Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

301-400 - Chương 320: Tẩy não ngược

Chương 320: Tẩy não ngược

Ước định với Ông cụ trên cầu gãy Long Hồ, là bí mật giữa Khánh Trần và đối phương.

Bí mật này quá quan trọng, đến mức khi Ông cụ nói, giọng điệu cũng bất giác hạ thấp xuống.

Khánh Trần xách cá rồng đi về phía Thu Diệp Biệt Viện, không biết vì sao trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc bi thương, bởi vì cậu biết, thời gian của Ông cụ thực sự không còn nhiều nữa.

Trong 17 năm đầu đời, chưa từng được cảm nhận tình thân một cách tử tế, Khánh Trần vô cùng nhạy cảm với mọi thiện ý và ác ý trên thế gian này.

Nếu nói Lý Thúc Đồng là người đầu tiên ở Thế giới trong thật lòng thật dạ tốt với cậu, thì Ông cụ có lẽ chính là người thứ hai.

Nhưng bữa tiệc nào rồi cũng tàn.

Sau khi rượu no cơm say, đều phải ai nấy rời đi.

Lần này không giống với cái chết giả của sư phụ Lý Thúc Đồng, bởi vì sẽ không còn ngày gặp lại.

...

...

Trở về Thu Diệp Biệt Viện, Khánh Trần nhét cá rồng vào tủ lạnh, đợi ngày mai cho Lý Khác ăn.

Cậu nằm trên ghế nằm.

Lúc này, Lý Trường Thanh phớt lờ tấm biển tạ khách treo ngoài cửa, đẩy cửa bước vào.

Cô vừa đi vào Thu Diệp Biệt Viện, vừa còn dặn dò Lão Cửu và Tiểu Ưng bên ngoài: "Trước khi trời sáng, không cho phép bất kỳ ai vào làm phiền, biết chưa?"

Lão Cửu và Tiểu Ưng vội vàng nói: "Biết rồi biết rồi."

Khánh Trần tuy biết cô lo lắng người khác cũng phát hiện ra bí mật của mật đạo, nhưng cứ cảm thấy câu nói này, hơi có chút không đúng lắm.

Cậu mở mắt nhìn, phát hiện Lý Trường Thanh còn mang theo một cái ba lô.

Người phụ nữ đi ngang qua ghế nằm, cười nói: "Đợi tôi thay bộ đồ rồi đi, không được nhìn trộm đấy."

Khánh Trần: "..."

Người phụ nữ này đúng là có chút kỳ lạ, rõ ràng bản thân cũng rất sợ, nhưng ngoài miệng thì nhất định phải thắng.

Chưa được bao lâu, sau lưng Khánh Trần vang lên tiếng nói: "Thế nào, đẹp không?"

Thiếu niên quay đầu nhìn lại, sững sờ phát hiện Lý Trường Thanh đã thay một chiếc áo khoác da đậm chất Punk, còn đội cho mình một bộ tóc giả ngắn màu đen.

Đối phương thậm chí vì để phối hợp với bộ trang phục này, còn đặc biệt trang điểm mắt khói cho mình.

Không biết vì sao, Lý Trường Thanh vốn trông đã rất trẻ, lúc này trông lại càng trẻ hơn một chút.

"Sao cô lại ăn mặc thành thế này?" Khánh Trần thắc mắc?

"Lén lút ra ngoài chơi, tự nhiên phải dịch dung cải trang rồi, nếu không hai chúng ta bị người ta nhận ra ở thành phố số 18, sẽ bị người ta truy sát đấy," Lý Trường Thanh cười híp mắt nói, "Có muốn tôi trang điểm cho cậu luôn không?"

"Không cần đâu cảm ơn," Khánh Trần nói, khuôn mặt đã trong nháy mắt biến thành dáng vẻ của Zard, sau đó lại biến trở về.

Lý Trường Thanh ngẩn người.

Cô biết Vật cấm kỵ ACE-005 nằm trong tay anh bảy Lý Thúc Đồng, nhưng không biết tác dụng là gì, cho nên cũng không thể liên hệ Khánh Trần trước mắt với Lý Thúc Đồng.

Cô ngẩn người là vì, đây vẫn là lần đầu tiên Khánh Trần chủ động để lộ một bí mật kinh người trước mặt cô.

