Chương 255: Cấp Bậc Của Người Du Hành Thời Gian
Lúc này, McLaren, Porsche 918, Lamborghini, Mercedes G63...
Toàn bộ xe sang của dân bản địa Lạc Thành, e rằng cộng lại cũng không đủ để so với dàn xe dưới lầu nhà Lưu Đức Trụ.
Lưu Đức Trụ đứng ở cửa nhà, nhìn hơn mười người bạn học nhao nhao bên ngoài, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Một bà thím xuống lầu mua rau, kết quả nhìn thấy đám người này suýt thì hết hồn, bà định thần lại, nhìn một cậu công tử bột: "Chàng trai trẻ, có chuyện gì mà sáng sớm đã vui thế."
Cậu công tử bột hớn hở nói: "Cô ơi, bọn cháu sắp được vào tù rồi!"
Bà thím ngẩn ra vài giây: "... Thần kinh."
Làm gì có ai trước khi vào tù mà vui thế này!
Nói thật, Lưu Đức Trụ lúc này cũng có suy nghĩ y hệt.
Cậu biết đám người này sau khi vào Thế giới trong, có mấy đứa đã nghiện chip dopamine, ngày ngày chẳng làm việc gì đứng đắn, cũng chẳng nghĩ cách làm sao để có chỗ đứng bên đó, chỉ chăm chăm mang vàng thỏi từ Thế giới ngoài vào Thế giới trong, rồi phung phí.
Tuy nhiên lượng vàng mang theo có hạn, với tốc độ tiêu tiền của đám này, vài thỏi vàng thậm chí không đủ cho chúng tiêu một tuần.
Một cậu công tử bột nhìn Lưu Đức Trụ: "Anh Lưu, kể trước cho bọn em nghe tình hình nhà tù số 10 đi, môi trường trong đó thế nào ạ?"
Lưu Đức Trụ nghĩ ngợi rồi nói: "Đó là nơi Liên bang chuyên giam giữ những nhân vật lớn, đồ ăn rất ngon, môi trường tươi đẹp..."
Đám công tử bột nhìn nhau: "Nhà tù anh Lưu ở, quả nhiên khác biệt."
Đúng lúc này, phía sau có người xách mấy cái vali đi lên cầu thang.
"Cái gì đây?" Lưu Đức Trụ hỏi.
Chỉ thấy một cậu công tử bột mở từng cái vali ra, để lộ tiền mặt bên trong, những cọc tiền đỏ chót, được xếp ngay ngắn.
Trong khoảnh khắc, mắt Lưu Đức Trụ cũng dại đi.
Một cậu công tử bột tên Vương Tử nói: "Anh Lưu, chỗ này tổng cộng là ba triệu, coi như mười mấy đứa bọn em ứng trước cho anh, sau này vào nhà tù số 10, còn mong anh chiếu cố nhiều hơn, có chuyện gì tốt đừng quên bọn em."
Lưu Đức Trụ do dự rất lâu, cậu đặt mình vào hoàn cảnh để suy nghĩ vấn đề này: Nếu ông chủ ở đây, liệu có cho cậu nhận số tiền này không?
Chắc là không đâu.
Nhưng chuyện lớn thế này, cậu không thể tự mình làm chủ được.
Lưu Đức Trụ nói: "Các cậu đợi một chút, tôi đi vệ sinh cái đã."
Vào trong nhà vệ sinh, Lưu Đức Trụ gửi tin nhắn cho Khánh Trần: "Ông chủ, đám công tử bột kia để được vào tù tìm tôi, vậy mà lại phạm tội ở Thế giới trong thật, bọn họ còn muốn đưa tôi ba triệu làm phí bảo kê, có nhận được không ạ?"
"Không," Khánh Trần trả lời đơn giản.
Khánh Trần cũng rất động lòng với số tiền này, nhưng di chứng để lại quá lớn.
