[Limbus Company] Táo thành tội nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Web Novel - 189-5 phút trước khi loạn cào cào

189-5 phút trước khi loạn cào cào

5 phút trước khi loạn cào cào

Không lâu sau khi Caiman, người tự xưng là Đội trưởng LCCA, rời khỏi xe buýt, một toán lớn thành viên Hắc Vân Hội đã kéo đến chặn đường.

Cứ mỗi lần như vậy, Yuri lại ra ngoài "đối thoại" để đuổi chúng đi, rồi chiếc xe mới có thể tiếp tục lăn bánh. Tình trạng đó cứ lặp đi lặp lại.

Tuy nhiên, sau khoảng bốn năm lần Yuri đuổi khéo bọn chúng, không còn thấy bóng dáng thành viên Hắc Vân Hội nào bén mảng đến gần xe buýt của chúng tôi nữa.

"<Vậy thì... Faust này, giờ cô truyền đạt lại lời tôi được chưa? Đây là một kiến nghị chính đáng mà. Nếu đã biết trước thì đáng lẽ cô nên nói cho tôi biết chứ...>"

"...Ừm."

Thấy đám Hắc Vân Hội không còn dấu hiệu tụ tập quanh xe nữa, tôi nhắc lại yêu cầu nhờ Faust nói chuyện với Vergilius.

Dù đây chẳng phải lần đầu Vergilius hành xử như vậy, nhưng tôi vẫn không sao nén nổi sự bực bội trước những điều mình không thể hiểu nổi.

"Hừ, vậy để tôi nói cho. Xung đột đôi khi cũng là điều cần thiết đấy. Này, người dẫn đường!"

Thấy Faust cứ mãi ngập ngừng, Outis không kiên nhẫn nổi nữa liền đứng ra. Cô ta tuôn ra một tràng những điều mình không hài lòng, kèm theo cả câu hỏi của tôi. Dù có vẻ cô ta hơi sa đà vào việc riêng của mình thì phải...

"......Hà, xong rồi đấy à."

Sau khi Outis dứt lời, Vergilius thở dài, gấp cuốn sách đang đọc dở lại rồi lên tiếng.

"Thì đúng là vậy. Tôi đã nhận được thông tin chi tiết qua bộ đàm rồi. Còn lý do không nói trước ư... Chẳng qua vì các người là những 'nhân tài' chỉ biết học hỏi khi bị dồn vào chân tường thôi, nên tôi thấy không cần thiết phải nói. Có nói trước thì chắc gì các người đã chẳng nảy sinh tâm lý phản kháng. Thế nào, Quản lý. Cậu định từ chối việc này sao?"

"<......Chắc là không thể rồi. Nếu chọn như vậy, địa vị vốn đã chạm đáy của chúng ta chắc sẽ còn lún sâu xuống tận hầm đất mất.>"

"Tất nhiên là cậu sẽ nghĩ mình không thể rồi."

Tiếng của Vergilius vang lên cùng lúc với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ. Ánh mắt và lời nói của hắn lộ rõ vẻ khẳng định, như thể điều đó là hiển nhiên. Tôi thậm chí còn tự hỏi liệu hắn có thực sự nghe thấy lời mình nói hay không nữa.

"Có vẻ vị khách của chúng ta đã tỉnh rồi đấy. Trực giác của Charon không thể xác định vị trí chính xác được, nên cậu đi mà hỏi đi, Quản lý."

'Nếu mang được thông tin từ bên ngoài vào luôn thì đã gọn chuyện rồi.'

Vergilius bồi thêm một câu lầm bầm như thế rồi lại nhắm mắt, quay mặt đi chỗ khác.

Giữa bầu không khí gượng gạo đang bao trùm khắp xe buýt...

"......Hừm hừm. Để tôi đi giải thích tình hình cho."

Yi Sang đứng dậy với một nụ cười gượng, như muốn phá tan sự ngột ngạt này.

Không lâu sau, Aeng-du tỉnh dậy. Có vẻ cô ấy đã hiểu ra sau khi nghe Yi Sang giải thích, và đang định cung cấp vị trí chi tiết cho Charon.

"Nhưng mà... kẻ kia chẳng phải người của Hắc Vân Hội sao? Tại sao lại ở đây...!"

"À, cô đừng lo. Cô ấy chỉ có vẻ ngoài như vậy thôi, chứ không thuộc Hắc Vân Hội đâu..."

"Nhưng hình xăm đen đó, cả thanh kiếm vân mây có màu kia nữa! Đó rõ ràng là vật phẩm của cán bộ cấp cao Hắc Vân Hội mà!"

Bất chợt, Aeng-du nhìn thấy Yuri đang ngủ cạnh Ishmael liền quay sang hỏi Yi Sang. Trông cô ấy như thể có thể rút kiếm bất cứ lúc nào, nhưng có lẽ vì Yi Sang - người đã chữa trị cho mình - đang ở bên cạnh nên cô ấy chưa lập tức rút vũ khí ra.

"Đúng như lời cô nói, trang phục và hình xăm đó chắc chắn là của Hắc Vân Hội."

"Vậy thì tại sao...!"

