Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2893

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

401-500 - Chương 426: Vô cùng náo nhiệt

Chương 426: Vô cùng náo nhiệt

"Đúng là học sinh trường Ngoại ngữ Lạc Thành thật à?" Tôn Sở Từ lẩm bẩm.

Khánh Trần thắc mắc: "Các bạn không phải là Người du hành thời gian ở Trịnh Châu sao, tại sao lại biết bố cục của trường Ngoại ngữ Lạc Thành? Từng đến xem rồi à?"

Đoàn Tử hào hứng giải thích: "Anh không biết sao, đó là nơi thành lập Bạch Trú đấy, bọn mình đến tham quan."

Khánh Trần ngẩn người.

Tham quan nơi thành lập Bạch Trú là cái quỷ gì...

Khánh Trần nghe đối phương nói mà cứ như thể bản thân mình đã "khai quang" cho trường Ngoại ngữ Lạc Thành vậy...

"Đúng rồi, anh cũng đến tham gia Hội nghị Liên hiệp à?" Đoàn Tử tò mò, "Anh làm gì trong Lý thế giới?"

"Tôi ở thành phố số 18 trong Lý thế giới, gia nhập một hội nhóm nhỏ," Khánh Trần giải thích.

Tôn Sở Từ hỏi: "Nghe nói các hội lớn ở thành phố số 18 đều bị Hằng Xã đánh tan rồi, chỉ còn lại mấy hội nhỏ. Nhưng anh ở Lạc Thành, gần Bạch Trú như vậy, sao không đi làm quen với họ, biết đâu có cơ hội gia nhập thẳng Hằng Xã đấy."

"Tôi làm gì có cơ hội quen biết mấy nhân vật lớn đó chứ," Khánh Trần cười híp mắt nói, "Hay là các bạn giúp tiến cử một chút? Các bạn chẳng phải rất thân với Khánh Trần sao."

Đoàn Tử ban đầu chỉ chém gió, lúc này bắt đầu thấy khó xử. Tôn Sở Từ nói: "Cái này bọn mình phải hỏi ý kiến Khánh Trần trước đã, dù sao muốn tiến cử cũng phải xem ý người ta thế nào."

"Được, vậy tôi đợi tin của các bạn," Khánh Trần cười, "Tiện thể, các bạn làm gì trong Lý thế giới vậy?"

Tôn Sở Từ suy nghĩ hai giây, thân phận của họ cũng chẳng phải bí mật gì: "Bọn mình là Thợ săn hoang dã."

Khánh Trần tán thưởng: "Thợ săn hoang dã à, vậy chắc lợi hại lắm nhỉ."

Đoàn Tử nói: "Đương nhiên rồi, trước đây bọn mình bị người hoang dã phục kích, kết quả bọn người hoang dã đó không ngờ bọn mình thực ra rất lợi hại, thế là bị phản sát hết!"

Lại nghe Đoàn Tử thì thầm cực nhỏ với Tôn Sở Từ: "Làm sao bây giờ, người ta nhờ tiến cử với Khánh Trần kìa, bọn mình giờ còn chưa nói chuyện được với Khánh Trần câu nào."

Tôn Sở Từ bất lực đáp: "Biết sẽ thế này thì lần sau đừng có chém gió nữa..."

"Tại lời nói cứ tự tuôn ra ấy chứ," Đoàn Tử lầm bầm.

Nói xong cô bé còn lén nhìn Khánh Trần một cái, sợ mình bị lộ tẩy.

Lúc này, Đoàn Tử lo lắng nói với Tôn Sở Từ: "Bạn tớ bảo, Long Hồ Công Xã hiện đang thông báo cho tất cả Người du hành thời gian ở Trịnh Châu là không ai được phép giúp đỡ chúng ta, bất kể là ở Biểu thế giới hay Lý thế giới... Lần này về Trịnh Châu, e là chúng ta sẽ khó sống đây. Nếu muốn tham gia Hội nghị Liên hiệp thì kiểu gì cũng phải chạm mặt Long Hồ Công Xã."

Tôn Sở Từ lắc đầu: "Không sao, chúng ta cứ tránh họ trước đã. Trước khi ôm được đùi Khánh Trần, cứ tránh đi là hơn."

Khánh Trần: "..."

Nói đi cũng phải nói lại, năng lực của Tôn Sở Từ trong giới Người du hành thời gian tuyệt đối thuộc hàng xuất sắc. Một mình dẫn theo sáu đàn em lăn lộn trong Lý thế giới, từ thân phận thấp kém nhất phấn đấu đến mức có xe có súng, đại đa số Người du hành thời gian đều không làm được điều này.

