Tiểu Túc thành thần... liệu có phải vì anh ấy là Kỵ sĩ, đã mở ra tất cả các khóa gen hay không? Phải biết rằng, trong các đối tượng thí nghiệm của công ty Hỏa Chủng cũng có người siêu phàm, nhưng chỉ có Nhâm Tiểu Túc thành công. Nếu nói anh ấy có điểm gì khác biệt với người khác, thì đó chính là phương pháp tu hành của Kỵ sĩ khác biệt với tất cả mọi người.”

Hà Kim Thu: “Trước đây tôi cũng có kiêng dè, nhưng giờ tôi đã không còn cơ hội mở khóa gen nữa rồi.”

Y cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Khánh Trần gật đầu: “Tôi hiểu ý anh rồi, tôi sẽ giúp anh đánh cược một lần này. Nhưng nếu anh biến thành vật thí nghiệm, tôi sẽ tìm cách giam cầm anh lại cho đến khi anh học được cách kiềm chế dục vọng của mình.”

Hà Kim Thu cười: “Nếu thực sự biến thành vật thí nghiệm da xám, cậu tốt nhất hãy giết chết tôi đi, tôi không chấp nhận được việc mình biến thành con quái vật xấu xí như thế. Nhớ là phải thiêu thành tro, tuyệt đối đừng để ai nhìn thấy bộ dạng ma quỷ đó của tôi sau khi chết.”

Hà lão bản vẫn là Hà lão bản trọng thể diện như vậy.

Khánh Trần cũng cười, hắn quay người đi ra ngoài, kéo Bolton sang một bên hỏi: “Hầu tước đại nhân có thể nói với Ngũ công chúa một tiếng, nhờ tìm giúp loại thuốc sống chung với ung thư được không? Chỉ cần Hầu tước đại nhân giúp lấy được loại thuốc này, coi như trừ vào công lao trước đó, tôi sẽ không để Bạch Ngân Thành lôi kéo đi đâu.”

Mắt Bolton sáng lên, vội vàng gật đầu: “Ta gọi điện thoại ngay đây.”

Lúc này, Bolton đang kèn cựa với Lão Thập Nhất, Khánh Trần đưa ra yêu cầu đơn giản như vậy, lẽ nào lại không đáp ứng? Đây chẳng phải loại thuốc quý hiếm gì, chỉ là hơi ít người dùng thôi.

Gã gọi điện ngay lập tức. Ngũ công chúa trong điện thoại cũng không chần chừ, trực tiếp nhận lời, đồng thời cho biết phòng nghiên cứu loại thuốc này nằm ngay trong công ty dược phẩm dưới quyền cô ta.

Nhiều nhất 8 tiếng, người của cô ta sẽ lấy được thuốc, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất gửi đến Bạch Ngân Thành.

Ngũ công chúa dặn dò: “Loại thuốc này hiện có khiếm khuyết rất lớn, không khuyến khích ông Hà tiêm. Nếu sau khi tiêm mà ông Hà mất lý trí thì bắt buộc phải giết bỏ.”

Xem ra, Ngũ công chúa biết rất rõ loại thuốc này có thể tạo ra những vật thí nghiệm da xám hung hãn, những vật thí nghiệm đó cực kỳ thèm khát protein, rất dễ biến thành quái vật ăn thịt người.

Nhưng Hà Kim Thu đã lường trước hậu quả.

Sau khi cúp điện thoại, cả người Hà Kim Thu rõ ràng nhẹ nhõm hơn hẳn. Là sống hay chết, ít nhất cũng sẽ có một kết quả.

Tuy nhiên hai tiếng sau, Ngũ công chúa bỗng gọi điện tới: “Phòng nghiên cứu nằm trong Thành Phong Bạo đột nhiên bị cao thủ bí ẩn tấn công, đối phương đã phá hủy mọi dữ liệu, còn cướp đi hai mẫu thuốc duy nhất!”

Khánh Trần và Hà Kim Thu nhìn nhau, chỉ cảm thấy chuyện này quá trùng hợp.

Họ vừa mới đưa ra yêu cầu với Bolton, kết quả phòng thí nghiệm bị tấn công ngay lập tức?