Điều này đại biểu cho việc, Khánh Trần đã tin tưởng cô rồi, sẵn lòng chia sẻ một số bí mật của mình với cô.

"Chúng ta bây giờ coi như là bạn bè rồi đúng không," Lý Trường Thanh cười hỏi.

"Ừ," Khánh Trần gật đầu.

"Thật tuyệt! Ngày tốt thế này, nên đi uống một ly chứ," Lý Trường Thanh cười nói, "Đi thôi!"

Khánh Trần đi trước vào đường hầm, Lý Trường Thanh phía sau nói nhỏ: "Cậu đi chậm chút, trong mật đạo này tối thế, tôi sợ ma."

Khánh Trần thầm nghĩ, trong mật đạo này nếu có ma thật, với thực lực của cô e là một chưởng có thể đánh văng não con ma ra ấy chứ?

Chỉ là, Lý Trường Thanh ở sau lưng Khánh Trần, cẩn thận từng li từng tí túm lấy vạt áo cậu, lại không giống như giả vờ.

Khánh Trần nhớ lại trong cuộc họp hôm nay, ông lão giả ngất, Lý Vân Thọ giả vờ không biết gầm lên gọi nhân viên y tế, cậu liền cảm thấy cả nhà này diễn xuất đều quá tốt.

Tuy nhiên đúng lúc này, Lý Trường Thanh trong mật đạo bỗng hét lên: "Ma kìa!"

Nói rồi, cô liền vồ lấy người Khánh Trần, chỉ là Lý Trường Thanh ngỡ ngàng phát hiện, cô mới vừa phát ra tiếng, Khánh Trần đã như mũi tên rời cung lao vút đi.

Khiến cô vồ hụt một cái rõ ràng.

====================

Trong mật đạo, Lý Trường Thanh chống hai tay bên hông, suýt chút nữa thì tức cười: "Có cần thiết phải thế không?"

"Nhanh lên đi, thời gian cô có thể tự do hoạt động không còn nhiều đâu," Khánh Trần nói.

"Cậu định đưa tôi đi đâu?" Lý Trường Thanh bỗng nhiên hỏi.

"Chẳng có dự định gì cả," Khánh Trần bước qua con đường hầm dài hun hút.

Lý Trường Thanh đi phía sau, nhìn bóng lưng thiếu niên xuyên qua những mảng sáng tối đan xen.

Cô nói: "Tôi còn tưởng cậu đã lên kế hoạch gì đó, rồi lợi dụng sức chiến đấu hoặc thân phận của tôi để giúp cậu làm chút chuyện chứ."

Khánh Trần ngẫm nghĩ: "Đó là dự định ban đầu của tôi, nhưng giờ tôi không muốn làm thế nữa."

Ngay từ đầu, cậu quả thực muốn đưa Lý Trường Thanh đi cứu La Vạn Nhai.

Thế nhưng, người phụ nữ này đối xử với cậu quá tốt, vừa giúp cậu kiếm một bộ thuốc gen, lại vừa tự tay tìm chiếc chuông đồng Vô Tâm đeo lên cho cậu.

Cứ như vậy, cậu lại chẳng muốn lợi dụng đối phương nữa.

Khánh Trần đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với thế giới này một cách hung hãn nhất, nhưng cậu tự hỏi, nếu thực sự bất chấp thủ đoạn như vậy, liệu có đi ngược lại sơ tâm của mình?

Đó không phải là việc mà một Kỵ sĩ nên làm.

Lý Trường Thanh cười tươi rói: "Thế mới phải chứ."

Cô chạy chậm hai bước đuổi theo sau lưng Khánh Trần: "Này, ban đầu cậu định đưa tôi đi làm gì thế? Chúng ta giờ là bạn rồi mà, tôi không ngại cậu thỉnh thoảng lợi dụng tôi một chút đâu, tôi có thể giúp cậu đánh nhau, tôi lợi hại lắm đấy."

"Thật sự không cần đâu," Khánh Trần cười nói, "Tôi đã đánh giá thực lực của đối phương rồi, chắc là không có vấn đề gì."

Cho dù có vấn đề, thì Lưu Đức Trụ - lá bài tẩy hiện tại của Bạch Trú - cũng đã đủ để giải quyết.

Hai người bước ra khỏi mật đạo, Lý Trường Thanh như một đứa trẻ tò mò quan sát căn phòng: "Ngày xưa ông cụ nhà tôi cũng thông qua nơi này để trốn ra ngoài chơi bời nhỉ."

"Cô nói về cha mình như vậy, thật sự không sao chứ?" Khánh Trần dở khóc dở cười.

Lý Trường Thanh nhìn cậu với ánh mắt kỳ quái: "Có gì đâu, ông cụ cả đời có mười một bà vợ, người của tập đoàn đều như thế cả mà."

Khánh Trần ngẩn người. Hồi đó ông lão ở cầu gãy Long Hồ từng nói "Bà ấy vẫn đang ở dưới kia đợi ta", khi ấy cậu cứ tưởng đối phương là người cực kỳ chung thủy và si tình, trong lòng còn thầm khâm phục.

Giờ nghĩ lại, lẽ ra ông ấy phải nói là "Các bà ấy vẫn đang ở dưới kia đợi ta" mới đúng chứ!

Khánh Trần thắc mắc: "Tập đoàn không cần tuân thủ luật hôn nhân sao?"

Lý Trường Thanh đáp: "Ai dám quản người của tập đoàn chứ? Pháp luật trước mặt tập đoàn, chỉ như vật trang trí mà thôi."

Đúng lúc này, điện thoại của Lý Trường Thanh bỗng đổ chuông. Cô cúi đầu nhìn thoáng qua, tâm trạng bỗng chùng xuống.

"Sao vậy?" Khánh Trần tò mò.

Lý Trường Thanh nói: "Tôi phải về rồi."

"Tại sao?" Khánh Trần hỏi tiếp.

"Thành phố số 18 có sự cố đột xuất, hai ứng cử viên Bóng tối của nhà họ Khánh là Khánh Văn và Khánh Chung xảy ra xung đột ở khu 4, trong đó còn có nhiều bên tham gia, đêm nay e là sẽ náo nhiệt lắm," Lý Trường Thanh đứng trong căn phòng lờ mờ tối, mỉm cười nhìn Khánh Trần, "Đợi lần sau có cơ hội, hoặc một ngày nào đó tôi không cần phải bán mạng cho nhà họ Lý nữa, tôi sẽ lại để cậu lén đưa tôi ra ngoài chơi nhé. Bây giờ tôi chưa thể tùy hứng như vậy được."

Khánh Trần im lặng một lát: "Đợi thêm chút nữa đi, ra sân thượng tòa chung cư bên ngoài thôi, còn mười lăm phút nữa, cho cô xem cái này."

Lý Trường Thanh nổi lên tính tò mò: "Xem cái gì?"

"Thấy rồi sẽ biết," Khánh Trần nói.

Hai người băng qua đường hầm. Khi họ bước ra ngoài, camera giám sát của cả khu chung cư đột nhiên tê liệt.

Khánh Trần dẫn Lý Trường Thanh lên sân thượng, cứ thế lẳng lặng ngồi đó.

Người phụ nữ hít sâu một hơi: "Chà, mùi vị của tự do."

"Làm thành viên tập đoàn chắc mệt mỏi lắm nhỉ," Khánh Trần nhìn bầu trời đêm nói.

"Đúng vậy," Lý Trường Thanh cười đáp, "Lúc tôi thi đỗ Đại học Thanh Hòa, tôi cứ tưởng mình có thể giống như một cô gái bình thường, tận hưởng bốn năm đại học vui vẻ. Kết quả vào đó mới phát hiện, hóa ra dù tôi có che giấu thế nào cũng không giấu được thân phận. Bạn học nói chuyện với tôi đều rất khách sáo, dường như sợ tôi phật ý sẽ giết sạch cả nhà họ vậy. Đương nhiên, tôi biết đây chỉ là thói rên rỉ của kẻ sướng quá hóa rồ, dù sao vẫn còn rất nhiều người ăn không đủ no, mặc không đủ ấm."

Khánh Trần lắc đầu: "Không phải là rên rỉ đâu. Khi cô cảm thấy cuộc sống rất khổ, sẽ có những kẻ hay lý sự nói rằng 'Khổ thế này đã là gì, người khổ hơn cô còn đầy ra đấy'. Nhưng cảm xúc là của riêng mình, khi bản thân thấy khổ, thì đúng là rất khổ mà."

"Cảm ơn," Lý Trường Thanh khẽ nói, "Cơ mà, cậu định cho tôi xem cái gì?"

"Ba, hai, một," Khánh Trần canh đúng thời gian, đột nhiên đếm ngược.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ phía thành phố xa xăm, bỗng có pháo hoa vút lên từ rừng rậm bê tông cốt thép, chúng như những cánh bướm phá kén bay lên không trung, rực rỡ chói lòa.

Đoàng một tiếng, pháo hoa nổ tung trên bầu trời thành phố, phát ra tiếng vang lớn.

Lý Trường Thanh ngẩn người.

"Cái này là cậu chuẩn bị cho tôi sao?" Cô hỏi.

Khánh Trần cười: "Đương nhiên là không, tôi chỉ biết tối nay sẽ có người bắn pháo hoa mà thôi. Đừng vội, vẫn còn."

Năm phút sau, ở một hướng khác của thành phố, lại có pháo hoa nở rộ trong màn đêm, những nụ hoa đỏ rực bung ra, ánh sáng rơi xuống lại hóa thành màu vàng kim.

"Đẹp quá," Lý Trường Thanh thật lòng khen ngợi, ánh lửa hắt lên gò má cô, trông gầy guộc đến lạ.

Lại năm phút sau nữa, ở một hướng khác, pháo hoa lại bay lên.

Tổng cộng ba lần.

Lý Trường Thanh cười: "Tối nay trong thành phố không có báo cáo biểu diễn pháo hoa, hơn nữa ba quả pháo hoa cách nhau rất xa... Đây là đang tìm người sao?"

Khánh Trần quay sang nhìn cô: "Thảo nào cô có thể nắm giữ tổ chức tình báo của nhà họ Lý."

Ba quả pháo hoa này, thực chất là phương pháp Cộng Tế Hội dùng để tìm kiếm La Vạn Nhai.

Họ đã ước hẹn với La Vạn Nhai, tối nay vào lúc 10 giờ 30 phút, 10 giờ 35 phút và 10 giờ 40 phút sẽ bắn ba quả pháo hoa.

Dựa trên tốc độ truyền âm thanh là 340 mét/giây, Cộng Tế Hội dặn La Vạn Nhai ghi nhớ thời gian đếm ngược trên cánh tay mỗi khi hắn nghe thấy tiếng nổ.

Chỉ cần tính ra thời gian La Vạn Nhai nghe thấy tiếng nổ, là có thể suy ra khoảng cách từ hắn đến từng điểm bắn.

Sau đó dùng phương pháp định vị ba điểm để xác định vị trí của hắn.

Cộng Tế Hội không có Nhất (AI), đây là cách tốt nhất mà đám học bá trường Lạc Nhất có thể nghĩ ra.

Nhưng đây cũng là lý do Khánh Trần đợi suốt bao ngày qua, cậu muốn tìm ra Cộng Tế Hội.

Khánh Trần cười nói: "Bọn họ cũng thông minh phết đấy chứ."

"Là đối thủ của cậu à?" Lý Trường Thanh hỏi, "Có cần tôi giúp cậu tìm bọn họ ra không?"

"Không cần đâu," Khánh Trần cười đáp, "Tôi tự giải quyết được."

Lý Trường Thanh im lặng một lát: "Tôi cứ coi như pháo hoa đêm nay là cậu chuyên tâm bắn cho tôi xem vậy."

"Hả?"

"Về đây!" Lý Trường Thanh đứng dậy đi xuống lầu, "Tuy rất ngắn ngủi, nhưng tối nay tôi rất vui."

Khánh Trần khẽ ừ một tiếng: "Chú ý an toàn."

"Yên tâm," Lý Trường Thanh tự tin bước về phía mật đạo.

Khánh Trần chợt nghĩ, có lẽ đây chính là sự bất lực của người trong tập đoàn.

Hay nói đúng hơn, là sự bất lực của thời đại.

Khánh Trần xoay người đi ra ngoài, La Vạn Nhai chắc là đã đợi đến sốt ruột rồi.

...

...

Lúc này.

Tại một căn hộ nào đó ở khu 4.

Mười bốn người, bao gồm cả La Vạn Nhai, ngồi chen chúc thành một vòng tròn trong phòng khách. La Vạn Nhai nghe tiếng pháo hoa bên ngoài, âm thầm ghi nhớ thời gian.