Vốn dĩ Khánh Trần còn đang nghĩ cách thu phục nhóm người này, không ngờ đối phương đã quyết tâm muốn ôm đùi mình rồi.

Vậy thì hắn cứ đợi thôi...

Khánh Trần xem tin tức, hai ngày nay đã có lác đác Người du hành thời gian đến Trịnh Châu.

Tuy nhiên điều khiến người ta bất ngờ là Hội nghị Liên hiệp còn chưa bắt đầu, trang phục của các Người du hành thời gian đã lên báo trước rồi.

Theo báo cáo của phóng viên, Người du hành thời gian đầu tiên đến hội nghị... là Người Nhện (Spiderman).

Người thứ hai là Deadpool.

Người thứ ba là Thanos.

Về sau, có người đóng giả Batman, còn có người đóng giả bố mẹ Batman.

Đến cuối cùng, các Người du hành thời gian xem tin tức xong liền bắt chước theo, chẳng ai ăn mặc bình thường cả.

Một cái hội nghị Người du hành thời gian nghiêm túc, cứ thế bị biến thành lễ hội Cosplay.

Rất nhiều người đam mê Cosplay cũng đổ xô đến, tấm tắc khen ngợi sự chuyên nghiệp.

Bên ngoài trung tâm hội nghị tắc nghẽn đến mức nước chảy không lọt.

Trong đó còn có người đóng giả Digimon, Slime, Pikachu...

Lộ Viễn đứng trên tầng lầu của trung tâm hội nghị nhìn cảnh tượng này mà cũng phải cảm thán. Côn Luân chỉ gợi ý mọi người có thể hóa trang để không bị nhận diện, nhưng ít nhất mọi người cũng phải hóa trang cho giống con người chứ.

Trong tình huống này, những Người du hành thời gian chỉ đeo khẩu trang và đội mũ lại trở nên lạc lõng lạ thường.

Tuy nhiên giới truyền thông lại cho rằng, thường những Người du hành thời gian có liêm sỉ như vậy mới là đại lão thực thụ.

Dù sao thì các đại lão cũng khinh thường việc mặc bộ đồ khủng long con.

Càng không thể biến mình thành một con Slime.

Lúc 11 giờ trưa, tổ chức Ma Trận đến Trịnh Châu. Tổ chức này có tổng cộng 21 người tham gia, tất cả đều mặc vest, đeo mặt nạ trắng tinh.

Hồng Diệp thì đơn giản hơn, trực tiếp lái năm chiếc xe Toyota Alphard từ Bắc Kinh đến, phía sau còn kéo theo một chiếc xe nhà di động (RV) cao hơn ba mét.

Sau khi trao đổi với Côn Luân, họ lái thẳng xe vào trong trung tâm hội nghị.

Người còn chẳng thèm xuống xe.

Đây mới là những tổ chức Người du hành thời gian có thực lực đàng hoàng, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những kẻ đến để chơi bời.

"Đúng rồi, sao không nghe nói Bạch Trú đến tham gia Hội nghị Liên hiệp nhỉ?" Đoàn Tử thắc mắc, "Hồng Diệp và Ma Trận đều đến rồi, người của Bạch Trú đâu, Bạch Trú chẳng phải gần Trịnh Châu hơn sao."

"Chẳng lẽ họ không định tham gia? Hay là Côn Luân không mời?" Một người bạn đồng hành nói.

"Không đâu, với sức ảnh hưởng của Bạch Trú ở Lý thế giới, Côn Luân sao có thể không mời họ," Tôn Sở Từ nói, "Bạch Trú xưa nay kín tiếng, tớ dám cá là hiện tại trong nước vẫn còn hơn một nửa số Người du hành thời gian chưa từng nghe nói đến Bạch Trú, chỉ có Trịnh Châu và Lạc Thành chúng ta ở gần mới biết thôi. Chắc họ đã đến rồi, chỉ là không phô trương như Ma Trận và Hồng Diệp thôi."

"Còn những tổ chức nào đến nữa?" Đoàn Tử lướt xem tin tức.

Tôn Sở Từ nói: "Tổ chức 'Hồng Tản Tản' của Côn Minh, 'Bào Ca' của Trùng Khánh, 'Long Hồ Công Xã' của Trịnh Châu, 'Tam Giang Khẩu' của Vũ Hán, mấy nhóm này đều đến rồi."

