Chương 460: Sống sót sau tai nạn
Tuyết trên bầu trời, bay lả tả như lông ngỗng.
Rơi trên tóc, trên vai Cái Bóng và Khánh Trần.
Khánh Trần cảm thấy mình rất may mắn.
Cho dù sống ở Thế giới Biểu vất vả như vậy, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình rất may mắn.
Có người cho cậu vật cấm kỵ và con đường tu hành xa xôi nhất nhân gian.
Có người trên vách núi Thanh Sơn đón ánh bình minh, nói cho cậu biết đời người rốt cuộc thứ gì mới là trân quý nhất.
Có người dùng hành động thực tế giúp cậu thu phục lòng người, muốn cứng rắn đưa cậu lên vị trí quyền lực nhất Liên bang kia.
Cái Bóng đi đến bên hồ, tìm một tảng đá đen ngồi xuống, y nhìn mặt hồ tuyết rơi lả tả nói: "Khánh Trần, có một ngày cậu phải tự mình đối mặt với tất cả những chuyện này, giống như con đường trên vách núi Thanh Sơn, 599 mét đầu là các tiền bối dẫn cậu đi, 1 mét cuối cùng lại không ai có thể giúp cậu."
Khánh Trần sững sờ một chút.
Nếu không phải Kỵ Sĩ, sao có thể biết tất cả những chuyện này?!
Thực ra có rất nhiều người đều biết con đường lên trời đó, nhưng chỉ có người thực sự đi qua một lần, mới biết 1 mét cuối cùng kia.
Cái Bóng cười cười: "Không cần nhìn ta như vậy, ta không phải Kỵ Sĩ, bởi vì 1 mét cuối cùng đó ta không nhảy qua. Cậu và ta định sẵn là người không giống nhau, có lẽ đây chính là nguyên nhân ta không thể nhảy qua, 1 mét cuối cùng đó, ta dùng móc câu để lên. Ta không muốn đánh cược mạng sống, ta thích tất cả nằm trong tầm kiểm soát."
Cái Bóng tiếp tục nói: "Cho nên, cậu sẵn lòng trao đi tấm lòng son của mình cho Khánh Nhất, gửi gắm hy vọng vào việc nó vĩnh viễn không phản bội, còn ta sẽ dùng thủ đoạn để thu phục lòng trung thành của nó."
Khánh Trần im lặng.
Vậy nên, cuộc giao dịch với Lý Thúc Đồng, là vì Cái Bóng thực ra đã sớm quen biết Lý Thúc Đồng rồi.
Dường như rất ít người biết chuyện này.
Lúc này, Cái Bóng cười nói: "Không cần đoán già đoán non, rất nhiều chuyện cậu còn thiếu quá nhiều thông tin mấu chốt, cho nên phân tích mù quáng cũng sẽ sai lầm."
Khánh Trần hỏi: "Ngài đoán tên đạo diễn Châu này là người của ai? Kamishiro hay Kashima?"
Cái Bóng cười cười: "Xác suất là Kamishiro lớn hơn một chút."
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu lần này tôi giao dịch Khánh Mục thành công, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?"
Cái Bóng cười híp mắt nói: "Cậu sẽ trở thành người thích hợp nhất để tiếp quản Mật Điệp Ti của Khánh thị, đến lúc đó cậu không còn là bèo tấm không rễ, mà là cây đại thụ thực sự trong nội bộ Khánh thị. Nhớ kỹ, trong Khánh thị, ngoài ta ra cậu không được tin bất kỳ ai."
"Nhưng tại sao có thể tin ngài," Khánh Trần đột nhiên hỏi.
Cái Bóng ngẫm nghĩ: "Câu hỏi này đúng là làm khó ta rồi, có thể vì... ta không có lý do gì để lừa gạt cậu cả."
Nói xong, Cái Bóng đứng dậy phủi tuyết trên người, đi về phía doanh trại: "Cậu bây giờ cũng coi như là nhân vật nổi như cồn rồi, nghe nói có không ít người đến Khánh thị cầu hôn đấy. Ta vốn còn định sắp xếp lại cho cậu một mối hôn sự, để cậu có thêm một số trợ lực khác, nhưng giờ cảm thấy cậu cũng sẽ không đồng ý, vậy thì thôi..."
Khánh Trần: "?"
Doanh trại sau sự kiện khủng hoảng là một mớ hỗn độn.
Nhân viên đoàn phim đều đứng đó nhếch nhác, mờ mịt nhìn quanh bốn phía.
Lúc này, Khánh Trần đi vào giữa doanh trại nhìn về phía Tôn Sở Từ hỏi: "Vẫn ổn chứ, có bị thương không?"
Tôn Sở Từ lắc đầu: "Không."
Khánh Trần lại nhìn về phía Khánh Nhất: "Tiếp theo cậu cứ đi thẳng đến thị trấn nhỏ "Khách sạn Long Môn" bên ngoài Vùng đất cấm kỵ số 065 đi, tất cả các đội ngũ đều sẽ dừng chân một chút ở đó."