Đối phương hẳn là quyết định ra tay nhất thời, nếu không thời gian sẽ không khớp đến mức đó.

Vậy thì hiện tại có ba khả năng.

Thứ nhất là Ngũ công chúa không muốn cho nhưng lại không tiện bác bỏ mặt mũi của Bolton, nên diễn một vở kịch, giả vờ đi lấy rồi nói dối là bị cướp.

Thứ hai là có Hí Mệnh Sư dùng tiên tri phát hiện ra điều gì đó, rồi sắp xếp vụ cướp này.

Thứ ba... Khi Khánh Trần nghĩ đến khả năng thứ ba, hắn chìm vào trầm tư nghiêm nghị.

Hà Kim Thu đứng tại chỗ, tinh khí thần như tan biến đi rất nhiều trong nháy mắt, ngay cả thần sắc cũng mệt mỏi hơn hẳn.

Khi Khánh Trần nhìn sang, Hà lão bản cười cười: “Đây có lẽ là số mệnh.”

“Bây giờ tôi sẽ quay lại Thành Phong Bạo truy tìm hung thủ,” Khánh Trần trịnh trọng nói, “Tôi không tin đối phương không để lại chút manh mối nào.”

Hà Kim Thu nói: “Chắc chắn không kịp đâu, hơn nữa đối phương trực tiếp tiêu hủy thuốc cũng không chừng... Tôi đi rửa mặt cái đã.”

Nói rồi, y bước vào nhà vệ sinh. Khánh Trần chỉ nghe thấy tiếng nước chảy dồn dập, còn Hà lão bản dường như đang ngẩn người, mãi nửa tiếng sau đối phương mới từ nhà vệ sinh đi ra.

Hà Kim Thu dùng điện thoại gõ chữ cho Khánh Trần xem: “Trước khi chết, tôi giúp cậu phá hủy căn cứ quân sự TOP của Đế quốc, đây là việc cuối cùng tôi muốn làm. Tọa độ ở đâu?”

Khánh Trần trả lời: “Cách Bạch Ngân Thành 700km về phía Nam.”

Trên mặt Hà Kim Thu và Khánh Trần đều hiện lên vẻ kiên quyết. Căn cứ quân sự này không bị phá hủy, Đông Đại Lục sẽ vĩnh viễn bị bao phủ dưới cái bóng của sự răn đe hạt nhân.

...

...

“Chúng ta đi săn thú nhé?” Lão Thập Nhất bỗng lên tiếng trong phòng chỉ huy, “Về Bạch Ngân Thành sớm thế này chán lắm, đi kiếm chút đồ rừng đi!”

Bolton càu nhàu: “Lúc về thì lề mề, giờ lại kiếm cớ không muốn về Bạch Ngân Thành. Tàu bay vợ tôi phái đến Bạch Ngân Thành đã tới nơi rồi, kết quả chúng ta còn chưa tới! Anh chỉ muốn câu giờ, muốn lôi kéo người trước khi chúng ta đến Bạch Ngân Thành chứ gì!”

Lão Thập Nhất cười híp mắt: “Thì sao nào, không thì mày nhảy xuống đi?”

Hầu tước Bolton nhìn xuống mặt đất qua cửa sổ, rồi rụt cổ lại: “Đi săn thì đi săn!”

Hà Kim Thu gõ chữ trên điện thoại đưa cho Khánh Trần: Tôi xem bản đồ rồi, chỗ này chỉ cách căn cứ quân sự 230km, với tốc độ của tôi và cậu thì một ngày là tới. Chúng ta hạ cánh xong sẽ đi theo Lão Thập Nhất săn thú, rồi nhanh chóng tách khỏi đội ngũ.

Khánh Trần nhìn bản đồ trên sa bàn toàn cảnh, trầm tư suy nghĩ.

Trên bản đồ toàn cảnh, mặt đất cách đây 230km bằng phẳng, chẳng có gì cả.

Nhưng hắn biết, căn cứ quân sự TOP của Đế quốc nằm ngay ở đó.

Chỉ là, trong lòng Khánh Trần dấy lên nỗi lo âu khó tả.