"Nghe nói tổ chức 'Hồng Tản Tản' còn mang theo rất nhiều đặc sản nấm từ Côn Minh đến, tặng cho các Người du hành thời gian khác làm quà gặp mặt," Đoàn Tử nói, "Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu có người bảo, có Người du hành thời gian nhờ bếp khách sạn xào lên ăn xong, giờ đang ngồi ở sảnh khách sạn đánh nhau với người tí hon kìa. Còn có một người ăn nấm xong thì ngồi run lẩy bẩy trong nhà hàng khách sạn, có người hỏi bị sao thế, anh ta bảo trên trần nhà có một con rồng."

Khánh Trần thầm nghĩ cái tổ chức "Hồng Tản Tản" này cố ý đúng không...

Đây đâu phải đến họp, rõ ràng là đến đầu độc...

Tàu đến trạm, mọi người thu dọn đồ đạc xuống xe, Khánh Trần chỉ đeo một chiếc túi nhỏ một mình đi ra ngoài.

Đến cửa ra, hắn bỗng nhìn thấy Nghê Nhị Cẩu với vẻ mặt tang thương, đang cười híp mắt đứng ở lối ra, giơ một tấm biển, trên đó viết hai chữ to đùng: Khánh Trần.

Dưới hai chữ to còn có hai chữ nhỏ: Côn Luân.

Vị phụ trách tình báo này khi cười lên, nếp nhăn trên mặt cứ như một đóa hoa cúc nở rộ.

Nghê Nhị Cẩu tuổi tác không còn nhỏ, đi một đôi giày vải đen cũ kỹ, trông vô cùng giản dị.

Khánh Trần giả vờ không nhìn thấy ông ta, tiếp tục đi ra ngoài.

Lúc này, nhóm Tôn Sở Từ cũng đi theo sau hắn ra ngoài, nhìn thấy tấm biển Nghê Nhị Cẩu giơ lên thì ngẩn người: "Khoan đã, Khánh Trần cũng đi cùng chuyến tàu vừa rồi với chúng ta sao?"

"Người ra ga đông như vậy, đâu có thấy anh ấy," Tôn Sở Từ lạ lùng nói.

Cậu ta không nhịn được bước tới hỏi Nghê Nhị Cẩu: "Chào bác, xin hỏi người bác đón là Khánh Trần của Bạch Trú phải không ạ?"

Nghê Nhị Cẩu cười híp mắt nói: "Chứ còn ai vào đây nữa."

Đoàn Tử cảm thán: "Không phải bảo Côn Luân sẽ không đón Người du hành thời gian sao, cháu thấy những người khác đều tự túc đi mà."

Mọi người thầm nghĩ, hóa ra địa vị của Bạch Trú lại đặc biệt đến thế, Côn Luân cũng phải cử người chuyên trách đến đón?

Tôn Sở Từ tò mò: "Đây là đãi ngộ VIP sao?"

Nghê Nhị Cẩu cười híp mắt đáp: "Đúng, đây chính là đãi ngộ VIP."

Nhóm Tôn Sở Từ nhất thời trầm trồ, hóa ra địa vị của Bạch Trú thực sự cao đến vậy!

Khánh Trần cảm thấy rất kỳ lạ, hắn nhắn tin cho Trịnh Viễn Đông hỏi: "Các ông đánh dấu căn cước công dân của tôi đấy à, sao đi cái tàu hỏa thôi mà cũng biết ngay lập tức vậy?"

Trịnh Viễn Đông: "Đúng thế."

Khánh Trần buồn bực: "Nhưng cũng đâu cần chuyên môn đón một mình tôi, tôi thấy các Người du hành thời gian khác đâu có ai đón, làm đặc quyền thế này có phải hơi không tốt không."

Trịnh Viễn Đông: "Nghĩ nhiều rồi, chỉ là muốn đón cậu thẳng đến trung tâm hội nghị, đỡ để cậu gây họa cho các Người du hành thời gian khác ở Trịnh Châu thôi."

Khánh Trần: "???"

Trịnh Viễn Đông: "Cậu tự hỏi lương tâm mình xem, chúng tôi làm thế có quá đáng không?"

Khánh Trần suy nghĩ hồi lâu, không phản bác được.

Trịnh Viễn Đông: "Cậu mau đến trung tâm hội nghị đi, đừng chạy lung tung."

Khánh Trần: "Tôi chưa vội đến trung tâm hội nghị đâu, đi dạo trong thành phố trước đã."

Đúng lúc này, một người thanh niên nhìn thấy Khánh Trần bỗng sững người: "Sao ngài lại ở đây."

Khánh Trần cười.

Bởi vì hắn hiện tại là Khánh Nguyên.

Có vẻ như mình cuối cùng cũng tìm được manh mối liên quan đến Khánh Nguyên rồi.

...

...

Hội nghị Liên hiệp Người du hành thời gian lần này trưng dụng toàn bộ Trung tâm Hội nghị Quốc tế Trịnh Châu và năm khách sạn xung quanh.

Tuy nhiên mọi người cũng phát hiện ra một vấn đề, các tổ chức có tên tuổi như Ma Trận, Hồng Diệp, Bào Ca, Hồng Tản Tản, Tam Giang Khẩu đều được sắp xếp ở khách sạn JW Marriott bên cạnh.

Có người đoán rằng, có thể tất cả những Người du hành thời gian quan trọng đều sẽ ở cùng một nơi.

Còn những Người du hành thời gian kém quan trọng hơn thì phân tán ở bốn khách sạn khác.

Lúc này, một chú khủng long nhỏ màu xanh lá cầm điện thoại bước vào khách sạn Marriott. Cậu ta đến quầy lễ tân đưa mã QR ra.

Nhân viên ngơ ngác nhìn mã QR, rồi lại nhìn chú khủng long nhỏ: "Xin chào, quý khách là..."

Từ bên trong bộ đồ khủng long vọng ra giọng nói ồm ồm: "Zard, Z, A, R, D."

Nhân viên mỉm cười lịch sự nhưng không giấu được vẻ gượng gạo: "Vâng, đây là thẻ phòng của quý khách, phòng của quý khách là 1524."

Zard trong bộ đồ khủng long hỏi: "Có thể giúp tôi kiểm tra xem có ai tên là Khánh Trần nhận phòng chưa? Hoặc ID Băng Nhãn ở phòng nào?"

Nhân viên khách sáo đáp: "Xin lỗi Khủng long nhỏ... à ngài Zard, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin khách hàng."

Vừa nói nhân viên vừa nhìn sang bên cạnh, ở đó còn có hàng chục thành viên Côn Luân đang duy trì trật tự tại sảnh khách sạn, xa hơn chút nữa còn có nhân viên y tế đang truyền dịch tại chỗ cho những Người du hành thời gian lỡ ăn phải nấm độc.

Loạn cào cào cả lên.

Zard cười nói với nhân viên: "Cảm ơn nhé! Chúc các bạn hôm nay có một tâm trạng tốt nha!"

Nói xong, cậu ta nhảy chân sáo lên lầu.

Vào trong phòng, Zard cũng không cởi bộ đồ khủng long ra, cậu ta cầm điện thoại gọi đi: "Alo, ông chủ, ông đến chưa thế?"

"Đến rồi."

"Bây giờ ông là anh trai hay em trai thế."

"Em trai."

"Là Tiểu Vũ à! Thế thì tốt quá, tôi dẫn cậu đi tìm đám Người du hành thời gian chọc cười nhé! Tôi cảm thấy sẽ thú vị lắm đấy, giả làm người vô hình đi xin chữ ký bọn họ, âm thầm xem bọn họ làm màu!" Zard hào hứng nói.

Kết quả giọng nói đầu dây bên kia trở nên lạnh lùng: "Được thôi."

Zard tiếp tục nói: "Ông chủ ông ở khách sạn nào, tôi đi tìm..."

Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, vì cậu ta nhận ra đây là vị "anh trai" kia...

Huyễn Vũ bình thản hỏi: "Lúc tôi không có mặt, cậu cứ thế dụ dỗ Tiểu Vũ à?"

Zard: "...Ông chủ bây giờ nhiều bài vở thế sao?"

Huyễn Vũ lạnh lùng nói: "Cậu còn dụ dỗ nó ra ngoài lộ diện để lộ thông tin nữa, tôi sẽ đánh lệch đầu cậu đấy."

Zard: "Ồ..."

Lúc này, trong nhóm chat Hà Tiểu Tiểu bỗng có người gửi tin nhắn.

Lưu Đức Trụ: "@Huyễn Vũ, Hội nghị Liên hiệp lần này anh có đến không, đừng để tôi tìm thấy nhé, hi hi."

Huyễn Vũ sắc mặt tái nhợt vừa tháo mặt nạ xuống, đứng trước cửa sổ phòng khách sạn Hilton bỗng cảm thấy hơi buồn nôn, thậm chí còn muốn xem chuyến bay về gần nhất là lúc nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!