Legends

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2443

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1: Legend of the Unwonted Scream - 2.6: Tiến lên đi, hỡi Quái Đản - người hùng của chúng ta!

2.6: Tiến lên đi, hỡi Quái Đản - người hùng của chúng ta!

6

Từ việc sử dụng thẻ từ làm khóa phòng cho đến việc sở hữu một bãi đỗ xe ngầm rộng rãi (hay việc có vô số những chiếc xế hộp xịn sò đậu ngay ở đó), hết thảy đã khiến Kuu không khỏi nảy sinh ấn tượng rằng mình đang ở trong một tòa chung cư cực kì sang trọng. Và quả thực căn phòng 1717 kia đã không làm cậu phải thất vọng, hay nói đúng hơn là căn phòng ấy đã hoàn toàn đáp ứng kỳ vọng của cậu. 

Ngoài lề một chút, tuy Kakigaki trước đó đã giới thiệu rằng đây là một căn ‘3LDK’, song vì từ bé đến giờ sống trong một căn nhà mặt đất, thành ra Kuu chẳng hiểu ý của Kakigaki khi nói vậy cho lắm. Cậu còn tưởng đó là một thuật ngữ kỹ thuật nào đó cơ.

Nếu chỉ tính riêng diện tích mặt sàn thì căn hộ này xem chừng lớn hơn nhà của gia đình Sorakara nhiều, chưa kể đến chỗ nội thất đầy vẻ sang trọng và toát lên bản sắc của giới thượng lưu kia nữa. Một khung cảnh chỉ có thể thấy trong những bộ phim, nói không ngoa là vậy. Tuy thế, điều làm Kuu an tâm nhất lại là việc căn hộ này có đến 3 phòng ngủ riêng biệt. Dĩ nhiên, khả năng cậu được nhận một căn hộ studio đã là số không tròn trĩnh ngay từ đầu, nhưng việc căn hộ này có nhiều phòng đến thế sẽ phần nào giúp cậu có thể hạn chế chạm mặt với Kendo, kể cả khi bọn cậu sống chung dưới một mái nhà đi chăng nữa, Kuu thầm nghĩ trong lúc ngoái nhìn lại cô nàng vẫn còn tiu nghỉu đang lững thững theo cậu như một bóng ma kia. 

Kỳ thực, với người mới chứng kiến xác chết gia đình mình không lâu trước đấy là Kuu đây, cụm từ “như một bóng ma” đã không còn là một phép ẩn dụ đơn thuần nữa. Thật phi lí làm sao khi Kendo, người đã đồ sát gia đình cậu một cách tàn độc đến nỗi họ trở nên không thể nhận diện được, lại là người hiện đang nhìn giống ma. Dẫu vậy, Kuu cuối cùng vẫn coi đó như chuyện hiển nhiên mà chẳng thắc mắc lấy một lời.

“...”

Không nói không rằng, Kendo đặt bao shinai và túi đồng phục của cô xuống sàn. Song ít ra thì cô cũng đã cởi giày trước khi vào nhà.

Bầu không khí sặc mùi khó xử này là điều Kuu đã dễ dàng đoán ra ngay từ trước. Kỳ thực, nếu được thì cậu muốn Kakigaki đi cùng hai người bọn cậu đến tận phòng cơ, nhưng vì không có gan để nói ra, nên cậu sau cùng chỉ có thể nhìn Kakigaki lên chiếc limousine và đi mất. Và, Kendo đã câm như hến kể từ lúc đó.

Sống một mình nghe chừng còn dễ chịu hơn nhiều, Kuu thầm nghĩ. Vả lại, ai đời lại cho thủ phạm của một vụ thảm sát gia đình và nạn nhân của nó sống chung với nhau kia chứ? Bản thân cái ý tưởng đó đã kỳ quặc ngay từ đầu rồi.

