Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

801-900 - Chương 825: Khánh Trần bị thất sủng

Chương 825: Khánh Trần bị thất sủng

Đội Xích Huyết tiếp quản đoàn xe, họ thậm chí còn đuổi Khánh Trần khỏi xe của Lam Sơn, bắt xuống ngồi xe sau cùng với đám nô lệ.

Vương quốc Roosevelt giống như chế độ chư hầu phân phong hơn. Bản thân Vương quốc sở hữu quân đội riêng, gọi là Đông chinh quân và Tây chinh quân, chịu trách nhiệm bảo vệ an ninh lãnh thổ, bảo vệ hoàng thất trung ương.

Công tước, Hầu tước, Nam tước có phạm vi cai quản riêng, nuôi tư quân của mình.

Tập đoàn quân Thành Phong Bạo chính là tư quân của Công tước Phong Bạo, do Công tước tự nghĩ cách nuôi, quốc gia không chi tiền.

Khi chinh chiến đối ngoại, các chư hầu giao tư quân cho tướng lĩnh thống nhất chỉ huy. Lúc đó trên danh nghĩa họ tạm thời không nghe lệnh chủ nhân cũ nữa mà nghe lệnh tướng lĩnh.

Ví dụ Lam Sơn phải dẫn năm trăm tư quân đến tập đoàn quân báo danh, gã sẽ trở thành Tiểu đoàn trưởng của tập đoàn quân Thành Phong Bạo, thống nhất nghe theo điều động.

Hiện tại, không biết chừng ngày nào sẽ phải đột ngột lên đường.

Vì thế Black bảo Lam Sơn chuẩn bị trước, vật tư và nhân sự phải chỉnh đốn càng sớm càng tốt.

Lam Sơn hơi khó xử: "Trước giờ tôi cũng không có kinh nghiệm về mảng này."

Black tiếp lời ngay: "Vậy để tôi làm thay cho, Đại thiếu gia đưa con dấu riêng cho tôi, tôi đi chỉnh đốn."

Mắt Lam Sơn sáng lên: "Vậy làm phiền anh rồi."

Đội Xích Huyết thừa hiểu gã con nhà giàu này chưa từng ra chiến trường, nếu giao việc điều động binh lính và vật tư cho gã, kiểu gì cũng hỏng việc.

Cho nên, nắm quyền kiểm soát tư quân là việc quan trọng nhất, Lam Sơn bắt buộc phải nghe lời.

Ở chiếc xe phía sau, đám nô lệ đi cùng thấy Khánh Trần - vị quản gia quyền lực - đột nhiên xuống ngồi cùng, lập tức cảm thấy kỳ lạ.

Vị quản gia này từng cứu mạng Hầu tước Kennedy cơ mà, sau khi thoát kiếp nô lệ thì khinh thường không thèm ngồi chung với nô lệ nữa, hôm nay sao lại ngồi xe nô lệ? Chỗ này vừa bẩn vừa loạn.

Thất thế rồi sao?

Khánh Trần liếc bọn họ, lạnh lùng nói: "Nhìn cái gì, bám sát xe Đại thiếu gia, đừng có thì thầm to nhỏ trong xe. Còn nữa, để tao thấy xe chúng mày bẩn thỉu lộn xộn thế này nữa, coi chừng tao lấy roi quất đấy."

Đến trước biệt thự của Lam Sơn, Khánh Trần đi theo Lam Sơn và đội Xích Huyết vào trong, đám nô lệ xì xào bàn tán.

Có người đi thăm dò tài xế của Lam Sơn: "Vừa nãy có chuyện gì thế, sao quản gia lại chạy xuống ngồi phía sau?"

Tài xế giải thích: "Mọi người không biết à, đội Xích Huyết mới đến đã tước quyền của quản gia rồi, còn cố tình đuổi hắn xuống phía sau, Đại thiếu gia cũng chẳng nói gì..."

"Hóa ra là vậy!" Đám nô lệ vỡ lẽ, hóa ra vị quản gia này thất thế thật rồi!

Trong những dinh thự hào môn thế này, tin đồn lan truyền nhanh nhất. Chẳng mấy chốc, toàn bộ nô lệ trong biệt thự của Lam Sơn đều biết nơi này có người quản lý mới, không cần nghe lời vị quản gia trước kia nữa.

Khánh Trần vừa vào biệt thự liền chỉ huy đám nữ nô: "Đại thiếu gia chưa ăn sáng, các cô mau đi chuẩn bị đồ ăn cho ngài ấy."

Tuy nhiên lúc này, Black bước tới cười nói: "Quản gia, thời gian này anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, mấy việc này để chúng tôi sắp xếp là được."

Gã đeo kính râm đen nhai kẹo cao su, súng trường tự động treo trước ngực, một tay nắm súng, trông cực kỳ hung hãn.

