Chương 37: Người Xuyên Châu
Âm thanh quen thuộc.
Có người đang dùng sức đập vào cửa hợp kim, có mãnh thú sắt thép đang gầm thét trong phòng giam, người mới, chào mừng đến với Nhà tù số 18!
Khánh Trần ngồi dậy từ trên chiếc giường ván cứng, khóe miệng nở một nụ cười.
Hắn thầm nhủ trong lòng, người mới, chào mừng đến với Nhà tù số 18.
Không biết tại sao, khoảnh khắc xuyên không trở lại này, Khánh Trần cảm nhận chân thực sự hân hoan và phấn khích trong lòng mình.
Nơi này có người hắn quen, quy tắc quen thuộc, và cả sự mong chờ về tương lai.
Dường như hắn vốn dĩ nên thuộc về Thế giới bên trong, chứ không phải Thế giới bên ngoài.
Nơi này không có chuyện cũ khiến hắn không muốn nhớ lại, cũng không có người cần bận lòng.
Mình chỉ cần đi về phía trước, đâu đâu cũng là phương hướng mới.
Hắn cúi đầu nhìn cánh tay, lại ngẩn người.
Đếm ngược trở về 160:20:09.
Trừ đi thời gian hắn ngủ, lần đếm ngược này lại là bảy ngày!
Chuyện này quá bất ngờ, Khánh Trần thậm chí đã quen với đếm ngược 48 giờ, kết quả quy tắc lại đột nhiên thay đổi.
Tại sao chứ?
Có quy luật gì?
Xem ra quy tắc xuyên không này vẫn cần tiếp tục tìm tòi.
Khánh Trần đi tới trước cửa hợp kim, cửa hợp kim lập tức mở ra, giống như chuẩn xác chào đón hắn vậy.
Tù nhân bên ngoài hành lang nhìn thấy hắn, đều hơi khom người, chào hỏi bằng cách cúi đầu.
So với Thế giới bên ngoài, nơi này mới giống sân nhà của hắn hơn.
Khánh Trần đứng ở hành lang, chào Lộ Quảng Nghĩa từ xa, đối phương lập tức hiểu ý.
Đợi tất cả tù nhân xếp hàng xuống lầu, Lộ Quảng Nghĩa lập tức bắt tay vào khống chế tù nhân mới.
Hiện tại, Lý Thúc Đồng cũng ngầm đồng ý hành vi của Lộ Quảng Nghĩa, ông ấy dường như cũng muốn xem Khánh Trần định làm gì.
Hôm nay có bảy tù nhân mới.
Lúc Lộ Quảng Nghĩa bắt tù nhân mới, trong đó sáu người dường như đều là vào tù lần hai, lựa chọn trực tiếp cam chịu.
Tù nhân có kinh nghiệm đều biết rõ, nhịn qua là được, nếu phản kháng thì có thể sẽ khó sống hơn.
Tuy nhiên khi Lộ Quảng Nghĩa bắt tên tù nhân mới cuối cùng, tên tù nhân mới đó lại liên tục né tránh.
Nhưng vị tù nhân này trên người không có một chi cơ khí nào, với tố chất cơ thể người thường của gã, sao chạy lại những mãnh thú sắt thép kia?
Ngay khi Lộ Quảng Nghĩa sắp bắt được gã, tên tù nhân mới cuống lên: "Đừng đụng vào bố mày! Mày bắt bố làm cái chi, cút xéo cho ông!"
Tên này vừa nói vừa chạy trốn, miệng liên tục chửi bới: "Mày đừng có chọc vào bố mày nhá! Bố vả một phát chết cụ mày giờ!"
Khánh Trần: "???"
Một tràng tiếng địa phương Xuyên Châu đặc sệt này trực tiếp khiến hắn nghe đến ngẩn người, phải biết rằng Thế giới bên trong không có tiếng địa phương, toàn dân đều nói tiếng phổ thông mà!
Không chỉ Khánh Trần ngẩn người, ngay cả đám Lộ Quảng Nghĩa cũng mặt đầy ngơ ngác: "Thằng cháu này đang nói cái quái gì thế? Các cậu nghe hiểu không?"
Mọi người nhìn nhau: "Đại khái nghe hiểu, nhưng không hiểu hết."
Khi cả thế giới đều nói cùng một giọng, tiếng địa phương liền trở nên lạc lõng như vậy...
Đây là Người du hành thời gian!
Vì bản thân Khánh Trần nói tiếng phổ thông, tiếng phổ thông ở Lạc Thành cũng tương đối phổ biến, nên trước đó hắn hoàn toàn không nhận ra, hóa ra tiếng địa phương mới là mối họa lớn nhất làm lộ sự tồn tại của Thế giới bên ngoài...
Khoảnh khắc này Khánh Trần thậm chí có thể tưởng tượng ra, những người xuyên không mang theo giọng địa phương, sẽ phải đối mặt với tình trạng thế nào.
Nhưng tên này nói một tràng tiếng Xuyên Châu, sao lại xuyên không đến Nhà tù số 18 chứ, theo quy luật Khánh Trần và Hà Tiểu Tiểu tổng kết trước đó: Cả nước chỉ có 19 thành phố xuất hiện dày đặc người xuyên không, hơn nữa người xuyên không ở cùng một thành phố, dường như đều xuyên không đến cùng một vị trí tương đối gần nhau.
Cho nên lẽ ra, chỉ có người Lạc Thành mới xuyên không đến thành phố số 18 này chứ.
