Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2897

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Chương 01-50 - Chương 17: Chuột ta phen này... toang thật rồi

Chương 17: Chuột ta phen này... toang thật rồi

Chương 17: Chuột ta phen này... toang thật rồi

<Chú thích:Câu gốc "鼠鼠我啊" (Shu shu wo a - Chuột ta à/Chuột tôi à) là một meme nổi tiếng bên Trung Quốc, dùng để chỉ những kẻ thấp cổ bé họng, tự giễu mình hoặc khi gặp tình huống bế tắc.>

"Cảm ơn ngài." Tên lính gác vẫn còn choáng váng.

Field đưa tay kéo hắn dậy, đấm nhẹ vào vai hắn một cái, khích lệ: "Đào tạo được một binh sĩ phù hợp không dễ dàng gì, tôi còn đang đợi các anh thoát khỏi thân phận nô lệ, trở thành những chiến binh thực thụ, thậm chí là kỵ sĩ đấy!"

Tên lính gác nghe mà máu nóng sôi trào. Trước đây hắn luôn coi những lời hứa hẹn của Field là bánh vẽ, hoặc là trò đùa của quý tộc. Nhưng giờ đây, hắn cảm nhận chân thực rằng, Field có chút khác biệt so với những quý tộc khác.

"Xung phong vì ngài Field!"

Mọi người xung quanh cũng bị nhiệt huyết lây lan, điên cuồng vung trường kích gặt hái đầu lũ xác sống.

Rất nhanh, đám xác sống bị âm thanh thu hút tới đã bị quét sạch sành sanh. Field đếm sơ qua, vậy mà có tới hơn bảy mươi con.

Field hít nhẹ một hơi khí lạnh, nhưng mùi tanh hôi trong không khí lập tức xộc vào khí quản, khiến hắn vội vàng ngậm miệng lại, thầm lẩm bẩm trong lòng: "Xưởng rượu cần nhiều nhân công thế này sao? Năm xưa khi Đế quốc quyết định kích hoạt chướng khí tai ương, tại sao không thông báo cho người dân phương Bắc sơ tán?"

"Thôi kệ, liên quan quái gì đến mình."

Không suy nghĩ những vấn đề vô bổ nữa, Field tiếp tục tiến sâu vào xưởng rượu.

Đi được một lúc, Field tìm thấy phòng ủ rượu lớn, hắn ảo tưởng sẽ tìm được nguyên liệu như đường phèn, lúa mạch các loại.

Nhưng đáp lại sự ảo tưởng phi thực tế của hắn là thi thể một nữ người dơi dữ tợn, chết không nhắm mắt. Từ cổ đến háng bị xé toạc một cách bạo lực, nội tạng bên trong đã không cánh mà bay.

"Đống lúa mạch này phí phạm quá, vốn dĩ dùng để làm bia lúa mạch đây mà." Field chú ý đến thứ bên cạnh vẫn còn có thể gọi là "lúa mạch", vương vãi đầy đất. Mười năm trôi qua, cộng thêm sự hủ hóa, đã khiến những hạt lúa mạch có thể ngọ nguậy chậm chạp. Field kinh ngạc trước sự kỳ diệu của hủ hóa, "Có lẽ hủ hóa không phải là lời nguyền của ma quỷ, mà là một loại bức xạ đặc biệt."

"Bức xạ?"

Não Ashina đình trệ, ngây ngô ngẫm nghĩ về từ mới mà Field vừa nói, bỗng nhiên sắc mặt cô thay đổi: "Cẩn thận, có thứ gì đó đang lao tới rất nhanh!"

Tốc độ nhanh đến mức Field còn chưa kịp chú ý đến biểu tượng đầu lâu vừa lóe lên trên Minimap.

"Keng!"

Tên lính gác đứng phía trước biến sắc, theo bản năng nhìn lên trần nhà. Trong khoảnh khắc, tấm khiên đang giơ trên tay bỗng chốc vỡ vụn thành nhiều mảnh, tên lính gác khua tay múa chân bay ngược ra sau. Một con quái vật có hình dáng giống như Licker trong Resident Evil xuất hiện ngay vị trí ban đầu của tên lính, chỉ có cái đuôi thon dài và cái mũi là cho người ta biết, đây là do chuột biến dị thành.

Quái chuột rít lên một tiếng, vung móng vuốt sắc nhọn chộp về phía Field.

Field chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh ập tới, móng vuốt khổng lồ không ngừng phóng đại trước mắt.

"Đừng hòng!"

Vào thời khắc mấu chốt, Ashina điều khiển con sói lai Rồng lao tới chắn trước mặt Field, cuộn tròn thân mình che chắn cho hắn thật chặt.

Một tràng tiếng nổ lách tách vang lên, kèm theo những tia lửa bắn tung tóe. Con sói lai Rồng dùng lớp vảy cứng rắn đỡ trọn cú cào, thậm chí còn chẳng thèm hừ một tiếng. Nhìn con sói khổng lồ trước mặt, con quái vật cũng ngớ người, nhìn lại móng vuốt sắc bén của mình. Bộ móng vuốt vốn bách chiến bách thắng, hôm nay lại chỉ cào rơi được hai mảnh vảy dính máu.

Sói lai Rồng giơ chân tát một phát, đánh văng con quái chuột.

