Chương 30: Kiếm tiền thế nào
Sau khi người mặc đồ đen xuất hiện, sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào họ.
Thậm chí ngay cả hành lang tòa nhà dạy học đối diện, cũng có người chú ý tới tình hình bên này, học sinh từng người một bám vào lan can nhìn sang.
Khánh Trần luôn giấu mình bên cạnh Nam Canh Thần, nhưng cậu đã lo xa rồi, đối phương không hề nhìn vào lớp cậu thêm một cái nào.
Lúc này Khánh Trần đại khái đã có suy đoán, tổ chức có thể khiến chủ nhiệm giáo vụ trường phối hợp, nhất định có bối cảnh chính quyền, điều này ít nhiều khiến người ta an tâm hơn một chút.
Chỉ có điều, những người mặc đồ đen sau khi đưa Lưu Đức Trụ đi, đến lúc sắp hết tiết một lại thả cậu ta về.
Vừa tan học, học sinh các lớp xung quanh đều ùa tới, một đám đông vây quanh Lưu Đức Trụ hỏi: "Mấy người mặc đồ đen đó là ai thế?"
Lưu Đức Trụ cũng ngơ ngác: "Tớ cũng không biết họ là ai, chủ nhiệm giáo vụ Thạch Thanh Nham chỉ bảo tớ phối hợp với họ là được."
"Thế họ tìm cậu làm gì?" Học sinh hỏi.
"Đầu tiên là bảo tớ đăng ký địa chỉ nhà và phương thức liên lạc, còn cả số điện thoại người liên hệ khẩn cấp," Lưu Đức Trụ nhớ lại, "Sau đó bảo tớ bây giờ không được rời khỏi Lạc Thành, sau này có thể sẽ tập trung huấn luyện cái gì đó cho những người xuyên không bọn tớ, họ bây giờ vẫn đang trù bị, không chắc chắn khi nào trù bị xong."
"À đúng rồi," Lưu Đức Trụ bỗng nhớ ra điều gì, "Họ cầm mấy tấm ảnh do camera ngã tư chụp lại, hỏi tớ có từng gặp một người không. Người trong ảnh tuổi tác chắc không lớn, ảnh chụp buổi tối nên hơi mờ, đối phương mặc áo hoodie màu xám, đội mũ lưỡi trai, không nhìn rõ mặt."
Khánh Trần bỗng nhíu mày.
"Tại sao lại tìm người đó?" Bạn học hỏi.
"Người mặc đồ đen nói cậu ta cũng có thể là một người xuyên không, từng xuất hiện trước cửa nhà một người xuyên không khác," Lưu Đức Trụ nói, "Đối phương cũng không giấu giếm, chỉ nói người xuyên không này hơi đặc biệt, năng lực phản trinh sát rất mạnh, không phải học sinh bình thường như tớ có thể so sánh. Nếu gặp người có ngoại hình tương tự, nhất định phải gọi điện cho người mặc đồ đen trước, bản thân đừng tùy tiện tiếp xúc."
Một bạn học hỏi: "Thế họ hỏi cậu chuyện này làm gì?"
"À, họ nói căn cứ theo manh mối camera giám sát truy vết, khu vực hoạt động của đối phương chắc là trong vòng bán kính ba cây số này, chỉ có điều khu vực này của chúng ta là khu chung cư cũ, đường xá cũng chật hẹp cũ kỹ, rất nhiều nơi không có camera hoặc bị hỏng, cho nên manh mối bị đứt đoạn."
Manh mối bị đứt đoạn không phải trùng hợp, bởi vì hôm đó Khánh Trần chuyên môn thay một bộ quần áo hai năm chưa mặc, lại cố ý tránh camera mà đi.
Lưu Đức Trụ nói: "Cũng không chỉ hỏi mình tớ, còn hỏi một số giáo viên trong trường, họ nghi ngờ người xuyên không đó đang ở trong trường chúng ta, chỉ có điều các thầy cô cũng không nhận ra."
Vì bên cạnh xuất hiện một người xuyên không, trường Ngoại ngữ Lạc Thành đồn đại ầm ĩ.
