Livestream Giả Gái: Nhất Tiếu Khuynh Thành, Bẻ Cong Toàn Mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 897

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

343 1411

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

560 2936

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

225 534

Web Novel - Chương 118: Trộm Nhà

Chương 118: Trộm Nhà

Một buổi sáng trôi qua, buổi đọc kịch bản kết thúc, Lạc Sinh cầm một hộp cơm ngồi ăn trên bàn.

Ngồi bên cạnh là Trần Tiểu Đồng với vẻ mặt hơi không tự nhiên một chút.

Tuy nhiên, vì có Lạc Sinh ở đó, trong lòng cô cũng không có áp lực gì.

Đáng nhắc tới là, vai diễn của cô hoàn toàn không phải vai quần chúng chạy cờ, ngược lại đất diễn còn khá nhiều.

Không ngoài dự đoán, đây chắc chắn là sự sắp xếp của Triệu Vũ.

Hai người đang ăn cơm, một bóng dáng yểu điệu xách một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh.

"Sư muội, sư tỷ gọi em đấy, sao không trả lời chị thế?"

Lạc Sinh quay đầu lại, chỉ thấy Thượng Quan Du chống cái cằm trơn bóng, cười tủm tỉm nhìn cậu.

Trong phim, vai diễn của Thượng Quan Du chính là sư tỷ của cậu.

"Em không nghe thấy, ngại quá chị Du."

Lạc Sinh cười cười, đáp lại.

Vừa nãy, Thượng Quan Du muốn gọi cậu vào phòng nghỉ trong nhà ăn cơm, nhưng Lạc Sinh không đi.

Bởi vì Trần Tiểu Đồng không có tư cách vào đó nghỉ ngơi.

Cô ấy hiện tại còn rất lạ lẫm với môi trường này, Lạc Sinh cảm thấy mình cần thiết phải cùng cô ấy làm quen môi trường trước.

Hai người bình thường trêu chọc cà khịa nhau thì thôi.

Nhưng đến lúc có việc chính, Lạc Sinh vẫn vô cùng nghĩa khí.

Với tính cách của Trần Tiểu Đồng, rất nhanh sẽ hòa nhập được với những người khác trong đoàn phim, đến lúc đó sẽ không cần đến cậu nữa.

"Ra là vậy, tối nay quay xong em định đi đâu ăn cơm?" Thượng Quan Du lại hỏi.

Lạc Sinh thuận miệng nói: "Ăn tạm cái gì ở bên ngoài thôi, chắc cũng phải chín, mười giờ rồi."

Thượng Quan Du nghe vậy gật đầu, nhưng câu nói tiếp theo của cô suýt chút nữa khiến Lạc Sinh phun hết cơm ra ngoài.

"Đồ bên ngoài mất vệ sinh lắm, hay là em đến nhà chị đi, chị nấu mì cho em ăn (chị cho em ăn 'phía dưới')?"

"Phụt!"

Lạc Sinh vội vàng che miệng, ho khan dữ dội.

Động tĩnh này đương nhiên thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh.

Nhưng họ chỉ nhìn qua bên này một cái, rồi rất nhanh thu hồi ánh mắt.

Bất kể là Lạc Sinh hay Thượng Quan Du, đều là người thuộc hai thế giới khác với họ, không ai dám tiến lên bắt chuyện.

Trần Tiểu Đồng không dám tin đánh giá hai người một lượt, trong mắt tràn đầy vẻ chấn động.

Vãi chưởng?

Hai người này, có vấn đề!

Chỉ có Thượng Quan Du vẻ mặt nghi hoặc, dường như không nhận ra bầu không khí quỷ dị xung quanh.

Nhưng tia giảo hoạt lướt qua trong mắt cô lại bán đứng cô.

"Sao thế Lạc Sinh, em không thích ăn mì à?"

Lạc Sinh rút một tờ giấy, lau mồm, ho khan hai tiếng đầy ngượng ngùng.

Đối mặt với câu trả lời của Thượng Quan Du, cậu vậy mà có chút không biết đối phó với cô thế nào.

Người phụ nữ này, tuyệt đối là cố ý!

"Muộn quá rồi, không làm phiền chị nữa, em ăn tạm vài miếng là được."

Lạc Sinh nói xong, tăng tốc độ lùa cơm trong tay, lùa hai miếng ăn xong rồi "chạy trối chết" rời khỏi hiện trường.

Thấy vậy, Thượng Quan Du cũng không để ý, trò chuyện câu được câu chăng với Trần Tiểu Đồng.

Chỉ có điều, phần lớn thời gian đều là Thượng Quan Du hỏi, Trần Tiểu Đồng trả lời.

Trần Tiểu Đồng nhìn có vẻ rất câu nệ, có hỏi có đáp.

Nhưng về những vấn đề liên quan đến Lạc Sinh, cô đều trả lời những chuyện không quan trọng.

Điều này khiến Thượng Quan Du vừa buồn cười vừa cạn lời.

Chị trông giống người xấu lắm hả?

Tại sao ai cũng đề phòng chị thế?

Mà bên kia, Triệu Vũ từ xa nhìn thấy cảnh này.

Thu hết biểu cảm của mấy người vào đáy mắt, trong lòng thầm kêu không ổn.

Toang rồi, sự sắp xếp này của Diệp tổng, hình như hơi dẫn sói vào nhà rồi!

Nhà sắp bị trộm mất rồi a!

Nhưng, trực giác của một người đàn ông mách bảo hắn, tuyệt đối đừng dính vào chuyện này, cứ coi như không biết là được...

Buổi chiều, trang điểm xong, quay phim xong.

