Liar Liar

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11536

Ngoại truyện (Bản đặc biệt) - 2021

Tôi đã có một giấc mơ.

Một căn phòng với đầy đủ nội thất xa hoa. Một chiếc ghế sofa mang màu đỏ chủ đạo.

Tại không gian khiến người khác phải do dự khi bước chân vào có nàng thiếu nữ toát ra bầu không khí cao sang và đầy tinh tế đang ngồi trên ghế sofa. Bộ váy trắng ngần, mái tóc bạch kim. Ngay cả đôi găng tay ren và tất chân của cô cũng mang một màu trắng tinh khôi. Tất nhiên cô gái tỏa sáng như những vì sao lấn át cả các nội thất trong căn phòng ấy chính là cô chủ mà tôi phục vụ - Himeji Shirayuki-sama.

“Tiểu thư, tôi mang trà tới rồi”

Vừa tỏ ra chút lo lắng, tôi vừa nói. Ngay lập tức tiểu thư đã quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt trong xanh.

“Vâng. Xin cảm ơn anh, Hiroto-san. Thực ra tôi đã luôn háo hức khoảng thời gian này từ sáng rồi. Bởi vì trà anh pha là ngon nhất trên thế giới mà”

“À, không có gì đâu ạ…”

Lắng nghe lời đáp dịu dàng từ tiểu thư, bất giác tôi vừa thầm làm tư thế chiến thắng vừa đặt tách trà sứ trắng lên chiếc bàn thuỷ tinh. Như tất cả đều thấy, tiểu thư đối xử rất tốt và gia nhân và ai ai cũng ngưỡng mộ cô ấy. Hơn hết, việc cô chủ luôn để tôi ở bên cạnh chính là một ngoại lệ và niềm vinh dự rất lớn.

“Ưm……..”

Cầm tách trà bằng phong thái nhã nhặn rồi tiểu thư nhấp môi. Khi vùng yết hầu rung lên, sắc mặt của tiểu thư dần dần chuyển thành khuôn mặt tươi cười.

“Quả nhiên là rất ngon…..Chắc cả đời này tôi chỉ muốn uống trà của Hiroto-san quá”

“Xin cảm ơn tiểu thư. Điều này thật đáng để cho tôi rèn giũa tay nghề.”

“.......Mu”

Tiểu thư Shirayuki tỏ ra chút bất mãn trước câu trả lời của tôi. Tưởng mình phạm phải sai lầm gì đó, tôi liền trở nên luống cuống, song tiểu thư chỉ quay sang tôi, đung đưa mái tóc bạch kim rồi nói.

“Nhân tiện thì Hiroto-san. Khi tôi nói [Mặt trăng đẹp nhỉ] thì anh hiểu ý nghĩa nó là gì ?”

“Đó… không phải là lời tỏ tình rất nổi tiếng sao ?”

“Đúng vậy. Thế còn trường hợp tôi bảo rằng [Mình muốn uống súp miso của anh mỗi ngày] thì sao”

“E-to, tôi nghĩ cái đó cũng là một lời tỏ tình…”

“Chính xác…. Vậy anh có thể trả lời tôi được chưa ?”

“Tr, trả lời…?”

Vừa quay sang thằng tôi đang đứng cạnh ghế sofa, tiểu thư vừa nhìn lại chằm chằm bằng ánh mắt màu xanh trong. Thấy thế, tôi liền vắt óc suy nghĩ, nghĩ xem cô ấy vừa hỏi mình cái gì _____

*

“Hả !?”

Tôi chợt bừng tỉnh giấc.

Khi thử đảo mắt nhìn xung quanh thì tôi nhận ra mình đang trong phòng khách. Có vẻ như sau khi ăn xong, vì tâm trí thoải mái quá nên tôi đã ngủ quên trên bàn lúc nào chẳng hay.

Nhớ lại câu chuyện trong mơ mới diễn ra chưa lâu, bất giác tôi nhanh chóng chụp cả hai tay lên mặt.

(Cả đời muốn uống trà của mình… vậy khác nào lời tỏ tình đâu ! Tại sao mình lại đếch nhận ra chứ ! À không, ngay từ đầu việc có thể suy nghĩ trong giấc mơ cũng đã hơi dị rồi…!)

Vì cảm thấy xấu hổ với nó quá nên tôi cứ quằn quại trong thầm lặng.

Song vào lúc đó.

“A-no. Anh sao thế, chủ nhân ?”

Tại đây, Himeji chính bản đã cất tiếng gọi tôi. Khác với vị tiểu thư trong mơ kia, cô ấy đang bận bộ trang phục hầu gái và nhìn tôi lo lắng. Cơ mà, cái cô ấy vừa đặt trên khay và mang ra là tách trà nóng bốc hơi ngùn ngụt. Loại trà tôi uống mỗi ngày từ khi đến đảo học viện. Chắc tôi muốn uống thứ này cả đời quá. Không chừng nó còn là mong muốn từ sâu thẳm trong tim tôi ấy chứ.

Mà, dù sao thì…

“À, không có gì đâu. Cảm ơn tách trà nhé, Himeji”

Vấn đề này chẳng ai có thể biết trước được.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage