Live Dungeon!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

24 273

Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

(Đang ra)

Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

へぶん99

Tuy nhiên, hình như phe tôi chỉ toàn một lũ điên, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giành chiến thắng.

69 1352

Tôi đã trở về với tư cách là một con quái vật thảm họa.

(Đang ra)

Tôi đã trở về với tư cách là một con quái vật thảm họa.

Oering

Tôi nói cho mà biết, tôi là con người đấy!

6 14

Số 36 Phố Poster Có Quái Vật Sinh Sống

(Đang ra)

Số 36 Phố Poster Có Quái Vật Sinh Sống

인간추출기

Cứ ngỡ đã may mắn nhận được một yêu cầu kỳ lạ với thù lao hậu hĩnh, thế nhưng... họ lại bảo rằng tôi không còn là con người nữa?

2 3

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

166 9244

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

32 70

Volume. 1 - Chap 1 - Chào mừng đến với Dungeon

Chap 1 - Chào mừng đến với Dungeon

Live Dungeon, một tựa game MMORPG miễn phí nơi người chơi chinh phục Dungeon để hướng tới tầng thấp nhất. Kyoutani Tsutomu, hiện đang sống một mình trong căn hộ thuê, hôm nay cũng đang nỗ lực cày cuốc phát triển nhân vật đúng như cái tên của mình, trong khi vận hành cùng lúc năm chiếc máy tính xách tay.

Ngậm ống hút của túi thạch dinh dưỡng, Tsutomu quan sát các nhân vật hiển thị trên màn hình của năm chiếc laptop. Đầu tiên là nhân vật chức nghiệp Healer mà cậu nuôi dưỡng sớm nhất. Tiếp đến là Tank, Attacker, tất cả đều đã đạt cấp độ tối đa. Nhân vật Magic Tank được cậu cày cuối cùng cũng sắp sửa chạm trần cấp độ.

Trò chơi này có mục tiêu là chinh phục Dungeon để xuống đến tầng dưới cùng, nhưng vì là MMORPG nên việc lập tổ đội với người khác là điều cơ bản. Bản thân Tsutomu khoảng hai năm trước cũng từng lập party với bang hội, bạn bè hoặc những người lạ mặt để cùng nhau lặn ngục.

Thế nhưng dòng chảy của thời đại thật tàn khốc, Live Dungeon, tựa game MMORPG ra mắt từ bảy năm trước, sẽ chính thức ngừng hoạt động sau một tháng nữa.

Live Dungeon là trò chơi đầu tiên mà Tsutomu chơi khi có máy tính riêng hồi cấp ba. Cậu đã gắn bó với game này khoảng sáu năm trời. Để đánh dấu một cái kết xứng đáng cho nó, Tsutomu đã nảy ra một ý tưởng.

Đó là một mình chinh phục tầng thấp nhất của Dungeon. Tuy nhiên, Live Dungeon là game MMORPG, cơ chế game không cho phép người chơi đơn lẻ phá đảo Dungeon. Vì vậy, Tsutomu đã mua một chiếc laptop cũ, và mượn thêm ba chiếc còn lại từ bạn bè và đàn anh ở đại học. Quả nhiên là game từ bảy năm trước, yêu cầu cấu hình máy tính khá thấp nên dù là laptop cũ rích cũng không thành vấn đề.

(Xong rồi……)

Xác nhận nhân vật cuối cùng đã đạt cấp độ tối đa, Tsutomu ném túi thạch rỗng tuếch vào thùng rác một cách thô bạo. Rồi cậu nắm chặt tay rồi xòe ra, bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc như để lấy khí thế. Tại đây, cậu bắt đầu thực hiện điều thú vị nhất của Live Dungeon: livestream game.

Đúng như tên gọi, Live Dungeon có tính năng cho phép phát trực tiếp quá trình chinh phục Dungeon ngay trong game. Cốt truyện đặt ra là các vị Thần cai quản Dungeon đã thiết lập tính năng này để giải trí bằng cách xem con người chiến đấu. Ngoài ra, tính năng này qua nhiều lần cập nhật đã có thể phát trực tiếp lên internet, khiến cộng đồng mạng từng xôn xao với chủ đề “Thần linh tiến quân vào mạng internet” trên các diễn đàn.

Nhưng Tsutomu quyết định chỉ phát trực tiếp trong nội bộ game. Máy chủ này hiện tại chẳng còn ai ngoài mấy con BOT treo máy 24/7, nhưng thế cũng chẳng sao. Cậu thừa biết nếu phát lên mạng thì kiểu gì cũng bị ném đá là “đồ tự kỷ”, “khổ thân thanh niên FA”.

“Được rồi, chiến thôi.”

Tsutomu xốc lại tinh thần, khuôn mặt trở nên nghiêm túc, vẻ mặt mà bạn bè thường bảo cậu hãy thả lỏng ra chút đi, rồi kết nối các nhân vật vào cùng một máy chủ. Cậu gõ câu chào mẫu “Xin được chỉ giáo” vào khung chat tổ đội rồi gửi yêu cầu gia nhập.

Vai trò trong tổ đội ở game này chủ yếu chia thành ba loại: Tank, Attacker và Healer. Tsutomu thiết lập đội hình gồm một Tank vật lý, một Magic Tank, một Attacker vật lý, một Attacker phép thuật, và cuối cùng là một Healer để khiêu chiến Dungeon.

Môi trường trong Dungeon chủ yếu thay đổi sau mỗi mười tầng, và tầng thứ một trăm là tầng thấp nhất. Tại đó, con Boss cuối cùng là Cổ Long Lở Loét sẽ xuất hiện.

Thực ra còn có một Dungeon Ẩn với độ khó dành cho dân cày cuốc hạng nặng, nhưng chỗ đó thì một người điều khiển năm máy như cậu không thể nào qua nổi. Vì thế, mục tiêu của Tsutomu là chinh phục Dungeon thường.

Nói là vậy, nhưng dù kế hoạch chinh phục đã được vạch ra trong lúc tạo nhân vật, đây mới là lần thực chiến đầu tiên. “Mà, dùng hết cả kỳ nghỉ hè chắc là sẽ ổn thôi”, Tsutomu lẩm bẩm một mình rồi nhấn phím Enter.

Đồng cỏ từ tầng 1 đến tầng 10. Rừng rậm từ tầng 11. Đầm lầy từ tầng 21. Hoang mạc từ tầng 31. Dù hiệu ứng trúng độc khá phiền phức, nhưng đến đoạn này vẫn có thể dùng cấp độ cao để càn lướt qua được. Vấn đề nằm ở bãi biển từ tầng 41. Để đánh bại con Boss Shell Crab ở đây, cần phải có biện pháp ngăn nó lặn xuống đất.

Lý thuyết thông thường là dồn sát thương tiêu diệt trước khi nó kịp lặn, nhưng Tsutomu một mình khó mà dồn đủ sát thương, nên cậu cần phải di chuyển đón đầu tại các điểm dịch chuyển của nó. Có ba điểm dịch chuyển thay đổi tùy theo tỷ lệ máu còn lại, chỉ cần biết điều đó thì boss sẽ không thể hồi phục hoàn toàn, nhờ vậy Tsutomu đã chặn được nó ở điểm thứ hai và tiêu diệt nhanh chóng.

Hẻm núi từ tầng 51 hễ rơi xuống là chết tức tưởi. Vì thế, nơi này đầy rẫy cạm bẫy và quái vật tìm mọi cách đẩy người chơi xuống vực, nhưng nếu buff sẵn ma pháp hệ Phong cho cả đội thì có thể vô hiệu hóa chúng. Tsutomu cẩn thận di chuyển từng nhân vật một để tránh bị lũ rồng bay nhắm làm mục tiêu.