Chẳng lẽ quy luật mình tổng kết có vấn đề? Điểm rơi xuyên không là ngẫu nhiên?
Không đúng, chắc chắn có tình huống đặc biệt.
Hắn nhìn ba người Lý Thúc Đồng dưới lầu, biểu cảm ba người này rõ ràng đã thay đổi, ai nấy đều trở nên nghiêm trọng.
Khánh Trần cảm thấy, chỉ cần đối phương không ngốc, tuyệt đối có thể từ những biến cố liên tiếp này mà nhận ra điều gì đó.
Người của Thế giới bên trong biết về Thế giới bên ngoài, là chuyện sớm muộn, vì người xuyên không quá nhiều!
Lý Thúc Đồng nhìn màn kịch cách đó không xa, quay sang nói với Lâm Tiểu Tiếu: "Đi bắt hắn lại, thẩm vấn kỹ càng một chút, bao gồm cả Hoàng Tế Tiên, Lưu Đức Trụ trước đó, tôi cảm thấy bọn họ có thể đến từ cùng một nơi."
"Rõ," Lâm Tiểu Tiếu nghiêm giọng nói.
Một tràng tiếng địa phương Xuyên Châu độc đáo, khiến Lý Thúc Đồng xâu chuỗi tất cả những chuyện kỳ lạ xuất hiện thời gian gần đây lại với nhau.
Vừa dứt lời, người Xuyên Châu kia ngã gục, chìm vào cơn ác mộng.
Lâm Tiểu Tiếu đi tới trước mặt Lộ Quảng Nghĩa, bình tĩnh nói: "Tránh ra, giao người cho tôi."
Tuy nhiên, dù đối mặt với nhân vật như Lâm Tiểu Tiếu, Lộ Quảng Nghĩa cũng kiên quyết nói: "Ông chủ chúng tôi mở miệng mới được."
Nói rồi, Lộ Quảng Nghĩa quay đầu nhìn về phía Khánh Trần vẫn đang trong bóng tối hành lang tầng ba.
Các tù nhân ngỡ ngàng, Lộ Quảng Nghĩa chẳng phải là ông chủ sao, sao còn có ông chủ nữa?
Mãi đến giờ phút này, các tù nhân bên cạnh Lộ Quảng Nghĩa mới hiểu, hóa ra Khánh Trần không phải một thiếu niên may mắn tình cờ quen biết Lý Thúc Đồng.
Đối phương bản thân đã là một vị thần thực sự.
Họ Khánh, lại là ông chủ của Lộ Quảng Nghĩa!
Nghĩ đến đây, không ít tù nhân từng có ý đồ với Khánh Trần, lập tức rùng mình một cái.
Chỉ cần là người sống ở lục địa phía Đông của Thế giới bên trong, thì không ai có thể phớt lờ quái vật khổng lồ Khánh thị này.
Đây là thời đại mà tất cả mọi người chỉ có thể sống dưới cái bóng của năm tập đoàn tài chính lớn.
Lúc không có việc gì, mọi người có thể thỏa thích hưởng lạc.
Nhưng khi thực sự chạm trán với quái vật khổng lồ này, mọi người sẽ nhớ lại nỗi sợ hãi từng bị tập đoàn tài chính chi phối trong đời mình.
Không ai có thể may mắn thoát khỏi.
Lâm Tiểu Tiếu nhìn Lộ Quảng Nghĩa cười nói: "Cậu biết thân phận ông chủ tôi mà còn dám đứng ra ngăn cản, cũng cứng đầu đấy, khá lắm."
Khánh Trần cũng không muốn Lộ Quảng Nghĩa khó xử, hắn gật đầu ra hiệu cho đi.
Lâm Tiểu Tiếu gạt đám đông ra, một tay xách tên người Xuyên Châu kia đi ra ngoài.
Khánh Trần thấy cửa hợp kim dày nặng một bên nhà tù từ từ nâng lên cho Lâm Tiểu Tiếu, đợi đối phương đi qua mới từ từ khép lại.
Xem ra đám người Lý Thúc Đồng lại có thể tự do ra vào trong Nhà tù số 18!
Nhưng đã là tự do ra vào, vậy tại sao đối phương không rời khỏi đây?
Hắn chậm rãi xuống lầu đi tới ngồi đối diện Lý Thúc Đồng: "Lâm Tiểu Tiếu đi đâu rồi?"
"Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn," Lý Thúc Đồng ôm con mèo lớn vào lòng chậm rãi nói, "Tuy hiện tại tôi cũng chưa rõ là chuyện ngoài ý muốn gì, nhưng chắc là một chuyện vượt quá tưởng tượng của tôi, và có liên quan đến một số người."
Khánh Trần nghe xong im lặng hồi lâu.
Lúc này Khánh Trần nhận ra, thời gian dành cho mình không còn nhiều nữa.
Chưa nói đến vị đồng hương Xuyên Châu kia, chỉ riêng tên Lưu Đức Trụ này chắc chắn không chịu nổi sự thẩm vấn của Lâm Tiểu Tiếu.
Thế giới bên ngoài bị lộ đã là tất yếu, hơn nữa sẽ rất nhanh.
Nhưng hắn không thể làm gì cả.
Hắn có bản nhạc Canon, nhưng hắn biết rất rõ đối mặt với nhân vật sát phạt quyết đoán như Lý Thúc Đồng, một bản nhạc không thể cứu vãn điều gì.
Khánh Trần chỉ có thể chờ đợi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