Lưu Đức Trụ nhận được chỉ thị, bước ra khỏi nhà vệ sinh nói: "... Mọi người đều là bạn học, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, sao có thể nhận tiền? Các cậu đi học trước đi, chuyện này đến trường rồi nói."
"Không được, số tiền này anh nhất định phải nhận, là chút lòng thành của bọn em," Vương Tử nói.
Lưu Đức Trụ đau lòng nhức óc nói: "Cậu coi tôi là loại người gì? Cầm về hết đi, rồi đi học!"
Cậu thực sự có chút đau lòng, nhưng ông chủ đã nói không được nhận, thì tuyệt đối không được nhận.
Đám công tử bột nhìn dáng vẻ đau lòng nhức óc của Lưu Đức Trụ, rồi nhìn nhau ngơ ngác.
Giờ khắc này, trong lòng họ còn có chút cảm động, mọi người không ngờ Lưu Đức Trụ lại trượng nghĩa như vậy, không nhận tiền cũng nguyện ý chiếu cố họ.
Đây là phẩm chất cao thượng biết bao.
"Anh Lưu, ngồi xe bọn em cùng đi học đi," Một cậu công tử bột nói, "Đúng lúc hôm nay có người bạn mới chuyển trường đến, cậu ấy cũng muốn làm quen với anh ở Thế giới trong, anh Lưu cũng coi như gặp mặt trước."
"Ai thế?" Lưu Đức Trụ thắc mắc.
Vương Tử giải thích: "Khương Dật Trần đấy, ngôi sao lưu lượng mà truyền thông đồn là sắp chuyển đến Lạc Thành, trước đây rảnh rỗi cũng hay đua xe với bọn em, sau đó thành bạn bè. Cậu ấy vốn đi học ở Kinh thành, đóng phim cũng bận, sau nghe nói bọn em quen biết anh, liền sống chết đòi chuyển sang đây."
Lưu Đức Trụ sững lại một chút, Khương Dật Trần cậu biết, giờ là tiểu thịt tươi nổi tiếng trong nước, scandal liên miên.
Cậu không ngờ, đến loại người này cũng đến góp vui ở Thế giới trong.
Lưu Đức Trụ hỏi: "Kinh thành không có người du hành thời gian nổi tiếng sao, tại sao lại chạy đến Lạc Thành?"
"Nghe nói thành phố số 18 tương ứng với Lạc Thành, lúc này đang diễn ra cuộc tranh đoạt vị trí Người Cầm Bóng (Shadow), ngay cả mấy người du hành thời gian ở Kinh thành cũng đến đây, không chỉ Kinh thành, nghe nói rất nhiều người du hành thời gian đều đang đổ về," Vương Tử nói.
"Đến làm gì?" Lưu Đức Trụ tò mò, "Cho dù cậu ta ở Thế giới ngoài đến Lạc Thành, thì Thế giới trong chẳng phải vẫn ở vị trí cũ của mình sao?"
Lưu Đức Trụ đương nhiên biết cuộc tranh đoạt Người Cầm Bóng, nhưng cậu không biết những người du hành thời gian này đến làm gì.
"Anh Lưu, về mặt này tin tức của anh không nhanh nhạy bằng bọn em rồi," Vương Tử nói, "Nghe nói có người tổ chức trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu, cùng nhau chặn giết ứng cử viên Người Cầm Bóng, tranh đoạt Vật cấm kỵ."
"Ừ, rồi sao nữa?"
"Rất nhiều người du hành thời gian ở Thế giới trong không thể băng qua vùng hoang dã rộng lớn và vùng đất cấm kỵ, nên trong thời gian ngắn không thể tham gia cuộc cướp bóc lần này," Vương Tử giải thích, "Nhưng mà, cướp không được ứng cử viên Người Cầm Bóng, thì có thể cướp những người du hành thời gian đã cướp được Vật cấm kỵ!"
Lưu Đức Trụ nhíu mày, cậu không ngờ chuyện này lại có diễn biến tồi tệ như vậy.
Phải báo cho ông chủ mới được.
