Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2898

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Web Novel - 69. Liệu có sự cứu rỗi cho cô gái sát nhân (1)

69. Liệu có sự cứu rỗi cho cô gái sát nhân (1)

69. Liệu có sự cứu rỗi cho cô gái sát nhân? (1)

Caron rốt cuộc cũng nhận ra sự ngu xuẩn của bản thân.

Lão từng muốn cho Hắc Nha thấy trên đời này có những đối thủ tuyệt đối không được phép đụng vào?

Kẻ cần phải nhận ra điều đó chính là lão.

Dù cho đây là cách duy nhất để duy trì quyền lực và danh tiếng đã tích cóp bấy lâu.

Lão cũng tuyệt đối không nên đụng vào hắn.

Ngay từ khoảnh khắc xác nhận được khoảng cách chênh lệch giữa đôi bên, lão nên từ bỏ tất cả và nỗ lực để giữ lấy mạng sống.

Thế nhưng...

"Aaa..."

Hối hận luôn là thứ chỉ tìm đến khi sai lầm đã không thể cứu vãn.

'Thứ đó' đang ngấu nghiến nuốt chửng thần lực bao quanh Caron.

Nguồn sức mạnh khổng lồ lão chuẩn bị cho trận quyết chiến với Hắc Nha đang bị hấp thụ trong nháy mắt.

Nếu 'thứ đó' nuốt hết thần lực, mục tiêu tiếp theo là gì đã quá rõ ràng.

Vì vậy, Caron vùng vẫy điên cuồng.

Lối ra vẫn còn xa tít tắp.

Cơn đau khủng khiếp truyền đến từ khắp cơ thể. Nỗi đau khiến khuôn mặt Caron biến dạng, méo mó thảm hại.

Nhưng lão không dừng lại mà vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Giờ đây, những thứ khác đều không còn quan trọng nữa.

Danh dự, tài sản, địa vị.

Tất cả đều mất đi giá trị trước yếu tố quan trọng nhất là sinh tồn.

Quyền lực sao cũng được.

Lão chỉ khao khát được sống sót.

Thế nhưng... như thể không cho phép ngay cả điều đó, 'thứ đó' đã tóm chặt lấy Caron.

Đầu óc lão quay cuồng.

Chỉ cần ở cạnh nó thôi, tinh thần lão cũng đang dần bị xâm thực.

Dù vậy, Caron vẫn nghiến chặt răng.

Và rồi... lão nhìn vào cánh tay trái của mình.

Bởi lão đã nhận ra.

Tại sao tên đó lại đang kéo mình lại.

Là sức mạnh.

Tên đó đang tham lam nuốt chửng thần lực.

Vậy nên để sống... lão phải vứt bỏ tất cả.

Thánh ấn được cấy ghép từ những đứa trẻ tài năng.

Minh chứng cho sự sủng ái của thần linh, hoa văn cho phép thi triển phép màu.

Dù đó là thứ lão phải hy sinh hàng trăm mạng người mới có được do những vấn đề phát sinh trong quá trình cấy ghép.

Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm về chuyện đó.

Thánh ấn trong tinh thần thể đang dần biến mất. Caron cưỡng ép tách rời Thánh ấn ra khỏi bản thân.

Lão khẩn thiết cầu mong thứ đó sẽ hài lòng với thứ này mà buông tha cho lão.

Thế nhưng...

"Vẫn còn... chưa đủ sao..."

Lão đã dâng ra cả nguồn sức mạnh lớn nhất mình có.

Dù có trở về thực tại, sức mạnh của Thánh ấn đã mất đi cũng sẽ không quay lại.

Đã trả giá đắt như vậy, nhưng 'thứ đó' vẫn chưa chịu buông tha cho Caron.

Một sự thôi thúc ập đến.

Thôi thúc muốn vứt bỏ tất cả ngay lập tức, để cất tiếng hát thánh ca ca tụng 'thứ đó'.

Hiện tại Caron đang dùng chút thần lực còn sót lại để bảo vệ tinh thần, nhưng nó cũng sắp chạm đến giới hạn.

Nhưng không thể như thế được. Lão không thể chết ở đây như thế này.

Phải sống.

Bằng bất cứ giá nào.

Để làm được điều đó... cuối cùng lão chỉ còn cách vứt bỏ.

Chỉ có cách tự tay vứt bỏ toàn bộ sức mạnh mà thứ kia thèm khát rồi bỏ chạy, lão mới có con đường sống.

Caron lại nghiến răng một lần nữa, buông bỏ toàn bộ thần lực đang sở hữu.

Sức mạnh tích lũy bấy lâu nay.

Toàn bộ sức mạnh lão đã tích cóp để leo lên vị trí Hồng y giáo chủ này, lão đều hiến tế cho con quái vật đó.

