Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Web Novel - 152. Đoàn trưởng thật giả và Đấng cứu thế thực sự (4)

152. Đoàn trưởng thật giả và Đấng cứu thế thực sự (4)

152. Đoàn trưởng thật giả và Đấng cứu thế thực sự (4)

Thủ lĩnh thật, thủ lĩnh giả và Messiah chân chính (3)

Đế quốc có rất nhiều kẻ thù.

Không chỉ là những kẻ thù bên ngoài như các Vương quốc hay Cộng hòa.

Ngay cả bên trong cũng đã mục nát đến tận xương tủy.

Những kẻ phản nghịch tiềm tàng, luôn bất mãn với Hoàng thất, nhiều không kể xiết.

Tình thế thù trong giặc ngoài là vậy.

Lẽ thường, Hoàng cung - nơi được coi là trung tâm và trái tim của Đế quốc - phải luôn đối mặt với kẻ thù và chuẩn bị ứng phó thật kỹ lưỡng... nhưng thực tế thì không.

Đó cũng là chuyện dễ hiểu.

Đúng là Đế quốc có nhiều kẻ thù thật.

Nhưng việc những kẻ đó có thể xâm nhập được vào Hoàng cung hay không lại là chuyện hoàn toàn khác.

Dù là Vương quốc hay Cộng hòa.

Chẳng cần Hoàng thượng phải ra tay, chỉ cần một đội quân tinh nhuệ của Đế quốc cũng đủ sức san phẳng tất cả.

Với sự chênh lệch về trình độ kỹ thuật như vậy.

Thử hỏi quốc gia nào điên đến mức dám đụng vào Đế quốc chứ?

Với những kẻ thù bên trong cũng tương tự.

Đến cả một quốc gia dốc toàn lực tấn công còn chẳng làm gì được, thì vài cá nhân đơn lẻ tụ tập lại thì làm nên trò trống gì?

Đó chẳng khác nào một hành động tự sát đầy mới mẻ.

Ngay cả những tổ chức chuyên khủng bố như "Kẻ dẫn dắt ngày tận thế", nếu có động vào thì cũng chỉ dám nhắm tới tàu ma lực.

Chưa một lần nào chúng dám tấn công Hoàng cung.

Kẻ xâm nhập còn chưa từng xuất hiện, thì lấy đâu ra kinh nghiệm để ứng phó?

Cứ ba tháng một lần lại có một buổi huấn luyện.

Nhưng hầu hết mọi người đều nghe tai này lọt tai kia, làm việc hời hợt cho xong chuyện.

Đó là tất cả những gì họ biết về việc đối phó với kẻ xâm nhập.

"Có lẽ mình nên có chút cảnh giác chăng?"

Gã đàn ông đang đứng gác bên trong Hoàng cung chợt nảy ra suy nghĩ đó.

Nhưng rồi, gã nhanh chóng gạt nó ra khỏi đầu.

Dù sao đây cũng chỉ là những suy nghĩ vẩn vơ trong lúc trực gác quá buồn chán mà thôi.

Dẫu gã có lên tiếng về việc cần phải cảnh giác hay tăng cường huấn luyện, thì lương cũng chẳng tăng thêm đồng nào.

Ngược lại, gã còn có nguy cơ bị đồng nghiệp ghét bỏ.

Nếu lỡ lời mà cấp trên nghe theo, rồi tăng cường huấn luyện cường độ cao, thì gã có bị cả hội hội đồng cũng chẳng kêu ca được vào đâu.

Vả lại... nếu suy nghĩ kỹ, việc thiếu cảnh giác hay thiếu phương án ứng phó cũng chẳng phải vấn đề gì quá lớn.

Đây là đâu cơ chứ?

Là Đế quốc.

Là Hoàng cung của Đế quốc.

Nơi đây có tới ba Sword Master... không, nếu tính cả cậu thiếu niên thiên tài mới gia nhập thì là bốn người trấn giữ.

Lại còn có Hoàng thượng và Hoàng tử Renya, người nổi tiếng với trí lược tài ba.

Kẻ nào lại to gan lớn mật đến mức dám đặt chân vào đây?

Thậm chí nếu có kẻ điên nào dám xông vào thật thì cũng chẳng sao.

Hoàng cung của Đế quốc mà, làm sao có chuyện phòng thủ lỏng lẻo được.

Kẻ xâm nhập chắc chắn sẽ bị các loại ma pháp phòng hộ và trang bị kỹ thuật tối tân của Đế quốc thiêu thành tro bụi ngay khi vừa chạm chân vào cổng thành.

Thế nên, lo lắng chỉ là vô ích.

Dù sao thì biến cố cũng chẳng xảy ra đâu.

Hôm nay cũng sẽ là một ngày đơn điệu như bao ngày khác.

Cứ thong thả giết thời gian thế này là đủ rồi.