Boss của hẻm núi là Hỏa Long. Nếu không có vũ khí tầm xa thì nó sẽ bay mãi trên trời phun lửa xuống khiến người chơi nếm mùi địa ngục, nhưng nếu có đòn tấn công tầm xa để làm yếu cánh, nó sẽ rớt xuống đất và bị đánh hội đồng đến chết.

Tầng 61 trở đi là núi lửa. Nơi này cũng có nhiều vật thể gây chết tức thì và bắt buộc phải có biện pháp chống nóng. Cần trang bị đồ kháng nhiệt. Con Boss phụ bơi trong dung nham và tên Boss Khổng lồ chuyên dùng dung nham để tung đòn kết liễu các Tanker, nhưng chỉ cần có kháng nhiệt thì vẫn chịu được, không thành vấn đề.

Từ tầng 71 là cánh đồng tuyết. Chỗ này nếu trang bị chống lạnh và kháng đóng băng thì cũng không quá đáng sợ, nhưng bãi quái Sói Tuyết sinh sản vô hạn mới là cửa ải khó nhằn. Chủ yếu là về mặt thao tác. Việc đối phó với nhiều kẻ địch cùng lúc bằng năm máy tính một người điều khiển là cực kỳ vất vả. Đây cũng là nơi Tsutomu lo ngại nhất.

Khi các ngón tay co rút của cậu xoay xở vượt qua được chỗ đó, Tsutomu khẽ run lên vì đã nhìn thấy viễn cảnh phá đảo trong một lần chạy duy nhất. Cái kết của trò chơi này đang hiện ra trước mắt.

Tầng 81 trở đi là Ánh sáng và Bóng tối. Quái vật chủ yếu là ác quỷ tự xưng là Thiên thần, sứ giả của vị Thần tạo ra Dungeon, và những Thiên thần bị ác quỷ đánh bại, sa ngã thành Undead không còn khả năng nói chuyện. Ở đây bắt buộc phải có đòn tấn công thuộc tính Thánh và Hắc Ám. Các biện pháp chống trạng thái bất lợi như Hỗn loạn và Câm lặng cũng là bắt buộc.

Và con Boss là tàn dư của một Đại Thiên Thần. Nó tung ra các đòn tấn công diện rộng kết hợp cả tính Thánh và Bóng tối, kèm theo hiệu ứng Câm lặng khiến không thể dùng phép thuật. Nó nổi tiếng là kẻ sát hại Healer, nên mấu chốt nằm ở việc Healer có thể né tránh hoặc đỡ đòn tấn công của Boss hay không.

Tiếp đến là Cổ Thành từ tầng 91. Cánh cửa sẽ mở ra khi dâng lên vật phẩm rơi ra từ Boss. Tuy nhiên, nếu lỡ dùng vật phẩm đó để chế tạo vũ khí, áo giáp hay đạo cụ thì phải đi săn lại từ đầu, một cơ chế cực kỳ phiền phức. Bên trong Cổ Thành, tất cả các loại quái vật từng xuất hiện trước đây đều sẽ tràn ra tấn công.

Và tầng thứ một trăm được thiết kế như một đấu trường, chỉ cần đánh bại Cổ Long Lở Loét ở trong đó là hoàn thành việc chinh phục Dungeon.

Những cú hơi thở làm giảm độ bền vũ khí và áo giáp cùng hàng loạt đòn tấn công diện rộng. Mỗi lần tấn công vào nó độ bền vũ khí cũng giảm theo. Kháng phép của nó rất cao, đúng là ác mộng với các Attacker, nhưng bù lại thuộc tính Thánh rất dễ gây sát thương nên Healer cũng có thể tham gia tấn công, nhờ đó không lo bị thiếu hụt hỏa lực.

Với thao tác đã thành thục và di chuyển theo phản xạ vô thức, Tsutomu đánh bại Cổ Long Lở Loét. Dòng chữ thông báo “Mở khóa Dungeon Ẩn!” hiện lên muộn màng trên bốn màn hình nhân vật, Tsutomu thẫn thờ với khuôn mặt mệt phờ râu.