Chỉ thấy một gã cai ngục mắt đỏ hoe nói: "Hồi nhỏ cha tôi hay dẫn tôi đến phố ăn vặt Lima ở thành phố số 7, mua kẹo hồ lô ngon lành cho tôi. Các anh cũng biết kẹo hồ lô trong thành phố đắt thế nào rồi đấy, trong cơ sở sản xuất không ai trồng táo gai cả, toàn là thợ săn hoang dã tự hái từ bên ngoài vận chuyển về, rồi bọc lên lớp đường rẻ tiền là bán được giá trên trời. Hồi đó tôi đâu biết, một xiên táo gai sẽ tăng thêm gánh nặng cho gia đình, cha tôi luôn nhìn tôi ăn, tôi mời ông ăn, ông bảo sợ chua. Mãi sau này lớn lên tôi mới biết, là ông không nỡ ăn."

Một cai ngục khác tiếp lời: "Hồi bé nhà tôi thỉnh thoảng bắt được con cá, mẹ tôi lúc nào cũng chỉ ăn thịt ở đuôi cá và mắt cá. Tôi hỏi sao mẹ không ăn thịt bụng, bà cứ bảo mình thích ăn đuôi và mắt hơn. Giờ nghĩ lại, ai mà chẳng biết thịt bụng cá ngon hơn chứ."

La Vạn Nhai ngồi bên cạnh hắng giọng, dùng chất giọng trầm thấp nói: "Người nhà mình ơi, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng còn..."

Chất giọng trầm thấp ấy, hệt như người dẫn chương trình trong đám tang, bi thương đến tột cùng.

Chưa được bao lâu, cả phòng đã khóc như mưa.

Lúc này, La Vạn Nhai đứng dậy nói: "Người nhà mình ơi, bây giờ mỗi người đều đã chia sẻ bí mật của mình, chúng ta thực sự là người một nhà rồi. Mọi người có tin tưởng nhau không? Chúng ta chơi một trò chơi nhỏ nhé."

Nói rồi, hắn kéo một cái bàn lại, đứng lên trên: "Tôi sẽ đứng trên cái bàn này, quay lưng về phía người nhà mình rồi ngã ngửa ra sau. Tôi tin người nhà mình chắc chắn sẽ đỡ được tôi, đây chính là sự tin tưởng tôi dành cho mọi người."

Dứt lời, thân hình mập mạp của La Vạn Nhai ngã thẳng đơ ra phía sau, còn mười ba "người nhà" sau lưng hắn thì đồng tâm hiệp lực đỡ lấy, không để gáy hắn đập xuống đất.

La Vạn Nhai xúc động nói: "Thấy chưa, đây chính là sự tin tưởng giữa người nhà với nhau đấy, mọi người cũng thử xem!"

Dưới sự chỉ huy của hắn, tất cả mọi người lần lượt leo lên bàn, rồi từng người một ngã vào vòng tay của "người nhà", không một ai bị rơi xuống đất.

Đợi đến khi người cuối cùng ngã xuống, La Vạn Nhai kích động tột độ: "Thấy chưa, đây chính là sức mạnh của gia đình, người nhà sẽ không để niềm tin của bạn thất vọng đâu, người nhà mãi mãi là hậu phương vững chắc nhất của nhau!"

Nói xong, cả căn phòng bắt đầu reo hò, dường như đang vui mừng vì tìm được người thân mới.

Ngay cả đám cai ngục cũng không ngoại lệ...

Cục diện quả thực có chút mất kiểm soát...

La Vạn Nhai nhìn cảnh này, thầm nghĩ nếu biết phòng tuyến tâm lý của đám cai ngục này dễ công phá như thế, thì mình đã được cứu từ lâu rồi.

Thế nhưng chưa kịp vui mừng, điện thoại vệ tinh trong túi một tên cai ngục bỗng đổ chuông.

Chỉ thấy gã đàn ông kia bắt máy: "Ừ, ừ, người nhà đều vẫn ổn cả... À không, đám Người du hành thời gian kia vẫn đang bị giam giữ... Rõ, sẽ chuẩn bị chuyển bọn chúng đi ngay."

Thực tế là, ám thị tâm lý ngắn hạn và tẩy não cuối cùng vẫn không thắng nổi sự tàn khốc của hiện thực.