Lực hút bắt đầu yếu dần.

Nhưng dù vậy...

'Tại sao... rốt cuộc là tại sao...'

'Thứ đó' vẫn không chịu buông tha cho Caron.

Vẫn thiếu.

Rõ ràng chỉ cần vươn tay thêm một chút nữa là có thể chạm tới lối ra.

Ngay trước mắt là lối thoát khỏi địa ngục này.

Vậy mà vẫn thiếu đúng một bước chân cuối cùng.

Khuôn mặt Caron nhuốm màu tuyệt vọng.

...Bởi lão đã nhận ra.

Tại sao lại thiếu mất một bước chân này.

Thần lực đã buông bỏ hết rồi.

Giờ đây Caron chẳng khác gì một con người bình thường.

Thế nhưng, nếu vẫn còn thứ gì đó sót lại, thì đó là gì?

Là sinh mạng.

Đến cả chút sinh mạng cuối cùng còn sót lại, con quái vật đó cũng muốn nuốt chửng không chừa một mẩu.

"Aaa..., ngài ■■. Con xin chấm dứt cuộc đời của một kẻ vô đạo và nguyện dâng hiến tất cả cho ngài."

Cái miệng lão tự cử động và thốt ra những lời như thế.

Chẳng hiểu sao, một cảm xúc hạnh phúc trào dâng.

Hạnh phúc khi được phục tùng thứ đó.

Khóe miệng lão tự bao giờ đã nở một nụ cười.

Một nụ cười điên dại đến mức rách cả miệng.

Dù thực thể đó chẳng hề chú ý đến lão, nhưng chỉ cần ở bên cạnh thôi, Caron cũng đang dần phát điên.

Đây là lần cuối cùng lão còn có thể suy nghĩ lý trí.

Chẳng bao lâu nữa, tinh thần của Caron sẽ hoàn toàn sụp đổ, và lão sẽ tự chọn con đường hòa làm một với thứ đó.

Cuối cùng... lão chỉ có thể đưa ra một quyết định duy nhất.

Lão đã buông bỏ.

40 năm tuổi thọ của mình.

Nhờ đó, tay của Caron cuối cùng cũng chạm được vào cánh cửa.

...Tầm nhìn nhanh chóng thay đổi.

Caron rốt cuộc đã thoát ra khỏi không gian địa ngục đó.

Thế nhưng...

Ở đó không hề có khuôn mặt tràn đầy hân hoan vì sống sót.

Chỉ có một lão già già nua, tiều tụy đến mức không còn nhận ra dáng vẻ trước kia, đang cô độc rơi những giọt nước mắt.

Tôi đang ngồi trên giường, chống cằm và suy nghĩ nghiêm túc về một vấn đề.

'Nếu xuyên không thì gu người yêu rốt cuộc sẽ đi theo bên nào nhỉ?'

...Tôi biết đây là một nỗi lo ngớ ngẩn.

Vì nó còn vô nghĩa hơn cả việc tranh luận xem kiếm hay thương mạnh hơn.

Thế nhưng tôi không thể ngừng suy nghĩ về nó. Nếu xét đến tình cảnh của tôi hiện tại, đó là điều hết sức hiển nhiên.

Tôi dám cá là,

Nếu ai đó mơ thấy mình nuốt chửng một ông chú trung niên ngoài 30 tuổi, chắc chắn họ cũng sẽ phải trăn trở như vậy thôi.

Thậm chí nếu kịch bản chi tiết của giấc mơ là ông chú đó vừa khóc lóc thảm thiết vừa hát thánh ca, rồi cuối cùng biến thành một lão già quái dị, thì lại càng đúng là như thế.

SM.

BL.

Ăn thịt người.

Ông già.

Đúng là một mớ hỗn tạp.

Vực thẳm của mọi vực thẳm.

Thực ra chuyện ăn thịt người thì chủ yếu là hút lấy chất lỏng? tiết ra từ lão già đó nên cũng hơi mơ hồ.

Nhưng chính điều đó lại càng kinh tởm hơn.

Thà rằng chỉ xuất hiện một người đàn ông bình thường, tôi còn có thể tặc lưỡi cho qua rằng gu của cái xác này hơi mặn.

Nhưng việc thấy chất lỏng tiết ra từ một lão già quá ngon lành nên cứ liếm láp mãi, thì rốt cuộc đó là cái gu quái đản gì chứ?

Đến từ một thời đại mà quan niệm mọi sở thích đều cần được tôn trọng đã ăn sâu vào tiềm thức, tôi cũng tự nhận mình là người có tư tưởng cởi mở.

Nhưng dù thế nào thì cũng phải có giới hạn chứ.

