Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Chương 51-100 - Chương 67: Tiền tuất sau chiến tranh

Chương 67: Tiền tuất sau chiến tranh

Chương 67: Tiền tuất sau chiến tranh 

Nghi thức tưởng niệm diễn ra ở góc đông nam của lãnh địa, một bãi đất trống đã được dọn sạch sự hủ bại. Vì cách Xưởng Rượu Lớn khá xa nên nông sản vẫn chưa trồng tới đó.

Field khoanh vùng một khu vực ở đó làm nghĩa trang công cộng.

Chiến dịch quân sự nhắm vào tòa nhà chính lần này có 26 người chết, bao gồm 15 nô lệ, 7 vệ binh, 1 dân tự do và 3 kỵ binh Á nhân. Phần lớn đều chết dưới tay Rosaria, sức mạnh bùng nổ khi Người Được Chọn giải thể thần khí của mình quá kinh khủng.

Nhưng chiến tranh là vậy, làm gì có chiến tranh nào không chết người.

Chỉ có kẻ địch chết, đó là chuyện cổ tích. Field là lãnh chủ, điều hắn có thể làm là chăm sóc những người còn sống.

"Cảm tạ Nữ Thần Thánh Quang đã thu nhận linh hồn tôi tớ của Người! Cảm tạ Nữ Thần Thánh Quang để linh hồn con cái Người được an nghỉ..."

Người đọc điếu văn là dân tự do Lão Chim Gáy. Vì lớn tuổi, hiểu biết nhiều nên ông ta miễn cưỡng đọc thuộc được điếu văn. Mặc dù đọc còn vấp váp, nhưng hai tay ông ta run rẩy, chứng tỏ đã đặt tình cảm vào đó. Đương nhiên, khả năng lớn hơn là do quá căng thẳng.

Nô lệ đều được hỏa táng, dân tự do thì được thổ táng, thổ táng là quyền lợi chỉ dân tự do trở lên mới được hưởng.

Những người tin vào Thánh Quang tin rằng có "Sự Phán Quyết Của Thánh Quang". Sau khi chết, con người sẽ nằm yên trong "Dòng Sông Ánh Sáng", chờ đợi Nữ Thần Thánh Quang phán quyết điểm đến cuối cùng, là lên thiên đường hay xuống địa ngục.

Lý thuyết này gần như phổ biến khắp đại lục, dù sao tín ngưỡng chính thức cũng là Nữ Thần Thánh Quang.

Thực tế thì mọi người hoàn toàn không có không khí đau buồn, phần lớn đều rất tê liệt, đơn thuần là Field bảo họ đến tưởng niệm thì họ đến thôi. Hơn nữa, còn được hưởng một cái bánh mì đen, lại được miễn lao động.

Cái chết đối với mọi người chẳng có gì lạ lẫm, nhất là nô lệ.

Búa Sắt đưa tay sờ lên vị trí trái tim, một đồng tiền vàng được giấu ở đó.

"Thật sự có tiền vàng! Ha ha, cứ như nằm mơ vậy." Trước khi đến đây, cả đời Búa Sắt chưa từng sờ thấy tiền vàng, cha hay ông nội hắn cũng không! Nếu họ còn sống, chắc chắn sẽ ghen tị đến phát điên!

Cảm giác nặng trịch tuyệt vời của đồng tiền vàng khiến người ta say mê. Hắn đã giết đủ số lượng xác sống mới đổi được đồng tiền vàng này. Chỉ cần giao đồng tiền vàng cho Field là có thể thoát khỏi kiếp nô lệ, thực sự sống cuộc sống của một "con người".

Búa Sắt chẳng hứng thú nghe mấy thứ Lão Chim Gáy đọc. Theo hắn thấy, nô lệ chỉ bị các quý tộc đưa vào hầm mỏ tối tăm làm việc, hai ba ngày mới được ăn một miếng bánh mì khô, chết vì đói, lạnh, bệnh tật hay bị quái vật ăn thịt là chuyện quá bình thường. Có thời gian buồn cho người khác, chi bằng nghĩ cách kiếm thêm bánh mì.

Đối với các vệ binh, tác dụng duy nhất của Nữ Thần Thánh Quang chính là Đèn Trừ Sương và thuốc thanh tẩy.

"Đại nhân sắp phát biểu rồi." Đồng đội dùng khuỷu tay huých Búa Sắt một cái: "Đừng có khoe khoang đồng tiền vàng của cậu nữa."

Búa Sắt lập tức vươn dài cổ: "Ồ! Lời của đại nhân thì phải nghe."

Field không nói dài dòng, rất ngắn gọn đã nói xong, nhưng Búa Sắt đều nghe lọt tai, nhất là câu "Họ sẽ hóa thân thành anh linh, mãi mãi bảo vệ lãnh địa Nightfall, chúng ta cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ họ." Câu này khiến Búa Sắt gãi đầu gãi tai, có một cảm giác không nói nên lời. Nhưng hắn không có văn hóa, không biết diễn đạt, chỉ biết kích động lung tung một hồi.

Điều khiến mọi người kinh ngạc nhất là Field lại cho người chết một khoản tiền gọi là "tiền tuất".