(Nhiều chuyện xảy ra thật đấy)

Lần đầu tiên lặn ngục một mình bị quái đánh cho tơi tả. Khi chết trong ngục và bị đưa về điểm hồi sinh, bị người khác dùng hành động khiêu khích trêu ngươi khiến mặt đỏ bừng vì tức. 

Lần đầu tiên làm Healer trong một party qua đường, lỡ tay aggro quá nhiều quái nên bị gán mác là quả tạ. 

Lần đầu vào Guild thì nhóm dùng voice chat và nhóm không dùng chat thoại chia rẽ nội bộ rồi giải tán. Guild tiếp theo gia nhập thì tan rã vì mấy kẻ vào game chỉ để tán tỉnh nhau. Cuối cùng, cái Guild do chính mình lập ra dù cũng nhiều gian nan nhưng đã duy trì được cho đến khi mọi người lần lượt nghỉ game. 

Lần đầu tham gia chiến trận phòng thủ thì bị PK, mất sạch đồ đạc chỉ giữ lại được vật phẩm hiếm. 

Lần đầu tiên phá đảo Dungeon thì bị coi là ăn bám, bị Attacker và Tanker chửi rủa trên voice chat.

(Ủa? Chẳng có gì vui vẻ mấy nhỉ!)

Không không, cũng có chuyện vui chứ. Sau khi nhớ được vai trò thì chơi Healer rất vui, chơi Tank hay Attacker cũng tàm tạm. Tsutomu gật gù tự ép mình chấp nhận điều đó rồi quay trở lại quảng trường. Bỗng nhiên, cậu thấy có một nhân vật đang thực hiện hành động vỗ tay ở giữa quảng trường.

(Không hiện tên……. Là NPC à? Nhưng phá đảo xong đâu có xuất hiện nhân vật thế này đâu nhỉ.)

Vừa nghĩ vậy, cậu vừa điều khiển năm nhân vật của mình thực hiện cử chỉ xã giao đáp lại thì nhận được tin nhắn chat cá nhân.

“Chúc mừng bạn đã đơn độc chinh phục Dungeon! Tôi xin gửi tặng bạn món quà này!”

Cùng với dòng tin nhắn đó, NPC kia thực hiện hành động trao đồ. Tsutomu khựng tay lại trước từ đơn độc. Lý do người đó biết cậu đơn độc, cậu có thể đoán ra ngay.

(Bị nhìn thấy rồi sao……)

Nếu là người đã chơi Live Dungeon ở một mức độ nhất định, nhìn những động tác khựng lại đôi chút khi điều khiển, họ có thể suy đoán rằng có lẽ người này đang chơi solo. Tuy nhiên, người này không hiện tên trên đầu, và khi kiểm tra danh sách người chơi trong máy chủ cũng chỉ thấy toàn BOT.

(Chẳng lẽ là người của đội ngũ vận hành……? Chà chà. Tinh tế gớm nhỉ)

Dù có chút rưng rưng nước mắt, Tsutomu vẫn nhận vật phẩm từ người trong đội ngũ vận hành, định bụng sẽ lên cái diễn đàn cũ kỹ ngày xưa viết bài khoe khoang một chút.

“Đã nhận được Lời mời từ Thần.”

Khoảnh khắc nhận lấy vật phẩm đó, chiếc laptop bỗng phát sáng dữ dội.

(Hả! Treo máy sao!?)

Cùng với suy nghĩ đó, ý thức của Tsutomu vụt tắt cái phụt, giống như nguồn điện của chiếc laptop bị ngắt ngang vậy.

――▽▽――

Tại một tòa lâu đài cổ bị con người lãng quên. Trong đấu trường của Lâu đài Lãng quên, Tsutomu tỉnh dậy.

“Ưm. Đây là đâu?”

Cậu ngơ ngác nhìn quanh, xung quanh tối tăm một cách kỳ lạ. Cái đầu còn mơ màng của cậu nhận thấy khung cảnh này rất giống tầng 100 của 『Live Dungeon!』.

