[Limbus Company] Táo thành tội nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

0-100 - 011-Đôi cánh gãy... nhỉ.

011-Đôi cánh gãy... nhỉ.

Đôi cánh gãy... nhỉ.

Quản lý và chúng tôi bước vào bên trong tòa nhà cũ kỹ của chi nhánh Lobotomy Corporation.

Ánh sáng trên mặt đất càng lúc càng lịm dần, cũng là lúc mùi hôi thối xộc lên từ dưới hầm ngày một nồng nặc.

"Ư... mùi... kinh khủng quá..."

"Ừm... Cảm giác như rác rưởi đang bám chặt vào phổi vậy. Nhưng cái mùi này lại khiến đầu óc tỉnh táo ra đấy chứ."

"Cũng phải thôi... vì những người ở trong chi nhánh này chắc đều đã chết cả rồi."

Tôi bình thản đáp lại hai tội nhân đang than vãn về mùi hôi thối.

"Tôi xin nhắc lại một lần nữa, nếu chết ở trong này, mọi người sẽ không thể sống lại ngay cả khi trận chiến kết thúc đâu."

"Sống lại... sao?"

"Chắc là trò đùa đang thịnh hành đấy mà~ Haiz. Dạo này chị chẳng còn biết Thành phố đang rộ lên tin đồn gì nữa rồi~"

Càng xuống sâu hơn qua những bậc thang, cuối cùng sàn nhà của chi nhánh cũng hiện ra trước mắt.

Cảnh tượng bày ra trước mắt chúng tôi là...

"<Có vẻ họ đã chết được một thời gian khá lâu rồi.>"

"Quan sát của ngài rất chính xác. Có vẻ các thi thể đã bắt đầu bước vào giai đoạn phân hủy."

"Eo ôi, lũ sâu bọ đang mở tiệc linh đình kìa."

"......Mau khẩn trương lên đi."

Hình như Gregor cảm nhận được điều gì đó, anh định vội vàng tiến lên phía trước.

"Khoan đã, anh Gregor. Anh không được tự ý tiến lên trước đâu."

"Hừm..."

Có vẻ lời tôi nói khiến anh không mấy hài lòng.

Gregor nhìn chằm chằm vào những cái xác nằm la liệt trên sàn nhà, gương mặt lộ rõ vẻ cau có.

"Ơ... Greg? Đừng nói là cưng sợ sâu bọ đấy nhé?"

"......Tôi chỉ nhắc trước vì lo xa thôi, nhưng đừng có làm mấy trò trẻ con như dí xác sâu bọ vào mặt tôi..."

"Tèn tén!"

"Tôi tin là cô sẽ không làm... Ức! Dẹp ngay đi! Có gì mà cười hả?"

"Phụt...! Buồn cười mà~ Ai ngờ người sợ sâu bọ lại chính là cưng cơ chứ... Ghét đến thế sao?"

"......Được rồi đấy."

"Này! Thôi cái trò đùa giỡn đó đi. Đừng có bày ra thêm việc khiến Quản lý phải bận tâm nữa!"

Trong lúc Gregor và Rodion còn đang diễn hài, Faust chạm vào một cái xác trông có vẻ còn nguyên vẹn nhất trên sàn và lên tiếng.

"Cái xác này... vẫn còn hơi ấm."

"Có vẻ họ bị tấn công cách đây không lâu đâu."

Nghe hai người họ nói vậy, tôi cũng tiến lại gần quan sát thi thể đó.

"......Không phải nhân viên của L Corp đâu. Bộ đồ họ đang mặc không phải đồng phục chính thức."

"Nơi này giờ chẳng khác nào mỏ vàng, nên đủ mọi hạng người đều đổ xô về đây. Trong giới Giải quyết sư và các băng đảng, người ta còn kháo nhau về 'Giấc mơ Lobotomy' hay 'Cơn sốt Enkephalin' nữa mà."

"L.M, C.S.E... Viết tắt nghe nghệ đấy..."

"Hà... Rốt cuộc cũng chỉ nói được thế thôi à..."

Vì lời nói của Ryoshu mà một cuộc tranh cãi nhỏ nổ ra, nhưng cũng nhanh chóng lắng xuống.

"<Tiếp tục đi xuống thôi.>"

Càng xuống sâu hơn, số lượng thứ trông giống xác sâu bọ dường như còn nhiều hơn cả xác người.

"......Trông chúng khá giống với những cái xác chúng ta vừa thấy lúc nãy."

"Ý cô là những kẻ có cái đầu sâu bọ đó hả?"

Ngay lúc đó.

"Im lặng. Phát hiện đối tượng khả nghi phía trước."

Đúng như lời Outis nói, phía bên kia hành lang hiện lên rất nhiều bóng người.

"(Đối tượng... khả nghi? Là cái gì thế?)"

"(Kẻ có hành tung bất thường... Có lẽ là kẻ địch đấy.)"

"Hừm."

Có lẽ ngoại trừ tôi ra, mọi người đều đang có cùng một suy nghĩ. Rằng những kẻ đằng kia chính là những thực thể chưa rõ danh tính gọi là Dị Thể.

"......Không phải Dị Thể đâu."

"Ừm... Vậy là không tránh khỏi việc phải chạm trán rồi."

"Này! Đứa nào đấy?!"

Đúng lúc đó, phía bên kia cũng đã phát hiện ra chúng tôi.

"Cái gì? Chẳng phải bảo quanh đây chỉ có chúng ta thôi sao?"

"Lũ ở cổng không xử lý hết à? Chắc lại có mấy con chuột nhắt khác lẻn vào rồi."

"Này, lũ sâu bọ kia! Mấy cái xác lúc nãy là bạn của bọn mày đấy à?"

"Xác chết?! Thằng ranh này..."

"......Khoan đã."

Heathcliff đột ngột buông lời khiêu khích bọn chúng.

Trong tình cảnh này thì đó không phải là điều hay ho gì, nhưng với một người đã biết rõ mọi chuyện như tôi thì lại khác.

"Không biết lũ cặn bã các người từ đâu tới, nhưng nghe này. Dù sao thì các người cũng đến đây để kiếm Enkephalin đúng không? Chỉ cần xuống thêm một tầng nữa là có thể dễ dàng..."

Xoẹt!

Lưỡi kiếm vung lên, chém bay đầu gã sâu bọ đang dông dài ở phía trước chỉ trong một nhát.

Bọn chúng hốt hoảng dàn trận chiến đấu, nhưng...

"Thằng chó này! Mày vừa làm cái quái...!"

"Ồn ào quá."

Biết rõ chi nhánh này đã bị kẻ khác chiếm đóng, tôi không hề do dự mà chém bay đầu tất cả lũ sâu bọ đó, rồi giẫm nát những cái đầu rơi vãi dưới chân.

Ánh mắt của các tội nhân đổ dồn vào tôi như muốn đâm xuyên qua da thịt, nhưng tôi đã quá quen với những cái nhìn như thế rồi.

"......Xin lỗi anh, Gregor."

"......Không sao. Tôi không để tâm đâu."

"Đằng nào thì khi thấy chúng ta mang Enkephalin ra, lũ đó cũng sẽ đâm sau lưng thôi. Loại người như vậy cứ giết quách đi cho rảnh nợ."

"Ra, ra là vậy sao?"

"Cô nghĩ hạng người đã rơi xuống tận đáy xã hội như chúng thì còn giữ được cái gọi là nghĩa khí chắc? Đến lũ có tiền có quyền còn sẵn sàng đâm chọc nhau nữa là. Đừng có mà mong chờ mấy thứ ngây thơ đó."

Một khoảng lặng bao trùm.

Trong lúc tôi đang lau sạch máu và những mẩu thịt vụn bám trên kiếm, Ishmael đứng phía sau, ngập ngừng mãi mới dám lên tiếng.

"......Dù vậy, nếu họ tìm việc ở những công ty an ninh khác thì có lẽ đã khá hơn rồi."

"Họ là những kẻ đã sống cả đời làm quân nhân. Để bắt đầu lại với một công việc khác, có lẽ có quá nhiều thứ họ cần phải thích nghi và thay đổi."

"Hơn nữa, cái mác xuất thân từ một Wing đã sụp đổ là một vết nhơ khủng khiếp. Nếu có ai đó chịu nhận vào làm, chắc họ phải quỳ xuống liếm giày người ta để tạ ơn mất..."

"......"

"A... Xin lỗi em nhé, Yuri. Tôi lỡ lời, không suy nghĩ kỹ."

Không phải.

"Không sao đâu ạ. Dù là G Corp hay L Corp thì tình cảnh chắc cũng tương tự nhau thôi."

Không phải...

Ngay khi L Corp sụp đổ, tôi đã bị lôi đến nơi này.

Chính vì thế, những cảm xúc mà Gregor vừa nói đến... tôi hoàn toàn không biết chúng là gì.

"Việc một Wing bị gãy... là một sự kiện gây ra biết bao hỗn loạn mà."

Không phải...

Tôi... những thứ đó...

"<Tỉnh lại đi, Yuri.>"

"......!"

"<Tôi không biết em đã từng làm những việc gì. Thế nhưng... cứ thẫn thờ như vậy không giống em chút nào.>"

"......Không giống tôi, sao."

Tôi suy nghĩ về những lời của Quản lý... những lời của Dante.

Rằng cái gọi là "giống tôi", rốt cuộc là như thế nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!