Hắn suy nghĩ một lát rồi gõ chữ trả lời: Bắt đầu đi săn chúng ta sẽ hành động.

Tàu bay số 11 từ từ hạ cánh xuống mặt đất.

Lão Thập Nhất thay một bộ đồ tác chiến, còn dỡ từ trên tàu bay xuống mấy chục chiếc mô tô địa hình. Ba bánh xe khổng lồ của chiếc mô tô này giống như bàn chân Người Khổng Lồ, độ bám đường cực kỳ mạnh mẽ.

Lão Thập Nhất cười nói: “Chúng ta cá cược một ván nhé, nếu tao săn được nhiều hơn mày, mày nhường quản gia cho tao.”

Bolton nổi giận: “Cậu ta là người tự do, đâu phải nô lệ của tôi, dựa vào đâu mà tôi lấy cậu ta ra cá cược.”

Lão Thập Nhất hừ một tiếng: “Hèn.”

Dứt lời, gã vặn ga lao vút đi, bánh xe khổng lồ cuốn lên bụi mù, khiến Bolton ăn đầy một miệng đất.

Bolton ngồi trên mô tô ngẩn ra nửa ngày cũng không biết lái thế nào: “Quản gia, quản gia! Cái này lái sao đây, ta vặn ga sao không chạy? Ơ? Quản gia đâu rồi?”

Bolton quay đầu lại, lại phát hiện Hà Kim Thu và Khánh Trần đã sớm cưỡi mô tô địa hình đi xa, gã chỉ đành nhìn bóng lưng đối phương dần khuất dạng.

“Chắc là không muốn nhìn mình thua tên Hắc Kỵ Sĩ này nên đi săn giúp mình rồi,” Hầu tước Bolton nghĩ thầm một cách lạc lõng...

Nhưng kỳ lạ là, từ sáng sớm đến chập tối, Khánh Trần và Hà Kim Thu đều không xuất hiện trở lại.

Lão Thập Nhất mang theo mấy trăm con mồi trở về, chỉ thấy gã cởi trần vác một con heo rừng chúa trên vai, trên người còn dính vết máu.

Bolton nhìn thấy cảnh tượng hung hãn này, trong lòng thót lại. Lúc này Hà và quản gia đều không ở đây, đối phương có giết mình rồi phơi thây ngoài đồng hoang cũng chẳng ai biết.

Gã chột dạ nói: “Hà và quản gia sắp về rồi, anh đừng có làm bậy...”

Lão Thập Nhất cười khẩy: “Nói dối cũng không biết đường.”

Hầu tước Bolton sợ sệt nói: “Lúc đi săn anh có gặp họ không?”

“Không gặp, nhưng tao biết chuyện gì đã xảy ra,” Lão Thập Nhất lắc đầu, “Yên tâm, chúng ta cứ đợi ở đây hai ngày, còn việc có gặp lại họ hay không thì tao cũng không dám chắc.”

Bolton ngẩn người, đã xảy ra chuyện gì mà mình không biết sao?

Tuy nhiên đúng lúc này, Lão Thập Nhất ra lệnh cho mấy binh lính: “Đưa Hầu tước Bolton lên tàu bay, tịch thu điện thoại và mọi thiết bị điện tử, không cho hắn ra ngoài, không cho hắn có cơ hội liên lạc với Ngũ công chúa!”

Bolton kinh hãi, tên Lão Thập Nhất này không hề thân thiện như tưởng tượng!

“Anh muốn làm gì?” Bolton bị kẹp chặt hai tay lôi vào tàu bay, gã gào lên, “Có phải anh có âm mưu gì không? Vợ tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Dưới ánh hoàng hôn, Lão Thập Nhất ngồi nghiêng trên xe mô tô châm một điếu thuốc.

Gã nhìn về hướng căn cứ quân sự TOP của Đế quốc, không biết đang suy tính điều gì.

Trên trời trôi đến một đám mây đen dày đặc, che khuất hoàn toàn ánh hoàng hôn.

Lộp bộp, lộp bộp.

Hạt mưa rơi xuống mặt đất, bốc lên mùi đất nồng nặc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!