Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

901-999 - Chương 962

Chương 962

Bốn tháng trước

Những người bị Lý Thúc áp giải vào Nhà tù số 18 bỗng nhiên thông suốt rất nhiều chuyện: "Tiếng súng vang lên trong cuộc họp, có người muốn giết gia chủ nhưng Chuông Đồng Vô Tâm lại không reo, vậy nên lúc đó là đang diễn kịch, đúng không?"

Lý Thúc: "Ừ."

"Vậy nên gia chủ cưỡng chế trưng dụng cư dân thành phố là muốn đưa họ đến Tây Nam, hội họp với Khánh thị?"

Lý Thúc: "Ừ."

"Tại sao lại đặt Bạo Quân ở đây? Thật ra có thể đưa sang phía bên kia mà."

Lý Thúc: "Thành phố số 18 là căn cứ tiền phương lý tưởng nhất của Tây Đại Lục, nơi đây có tuyến đường vận chuyển hoàn thiện, có cảng hàng không và nguồn lao động sẵn có, lại là vựa lúa của cả vùng Trung Nguyên, cũng là lối đi tốt nhất để tiến vào Tây Nam. Phá hủy nơi này, trong vòng sáu trăm cây số sẽ không thể đi lại, Khánh thị có thể có 2 tháng để chuẩn bị đón địch, sư phụ tôi cũng có 2 tháng để chuẩn bị việc của ông ấy. Bạo Quân chỉ có một, đặt ở bên kia tính ra không hiệu quả bằng đặt ở đây."

"Nhưng sẽ nổ chết rất nhiều người, trong Thành phố số 18 còn rất nhiều cư dân!"

Lý Thúc bình tĩnh nói: "Đây là chiến tranh, chúng tôi chỉ chọn một giải pháp tối ưu nhất trong vô số lựa chọn mà thôi."

"Vậy tại sao còn phải sắp xếp nhiều tàu bay dân dụng, tàu bay quân sự đi vây công pháo đài Hắc Thủy như vậy, chúng ta có quả tên lửa này là đủ rồi mà."

Lý Thúc: "Gia chủ nói, vì có sự tồn tại của Hí Mệnh Sư, bắt buộc phải cầm cự qua 20 phút mới được."

Nhiệm vụ của tất cả tàu bay dân dụng là hộ tống tàu bay quân sự, mà nhiệm vụ của tàu bay quân sự là bắt buộc phải xảy ra giao tranh với pháo đài bay Hắc Thủy. Một khi chiến đấu bắt đầu mới kích hoạt nguyên tắc phán đoán của Hí Mệnh Sư.

Sau 20 phút mới là thời khắc chí mạng nhất.

Cho nên, ý nghĩa tồn tại của 830 chiếc tàu bay dân dụng và 191 chiếc tàu bay quân sự chỉ là để kích hoạt phán đoán của Hí Mệnh Sư, để đối phương nhìn thấy mình chết trận tại đây.

Có ý nghĩa không?

Có.

Nếu họ định trực tiếp kích nổ Bạo Quân, đối phương sẽ không bao giờ tới.

Lý Vân Thọ biết nỗ lực của những chiếc tàu bay dân dụng, tàu bay quân sự kia sẽ không có kết quả, vị tướng lĩnh trong tàu bay quân sự cũng biết sẽ không có kết quả, nhưng họ vẫn làm như vậy.

Chỉ vì khoảnh khắc này.

Thí nhỏ giữ lớn.

Gặp nguy phải bỏ.

Địch mạnh tự bảo vệ.

Thế cô cầu hòa.

Cờ vây của Lý Tu Duệ tuy không thắng được Khánh Tầm, nhưng đạo lý mà Khánh thị hiểu, Lý thị bọn họ cũng luôn hiểu rõ.

Người thanh niên từng chửi mắng Lý Vân Thọ nhớ lại, Lý Vân Thọ dù biết rõ kết cục nhưng đối mặt với sự phỉ nhổ lại không hề biện giải nửa lời.