Các vệ binh thậm chí còn không biết có khoản tiền này, đây là quy định Field mới đặt ra, hôm nay vừa vặn công bố.

Field hắng giọng: "Dân tự do được nhận 1 đồng vàng và 20 đồng bạc, nô lệ được nhận 20 đồng bạc, tiền tuất giao cho người thân, không có người thân thì sung công, dùng để cải thiện bữa ăn cho quân đội."

Khi tiền được giao cho vợ của người dân tự do đã chết kia, mắt của hầu hết mọi người đều sáng lên.

"Còn có chuyện tốt thế này sao?" Không ít phụ nữ thì thầm to nhỏ: "Oa, một khoản tiền lớn thật đấy."

Búa Sắt cảm nhận được rất nhiều ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào mình. Vệ binh vốn bị người ta coi thường, trong nháy mắt trở thành đối tượng trong mộng của các cô gái.

Thậm chí ngay cả một số cô gái dân tự do xinh đẹp cũng dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá các vệ binh nô lệ.

"Chết tiệt! Tốt nhất mình nên sớm sinh một đứa con trai, không thể để tiền của mình rơi vào tay người khác được."

Hầu hết các vệ binh đều nghĩ như vậy.

"Mọi người giải tán đi."

Làm xong tất cả những việc này, hậu quả của chiến tranh mới coi như được giải quyết xong.

Đi trên đường, Field thở dài, có nhiều người chết trận như vậy khiến hắn hơi buồn, tên của không ít người hắn thậm chí vẫn còn nhớ.

"Ngài đã làm rất tốt rồi." Ashina tiến lên khoác tay Field, mỉm cười dịu dàng.

Field gật đầu, phấn chấn trở lại: "Còn có thể làm tốt hơn nữa."

"Thực ra, người bình thường, ừm~ hoặc nô lệ, hoàn toàn không cần tang lễ, chiến đấu vì ngài là nghĩa vụ." Ashina cân nhắc một lát, dùng giọng điệu cảm thán nói: "Ngài quá nhân từ rồi, nô lệ giống như cỏ dại trên thảo nguyên, đâu đâu cũng có. Tôi cũng từng làm nô lệ, biết mình chẳng có giá trị gì, không biết chữ, cũng không biết quản lý."

"Phụt, đừng nghĩ như vậy, những thứ này đều có thể học mà." Field xoa đầu Ashina, cười nói: "Chính nhân dân đã tạo nên lịch sử, giống như cỏ dại tạo nên thảo nguyên vậy, quý tộc và tinh anh chỉ là... khụ khụ, nói đi đâu thế này."

Field định nói quý tộc và tinh anh chỉ là những bông hoa hoặc cái cây mọc tốt hơn một chút, nhưng cũng phải dựa vào thảo nguyên mới được.

Nhưng lý thuyết này đặt vào thời điểm hiện tại thì vô dụng, sức sản xuất không theo kịp, nói ra chỉ thêm phiền não.

Giống như nói chuyện AI với người nguyên thủy, thà cho họ một quả đào còn hơn. Bản thân chỉ cần làm cho người dân trong lãnh địa có cuộc sống tốt đẹp là được.

"Đây chính là lãnh địa Nightfall, là một nơi hoàn toàn mới." Field búng tay: "Đương nhiên, tiền tuất trăm lợi mà không có một hại, mang lại cho tôi rất nhiều lợi ích, rõ ràng nhất là nâng cao sĩ khí, để họ không còn nỗi lo về sau."

"Chúc một ngày tốt lành, Nam tước đại nhân."

Tate đi tới, hắn dẫn theo hơn ba mươi nô lệ và ba chiếc xe ngựa chở đầy gỗ đã chẻ sẵn cùng hai thùng bánh mì đen.

"Chúc một ngày tốt lành, Tate, việc dọn dẹp vật cản bên ngoài biệt thự tòa nhà chính thế nào rồi?"

"Gần xong rồi ạ, còn phải vận chuyển khoảng bảy chuyến nữa. Chúng tôi thu hồi được rất nhiều vật tư, trưa nay sẽ không về Xưởng Rượu Lớn ăn cơm." Tate nói một cách tháo vát: "Hơn nữa trên đường đi chúng tôi cũng sẽ mang gỗ theo, dùng để quây tường rào và xây pháo đài gỗ."

"Rất tốt, đừng đến quá gần tòa nhà vội, trong nhà vẫn còn quái vật rải rác."

Việc thu hồi biệt thự tòa nhà chính đã là chuyện chắc chắn, Người Được Chọn của mình đều đang trong trạng thái yếu ớt, không cần thiết phải mạo hiểm vào lúc này.

Field nhìn quanh một vòng, hắn định sau này chuyển đến biệt thự tòa nhà chính, sau đó để trống Xưởng Rượu Lớn làm ký túc xá cho nô lệ. Xưởng Rượu Lớn nằm ngay trung tâm của cánh đồng lớn, có thể thuận tiện cho việc canh tác toàn bộ ruộng đồng xung quanh.

"Cảm ơn ngài quan tâm, tôi sẽ cẩn thận." Tate rất bận rộn, báo cáo đơn giản vài câu rồi rời đi.

"Đúng rồi, Ashina, đi xem rau cải thìa với tôi đi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!