Vương Tử nói: "Đương nhiên, người đến cũng không phải toàn là muốn cướp bóc người khác, còn có một số người chỉ đến góp vui, giống như hội chơi xe vậy, người du hành thời gian từ nam ra bắc đến Lạc Thành, xem xem những người du hành thời gian khác trông như thế nào, nói chung là mỗi người một ý."
Lưu Đức Trụ nghĩ ngợi rồi nói: "Bố tôi vừa làm xong bữa sáng, tôi phải ăn rồi mới đi học, các cậu đi trước đi."
Đám công tử bột xuống lầu.
Đợi đám người này đi xuống, Lưu Đức Trụ lập tức vào nhà vệ sinh dùng thiết bị liên lạc gửi tin nhắn cho Khánh Trần: "Ông chủ, bọn họ sắp vào tù rồi, tôi phải làm sao?"
Khánh Trần trả lời: "Đáng đời, cậu có nói mình đã ra tù chưa?"
Lưu Đức Trụ gãi đầu: "Ông chủ ngài đã dặn rồi, tôi không nói... Nhưng bây giờ bọn họ cứ bám lấy tôi hỏi tình hình nhà tù số 10, ngài cũng biết bọn họ đều vẫn là một đám học sinh, nếu vào thật chẳng phải cả đời sẽ mòn mỏi trong tù sao?"
Khánh Trần trả lời: "Chuyện này đối với họ là một chuyện tốt."
"Hả?" Lưu Đức Trụ ngớ người.
Khánh Trần giải thích: "Cậu cảm thấy với tính cách của đám người này, nếu lăn lộn ngoài xã hội ở Thế giới trong, thì sống được bao lâu?"
"Chắc không sống được bao lâu," Lưu Đức Trụ cảm thán.
"Đúng vậy," Khánh Trần trả lời, "Hơn nữa cậu cũng thấy thông tin Sấm Vương chia sẻ trong nhóm rồi, Thế giới trong rất có khả năng sẽ nổ ra chiến tranh, đám công tử bột này xác suất sống sót trong loạn thế quá nhỏ bé, chi bằng cứ để mặc họ vào tù. Vài năm sau, biết đâu những người du hành thời gian khác đều chết rồi, bọn họ vẫn còn sống đấy."
Mắt Lưu Đức Trụ sáng lên, ông chủ đúng là ông chủ, góc độ suy nghĩ vấn đề thật kỳ lạ.
Khánh Trần nghĩ ngợi, với tay đấm tâm phúc số một của mình vẫn nên nói thêm hai câu: "Cậu cảm thấy bọn họ vì cậu mới vào tù, đúng không?"
Lưu Đức Trụ trả lời: "Vâng..."
"Thời đại nào cũng sẽ có những kẻ đầu cơ như vậy, họ coi thường cuộc sống làm ăn chân chính, thậm chí cảm thấy những người làm việc theo quy trình là ngu ngốc. Tuy nhiên đời người rất dài, dài đến mức đủ để cậu trải qua sự biến thiên của thời đại, cuối cùng thời gian sẽ cho tất cả mọi người một câu trả lời," Khánh Trần nói, "Đây là do họ tự làm tự chịu, không cần áy náy."
Khánh Trần dặn dò: "Bây giờ đừng suy nghĩ những chuyện vặt vãnh này nữa, bắt đầu từ hôm nay, sau khi tan học tự học buổi tối cậu hãy hành động một mình, đừng đi cùng người khác..."
Cậu một hơi dặn dò rất nhiều việc, mà Lưu Đức Trụ rõ ràng nhận ra một tia hơi hướng nguy cơ đang đến gần, ông chủ dường như đang bố trí trước một số việc.
"Ông chủ, tôi hiểu rồi," Lưu Đức Trụ đáp lại, "Đúng rồi, còn một việc phải báo cáo với ngài, hiện tại có rất nhiều người du hành thời gian đến Lạc Thành, muốn cướp bóc..."