Lúc này, một cánh cửa Mật chìa mở ra, Khánh Kỵ bước ra nói với tất cả bọn họ: "Cài đặt đếm ngược 10 phút, tất cả rút lui."

Người thanh niên kia nói: "Khoan đã, người trong Bán Sơn trang viên thì sao? Có cần tiếp ứng họ không?"

Khánh Kỵ nhìn cậu ta một cái rồi nói: "Không kịp nữa rồi."

Người thanh niên hỏi: "Nhưng các ông đã biết trước tất cả những chuyện này, tại sao không chuẩn bị việc rút lui từ sớm, Hội Phụ Huynh các ông chẳng phải nắm giữ cánh cửa thần kỳ sao?"

"Bởi vì trong Bán Sơn trang viên có con rối, chúng tôi cần hắn xác nhận tình báo với mật thám thành Hắc Thủy, như vậy hạm đội thành Hắc Thủy mới chịu tới," Khánh Kỵ đáp với vẻ mặt vô cảm, "Sao, hối hận rồi à?"

Người thanh niên cúi đầu suy nghĩ: "Cũng phải, điều tôi nghĩ đến được thì gia chủ cũng nghĩ đến được. Lý thị chưa bao giờ sợ phải trả cái giá như vậy. Tôi không hối hận, tôi chỉ thấy rất buồn."

"Buồn cái gì?"

"Buồn là người sống sót lại là tôi."

Khánh Kỵ xoay người lùi về phía sau cánh cửa Mật chìa: "Vậy thì hãy sống thay cho những người khác thật tốt."

Lúc này, Lý Đông Trạch và các thành viên Hằng Xã cũng đã đến, lần lượt rời đi qua cánh cửa Mật chìa.

Trên bàn điều khiển trong Nhà tù số 18 bắt đầu đếm ngược, 600 giây.

...

...

Trên pháo đài Hắc Thủy, Lý Vân Thọ nhìn những người phụ nữ Lý thị, áy náy nói: "Xin lỗi, đã làm liên lụy đến mọi người."

"Không sao đâu. Trước đại nghĩa, Lý thị không chọn sai."

Công tước Hắc Thủy đã nhận ra điều bất thường, hắn gầm lên ra lệnh cho binh lính nhanh chóng nâng độ cao pháo đài Hắc Thủy và lái ra xa, nhưng đã muộn.

Lý Vân Thọ đứng cô độc một mình, chờ đợi vận mệnh của ông.

Dưới mặt đất, hướng Nhà tù số 18 bùng lên luồng ánh sáng chói lòa, tựa như một ngôi sao hằng tinh đột ngột xuất hiện từ hư vô rồi bắn ra tia sáng.

Sóng xung kích khổng lồ lấy Nhà tù số 18 làm tâm, nhanh chóng lan rộng ra xa với tốc độ vài km mỗi giây.

Lý Vân Thọ đứng trong ánh sáng, mỉm cười nhìn Công tước Hắc Thủy: "Đây chính là ý chí bất khuất."

Giây tiếp theo, ánh sáng hủy diệt tất cả.

...

...

4 tháng trước.

Căn nhà gỗ nhỏ trên núi Ngân Hạnh yên tĩnh, ngay cả những người hầu câm cũng đã bị giải tán từ sớm.

Cánh cửa Mật chìa mở ra, cái bóng Khánh Chuẩn bước ra, nói với Lý Tu Duệ và Lý Vân Thọ phía sau: "Là chỗ này."

Lý Tu Duệ tò mò quan sát xung quanh, ông đứng ở lưng chừng núi nhìn xuống ánh đèn rực rỡ của Thành phố số 5: "Nghe nói về nơi này đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên đến."

Lý thị và Khánh thị là hai gã khổng lồ sừng sững ở Liên bang Đông Đại Lục, nhưng Vương không gặp Vương, gia chủ và gia chủ rất ít khi gặp mặt.

