069-Vẫn là... chiếc xe buýt thường ngày.
Vẫn là... chiếc xe buýt thường ngày.
Vẫn là... chiếc xe buýt như mọi khi.
"Số lượng xiên gà tôi mua vừa đủ cho tất cả mọi người, nên nếu có ai kêu thiếu thì cứ tự mà đi tìm thủ phạm đi."
"Oa, trông lạ mắt thật đấy. Sao người ta lại xiên thịt gà vào que thế này ạ?"
Cửa xe buýt mở ra, Vergilius vừa từ bên ngoài trở về.
Bên trong xe vô cùng náo nhiệt.
Dù đã thu hồi được Cành Vàng, nhưng họ cũng đã nếm mùi thất bại trước Kromer.
Có lẽ vì không muốn để tâm đến chuyện đó, mọi người mới cố tình hành động sôi nổi hơn thường ngày.
"Ở nơi tôi từng sống... hình như cũng có món này."
"Mùi ngọt quá. Mùi Mephi thích."
Dù Charon vẫn giữ khuôn mặt vô cảm như mọi khi, nhưng qua giọng nói có thể nhận ra cô bé đang rất vui, thậm chí cô còn hào hứng tăng tốc xe.
Và rồi, Charon lại bắt đầu lẩm bẩm một bài hát quen thuộc. Lần này, tôi đã có thể nhận ra chắc chắn đó là bài gì.
"Charon, còn lâu mới đến Giáng sinh mà?"
"Đừng có làm mất hứng của Charon, đồ sâu bọ. Nếu Charon cảm thấy giống Giáng sinh thì nó là Giáng sinh."
"Sâu... Không, tôi đã cất công gọi là Charon rồi mà!"
Gregor vừa nói vừa nhìn Charon đang ngân nga với ánh mắt trìu mến như một người cha.
Dù câu trả lời nhận lại chẳng mấy tươi sáng gì cho cam.
"Thì anh Greg cũng gọi em ấy là 'Hiệp sĩ' đi~ Sao cứ để bị bắt nạt mãi thế?"
"Haiz..."
Chiếc xe buýt náo nhiệt hơn hẳn mọi khi.
Sau cuộc đối thoại vừa rồi giữa Charon và Gregor, bầu không khí lại càng thêm sôi động.
Không chỉ là không khí, mà cả lòng người cũng vậy.
Quản lý lặng lẽ quan sát Sinclair, cậu thiếu niên đang hòa mình cùng các tội nhân khác với nụ cười có chút mông lung.
"<...Nếu chúng ta đang đi qua một đường hầm dài... thì chẳng phải chỉ cần chờ đợi bình minh thôi sao?>"
Tôi lập tức nhận ra đối tượng mà Quản lý đang nhắc đến là ai.
Ngài ấy đang nói với Vergilius, người đang chìm trong sự tĩnh lặng nội tâm khi nghe tiếng ngân nga của Charon.
"Ahahaha! Ngài nói gì thế Dante? Toàn nói mấy câu kỳ quặc. Nào! Dante cũng ăn xiên gà đi~ A nào~"
"Quản lý không có miệng."
"Quản lý là một nhân tài kiệt xuất, có thể thu phục chúng ta mà chẳng cần lấy một lời, nên ngài ấy không cần miệng đâu. Nhớ lấy."
"Này... nịnh bợ bất chấp thế cô không thấy mệt à, Outis?"
Tất nhiên, những lời đó không hề lọt vào tai Vergilius.
"Này! ...Cái này còn không? Ngon phết."
"Anh ăn phần của tôi đi."
"Ồ! Cảm ơn nhé."
Heathcliff định hét lớn khi cầm que xiên gà đã ăn hết sạch, nhưng vì e dè ánh mắt của Vergilius nên anh ta chỉ nói khẽ.
Tôi mỉm cười nhẹ rồi đưa xiên gà của mình cho anh ta.
"Này, Đồ. Sâu. Cho mượn cái bật lửa."
"...Em tưởng nói giảm nói tránh thế là tôi không biết à?"
Cứ thế, bình minh đã dần hé rạng trên chuyến xe.
À không, phải là lúc này mới đúng.
"...Thưa, Ngài Đỏ... à không, ngài Vergilius..."
"Gì."
"Ta tin rằng bản thân đã hành xử đúng như những gì được căn dặn... Vậy nên... ta có thể xin một xiên gà được không?"
"Hừ. ...Tùy ngươi."
Khi Don Quixote reo hò vì được chính tay Vergilius đưa cho một xiên gà, rồi sau đó lại bị ngài ấy nhắc nhở vì quá ồn ào.
Chính lúc đó, bình minh mới thực sự chạm đến chiếc xe buýt này.
"..."
"<Nhắc mới nhớ, Yuri... Cô có xích mích gì với Đội After không?>"
"......Sao ngài lại hỏi vậy?"
"<Chuyện là... hình như ngay trước khi ngất đi, tôi có nghe thấy tiếng súng thì phải...>"
"Chắc là ngài nghe nhầm thôi...? Quản lý cũng mệt rồi, hay là ngài nghỉ ngơi một chút cho đến điểm dừng tiếp theo nhé?"
"<Ơ? Ừ, ừ... Vậy sao...>"
Trước nụ cười và câu trả lời như thường lệ của Yuri, Quản lý Dante nghĩ rằng mình đã nhầm lẫn nên liền quay về chỗ ngồi.
"......Cô Yuri, phía Đội After đã liên lạc rồi. Lần sau xin cô đừng tấn công các bộ phận khác như vậy nữa."
"Để xem đã."
"Lần này vì đó là kẽ hở không được ghi trong hợp đồng nên không sao, nhưng mà..."
Faust nói khẽ với tôi.
Tôi đáp lại rằng mình đã hiểu, nhưng...
"......"
Với tôi, người đã hạ quyết tâm, bản hợp đồng đó chẳng còn mấy ý nghĩa nữa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