Giờ ra chơi mỗi tiết, đều sẽ có người tụ tập thành nhóm "giả vờ đi ngang qua" cửa lớp Lưu Đức Trụ.
Trong đó, còn có không ít nữ sinh xinh đẹp thì thầm to nhỏ ngoài cửa lớp, khiến nội tâm Lưu Đức Trụ được thỏa mãn cực lớn.
Nam Canh Thần ngồi trong lớp hâm mộ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Người ta xuyên không qua đó là đến cạnh đại lão, còn nói chuyện với đại lão, biết đâu ngày nào đó thành siêu nhân luôn. Khoảng cách giữa người với người sao lại lớn thế nhỉ?"
Khánh Trần liếc hắn một cái: "Ghen tị à?"
"Ông không ghen tị sao?" Nam Canh Thần lầm bầm, "Trước đây còn bảo kiếm tiền to mời ông đi ăn cơm, giờ xem ra cũng không được rồi."
====================
"Vậy thì cứ chăm chỉ đi học thôi, còn bao nhiêu người bình thường vẫn sống tốt đấy thôi, đâu nhất thiết cứ phải trở thành người xuyên không," Khánh Trần nói.
Nam Canh Thần muốn nói lại thôi.
Cậu ta bây giờ vừa không muốn người khác phát hiện thân phận xuyên không của mình vì sợ nguy hiểm, nhưng tâm tính thiếu niên lại muốn được người khác ngưỡng mộ.
Cho nên cậu ta cứ lưỡng lự giữa thân phận người xuyên không và người bình thường, tự lừa mình dối người.
Gần đến tối, lớp phó học tập tìm đến Khánh Trần và Nam Canh Thần: "Khánh Trần, tiền sách chỉ còn hai cậu là chưa nộp thôi đấy."
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói: "Bố mẹ tớ không có nhà, tớ muốn xin nộp muộn hai ngày."
Lớp phó gật đầu rồi nhìn sang Nam Canh Thần: "Nam Canh Thần, còn tiền sách của cậu đâu?"
Nam Canh Thần ngại ngùng đáp: "Tớ cũng xin nộp muộn hai ngày..."
Lớp phó biết hoàn cảnh gia đình hai người khó khăn nên không nói gì thêm rồi bỏ đi, các bạn học xung quanh cũng không ai tỏ vẻ khinh thường.
Rất nhiều người tưởng rằng học sinh cấp ba ngày nào cũng suy tính: Nhà đứa này giàu quá, mình phải chơi với nó; nhà đứa kia nghèo quá, mình không chơi với nó.
Nhưng sự thật là tâm tư của học sinh cấp ba chưa phức tạp đến thế, chuyện mọi người nghĩ đại khái đều giống nhau: Là thằng cha nào phát minh ra hàm số vậy? Hả? Để tao xem đứa nào làm trắc nghiệm chỉ được 15 điểm, vãi, là chính tao!
Lúc này Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần: "Sao cậu cũng không mang tiền sách?"
"Mẹ tớ bị bố tớ chọc tức bỏ về nhà bà ngoại rồi, tiền này chỉ có thể xin bố tớ thôi," Nam Canh Thần lầm bầm.
"Bố cậu không cho à?" Khánh Trần hỏi.
"Không."
"Ông ấy nói sao?"
Nam Canh Thần kể: "Ông ấy bảo tớ trả sách lại cho nhà trường..."
Khánh Trần: "???"
Bỗng nhiên, một khoản tiền sách lại làm khó hai thiếu niên xuyên không số khổ.
Điều này cũng nhắc nhở Khánh Trần, bản thân hắn phải kiếm tiền rồi.
Hắn có thể tiếp tục dùng cờ tướng để bắt nạt mấy ông cụ, nhưng vấn đề là nhiêu đó cũng không đủ.
Cho nên, vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền từ Thế giới bên trong mới đúng.
Không có lý nào ngồi trên mỏ vàng mà lần nào cũng tay trắng trở về.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