Họ đều không có thân phận chính trị gì, đều do các thành viên trong gia tộc ra mặt.

Cho nên, Khánh Tầm chưa từng đến Bán Sơn trang viên ở Thành phố 18, Lý Tu Duệ cũng chưa từng đến trang viên Ngân Hạnh ở Thành phố số 5.

Lý Tu Duệ nhìn căn nhà gỗ yên tĩnh, cười nói: "Tôi dám không mang theo Lý Vân Kính đến đây, có phải là có khí phách hơn ông một chút không?"

Khánh Chuẩn nhướng mày.

Lại nghe ông cụ trong nhà gỗ cảm thán: "Sao ông cứ như đứa trẻ không chịu lớn vậy, tính ganh đua nặng thế."

"Ông cũng vẫn đáng ghét như ngày xưa," Lý Tu Duệ cười ha hả đẩy cửa bước vào, hai người dường như đã quen biết từ lâu.

Trong nhà, Khánh Tầm đã bày sẵn một bàn cờ, Lý Tu Duệ ngồi xuống đối diện ông: "Một ván định thắng thua?"

"Một ván định thắng thua."

Khánh Tầm hạ quân, hai bên ăn miếng trả miếng vài chục nước, Lý Tu Duệ cười tủm tỉm nói: "Kỳ nghệ của ông cũng thường thôi."

Chỉ thấy Khánh Tầm rơi vào thế hạ phong khắp nơi, rất nhanh đã có xu thế tan tác.

Lại thêm vài chục nước cờ.

Lý Tu Duệ bỗng nghiêm mặt nhìn đối thủ trong ánh sáng lờ mờ. Lúc này trên bàn cờ bỗng có một con rồng đen ở góc biên trỗi dậy, đã không thể giết chết được nữa.

Khi cờ đánh đến đây, ông mới nhận ra, mọi thứ mà vị chủ nhân núi Ngân Hạnh này làm trước đó đều là để trải đường cho con rồng đen này.

Và chỉ trong hơn một trăm nước cờ này, Khánh Tầm lại vận dụng Mười bí quyết cờ vây một cách thuần thục lạ thường.

Trong đó.

Tham không thể thắng.

Thí nhỏ giữ lớn.

Gặp nguy phải bỏ.

Địch mạnh tự bảo vệ.

Thế cô cầu hòa.

Càng được Khánh Tầm dùng đến mức cực hạn.

Lý Tu Duệ ném quân cờ trắng đang cầm trong tay lên bàn cờ: "Trong cờ có lời, người Khánh thị các ông nói chuyện cứ thích vòng vo tam quốc, có gì thì nói thẳng đi."

Khánh Chuẩn trợn mắt há hốc mồm, đường đường là gia chủ Lý thị mà lại dùng cách này để phá bàn cờ, không đánh nữa!

Đánh cờ, người thường sao có thể thắng được huyết mạch của Khánh Chẩn. Khánh Tầm không chỉ có thể thắng, mà còn thắng theo cách ông ấy muốn.

Điểm này, Lý Tu Duệ có cố thế nào cũng không bằng được.

Và trong ván cờ này, đều là những lời Khánh Tầm muốn nói với Lý Tu Duệ.

Khánh Tầm nói: "Liên bang gặp đại nạn, khi đó cao ốc sụp đổ, tôi và ông đều không thể may mắn thoát khỏi, nhưng tôi có một con đường, chính xác hơn là tôi đã nhìn thấy một con đường, có thể thắng."

Lý Tu Duệ dở khóc dở cười: "Lão già ông là muốn nhân cơ hội lừa tôi phối hợp với ông thống nhất Liên bang chứ gì, bớt giả thần giả quỷ với tôi đi."

Những gì Khánh Tầm nhìn thấy đều là những điều Lý Tu Duệ chưa từng thấy, nên ông hoàn toàn không tin.