Khi mọi thứ kết thúc, đã là mười một giờ đêm, muộn hơn một chút so với dự tính của Lạc Sinh.

Tuy nhiên, tố chất cơ thể cao tới 95 điểm khiến Lạc Sinh không cảm thấy quá mệt mỏi.

Cùng lắm là tinh thần mệt một chút, cơ thể vẫn sung sức như rồng như hổ.

Trần Tiểu Đồng hiện tại vẫn ở khách sạn, đợi hai hôm nữa bạn cô đi rồi, cô mới chuyển đến phòng trọ.

Vì Lạc Sinh đặc biệt dặn dò, Trần Tiểu Đồng mệt hơn cậu nhiều.

Kịch bản cậu tham gia đều do Triệu Vũ đạo diễn, hơn nữa còn được chọn lọc kỹ.

Nhưng Thời Đại Quang Ảnh đâu chỉ có mỗi đạo diễn Triệu Vũ.

Cho nên, Trần Tiểu Đồng sẽ không ngừng quay phim ở các đoàn phim khác nhau, rèn luyện bản thân.

Đây cũng là lịch trình làm việc quá đỗi bình thường của diễn viên quần chúng phim ngắn.

Kiểu diễn viên phim ngắn mười mấy ngày mới quay một bộ như Lạc Sinh, quả thực còn hiếm hơn gấu trúc.

Trên xe, hai người tùy ý tán gẫu.

"Cậu ở lại đây làm việc, bao giờ Tô Thanh Tuyết và Dương Sương Sương về?" Lạc Sinh hỏi.

"Sương Sương mai về rồi, Thanh Tuyết thì..."

Trần Tiểu Đồng liếc nhìn Lạc Sinh đang lái xe, quan sát biểu cảm của cậu.

"Thanh Tuyết không định về nữa, cậu ấy sẽ vào công ty bố cậu ấy đóng phim."

"Ồ."

Lạc Sinh cũng không cảm thấy bất ngờ.

Trước đó ở quán Karaoke, cậu từng nghe bạn học nói về thân thế của Tô Thanh Tuyết.

Bố cô ấy hình như là ông chủ công ty giải trí nào đó.

Ở lại Kinh Đô chẳng có gì lạ cả.

"Ting tong!"

Đúng lúc này, điện thoại Lạc Sinh để trước buồng lái vang lên, màn hình cũng sáng theo.

Trần Tiểu Đồng theo bản năng nhìn sang, liền thấy người gửi tin nhắn cho Lạc Sinh.

[Tô Thanh Tuyết]: Muộn thế này vẫn chưa quay xong à.

[Tô Thanh Tuyết]: Vất vả thật đấy.

[Tô Thanh Tuyết]: Được rồi, thế tớ đi ngủ đây.

[Tô Thanh Tuyết]: Ngủ ngon.

[Tô Thanh Tuyết]: Cậu về đến nhà... ừm, nếu tiện thì nhắn cho tớ một tin nhé.

[Tin nhắn chưa đọc: 7 tin]

Tiếng tút tút liên tục khiến bầu không khí trong xe vô cùng kỳ quặc.

Lạc Sinh ho khan hai tiếng, bất động thanh sắc nhét điện thoại vào túi.

Vừa nãy cậu xem bản đồ, quên cất đi...

Trần Tiểu Đồng cắn răng, vừa định nói chuyện, nhưng Lạc Sinh đã đi trước một bước ngắt lời cô.

"Tôi muốn nói rõ ràng với Tô Thanh Tuyết là tôi không muốn yêu đương, nhưng cô ấy cứ giả ngốc mãi, tôi cũng hết cách."

Nghe Lạc Sinh nói, Trần Tiểu Đồng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng có chút xấu hổ.

Ở nơi Lạc Sinh không nhìn thấy, Tô Thanh Tuyết đã có chút mất hồn mất vía rồi.

Ngày ngày lướt xem livestream, video của cậu, tất cả những chuyện này bọn họ đều nhìn thấy trong mắt.

Mà Tô Thanh Tuyết cũng không che giấu.

Là bạn của Tô Thanh Tuyết, Trần Tiểu Đồng sợ Lạc Sinh treo người ta, dẫn đến làm tổn thương cô ngốc kia.

Nhưng giờ xem ra, là cô hiểu lầm rồi...

"Cậu ấy rất thích cậu, nhưng cậu ấy sẽ không tỏ tình với cậu đâu, cậu ấy sẽ cứ bám lấy cậu mãi, cho đến khi cậu tìm bạn gái thì cậu ấy mới biến mất."

Trần Tiểu Đồng nói.

"Tại sao?" Lạc Sinh nghi hoặc.

"Cậu có muốn nghe câu chuyện của cậu ấy không?"

Ngoài dự đoán của Trần Tiểu Đồng, Lạc Sinh lắc đầu.

Đối với cô gái có hành vi hơi "kỳ quái" này, Lạc Sinh biết rất rõ, cô ấy nhất định có trải nghiệm đặc biệt.

Có thể là từng chịu tổn thương tình cảm, cũng có thể là do gia thế.

Nhưng, điều đó không quan trọng.

Hai người họ vốn dĩ đã không thể nào, tìm hiểu nhiều hơn ngược lại dễ làm nhiễu loạn phán đoán của chính mình.

Mọi người đều là người trưởng thành, Tô Thanh Tuyết muốn làm thế nào là tự do của cô ấy.

Bạn học một hồi, Lạc Sinh cũng sẽ cố gắng dành cho cô ấy sự tôn trọng đủ đầy.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!