Khánh Nhất gật đầu: "Vâng thưa tiên sinh... vậy còn ngài, ngài đi đâu?"
Khánh Trần cười cười: "Tôi định hành động một mình, tiếp tục ở lại trong đội ngũ, có thể sẽ ảnh hưởng đến an toàn của các cậu."
Cái Bóng đứng giữa doanh trại, cười híp mắt nói: "Chào mọi người, tôi là Cái Bóng của Khánh thị, bây giờ mời mọi người phối hợp nằm xuống đất đừng nói chuyện, chúng tôi phải rút lui rồi."
Bảy thuộc hạ của y đứng lạnh lùng xung quanh, im lặng như những bức tượng trong thần điện, còn người của đạo diễn Châu, toàn bộ bị bắt làm tù binh, bị còng tay bằng loại còng đen đặc biệt.
Nhân viên đoàn phim có chút ngơ ngác.
Đây chính là... Cái Bóng trong truyền thuyết?
Họ lại được gặp Cái Bóng bí ẩn đó?!
Nhưng mà, tại sao Cái Bóng rút lui, họ lại phải nằm xuống đất?
Diêm Xuân Mễ là người đầu tiên làm theo, vừa rồi khi cô ra tay chỉ sử dụng năng lực, không ai biết thân phận thật của cô.
Trong doanh trại có người đầu tiên làm, liền sẽ có người làm theo.
Khánh Trần suy tư, vị Diêm Xuân Mễ này nhất định đã cùng Cái Bóng vào sinh ra tử rất nhiều lần rồi, nếu không lần hành động này của Cái Bóng, tuyệt đối sẽ không mang cô theo.
Hơn nữa cũng sẽ không sắp xếp cô đến phò tá mình.
Đợi đến khi tất cả mọi người nằm xuống đất, Cái Bóng cười híp mắt nhìn Khánh Trần, dùng ánh mắt im lặng ra hiệu cậu cũng nằm xuống.
Khánh Trần thấy hơi lạ, đây là muốn làm gì?
Giây tiếp theo, nhân viên trường quay Chu Thương kia lặng lẽ bò dậy từ dưới đất, đứng bên cạnh Cái Bóng.
Và đứng trong tuyết lớn, cởi áo khoác của mình đưa cho Khánh Trần.
Khánh Trần nhìn Chu Thương, lại thấy đối phương cười hiền lành với mình...
Đây lại cũng là tai mắt của Cái Bóng!
Cậu lẳng lặng mặc áo của Chu Thương vào, sau đó nằm xuống tuyết, đổi dung mạo của mình thành Chu Thương.
Lúc này, Cái Bóng cười nói với tất cả mọi người: "Các vị, có duyên gặp gỡ tại đây, hy vọng những người sống sót đều có thể trân trọng sinh mệnh của mình hơn, chú ý an toàn."
Nói xong, y mở ra cánh cửa bóng tối, cùng thuộc hạ áp giải tất cả sát thủ bao gồm cả đạo diễn Châu, cùng nhau nối đuôi đi vào.
Còn Khánh Trần thì ngẩn ra nửa ngày, thế này là thế nào?!
Đi thì đi đi, còn phải nói một tràng lời hay ý đẹp như MC, cậu suýt tưởng đối phương nói xong, sẽ có nhạc nền bài "Đêm nay khó quên" vang lên.
Nhân viên đoàn phim đều nằm trong tuyết, cho đến khi làm tan lớp tuyết mỏng trên mặt đất cũng không dám đứng dậy.
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa.
Cái danh tiếng lừng lẫy của Cái Bóng ở Liên bang, không chỉ là nắm giữ quyền bính, mà còn có rất nhiều truyền thuyết về việc đối phương coi mạng người như cỏ rác.
Cuối cùng, vẫn là Khánh Nhất đứng dậy đầu tiên, mới có người đứng dậy theo.
Đúng lúc này, cuối cùng có người thoát khỏi sự mờ mịt, họ dốc sức chạy như điên về phía chỗ đỗ xe của mình.
Nhìn qua thì, là định lái xe trực tiếp quay về thành phố số 10.
Chỉ là, một người trong số đó vừa mới kéo cửa xe, lại ầm một tiếng bị ngọn lửa khổng lồ hất văng ra xa hơn mười mét.
Sau khi nhóm đạo diễn Châu vào doanh trại, để đảm bảo hành động lần này của bọn chúng không có người sống sót nào thừa cơ lái xe rời đi, lại lắp đặt quỷ lôi trên mỗi chiếc xe của đoàn phim đạo diễn Trương, chỉ cần kéo cửa xe là sẽ phát nổ.
Sau khi một chiếc nổ, quỷ lôi cảm ứng trên những chiếc xe còn lại cũng nối đuôi nhau phát nổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