Tuy nhiên lúc này, Khánh Tầm nhặt lại từng quân cờ mà Lý Tu Duệ vừa ném đi.

Ông tiếp tục bày quân đen, quân trắng, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Ván cờ này chỉ có thể để một mình Lý Vân Thọ xem. Tiểu Chuẩn, cháu và gia chủ Lý thị ra ngoài chờ đi."

Lý Tu Duệ trừng mắt: "Ông có biết thế nào là đãi ngộ chính trị không, tôi đường xa lặn lội đến đánh cờ với ông, ông lại bảo tôi ra ngoài chờ?"

Khánh Tầm liếc nhìn ông: "Tôi gọi ông đến là để uống rượu, không phải để đánh cờ, nhân vật chính là Lý Vân Thọ, người có thể xem cờ chỉ có nó."

Lý Tu Duệ nhìn bàn cờ trước mặt: "Đây là thứ ông bảo con trai tôi là Lý Thúc Đồng lấy ra từ Nhà tù số 18?"

Khánh Tầm không trả lời.

Lý Tu Duệ lại hỏi: "Chắc chắn ông đã nhìn thấy chuyện gì đó quan trọng, vậy tại sao chúng tôi không được xem? Thêm vài người xem cũng có thể tập hợp ý kiến mà. Lão già ông đừng có tưởng mình thông minh hơn ai hết, làm như chỉ có suy nghĩ của ông là khả thi vậy."

Khánh Tầm ngước mắt nhìn ông: "Tham không thể thắng."

Bốn chữ này gần như đã nói hết toàn bộ cương lĩnh trong kế hoạch của Khánh Tầm. Nếu kết cục là thứ ông có thể chấp nhận, vậy thì hãy đi ôm lấy vận mệnh của mình, đừng cố gắng đạt được nhiều hơn.

Những kết cục khác, chưa chắc đã tốt hơn cái này.

Lý Tu Duệ bĩu môi, ông đứng ngoài cửa nhà gỗ cười híp mắt nói với Khánh Chuẩn: "Chàng trai trẻ à, làm cái bóng ở Khánh thị có tiền đồ gì đâu, sang Lý thị đi, ta cho cháu làm giám đốc độc lập của Lý thị. Ta còn mấy đứa con gái chưa gả chồng, ta thấy cháu cũng khá được đấy, tiếp xúc thử xem... tất nhiên, cũng phải tụi nó đồng ý mới được."

Khánh Chuẩn mỉm cười nói: "Thưa ông, cháu kết hôn rồi."

"À... ta có nghe nói chuyện của cháu, lão Thất bảo dạo đó cháu còn từng đến nhà ta lục hồ sơ nữa cơ mà," Lý Tu Duệ chép miệng, "Nhưng mà, vẫn phải sống tiếp chứ."

Khánh Chuẩn cười nói: "Cô ấy sẽ cô đơn."

Lý Tu Duệ thở dài: "Tiếc thật... nhưng cháu vẫn có thể sang Lý thị ta mà."

Trong nhà gỗ truyền ra giọng nói mất kiên nhẫn: "Ông muốn đào người thì đi xa chút mà đào, đừng có cố tình đào ngay trước mặt tôi!"

Khánh Tầm và Lý Tu Duệ giống như hai thái cực, một người là người chơi cờ trầm mặc ít nói, người kia lại là lão già tinh quái phóng khoáng tự nhiên.

Mười phút sau, Lý Vân Thọ mặt mày thẫn thờ bước ra từ nhà gỗ, Lý Tu Duệ nói: "Nói cho bố nghe xem con đã thấy cái gì?"

Lý Vân Thọ nhìn ông với vẻ mặt phức tạp: "Không thể nói."

"Mày là con tao hay con ổng?" Lý Tu Duệ trừng mắt, "Nhận bố nuôi rồi hả?"

Khánh Tầm trong nhà nói: "Ông làm khó trẻ con làm gì, vào uống rượu đi."