Nhóm Mèo Rừng lập tức nắm bắt thời cơ, dùng đao và trường kích chém tới tấp. Nhưng con quái chuột cậy da dày thịt béo, ăn bao nhiêu nhát chém cũng chỉ bị thương ngoài da. Nó quất tứ chi thon dài, quét bay bảy tám người như quét bụi. Phải biết rằng đám lính gác đều mặc giáp toàn thân, dù giáp vảy không quá nặng nhưng cả người lẫn giáp cũng phải hơn trăm cân, vậy mà lại bị đánh bay dễ dàng như thế.

"Các người lùi lại! Con này đã vượt quá phạm trù sinh vật thông thường rồi." Field giơ khiên, nhanh chóng tìm một góc ngồi xổm xuống, miệng chửi thề, "Quên mang nỏ theo rồi, loại quái vật da dày thịt béo này, người thường chỉ có thể dùng nỏ mới phá giáp được, vẫn là giao cho Ashina thôi."

Quái chuột đứng dậy, định vồ lấy lính gác làm điểm tâm.

"Không để ngươi được như ý đâu!" Ashina dồn sức mạnh vào cây thương trong tay, khí thế toàn thân bùng nổ.

Lực xung kích mạnh mẽ khiến mũi thương xuyên qua lớp da như xuyên qua giấy, cắm phập vào cơ thể quái chuột, sau đó kẹt lại giữa các khe xương. Nếu không phải do địa hình hạn chế khiến Ashina không thể cưỡi sói khổng lồ xung phong, thì cú đâm này đã có thể xuyên thủng con quái chuột rồi.

Quái chuột kêu đau đớn, hai móng vuốt nhanh chóng chộp tới.

"Rầm!"

Con sói khổng lồ như một đoàn tàu cao tốc húc mạnh vào ngực quái chuột, vừa cắt ngang đòn tấn công của nó, vừa húc nó bay đi, để lộ sơ hở trên cơ thể.

Đây là một sinh vật Hủ Bại cấp 3. Trong địa hình chật hẹp, cần phải có nhân loại cấp 3 sở hữu Chiến Khí hoặc ma pháp mới có thể giết chết nó, hoặc là phải nhờ đến nỏ pháo phòng thủ thành hoặc nỏ xuyên giáp.

May mắn thay, Người Được Chọn mạnh hơn người thường rất nhiều. Ashina dựa vào chiến lực của Người Được Chọn cấp 1 là đủ để nghiền ép nó rồi.

"Thương Băng Xuyên Phá."

Lần đầu tiên Ashina sử dụng Thần Kỹ.

Ánh sao tụ lại trong tay, ngưng tụ thành một cây thương dài, tựa như con giao long màu xanh u tối đang cuộn mình. Ashina dồn một lượng lớn thần lực vào, sau đó lấy chân làm trụ xoay eo, lấy eo dẫn lực cánh tay, ném mạnh cây thương đi. Thần Kỹ oanh tạc lên người quái chuột, lập tức máu tươi phun trào, gân đứt xương gãy! Những mảng thịt nát bấy dính đầy trên tường.

"Phù~ Cuối cùng cũng giải quyết xong." Sắc mặt Ashina hơi tái, thở hổn hển có vẻ hơi mệt mỏi.

Trận chiến kết thúc trong chớp mắt, nhưng sự nguy hiểm trong đó lại khiến người ta ngạt thở.

Field cũng thở phào nhẹ nhõm: "May mà có cô ở đây, phần sườn hươu cuối cùng kia cho cô đấy."

"Lãnh chúa đại nhân vạn tuế!" Nghe thấy có sườn hươu ăn, cái đuôi của Ashina lắc qua lắc lại không ngừng, nước miếng chảy ròng ròng không kìm được, vẻ lạnh lùng lúc chiến đấu bay biến đâu mất. Tuy nhiên cô vẫn vỗ ngực, hào phóng nói, "Tôi chỉ cần một nửa là được rồi, lãnh chúa đại nhân cũng vất vả mà."

Field cảm thấy vô cùng an ủi.

Trên Minimap hiển thị quái vật trong xưởng rượu lớn đã chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ còn lác đác vài biểu tượng đầu lâu nhỏ xíu.

Để cho an toàn, Field đưa người bị thương ra ngoài trước, bôi thuốc cho họ xong, sau đó mới dẫn đội ngũ đã chỉnh đốn lại vào dọn dẹp kỹ càng xưởng rượu lớn một lần nữa.

Mãi đến chín giờ tối, công việc dọn dẹp mới đến bước cuối cùng.

Cả xưởng rượu lớn đều rách nát tơi tả, chỗ nào cũng sụp đổ. Gió lùa qua các khe đá thổi tung bụi xám mù mịt. Điều may mắn duy nhất là kết cấu tổng thể của xưởng rượu vẫn được giữ lại. Mọi người đã lục soát hết tầng một và tầng hai nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ có vài khúc gỗ mục đen sì có thể dùng để dựng lều hoặc nhóm lửa.

"Bên dưới là hầm rượu, thưa ngài." Tên lính gác vừa nói vừa bước tới, mặc kệ lớp bụi dày trên cửa hầm, dùng hai tay kéo mạnh cánh cửa hầm nặng trịch ra, để lộ một cầu thang tối om.

Field nuốt nước bọt, lo lắng xoa tay, trong lòng lẩm bẩm không ngừng: "Bồ Tát phù hộ, Chúa phù hộ, làm ơn cho con tìm được chút đồ gì đó hữu dụng."

Vô số thùng gỗ sồi Sherry chất đống trong căn hầm tối tăm, một phần đã bị đất đá sụp xuống đè nát, khắp nơi là những vệt nước đã khô cạn, còn có cả dấu vết chuột bò.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!