Linh Năng Thám Tử • Fujisaki Touka không cười nhạo trước thảm kịch của loài người

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4378

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4079

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2865

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2569

Quyển 3 - Chuyện Bên Lề

Những cánh bướm bay lượn.

Saku thầm nghĩ.

Khoảng thời gian cuối cùng dành cho họ dài hơn dự kiến.

Đối với hai anh em này, điều đó có thực sự là một điều tốt không.

Saku đã từng nghĩ.

Việc cố gắng vùng vẫy trong lúc hấp hối rốt cuộc có ý nghĩa gì? Vừa không có được tôn nghiêm, cũng không thấy được hy vọng. Khoảng thời gian này chẳng khác gì đang từ từ rơi xuống một cái hố sâu, chỉ có hư vô và tuyệt vọng.

Và rồi, thiếu nữ màu trắng gọi đây là màn hạ.

Khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bức màn hoàn toàn hạ xuống.

Bây giờ, Saku buộc phải hiểu một điều.

Có những chuyện chính là trong khoảng thời gian dường như vô nghĩa này mới có thể hiểu được. Bức màn từ từ hạ xuống, bóng tối vĩnh hằng sắp sửa đến. Lời thật lòng chưa từng bộc lộ, thường chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi này. Ngoài ra còn có những lời, chỉ đến khi vở kịch sắp kết thúc mới nói với diễn viên.

Vì vậy bây giờ, người em gái nói với anh trai:

「Muội hận huynh đến tận xương tủy.」

「Phải. Ta cũng vậy, muội muội.」

Haruhi nói, Fuyuya đáp lại.

Những cánh bướm dập dờn nhảy múa.

「Nhưng, muội…」

「Không được nói nữa.」

Fuyuya đưa bàn tay đẫm máu ra, những ngón tay run rẩy chạm vào môi Haruhi.

Anh nói, câu nói đó không thể nói ra.

Nếu không, cô sẽ hối hận.

Nhưng, Haruhi hoàn toàn không nghe lời anh trai, vẫn mở lời.

Cô như muốn nôn ra cả trái tim mình, tỏ tình:

「Muội thực ra, không hề muốn huynh chết.」

Bay, bay…

Hàng trăm, hàng ngàn…

những cánh bướm cất vũ điệu,

những cánh bướm lượn bay.

Chúng như đang thay chủ nhân bày tỏ nỗi ai oán.

Giữa biển màu sắc ngột ngạt này,

「…………Quá muộn rồi.」

Fuyuya lẩm bẩm.

Anh vừa không phản kháng, cũng không tức giận,

chỉ nói với một giọng điệu thực tế:

「Tất cả, đã quá muộn rồi.」

Thời gian không thể quay trở lại.

Máu đã chảy không thể thu hồi.

Thế là, hai anh em sẽ âm dương cách biệt.