Nếu đây thực sự là gu của cơ thể mà tôi đã xuyên vào.

Và nếu tinh thần của tôi dần bị đồng hóa với cái xác này rồi nhiễm luôn cái gu biến thái quái dị đó thì...

'Điên mất thôi, thật đấy.'

Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình.

Đó là lý do tại sao tôi lại đang chìm sâu vào nỗi khổ tâm sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ cùng với một cảm giác khoái lạc kỳ quái.

Tôi đang nghĩ cách làm sao để kiểm chứng sự trong sạch của mình, và rồi lại thấy hụt hẫng khi nhận ra mình đang phải phiền não vì cái chuyện quái gở này.

Đúng lúc tôi đang thở dài thườn thượt trong vòng xoáy đó.

"......?"

Đột nhiên, một âm thanh quen thuộc vang lên.

Chẳng biết từ lúc nào, một cửa sổ tin nhắn đã hiện ra trước mắt tôi.

[Đã thỏa mãn điều kiện, tiến hành biến đổi giai đoạn 1.]

[Lượng thần lực hấp thụ quá lớn, quá trình biến đổi sẽ mất một khoảng thời gian.]

[Đã nhận được Thánh ấn của Thần Ánh Sáng (Cấp Tông đồ).]

[Phẩm cấp quá cao, tiến hành hạ cấp.]

[...Phẩm cấp không bị hạ xuống.]

[Đang tìm hiểu nguyên nhân.......]

[Thánh ấn thu được đã trải qua một loại cải tiến đặc biệt, tối ưu hóa cho việc cấy ghép.]

[Việc cấy ghép Thánh ấn sẽ được thực hiện cùng với sự biến đổi của cơ thể.]

[Cảnh báo người dùng.]

[Tôi không phải kẻ thù của ngài.]

[Hãy tuân theo vận mệnh đã định. Cứu rỗi tất cả mọi người là điều bất khả thi.]

Vẫn như mọi khi, nó hiện lên hàng chục tin nhắn trong chưa đầy 0,01 giây rồi biến mất cùng với những tiếng nhiễu loạn quái dị.

Nên thực tế chẳng có thông tin nào hữu ích cho tôi cả.

'Mà, ngay từ đầu tôi cũng chẳng trông mong gì.'

Giờ tôi cũng không thấy ngạc nhiên nữa.

Chuyện này đâu phải chỉ một hai lần.

Ngược lại, nếu cửa sổ trạng thái mà bình thường thì đó mới là chuyện lạ.

'Cuối cùng thì hôm nay coi như khỏi ngủ rồi.'

Vấn đề gu người yêu quái dị lúc nãy đã bị quét sạch khỏi đầu.

Thay vào đó, lại có vấn đề mới cần phải suy nghĩ.

Tại sao nó lại xuất hiện vào đúng thời điểm này, và liệu nó có liên quan gì đến giấc mơ kia không. Có quá nhiều thứ cần phải tìm hiểu.

Có vẻ hôm nay không phải là ngày tôi có thể ngủ ngon rồi. Cả thế giới đang ngăn cản giấc ngủ của tôi.

Cuối cùng tôi rời khỏi giường và bật đèn lên.

Phải bắt đầu điều tra từ đâu đây.

Dù nghĩ nát óc cũng chẳng thấy manh mối nào, nhưng tôi không thể cứ để mặc mọi chuyện diễn ra được.

Sau một hồi cân nhắc, tôi mở lại cửa sổ trạng thái.

Vì hiện tại đó là thứ duy nhất tôi có thể kiểm tra ngay lập tức.

'Vẫn y như cũ nhỉ.'

Tôi cứ ngỡ sau một thời gian nó sẽ được phục hồi phần nào. Nhưng cửa sổ trạng thái vẫn đang trong tình trạng hỏng hóc.

Liệu nó có được phục hồi vào một khoảnh khắc quan trọng nào đó không?

Tôi có linh cảm như vậy, nhưng hiện tại nó chỉ đang làm vướng mắt thôi.

Tôi định gạt cửa sổ trạng thái ra khỏi tầm mắt, nhưng rồi...

Tôi chợt phát hiện ra.

Một thứ gì đó rõ ràng là bất thường.

Giữa những ký tự vỡ vụn chằng chịt, có một dòng chữ trông khá nguyên vẹn.

Tôi thận trọng chạm vào nó.

Và ngay lập tức... một bảng đặc tính vừa quen thuộc vừa lạ lẫm hiện ra.

[Phẩm cấp của ■■]

[Tư cách để có thể đứng trên bất kỳ ai trên thế giới này.]

......Cái này, vốn dĩ phần mô tả của nó như thế này sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!