Khánh Trần sắc mặt khó coi nhìn sang Lam Sơn: "Các anh sắp xếp việc lớn, tôi sắp xếp việc nhỏ."

Black cười: "Yên tâm, chúng tôi sao có thể để Đại thiếu gia đói được, việc lớn việc nhỏ chúng tôi sắp xếp cả thể, tiện bề thống nhất."

Khánh Trần lạnh lùng: "Tôi cũng phải làm gì đó chứ, không thì trong lòng không yên."

"Ồ?" Black nhìn Khánh Trần, "Nghe nói quản gia là cao thủ cấp C, từng cứu mạng lão gia Kennedy, năm xưa đi lính dũng quán tam quân, tôi ngưỡng mộ đã lâu, hay là chúng ta tỷ thí chút nhé?"

Khánh Trần cười khẩy: "Được thôi."

Nhưng lời vừa dứt, Black đã như quỷ mị xuất hiện trước mặt hắn.

Chưa đợi hắn phản ứng, gã Black này đã dùng sức mạnh tuyệt đối quật ngã hắn qua vai, văng ra khỏi cửa biệt thự.

Dưới ánh mắt của tất cả nô lệ, Khánh Trần bay ra khỏi biệt thự, lăn mấy vòng trên đất, toàn thân lấm lem bùn đất.

Black đứng ở cửa biệt thự cười nói: "Quản gia dạo này có lẽ lao lực quá độ, phản ứng chậm chạp rồi, hay là cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Khánh Trần từ từ đứng dậy, vẻ mặt dữ tợn phủi bụi trên người.

Lam Sơn suy nghĩ một lát rồi nói với Khánh Trần: "Quản gia, anh về phòng nghỉ trước đi, ở đây giao cho bọn họ. Đúng lúc thời gian này anh cũng vất vả, coi như nghỉ phép, sắp tới ra chiến trường còn trông cậy anh cứu mạng đấy."

Khánh Trần im lặng hồi lâu rồi nói: "Được."

Nói rồi hắn định đi vào biệt thự về phòng mình, lại nghe Black nói: "Quản gia, tình hình gần đây khá nghiêm trọng, hay là anh cứ xuống ở cùng đám nô lệ đi, như vậy cũng tiện giúp trông chừng bọn họ, xem có gì bất thường không."

Khánh Trần ngẩn người: "Anh bảo tôi xuống ở cùng nô lệ?"

Black gật đầu: "Đúng vậy, làm phiền anh rồi. Chúng tôi phải bảo vệ sát sườn Đại thiếu gia nên không thể rời khỏi biệt thự, phòng ốc trong này không đủ ở. Còn nữa, phiền anh chuyển quyền kiểm soát nô lệ sang điện thoại của tôi."

Lam Sơn biết mình phải dựa vào đội Xích Huyết để tranh công, nên lúc này mặc kệ đối phương tùy ý điều động.

Khánh Trần thấy Lam Sơn không nói gì, đành sa sầm mặt nhận lời: "Được."

Nói xong hắn thao tác điện thoại chuyển quyền kiểm soát nô lệ, rồi đi thẳng ra ngoài, hướng về phía khu ký túc xá nô lệ bên cạnh.

Ký túc xá đó rất gần chuồng ngựa, Khánh Trần thậm chí còn ngửi thấy mùi phân ngựa.

Nhiều nô lệ lặng lẽ nhìn bóng lưng thất thần của Khánh Trần, như đang chứng kiến một màn cung đấu kịch tính.

Quản gia quyền lực là thế, đúng là nói phế là phế ngay được.

Quá nhanh!

Khánh Trần vào ký túc xá, tìm đến phòng riêng của tên cai nô lệ, ném hết đồ đạc của gã ra ngoài, hầm hầm nói: "Không ai được phép làm phiền tao!"

Đám nô lệ nhìn nhau ngơ ngác.

Trong biệt thự, Lam Sơn về phòng chơi Thế giới Siêu dẫn. Green (Màu Xanh) nhìn Black hỏi: "Đội trưởng, chúng ta có cần gấp gáp chèn ép tên quản gia kia thế không? Dù sao hắn cũng theo Đại thiếu gia một thời gian, anh làm thế có vội quá không? Đại thiếu gia trong lòng cũng sẽ không vui."

Black lắc đầu: "Chỉ còn mười ngày nữa, không vội không được. Đại thiếu gia bên đó không cần lo, các ông chủ quý tộc chỉ cần người có ích cho họ, chúng ta chỉ cần chứng minh giá trị của mình cao hơn tên quản gia kia, tự nhiên sẽ không sao."