Cấp trên của đám cai ngục chỉ cần một câu chỉ thị lạnh lùng là đủ để kéo bọn họ trở về thực tại.

Những "người nhà" vừa nãy còn chìm đắm trong bầu không khí vui vẻ và xúc động, giờ như bị dội một gáo nước đá giữa trời đông giá rét, dần dần quay về với nỗi sợ hãi và bi ai.

La Vạn Nhai thầm than, cái này mà cho mình thêm vài ngày nữa, khéo thành công thật cũng nên?

Muộn mất rồi!

Chỉ thấy đám cai ngục từng người một bắt đầu bình tĩnh kiểm tra súng ống, trong phòng vang lên tiếng lên đạn lách cách, giòn giã mà lạnh lùng.

Một tên trong số đó lạnh giọng nói: "Trò chơi kết thúc rồi, suýt nữa thì bị các người lừa vào tròng. Bây giờ tất cả chắp hai tay sau lưng, đi theo chúng tôi xuống lầu. Nhớ kỹ, nhiệm vụ lần này của tổ chức là thu thập tiền hoạt động ở Thế giới ngoài, các vị về đến Thế giới ngoài thì liệu hồn mà gửi hết tiền bạc đến địa điểm chỉ định, nếu không chờ đợi các vị chỉ có cái chết thôi."

Đám cai ngục không còn giả vờ làm người nhà nữa, cũng chẳng giả nhân giả nghĩa nói tổ chức cần "quyên góp", bọn chúng từ bỏ kế hoạch tẩy não, bắt đầu dùng bộ mặt hung tàn vốn có để đe dọa trực tiếp.

Khi phát hiện mình suýt bị tẩy não ngược, bọn chúng đã thẹn quá hóa giận.

Tuy nhiên La Vạn Nhai vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn kiên nhẫn nói: "Người nhà mình ơi..."

Tên cai ngục dí súng vào đầu hắn: "Nhà cái mả mẹ mày, mày nói thêm câu nữa tao bắn chết mày ngay. Đừng trách bọn tao, bọn tao cũng có gia đình thật sự, nếu lỡ để sổng các người, nhà bọn tao mỗi nhà đều phải chết một người đấy."

La Vạn Nhai bắt đầu tuyệt vọng, chuyến này mà bị chuyển đi, chẳng biết đến mùa quýt năm nào mới được giải cứu.

Chỉ là, người nhà Bạch Trú đâu rồi? Đã bảo đến cứu người, sao đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu!

Cộng Tế Hội cũng chẳng trông mong gì được, theo kế hoạch của Cộng Tế Hội, phải đợi lần quay về này mới tính toán ra vị trí của hắn...

Tất cả Người du hành thời gian bị trói hai tay sau lưng, bị đám cai ngục dùng khóa ngón tay kim loại kẹp chặt ngón cái, thứ này còn tiện hơn còng tay và hoàn toàn không có cơ hội giãy giụa.

Đám Người du hành thời gian bị áp giải đi xuống cầu thang thoát hiểm.

La Vạn Nhai còn mong chờ cuộc giải cứu của Bạch Trú sẽ diễn ra trên đường di chuyển, nhưng mãi đến khi bọn họ xuống tới hầm gửi xe, vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Lần này, ánh mắt La Vạn Nhai cũng mất đi tia hy vọng.

Thế nhưng, khi hai chiếc xe thương mại chở đầy người lao ra khỏi hầm xe, đi lên mặt đường.

La Vạn Nhai bỗng thấy tên tài xế phía trước mình đột nhiên phun máu.

Một viên đạn xuyên qua từ phía sườn tên cai ngục, rồi dễ dàng xuyên qua cơ thể, bắn thủng cả thân xe.

Đợi đến khi mọi người phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, hai tiếng súng bắn tỉa từ xa mới vọng tới.

"Lính bắn tỉa!" Một tên cai ngục gầm lên, "Mau lái xe đi!"

Nhưng đã muộn.

Trong vòng một giây, tài xế của cả hai chiếc xe thương mại đều tử vong, chiếc xe như mất kiểm soát, lao thẳng về phía ngã tư.

Khi La Vạn Nhai nghe thấy ba chữ "lính bắn tỉa", trên mặt đã không kìm được lộ ra vẻ cuồng hỷ.

