Lãnh Chúa Gì Đó Cũng Chả Quan Trọng Đâu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1: Muốn lười biếng, nhưng càng muốn sống sót hơn - Chương 7: Mỗi người đều có vảy ngược của riêng mình

Chương 7: Mỗi người đều có vảy ngược của riêng mình

Vào buổi chập tối, tôi nhận được lời nhắn từ quản gia trong phủ, nói rằng cha tôi mở tiệc chiêu đãi, tiện thể dặn dò một chút về chuyện đất phong. Đây cũng là thông lệ rồi, sau khi lãnh chúa tuyên bố phân phong cho con cái, tối hôm đó sẽ định ra đất phong, sáng sớm hôm sau sẽ tiễn con mình lên đường.

Nhận được tin, tôi gọi Aleya vào, dặn dò:

"Aleya, muộn nhất là sáng mai chúng ta phải lên đường rồi. Tối nay ta đi dự tiệc một mình, cô ở lại thu dọn đồ đạc của chúng ta đi."

Trên gương mặt lạnh lùng của Aleya vẫn lộ ra một tia lo lắng, cô ấy căng thẳng nói:

"Thiếu gia, ngài đi một mình..."

Tôi cười lắc đầu:

"Không sao đâu. Ngược lại là cô đấy, phải tranh thủ thời gian mà thu dọn."

Aleya vẫn rất tin tưởng tôi, nhưng vẫn hỏi lại:

"Thiếu gia, chúng ta đâu có đồ đạc gì để thu dọn đâu ạ, tôi vẫn nên đi cùng ngài..."

Không có đồ gì để thu dọn?

Câu nói nhẹ tênh này rõ ràng ẩn chứa một tia bất mãn với kẻ tiêu xài hoang phí như tôi, đây là ám chỉ trắng trợn còn gì!

Hừ, hôm nay sẽ cho cô thấy thực lực tài chính của ta!

Tôi đau đớn móc từ trong ngực ra mấy tờ giấy được gấp gọn gàng, cảm giác trong lòng như bị khoét đi một miếng thịt, giống hệt ông chồng bị vợ phát hiện quỹ đen, đau khổ nói:

"Đây là tiền tiết kiệm ta gửi ở các ngân phiếu trong thành, còn cả một ít tiền vàng và trang sức chôn ở góc vườn hoa sau nhà nữa, tóm lại cộng vào chắc được khoảng năm trăm sáu mươi hai đồng vàng... Cô đi lấy ra đi. Dùng cái vali du lịch ta làm bằng gỗ bọc sắt lần trước để đựng, cẩn thận chút, đó là tiền cưới vợ của ta đấy, nếu làm mất thì ta phải ế vợ cả đời đó."

Sức mua của một đồng vàng ở thế giới này đại khái tương đương với mười nghìn tệ ở thế giới cũ của tôi.

Aleya kinh ngạc nhận lấy xấp ngân phiếu trong tay tôi, xem xét tỉ mỉ, cẩn thận cất kỹ rồi mới hỏi:

"Thiếu gia, chẳng lẽ ngài đi cướp ngân phiếu..."

Aleya chưa nói hết câu đã tự lắc đầu:

"Không phải, thiếu gia không có thực lực đó. Nếu vậy thì, ừm... Chẳng lẽ!"

Aleya trầm ngâm một lúc, bỗng nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, quỳ một chân xuống đất, cúi gằm mặt, đau khổ nói:

"Là do Aleya vô năng, để thiếu gia phải sa cơ lỡ vận đến mức bán thân kiếm tiền ——"

"Cô không thể nghĩ đến cái gì tốt đẹp hơn được à!!"

Tôi không chút do dự cốc đầu Aleya một cái.

Đang nghĩ cái gì không biết, bán thân?

Tôi cũng phải đáng cái giá đó đã chứ... Mà phải nói là, nếu thực sự được giá đó, tôi chắc chắn sẽ không do dự mà làm một cú ngay.

Lao động là vinh quang nhất, nhưng cơm không làm mà hưởng có ngon không? Đáp án là cực kỳ ngon.

Số tiền này nói thật, về cơ bản là do những năm nay tôi lăn lộn trong thành dựa vào đấu chó, đua ngựa, chơi bài mà kiếm được. Tôi luôn cảm thấy cái kiểu vung tiền như rác chỉ là dăm ba công tử bột cấp thấp thôi, nhìn thì sống tiêu dao đấy, nhưng tiêu hết tiền thì làm thế nào? Lại vác mặt về xin ông bố giàu có à.

Vấn đề là tôi xin cha tôi, ông ấy đâu có cho.

Thế thì hết cách, để sống cho thoải mái, thủ đoạn kiếm tiền cần thiết vẫn phải có. Thật ra cũng chẳng khó, mấy gã công tử bột thích đi dạo lầu xanh, còn tôi mấy năm nay vì muốn cày độ hảo cảm của Aleya nên chưa bao giờ đến mấy chỗ đó.

Vì thế xin mượn tạm một câu danh ngôn: Đâu có thiên tài gì chứ? Tôi chỉ dùng thời gian người khác đi lầu xanh để dành cho việc đấu chó đua ngựa chơi bài mà thôi. Cho nên lẽ dĩ nhiên, việc vượt qua mấy đứa con trai ngốc nghếch của địa chủ ở mấy lĩnh vực này là chuyện quá dễ dàng.

Nhìn Aleya vui vẻ đi ra ngoài, tôi gãi gãi đầu.

Cô nhóc này, thật đúng là ngây thơ quá mức.

Hay là do tin tưởng tôi quá rồi?

Chỉ cần suy nghĩ một chút là biết, bữa tiệc tối nay tuyệt đối không đơn giản như tưởng tượng.

Đi về phía phủ đệ của cha tôi, vào cửa rẽ phải, đi qua hành lang dài đến phòng ăn.

Tuy trước cửa không có lính gác nào, nhưng sát ý lạnh lẽo xung quanh thì không giấu được.

Tôi không chút do dự bước vào, quanh bàn có hai người đang ngồi.

Cha tôi - lãnh chúa Vân Dương, và anh cả Lợi Nghĩa.

Thấy tôi đi vào, Lợi Nghĩa ném đôi đũa trong tay xuống, cười lạnh:

"Không ngờ mày còn dám đến thật. Cái đuôi vẫn luôn bám theo mày đâu rồi? Sao không đi cùng mày?"

Tôi chẳng thèm để ý đến hắn, kéo một cái ghế ngồi xuống cách bàn ăn một đoạn.

Làm gì mà căng, quy trình còn chưa đi đã trực tiếp chửi nhau à? Có chút đạo đức nghề nghiệp được không?

Lợi Nghĩa đứng dậy, tiếp tục nói:

"Mấy năm nay, trong mắt mày có người anh cả này không? Mày hoành hành ngang ngược, không coi bề trên ra gì, sống tiêu dao quá nhỉ, mặt mũi của lãnh địa Vân Dương chúng ta đều bị mày làm mất sạch rồi! Bây giờ mày còn trêu ghẹo chị dâu, trái lệnh cha, Lide, gan mày to thật đấy, mày tưởng tao không dám đại nghĩa diệt thân, thay người trong thiên hạ thực thi công lý chắc?!"

Vãi chưởng, được đấy. Nói cứ như bài bản ấy nhỉ.

Tôi ngẩng đầu nhìn ông cha già, lãnh chúa Vân Dương sa sầm mặt quát:

"Lợi Nghĩa! Không được vô lễ với em."

Hả?? Đây lại là vở tuồng gì??

Lãnh chúa Vân Dương nhìn tôi, trầm giọng nói:

"Lide, con và Lợi Nghĩa đều là con của ta, những năm nay ta chưa từng bạc đãi đứa nào, luôn luôn đối xử công bằng, thậm chí mấy lần còn thiên vị con, chuyện này ai cũng thấy. Nhưng con năm lần bảy lượt được đằng chân lân đằng đầu, khiến ta không thể không dạy dỗ con. Thế này đi, con giao hộ vệ Aleya của con cho Lợi Nghĩa, ân oán cũ coi như xóa bỏ."

???

Người này đang nói cái gì vậy?

Ký ức của tôi có vấn đề à? Thật ra tôi mới là đứa con được cưng chiều? Mấy tên thích khách và thuốc độc kia thực ra đều là giả?

Tôi suýt chút nữa thì cười vì tức, thế là tôi hỏi:

"Hóa ra là muốn Aleya à... Các người một người là anh tôi, một người là cha tôi. Aleya chẳng qua chỉ là một kỵ sĩ trưởng thôi, các người muốn cô ấy chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao?"

Cha tôi còn chưa nói gì, anh tôi đã tức giận nói:

"Hừ, còn không phải do mày không biết đã cho nó uống thuốc lú gì? Lần trước tao gọi nó vào phòng, nó lại dám tát tao! Hơn nữa còn dùng kiếm đánh tao ngất xỉu, cục u trên trán tao mấy ngày mới lặn! Con đàn bà đê tiện đó, rõ ràng là người hầu của Vân Dương ta, lại không nghe lệnh tao, đi theo mày ——"

Tôi không đợi hắn nói hết câu.

Một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn.

Lợi Nghĩa ngây người nhìn tôi, tôi cười nói với hắn:

"Cô ấy tát ông thế nào, là tát như thế này à?"

Sau đó trở tay bồi thêm một cái tát nữa, đánh bay một cái răng của hắn.

Tôi nhìn hắn phun ra một ngụm máu, cười híp mắt hỏi:

"Hay là tát như thế này?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!