Lý Tu Duệ vừa đi vào vừa chửi đổng, Khánh Chuẩn khép cửa nhà gỗ lại.

Chỉ nghe bên trong uống được một lát, truyền đến tiếng phàn nàn của Lý Tu Duệ: "Hồi học đại học ông đã kiêu ngạo như thế, kết quả trong lớp vẫn có một đống con gái thích ông, bọn họ đúng là không có đôi mắt giỏi phát hiện chân thiện mỹ, không thể phát hiện ra cái tốt của tôi."

Khánh Tầm: "Trên người ông còn có thứ gọi là chân thiện mỹ à?"

Lý Vân Thọ và Khánh Chuẩn lúc này mới biết, hóa ra Khánh Tầm và Lý Tu Duệ từng là bạn học đại học bốn năm, hai người hồi đại học đã ngứa mắt nhau rồi.

Khi đó, cả hai đều chưa phải là gia chủ, không ai biết tương lai mình sẽ nắm giữ vận mệnh của hàng chục triệu người.

Lúc này, Lý Tu Duệ say khướt hỏi: "Ông đột nhiên gọi tôi đến uống rượu, là vì tôi sắp đi rồi phải không?"

Khánh Tầm không trả lời.

Lý Tu Duệ cười ha hả nói: "Cái người ông ấy à, cả đời sống cứ gồng mình lên, chuyện này có gì mà không thể nói!"

Nói rồi, bên trong vang lên tiếng "bốp", dường như là Lý Tu Duệ vỗ một cái vào vai Khánh Tầm.

Khánh Tầm giận dữ: "Ông đừng có động tay động chân ở đây, rượu vào là làm càn à?!"

Ngoài cửa, Lý Vân Thọ vẫn đứng ngẩn ngơ, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Khánh Chuẩn dựa vào tường cười nói: "Nhìn thấy chuyện gì khó tin lắm sao?"

Lý Vân Thọ ngẫm nghĩ rồi hỏi ngược lại: "Cậu từng xem chưa?"

"Chưa, ông cụ không cho xem."

Lý Vân Thọ lại không nói gì nữa.

Lát sau, Lý Tu Duệ kéo cửa gỗ, lảo đảo bước ra nói với Khánh Chuẩn: "Được rồi, đưa chúng tôi về đi."

Khánh Tầm đứng trong bóng tối của căn nhà gỗ, lẳng lặng nhìn bọn họ.

Lý Vân Thọ dìu người cha say khướt của mình, bỗng quay người lại hỏi: "Nhất định phải làm như vậy sao?"

Khánh Tầm bình thản nói: "Tự cháu lựa chọn."

Lý Tu Duệ say rượu dường như cảm nhận được gì đó: "Nhất định là nó sao?"

"Ông đổi đứa con khác làm gia chủ cũng được," Khánh Tầm nói.

Lý Tu Duệ sững sờ, Lý Vân Thọ bỗng cười nói: "Để con làm đi, các em còn nhỏ."

Vì câu nói này, Khánh Chuẩn nhìn Lý Vân Thọ thêm một cái.

Cậu mở cánh cửa Mật chìa, đưa hai cha con Lý thị trở về Thành phố số 18.

Lý Vân Thọ dìu cha về lầu Bão Phác, Lý Tu Duệ nói: "Con có thể coi những lời tối nay ông ấy nói như đánh rắm. Năm xưa khi ông nội con bảo bố làm gia chủ, cũng nói gia chủ trách nhiệm trọng đại, không phải bố thì không được. Sau này bố cứ nghĩ mãi, cái gì mà chó má không phải bố thì không được, là lừa bố chơi thôi... Vân Thọ, tuy bố không biết con đã nhìn thấy gì, cũng không biết ông ấy muốn con làm gì. Nhưng con đường của con, thật ra con có thể tự mình chọn."

Lý Vân Thọ cười cười: "Không cần phiền phức vậy đâu bố, con rất hài lòng với kết cục của mình."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!