Khánh Trần gửi tin nhắn đến: "Cậu nghe ngóng từ đám công tử bột này xem, những người du hành thời gian đến Lạc Thành, ai có Vật cấm kỵ trên người."
"Phụt," Lưu Đức Trụ phun cả miếng bánh bao vào mặt Lưu Hữu Tài.
Cậu còn đang lo lắng cho ông chủ, kết quả ông chủ đã có ý tưởng táo bạo hơn!
Lúc này, Lưu Hữu Tài ngồi đối diện vuốt mặt, nhìn con trai mình: "Trụ, con nói thật với bố, con ở Thế giới trong có nguy hiểm không?"
Lưu Đức Trụ nghĩ ngợi rồi nói: "Bố, nguy hiểm chắc chắn là có, nhưng con đã trở thành người du hành thời gian rồi, trốn cũng không thoát."
"Đám công tử bột này định vào tù tìm con à? Bố thấy bọn nó chẳng giống người đàng hoàng đâu, con đừng có chơi cùng bọn nó," Lưu Hữu Tài nói, "Bọn nó tuy có tiền, nhưng mình dựa vào đôi tay phấn đấu, cũng chẳng cần dựa dẫm vào bọn nó."
"Bố yên tâm," Lưu Đức Trụ thở dài, "Con với bọn họ đúng là không có quan hệ gì, sau này cũng sẽ không dây dưa với nhau. Bây giờ con đi theo ông chủ..."
Lưu Hữu Tài sững lại một chút: "Trước đây từng nghe con nhắc đến ông chủ gì đó, ông chủ con rốt cuộc có lai lịch gì?"
"Vâng," Lưu Đức Trụ gật đầu, "Bố còn nhớ đêm mẹ gặp chuyện, có ba người giúp chúng ta không, một người nổ súng, một người chơi bài, còn có một cô gái từ trên trời rơi xuống, bọn con đều cùng một ông chủ, đêm đó là ngài ấy bảo ba thuộc hạ ra tay giúp chúng ta."
"Ồ, cái này bố biết," Lưu Hữu Tài chép miệng, "Người ta cũng tốt thật, thời khắc nguy cấp đó mà chịu ra tay giúp đỡ, đều là ân tình cả. Nhà họ Lưu ta tuy nghèo, nhưng làm người làm việc chưa bao giờ kém ai."
"Vâng," Lưu Đức Trụ gật đầu.
Lưu Hữu Tài nghĩ nửa ngày: "Bố hay thấy trên mạng có người so sánh, nói người du hành thời gian nào mới là lợi hại nhất, còn chia người du hành thời gian thành mấy hạng, ông chủ con thuộc hạng nào?"
Sự sắp xếp mà Lưu Hữu Tài nói, là trên mạng có người phân loại thân phận sau khi xuyên không của người du hành thời gian, chia làm 3 đẳng cấp.
Người du hành thời gian hạng ba: Vào đó xuất thân tầng lớp đáy, còn chưa thấy hy vọng.
Người du hành thời gian hạng nhì: Có thân phận đặc biệt, có thể là nhân viên của một bộ phận Liên bang nào đó; chiến binh gen; chiến binh cơ khí trang bị tinh nhuệ.
Người du hành thời gian hạng nhất: Lúc mới xuyên không đã có địa vị thân phận cực cao, hoặc bám được vào nhân vật quyền thế thực sự; chỉ số IQ cực cao, có thể thông qua nỗ lực bản thân để trưởng thành nhanh chóng; người tu hành; người thức tỉnh.
Lưu Đức Trụ nhớ lại tiêu chuẩn của từng đẳng cấp người du hành thời gian, cậu muốn xếp ông chủ vào hạng nhất, nhưng cứ cảm thấy vẫn chưa đủ.
Bởi vì người khác chỉ cần thỏa mãn một mục là có thể được xếp vào hạng nhất, còn vị ông chủ kia hình như thỏa mãn gần hết mọi điều kiện trong tiêu chuẩn người du hành thời gian hạng nhất.
Người như vậy nên xếp hạng mấy?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