"Nhưng chính vì thế, chúng tôi lại càng cần cô ấy. Hắc Vân Hội vốn là tổ chức dưới trướng Ngón Cái, nên quan hệ cấp bậc rất rõ ràng. Nếu có sự trợ giúp của cô Yuri đây - một người ở cấp bậc cán bộ cao cấp của Hắc Vân Hội - chúng ta sẽ cứu được người tên U-du của cô dễ dàng hơn đấy."

"......Tôi hiểu rồi. Dù sao tôi cũng nợ anh một ân tình, lần này tôi sẽ tin các người."

"Cảm ơn cô."

Dù có chút náo động, nhưng Aeng-du vẫn tiến về phía ghế lái để chỉ đường cho Charon. Đúng như Yi Sang đã thuyết phục, thay vì phí sức ở đây, việc bảo vệ U-du lúc này quan trọng hơn.

"Đi qua con hẻm này rồi rẽ phải nhé. ──Rẽ phải ở đây... Á!"

Vì không còn thành viên Hắc Vân Hội nào lảng vảng quanh xe, chiếc xe buýt có thể tự do len lỏi qua các con hẻm nhỏ như đang ở nhà mình.

Theo chỉ dẫn của Aeng-du, sau một hồi lượn lờ, chúng tôi đã đến nơi. Trước mắt là tòa nhà Yong-jin, và phía dưới là vô số thành viên Hắc Vân Hội đang tụ tập.

"Lũ đó... đã dàn trận sẵn thế kia rồi sao...!"

Đúng như Aeng-du nói, quanh lối vào tòa nhà, những kẻ trông như người của Hắc Vân Hội đang đi lại tuần tra và cảnh giới gắt gao.

"Phải xuống xe thôi...! Ư, ngài Kim Saggat...!"

"Sự Biến đổi sẽ càng khó khống chế nếu chúng ta kéo dài thời gian. Chúng ta cũng nên nhanh chóng tiến vào tòa nhà thôi."

"<Tôi hiểu rồi. Vậy thì...>"

Tôi vừa điều chỉnh các thẻ Nhân cách của các Tội nhân, vừa đuổi theo Aeng-du khi cô ấy lao ra khỏi xe cùng họ.

"<Những Tội nhân sẽ ra trận lần này gồm 6 người. Yuri, Heathcliff, Ishmael, Yi Sang, Sinclair và Outis.>"

"3 người Kiếm Kế và 3 người Hắc Vân Hội à... Cái kiểu sắp xếp này rốt cuộc là nảy ra từ cái đầu nào thế hả...?"

"<......Để cho chắc, tôi sẽ thay đổi Nhân cách cho những Tội nhân còn lại luôn.>"

Sau khi hoàn tất việc sắp xếp Nhân cách cho cả đội hình chính lẫn đội dự bị, tôi nhìn về phía trước. Một sự kết hợp còn hỗn loạn hơn cả bình thường đập vào mắt tôi.

"Vết sẹo lại thấy nhói đau rồi..."

"Bình thường anh nghĩ cái gì trong đầu vậy hả Dante?"

"......Quản lý, ngài thực sự hài lòng với đội hình này sao?"

"Không phải là định kiếm chuyện đánh nhau đấy chứ, Quản. Lý?"

"Đã là ý của Đội trưởng thì... chúng tôi còn cách nào khác đâu."

"Nếu Quản lý đã nói vậy thì đành chịu thôi."

"Hả... Thật sự bắt tôi chiến đấu cùng lũ này sao? Đội trưởng, anh điên thật rồi à?"

"Cái lũ vô lại dám lợi dụng đêm tối để chiếm đóng tận cửa ngõ nhà người khác mà mồm mép cũng giỏi gớm nhỉ."

"Ây da... Ở đây có rượu không thế?"

"Rượu chè để sau đi. Giờ dù không thích thì chúng ta cũng đang ở trong tình cảnh phải chiến đấu cùng nhau đấy."

"Tôi thì thấy ổn mà? Chém giết cũng thích đấy, nhưng trải nghiệm thế này cũng mới mẻ quá chứ~"

"Ta cũng đồng ý với lời của nhà ngươi! Thay vì mấy thứ rượu đắng ngắt đó, ta chỉ muốn được vung kiếm cho thỏa thích thôi!"

Những Nhân cách đã thay đổi thi nhau lên tiếng. Tuy nhiên, trái với lo ngại rằng họ sẽ lao vào tẩn nhau ngay khi vừa chạm mặt, việc họ cùng kề vai sát cánh chiến đấu cho thấy tình hình vẫn chưa đến mức tệ nhất.

Trong lúc tôi đang mải mê điều chỉnh thứ tự đội hình, Yuri từ phía sau tiến lại gần và bắt chuyện với tôi.

"......Đội trưởng."

"<Ơi? Yuri, có chuyện gì vậy?>"

"Anh điên thật rồi đấy à?"

"<......Tôi chẳng còn gì để bào chữa nữa.>"

Trước lời nói đầy vẻ khinh bỉ thực sự của Yuri, tôi chẳng thể thốt lên lời phản bác nào. Bởi đúng là tôi đã lập ra cái đội hình này với một nửa là vì sở thích cá nhân mà...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!