Hắn theo dõi tin tức về Người du hành thời gian ở Thế giới ngoài, đương nhiên biết ông chủ của Bạch Trú là một tay súng bắn tỉa.

Là Bạch Trú đến, Bạch Trú đến cứu hắn rồi!

Không ai nhìn thấy, lúc này ở ngã tư, một thiếu niên đeo khẩu trang đang nấp trong bóng tối, đeo tai nghe Bluetooth, chăm chú nhìn vào trong xe thương mại: "Ông chủ, xe trước bên trái vị trí 2, 3 là kẻ địch. Xe sau vị trí 2, 4, 7 là kẻ địch. Có thể bắn."

Khánh Trần ở trên nóc tòa nhà phía xa, lần lượt bóp cò, như một chúa tể giữa đêm khuya.

La Vạn Nhai ngồi ngây ra trong xe, mặt đầy máu.

Hắn không dám động đậy dù chỉ một chút, sợ viên đạn bắn tỉa uy lực kinh người kia bắn nhầm vào mình.

Tuy nhiên thực tế là La Vạn Nhai đã lo xa.

Hắn kinh ngạc phát hiện nhịp điệu bắn của tay súng cực kỳ chuẩn xác, đối phương đợi xe tiếp tục trượt về phía trước, góc bắn vào mục tiêu trong xe cũng liên tục thay đổi.

Từng viên đạn bắn tới, xuyên qua cơ thể đám cai ngục ở những góc độ quỷ dị, nhưng chỉ sượt qua người đám Người du hành thời gian.

La Vạn Nhai cảm giác mình như đang ngồi giữa những đường đạn đan xen, những đường đạn ấy như những sợi dây chằng chịt, tuy dày đặc nhưng không hề chạm vào người hắn.

Chỉ trong vòng mười giây ngắn ngủi, tay súng bắn tỉa không cho đám cai ngục bất kỳ cơ hội phản kích nào, tiêu diệt toàn bộ bảy tên cai ngục ngay trong xe.

Đám Người du hành thời gian trong xe sợ hãi thở dốc, cửa kính đều bị máu nhuộm một lớp màu đỏ thẫm.

Không sao cả, tất cả Người du hành thời gian đều không sao!

Mọi người kinh hãi tột độ, đây là thương pháp gì vậy? Đối phương làm thế nào để phân biệt ai là Người du hành thời gian, ai là cai ngục ở khoảng cách xa như thế?

Khoảnh khắc tiếp theo, một thiếu niên đeo tai nghe Bluetooth đi về phía chiếc xe: "Ông chủ, mục tiêu đã được giải quyết toàn bộ, ông chủ 'ngầu' quá, ông chủ thiên thu vạn tải, nhất thống giang hồ."

Trong tai nghe, Khánh Trần bình thản nói: "Khỏi nịnh nọt đi, Lưu Đức Trụ, cậu mau chóng đưa đám Người du hành thời gian này đi, Tiểu Ngưu, Thiên Chân, hai người chuẩn bị lái xe đến tiếp ứng. Tối nay thành phố số 18 là chốn nguy hiểm, trốn kỹ vào đừng lộ diện."

Trong tai nghe, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đồng thanh đáp: "Rõ."

Lần này là sự phối hợp tác chiến của tổ chức Bạch Trú.

Dù trình độ bắn tỉa của Khánh Trần có cao đến đâu, cũng không thể lập tức phân biệt rõ mục tiêu trong xe trong thời gian ngắn.

Ở khoảng cách 1400 mét, mục tiêu cậu nhìn thấy cực kỳ mờ nhạt, bắn trúng là dựa vào cảm giác súng tuyệt đối và khả năng tính toán trong phạm vi 2600 mét, nhưng không thể phân biệt được đâu là kẻ địch, đâu là con tin.

Vì vậy, trong tình huống này, nếu Khánh Trần muốn không bắn nhầm Người du hành thời gian, cậu cần có người thực hiện dẫn đường tầm gần.

Trong hai chiếc xe, bảy Người du hành thời gian hồn xiêu phách lạc, ngồi bất động tại chỗ, sợ đến chân tay lạnh toát.

Cửa xe bị kéo ra cái "rầm", thiếu niên đeo khẩu trang Lưu Đức Trụ cười nói: "Mọi người xuống xe đi, tôi đến cứu mọi người rời khỏi đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!