Black nói tiếp: "Đoạt lấy công trạng Hầu tước tất nhiên là phải lập đại công, bên cạnh cậu ta chắc chắn sẽ còn hai ba người cùng thăng chức Nam tước, cơ hội này cậu có muốn nhường cho tên quản gia kia không? Thay vì để hắn hớt tay trên, chi bằng anh em chúng ta tự lấy những công trạng đó, trở thành quý tộc!"

Hơi thở của các thành viên đội Xích Huyết trở nên nặng nề hơn.

Chế độ quân công là hệ thống thăng tiến hoàn chỉnh. Trong quân đội, tự do dân thăng 10 cấp có thể thành công dân, công dân thăng 10 cấp thành Nam tước, Nam tước thăng 10 cấp thành Hầu tước.

Black hạ giọng dặn dò: "Tên quản gia kia có ơn cứu mạng với lão gia, cậu nghĩ khi về chia công trạng, lão gia có chiếu cố hắn không? Đây chính là lý do lão gia cho hắn đi theo Đại thiếu gia, lão gia muốn giúp hắn thành quý tộc để trả nợ ân tình. Cho nên, trên đường đi nếu có cơ hội thì giết hắn, đừng nương tay."

"Đã rõ," đội Xích Huyết thống nhất ý kiến về việc này.

Hiện tại bản thân Black đã là công dân cấp 4, trận này gã rất có hy vọng lên Nam tước, đến lúc đó không cần đi làm thuê cho người khác nữa.

Ở Vương quốc Roosevelt, thân phận quý tộc và công dân khác nhau một trời một vực, một khi Black có thể trở thành quý tộc, bọn họ coi như đổi đời.

Một khi dính dáng đến lợi ích, con người có thể tàn độc đến mức nào cũng không lạ, đây chính là nhân tính.

"Tên quản gia kia liệu có ôm hận, ngáng chân chúng ta không?" Yellow (Màu Vàng) hỏi.

Black bình thản nói: "Một tên cấp C thôi mà, ôm hận thì làm được gì?"

Lúc này, tài xế mới của Lam Sơn lặng lẽ quan sát màn đấu đá nội bộ này, đợi khi không có ai liền lén gửi tin nhắn ra ngoài. Gã phải báo cáo tất cả những gì nhìn thấy, nghe thấy cho Hắc Tri Chu.

Cấp trên rất nhanh truyền tin lại: "Hạ cấp độ giám sát quản gia, nâng cấp độ giám sát Lam Sơn, theo dõi nhất cử nhất động của đội Xích Huyết."

...

...

Ký túc xá nô lệ, trong phòng riêng của cai nô lệ.

Khánh Trần "đang ôm hận" thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi tuy không tốn sức lực gì, nhưng diễn kịch cũng mệt lắm.

Không phải hắn thích diễn, mà là tên tài xế gián điệp của tổ chức Người Phán Xử đang ở bên cạnh, hắn phải biểu hiện giống như một quản gia thực thụ mới khiến đối phương bỏ nghi ngờ.

Khánh Trần vì thế còn nghiền ngẫm kỹ tâm lý "quản gia", từ kinh ngạc đến phẫn nộ, từ phẫn nộ đến bất lực và suy sụp, một màn biểu diễn phải chia làm mấy tầng cảm xúc.

Tuy nhiên khác với suy đoán "ôm hận" của đám Black, Khánh Trần cảm ơn bọn họ còn không hết, vì hắn thực sự không muốn ở lại trong biệt thự.

Giờ thì tốt rồi, chẳng có ai đến làm phiền hắn.

Lúc này, Lam Sơn lại nhắn tin an ủi hắn: Đội Xích Huyết là tinh nhuệ dưới trướng cha tôi, không chỉ thực lực cao mà còn có tài chỉ huy, cuộc chiến sắp tới còn phải dựa vào họ, anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, tôi sẽ không quên công lao xứng đáng của anh đâu.

Tên Lam Sơn này ngoài mặt không nói gì, thế mà còn ngầm lôi kéo an ủi quản gia.

Xem ra, đối phương thực sự không phải là một gã con nhà giàu ngốc nghếch.

Nhưng Khánh Trần chẳng thèm quan tâm, Lam Sơn và đội Xích Huyết có sống sót qua cuộc chiến hay không chẳng quan trọng chút nào.

"Cảm ơn Đại thiếu gia!"

Khánh Trần trả lời qua loa một câu, rồi lập tức đeo kính thực tế ảo đăng nhập vào Thế giới Siêu dẫn.

Thế giới mới dần hiện ra rõ nét, Khánh Trần vẫn nằm dưới lớp cỏ trong bụi rậm, mà cách đó không xa... còn có bốn người đang ngồi xổm, thì thầm to nhỏ, hoàn toàn không để ý sau lưng có người online từ lúc nào.

Khánh Trần ngẩn ra, còn có chuyện tốt thế này sao?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!