Băng qua phòng khách, đi đến phòng bếp và đưa tay mở cái tủ lạnh cỡ lớn - một chiếc tủ có dung tích rơi vào khoảng chừng 500 lít, Kuu thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy bên trong chất đầy thực phẩm chế biến sẵn (mấy đồ kiểu sữa chua hay rau sống), đơn giản vì cậu đói hoa cả mắt rồi. Cả ngày hôm nay cậu chưa được ăn thứ gì tử tế cả, chưa kể đến chuyện cậu còn vừa kinh qua một cơn sốt cao, thứ đã bào mòn thể lực của cậu một cách kinh khủng.

“Cậu vẫn còn hứng ăn uống cơ đấy, Sorakara.”

Một giọng nói chợt cất lên phía sau lưng Kuu. Vì cậu cứ ngỡ rằng Kendo sẽ không nói gì nữa, thành ra trong một thoáng cậu đã tưởng rằng có ai đó khác đang ở trong phòng và thong dong nhấm trà trong lúc đợi hai người bọn cậu, nhưng hóa ra không phải vậy. Đó là giọng của Kendo, và chỉ có Kendo thôi. 

Cô ta đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Xem chừng hai người họ sẽ khó mà hòa thuận được với nhau, Kuu thầm nghĩ. Khát khao được về nhà chợt trào dâng trong cậu, nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra rằng nơi trước đây cậu gọi là nhà có lẽ đã không còn nữa. Ở ngay thời điểm này, cái người được gọi là “Hỏa Ngục” kia hẳn cũng đã đốt nhà của cậu hòng phi tang mọi chứng cứ còn sót lại, thành ra là căn phòng này đã trở thành ngôi nhà mới của Kuu. Hay nói đúng hơn, “Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất” đã trở thành gia đình mới của cậu.

“Riêng tôi, chém người xong là chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa luôn.”

“... Thật vậy ạ?”

Nghe thế, Kuu bất ngờ. Cậu cứ ngỡ rằng “kiểu công việc đó” chỉ là chuyện thường ngày ở huyện với cô, vì giữa khung cảnh đầy máu me khi ấy, trông cô vẫn bình tĩnh và thản nhiên vô cùng. Cậu thậm chí còn có suy nghĩ rằng việc đầu mẹ cậu nằm trên đĩa là do Kendo làm, cốt để lấy miếng thịt viên chiên ở bên dưới. Cơ mà, vì cô né máu như né tà nên hẳn không có chuyện đó đâu. Cô hẳn chưa lãnh đạm đến thế. Thêm nữa, cậu trước đây cứ tưởng rằng cô là người dửng dưng với mấy chuyện hôn hít, nhưng hóa ra lại không phải vậy.

Nhưng nói gì thì nói, với Kuu, chuyện này vẫn khó lòng chấp nhận được. Và khi đến cả Kuu cũng cảm thấy thế, vậy thực đủ hiểu chuyện này phi lí đến mức nào rồi.

“Vậy là chị có thể chém người ta mà vẫn thấy ổn, nhưng sau đó lại không thể ăn được?”

“Tôi chưa bao giờ thấy ổn khi chém người hết cả… ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ có nói trước đấy rồi mà. Tôi và cậu khác nhau, Sorakara à.”

“...”

“Để tôi nấu gì đó cho cậu ăn nhé… Sẽ mất một lúc đấy, nhưng vẫn tốt hơn là chỉ gặm rau sống không thôi mà, đúng chứ?”

Nói đoạn, Kendo đeo tạp dề treo nơi gần bếp lên và đi về phía tủ lạnh. Dù trước đó trông cô vẫn dỗi hờn, hay đúng hơn là trông bất mãn ra mặt, nhưng xem chừng cô đã lẳng lặng thôi không thế nữa. Chắc do cô là kiểu người thiếu kiên nhẫn nhỉ, Kuu thầm đoán.

“Liệu vậy có sao không ạ? Dù gì chị cũng không ăn mà?”

“Tôi đã được giao nhiệm vụ chăm sóc cậu… nên tôi cần phải hoàn thành nó. Đó là lí do tại sao mặc cho tội lỗi đầy mình, tôi lại vẫn có thể sống đến giờ.”

“...”