Binh sĩ đó đã tin tưởng không một chút nghi ngờ.

Cho đến khi tiếng hét đó vang lên.

"Đ-Địch tấn công! Báo cáo cấp trên mau!!"

Gương mặt người lính ngay lập tức biến sắc vì bàng hoàng.

Gã tự hỏi liệu tên kia có đang đùa giỡn gì không.

Thế nhưng, tiếng chuông cảnh báo liên hồi vang lên.

Hình ảnh những thuật thức do chính tay Hoàng thượng thiết lập đang sụp đổ trong nháy mắt đã chứng minh tất cả.

Đây là hiện thực.

Một kẻ xâm nhập có thể phá hủy thuật thức của Hoàng thượng dễ dàng đến thế.

Hắn chắc chắn không hề lao vào đây một cách thiếu suy nghĩ.

Kẻ đó hẳn đã nhìn thấy cơ hội chiến thắng.

Cơ hội để lật đổ cả Hoàng cung.

Điều đó có nghĩa là đối phương sở hữu lực lượng đủ sức đối đầu với bốn Sword Master và cả Hoàng thượng.

...Không, đó chỉ là phỏng đoán thôi.

Chuyện đó làm sao có thể xảy ra được.

Ngay cả khi Vương quốc và Cộng hòa liên minh lại, việc tập hợp một lực lượng như thế cũng là điều gần như không tưởng!

Dù biết rõ sự thật là vậy, mồ hôi lạnh vẫn không ngừng chảy dài trên mặt gã.

Lý do vô cùng đơn giản.

Bởi cái tên của thế lực duy nhất có khả năng làm được điều này đang hiện rõ trong tâm trí gã.

- Ầm!

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang dội.

Gã cố gắng bảo vệ bản thân và dùng thanh kiếm đang đeo để trụ vững.

Nhưng vô ích.

Gã bị dư chấn hất văng ra, ngã nhào xuống đất.

Và hiện ra trước mắt gã là một đám người khoác áo choàng đen.

Hàng trăm kẻ đang đứng đó, nhìn xuống gã đang nằm sóng soài.

...Là Hắc Nha.

Hắc Nha cuối cùng đã tuyên chiến.

Tại phòng làm việc của Nhị hoàng tử.

Heinrich... không, Giáo hoàng Johann của Thánh Hoàng Sảnh, đang nhíu mày vì áp lực bủa vây.

'Lẽ ra mình phải nhận ra có điều gì đó bất thường khi hắn đột ngột rời đi chứ.'

Dù đang che giấu thân phận, nhưng phúc hộ của một Thánh tử vẫn còn đó.

Renya không phải đột nhiên cảm thấy lo lắng rồi đi điều tra Đại Thụ Lâm đâu.

Hẳn là bản năng của hắn đã dự đoán được sự việc này và chủ động lánh mặt.

Vì quá tập trung vào kế hoạch mà mình đã bỏ lỡ một sự thật đơn giản như vậy.

Đúng là một sai lầm ngớ ngẩn.

'Tại sao Hắc Nha lại xuất hiện vào đúng lúc này cơ chứ...'

Hắc Nha.

Đó chính là biến số nằm ngoài mọi dự tính, yếu tố bất ổn nhất trong kế hoạch.

Một tổ chức mà từ danh tính đến mục đích đều không thể nắm bắt.

Thậm chí, Hắc Nha đang dần trở thành một tôn giáo.

Nếu Thủ lĩnh của họ - hiện thân của đức tin đó - ra tay, toàn bộ kế hoạch có thể sụp đổ trong nháy mắt.

Hắn đã biết điều đó và cố gắng ngăn chặn hết mức có thể, nhưng...

Chẳng hiểu kiểu gì mà ngay cả với sức mạnh của người bạn đã hợp nhất với "Chi phối", danh tính của tên Thủ lĩnh vẫn là một ẩn số.

Cứ như thể hắn không thuộc về thế giới này vậy.

Hoặc giống như chẳng có ai tự coi mình là Thủ lĩnh của Hắc Nha cả.

Bằng bất cứ cách nào, họ cũng không thể tìm ra kẻ đứng đầu đó.

Việc tìm kiếm các thành viên cũng gặp khó khăn do sự cản trở của Hắc Lang - tàn dư của loài thú đã sa ngã.

Cuối cùng, dù biết đó là mối nguy hiểm, hắn vẫn buộc phải để mặc chúng.

Và giờ đây, tình huống tồi tệ nhất đã xảy ra.

Ngay vào thời điểm quan trọng khi kế hoạch sắp được thực thi, Hắc Nha lại tấn công nơi này.

'Tất nhiên, cũng có khả năng chúng chẳng quan tâm gì đến mình, mà chỉ muốn gây ra một cuộc cách mạng thôi.'

Nhưng không thể chắc chắn được.

Một tổ chức khủng bố đơn thuần làm sao có thể trở thành một tôn giáo chỉ sau vài năm?

Làm sao chúng có thể không ngừng bành trướng thế lực dù coi Đế quốc là kẻ thù?

Tốt nhất là đừng dùng lẽ thường để hiểu về Hắc Nha.

Chúng đã thấu hiểu toàn bộ kế hoạch, nắm thóp mọi sơ hở và tìm ra cách ngăn chặn trước khi tập kích vào đây.

Khả năng đó tuyệt đối không thể xem thường.

Sự bất an ập đến.

Nghĩ đến việc nỗ lực suốt 10 năm qua có thể tan thành mây khói, Johann không khỏi nghiến răng căm phẫn.

"...... Phù."

Johann hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại.

Hắn tự nhủ rằng có lẽ mình đang lo lắng thái quá.

'Đúng là Hắc Nha không phải một tổ chức tầm thường.'

Nhưng Đế quốc cũng vậy.

Người bạn kia dường như cũng có kế hoạch riêng, nên có vẻ Hoàng đế sẽ không can thiệp vào trận chiến này.

Dù vậy, Đế quốc vẫn vô cùng hùng mạnh.

Chẳng phải Đế quốc hiện tại đang sở hữu lực lượng đủ sức áp đảo lũ khủng bố không rõ lai lịch như Hắc Nha sao?

Quả nhiên.

Từ đằng xa, có người đang vội vã tìm hắn.

"H-Heinrich ngài!"

Người đó hớt hải gọi tên Heinrich.

Chắc hẳn là định tập hợp các Sword Master của Đế quốc để đối phó với cuộc tập kích.

Heinrich thật đã bị hắn giết từ lâu, nhưng ngoài ra vẫn còn Balzac, Karl, và cả đứa trẻ mới gia nhập tên là Sion nữa.

Ba người, mà mỗi người đều có sức mạnh đủ để diệt quốc.

Dù là Hắc Nha thì việc đối đầu với lực lượng này cũng sẽ rất khó khăn.

"Xin lỗi, nhưng ta có việc quan trọng hơn cần ưu tiên. Ta sẽ xử lý xong rồi quay lại ngay, hãy truyền đạt lại cho ba người họ như vậy."

Ngay cả khi Hắc Nha mạnh hơn tưởng tượng thì cũng chẳng sao.

Chỉ cần xử lý xong những việc quan trọng trước khi Hoàng cung sụp đổ là kế hoạch vẫn thành công.

Chỉ cần họ câu giờ được là phía hắn sẽ thắng.

Thế nên, hắn cần phải nhanh chóng cắt đuôi tên này để xuống hầm ngầm.

Johann định bước đi thật nhanh, nhưng...

"Chính vì thế đấy ạ! Tôi hoàn toàn không thể tìm thấy ba vị đó!"

Một câu chuyện kỳ quái vang lên.

Vô cùng kỳ quái.

"Ngài Balzac không hiểu sao đã bỏ trốn, còn ngài Karl và ngài Sion thì dù có tìm thế nào cũng không thấy, liên lạc cũng không được luôn ạ!"

Giọng nói đầy khẩn thiết.

Vẻ mặt và cách nói của người đó chứng minh rằng câu chuyện hoang đường kia không hề có một chút dối trá nào.

Bỏ trốn?

Trong tình cảnh này mà lại không liên lạc được sao?

Nếu là Sion, người mới được công nhận là Sword Master chưa lâu thì còn có thể.

Nhưng hai người kia đã thề nguyện trước Mana với Hoàng đế rằng sẽ ưu tiên sự an nguy của Đế quốc hơn cả mạng sống của mình cơ mà?

Chuyện như vậy mà cũng xảy ra được sao?

Hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi tình hình hiện tại.

Nhưng dù thế nào đi nữa, kết quả là họ đã biến mất.

Điều đó đồng nghĩa với việc không còn một Sword Master nào ở lại bảo vệ Hoàng cung.

Đầu óc hắn bắt đầu rối loạn...

'Không thể để kế hoạch bị phá hỏng vào lúc này được.'

Johann lại nghiến răng một lần nữa.

Nếu không có thợ thì dùng tạm thợ vườn vậy.

Bằng mọi giá, hắn phải ngăn chặn lũ đó lại.

"... Triệu tập toàn bộ binh lực mau."

Nơi gần đây nhất là...

Sư đoàn 30 sao?

Dù tác phong có vấn đề, nhưng thực lực của chúng thì không tồi.

Đó là một quân bài khá tốt.

Kẻ địch chắc chắn là một nhóm tinh nhuệ ít người.

Nếu dùng số lượng áp đảo để tấn công, cơ hội thắng là rất lớn.

Johann giắt thanh kiếm vào hông rồi đứng dậy.

...... Đã đến lúc bức màn chiến tranh được kéo lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!