(Mơ à.)

Kết luận như vậy, Tsutomu đứng dậy, vỗ vỗ vào mông như để phủi bụi. Giật mình trước tiếng lanh canh phát ra từ trang phục của mình, cậu nhìn xuống: quần da đỏ. Thân trên mặc áo giáp lưới bên trong áo choàng đen. Đi đôi ủng nâu và trên tay cầm cả cây gậy có gắn hắc tinh thạch.

(Wa, độ tái hiện cao thật đấy. Có khi bắn được cả phép thuật cũng nên!)

Cậu giơ cây gậy lên, tạo đủ kiểu dáng pose hình và phấn khích tột độ, thì bỗng một âm thanh ầm ầm như rung chuyển tận đáy lòng ập đến. Cú sốc quá lớn khiến Tsutomu ngã ngửa ra sau, mắt nhìn thẳng lên bầu trời u ám.

Ban đầu, chỉ thấy một đốm đen nhỏ xíu trên không trung. Nó to dần lên và dường như đang rơi xuống chỗ Tsutomu với tốc độ chóng mặt.

Bịt chặt tai trước tiếng gầm rú như sấm sét vừa được phóng ra, Tsutomu lảo đảo đứng dậy, cố chạy để thoát khỏi chỗ đó. Cậu cưỡng ép đôi chân vấp váp của mình di chuyển, chỉ biết cắm đầu chạy. Và rồi, một thứ khổng lồ gì đó đáp xuống giữa đấu trường, thổi tung áp lực gió ra xung quanh.

Đôi mắt thối rữa rơi ra khỏi hốc. Cơ thể rồng cổ đại mục nát với vài lỗ thủng trên người. Trước sinh vật to lớn vượt ngoài quy chuẩn thông thường, chân Tsutomu run lẩy bẩy rồi bệt xuống tại chỗ.

(Cổ Long Lở Loét…… đây mà)

Hai hàm răng va vào nhau cầm cập, nhưng cậu vẫn nghĩ đây là mơ. Tsutomu bốc một nắm đất dưới mặt đất lên, miệng liên tục lẩm bẩm rằng đây chỉ là mơ. Cảm nhận kết cấu đất tơi xốp vỡ vụn trong tay, ý nghĩ rằng “có lẽ không phải là mơ” chợt thoáng qua.

Khi Tsutomu còn đang bị suy nghĩ đó chi phối. Cổ Long Lở Loét hướng đôi mắt rỗng tuếch không tròng về phía cậu. Rồi nó co rúm người lại như đang nôn khan, và phun toẹt hơi thở xuống mặt đất như thể đang mửa ra. Thứ hơi thở tựa như bãi nôn, ăn mòn tất cả mọi thứ nó chạm vào. Tsutomu, không thể nhúc nhích khỏi chỗ đó, hứng trọn luồng hơi thở đang ập tới như sóng thần.

Đôi tay đưa ra phía trước của Tsutomu ngay khi chạm vào luồng hơi thở đó liền tan chảy nhão nhoét như mạch nha. Chỉ trong nháy mắt, phần từ cổ tay trở đi rụng rời thối rữa.

(Gyaaaaaaaaaaa!!)

Ngay lập tức, luồng hơi thở bao phủ toàn thân, cơn đau ập đến như thể bị cả đàn côn trùng bu vào cắn xé khắp người. Cơ thể cậu lún xuống như đang chìm dần vào đầm lầy. Khuôn mặt cũng hứng chịu hơi thở đó, bắt đầu thối rữa, thị giác, thính giác, khứu giác đều mất sạch. Chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng.

Rồi cảm giác đau đớn ấy chợt biến mất khỏi Tsutomu.

Cơ thể Tsutomu hóa thành những hạt sáng nhạt màu và tan biến khỏi đấu trường cổ kính.

Chỉ còn lại con Cổ Long Lở Loét đứng trơ trọi, cùng với bộ trang bị mà Tsutomu đã mặc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!