Ẩn sau câu nói ấy dường như là cả một câu chuyện, nhưng vì không chắc liệu mình có nên ép cô nói ra hay không nên Kuu chỉ đáp lại ngắn gọn,

“Ra là thế.”

Lúc còn ở nhà của gia đình Sorakara, Kendo có nói là muốn được cảm ơn, nhưng vì thấy giờ đem chuyện đó lên lại thì có hơi kì cục nên cậu đành thôi.

Hiểu rằng có lẽ sẽ tốt hơn nếu tạm giấu cơn đói của mình đi một lúc nữa, Kuu quyết định để lại gian bếp cho Kendo và dợm bước về phòng ăn.

“Sorakara này… tôi có một thỉnh cầu.”

“Vâng?”

“Từ giờ tôi sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cho cậu… Tôi sẽ cố hết sức mình để cậu có thể có một cuộc sống thoải mái nhất, không lấy chút ưu phiền. Không chỉ giới hạn trong nhu cầu thường nhật, mà cậu có thể sử dụng tôi như phụ tá với bất cứ thứ gì cậu cần… Nhưng nếu được, tôi mong cậu có thể cho phép tôi được sử dụng 2 phòng ngủ trong đây, Sorakara.”

“Cho phép chị…?”

Giọng điệu của cô nghe có nét gì đó hơi tự hạ thấp bản thân mình. Cô ta thực sự sốc đến vậy sao… Mà, đó âu cũng là điều hiển nhiên. Có là do nguyên nhân hoàn cảnh ra sao đi chăng nữa, với một cô gái ở tuổi của cô, việc phải giữ vai trò như một bà vợ nội trợ cho một đứa nhóc mới mười ba tuổi hẳn chẳng khác gì một sự sỉ nhục. Thấu hiểu điều đó, Kuu không khỏi cảm thấy thật khó xử khi thấy cô cư xử như vậy.

“Như vậy có được không? Căn này là một căn 3LDK mà, nên sẽ có 3 phòng ngủ riêng biệt, và dựa trên kích cỡ của phòng khách ngoài kia, tôi nghĩ mỗi phòng hẳn sẽ cực kì rộng rãi thôi. Thế nên, cậu lấy một phòng và để tôi hai phòng còn lại. Được chứ?”

Vừa nói, Kendo vừa tất bật chuẩn bị nguyên liệu cho việc nấu ăn, và không chạm mắt Kuu dù chỉ một lần trong suốt khoảng thời gian ấy. Một cách thỉnh cầu không được lịch sự cho lắm, thực vậy. 

Song, Kuu không phải kiểu người sẽ thấy thất vọng vì mấy chi tiết cỏn con đấy để rồi từ chối cô. Bản thân cậu không để tâm, chưa kể cậu còn có thể đồng ý ngay tức thì, không chút chần chừ. Đằng nào thì, mấy phòng trong đây cũng rộng đến mức một người một phòng cũng là một sự phung phí… nhưng vấn đề là, sao Kendo lại muốn tận 2 phòng? Cô định tập kiếm ở trong đó hay gì? Việc cô có thể sẽ làm một hai chuyện cực kì nguy hiểm ngay gần mình làm cậu không khỏi cảm thấy có chút khó thở.

“Tôi thì ổn thôi… nhưng mà tại sao vậy?”

“Vì tôi có nuôi một con thú cưng, nên tôi muốn dành riêng một phòng cho nó.”

Ấy là một lời giải thích có lí hơn cậu tưởng. Và nếu là thế thật, vậy cậu chẳng việc gì phải từ chối cả.

“Tôi hiểu rồi. Nếu vậy thì hãy để căn phòng tít cuối kia làm phòng cho thú cưng của chị nhé? Căn phòng ngay giữa kia thì để chị, còn tôi sẽ lấy cái sát cửa ra vào nhất. Vậy ổn không?”

“Có, thế được rồi. Cảm ơn cậu nhiều.”

Kendo dễ dàng buông lời cảm ơn, thứ Kuu thấy thật khó để nói ra… và tất nhiên là lần này không còn một nụ hôn cảm ơn nào đi kèm nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!