Lãnh Chúa Gì Đó Cũng Chả Quan Trọng Đâu

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1: Muốn lười biếng, nhưng càng muốn sống sót hơn - Chương 16: Cả thành đều chỉ có một chữ Giết

Chương 16: Cả thành đều chỉ có một chữ Giết

Lúc trở về phòng, Aleya trông không khác gì ngày thường.

Điều này ít nhiều khiến tôi thấy chột dạ, bèn chủ động hỏi:

"Cô không hỏi ta nguyên nhân sao?"

Aleya nói:

"Thiếu gia làm vậy, nhất định là có đạo lý của ngài."

Tuy nói vậy, nhưng chút tâm tư hờn dỗi của con gái vẫn không giấu được. Có lẽ cô ấy rất hy vọng tôi giống như trước kia, chỉ tay vào mặt Pierce, nói với cô ấy một câu "đánh cho ta" chăng.

Tôi cười khổ nói:

"Thật ra cũng chẳng có gì. Chỉ là đột nhiên nghĩ thông suốt thôi. Lúc mới đến ta không hiểu tại sao những người nghèo khổ đó lại lộ ra ánh mắt sáng quắc như vậy, giờ thì hiểu rồi. E là tin tức cô gái nửa người nửa ma tộc kia sắp bị xử tử đã sớm lan truyền ra ngoài, bây giờ ai ai cũng mong ngóng giao nộp cô ta để đổi lấy hòa bình, chúng ta bây giờ ngăn cản chuyện này, chính là đối địch với cả Ngự Tây Thành, sau này hễ có Ma tộc xâm lược, những người đó sẽ đổ vấy hết trách nhiệm lên đầu chúng ta."

Aleya nắm chặt thanh kiếm bên hông, nhíu đôi mày thanh tú, lẩm bẩm:

"Sao lại như thế... Thiếu gia cũng nghe thấy rồi mà? Cái gã tên Pierce đó nói, vị bán ma tộc bị giao nộp kia đã giết rất nhiều 'đồng bào' Ma tộc, cô ấy hẳn là người bảo vệ Ngự Tây Thành mới đúng."

Cho nên mới nói, vẫn còn quá non trẻ, Aleya à.

Tôi lắc đầu, nói với cô ấy:

"Đi dạo với ta một chút đi."

Sau khi thay một bộ quần áo giản dị, tôi đi ra ven đường bốc hai nắm đất dội từ trên đầu xuống, rồi lăn hai vòng trên bãi cỏ, trông cũng có chút bẩn thỉu nhếch nhác rồi. Aleya bắt chước làm theo tôi, nhưng vẫn không hiểu lắm hành động này.

Tôi bảo với cô ấy cái này gọi là vi hành.

Hai chúng tôi lại rảo bước trong Ngự Tây Thành, lần này trông không còn chói mắt như trước nữa. Dân chúng trên đường đa phần coi chúng tôi là người mình, cũng không chủ động tránh né nữa. Tôi dẫn Aleya tìm một quán trà ngồi xuống, gọi loại trà rẻ nhất, rồi không nói một lời bắt đầu tự rót tự uống.

Quán trà rất náo nhiệt.

Dân chúng rất nhiệt tình.

Mọi người đều đang bàn tán về chuyện này.

"Felita cuối cùng cũng đi rồi, ngày lành của chúng ta cũng sắp đến rồi nhỉ."

"Chứ còn gì nữa, trước kia cứ tưởng ả là người tốt, không ngờ cả bụng xấu xa."

"Giờ ông mới biết ả là kẻ xấu à, ả từ nhỏ đã không hợp với chúng ta rồi, trước kia chẳng phải còn dùng đá ném con cái chúng ta sao? Còn nhớ năm đó không, ả đốt nhà của mấy hộ dân liền, tuy không chết người, nhưng lúc đó tôi đã biết bản tính của ả chính là Ma tộc. Đừng thấy ả ra tay với Ma tộc tàn nhẫn, đối phó với con người cũng chẳng lương thiện gì đâu."

Trong quán trà khắp nơi đều là tiếng trò chuyện.

"Nói đúng lắm! Nếu không phải tại ả, chúng ta đâu khổ sở chịu đựng bao nhiêu năm đau khổ thế này? ả phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!"

"Đúng thế, vốn dĩ là đồ con hoang, còn tưởng mình là cái thá gì chắc?"

"He he, con gái của súc sinh thì rốt cuộc vẫn là súc sinh... Dù sao cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, cứ để chúng chó cắn chó đi."

Tôi rót cho Aleya một chén trà, nhìn cô ấy uống hết, hỏi:

"Cảm thấy thế nào?"

Aleya trả lời:

"Rất đắng."

Tôi bật cười.

Trong quán trà có người đập bàn:

"Ma tộc có gì đáng sợ? Đáng sợ là nội gián! Tôi thấy con ả Felita đó trời sinh đã không phải thứ tốt lành gì, nếu ả thực sự có bản lĩnh lớn như vậy, tại sao không phản công Ma tộc, tại sao không giết sạch lũ Ma tộc đó đi? Ả đã sớm cùng một giuộc với Ma tộc rồi!"

"Nói vậy thì, Ma tộc đòi ả về, có phải cũng là sợ chúng ta phát hiện ra điểm này không?"

"Chính là như vậy! Mấy vị lão gia quý tộc vẫn còn mềm lòng quá, theo tôi thấy cứ giết quách ả trong Ngự Tây Thành, rồi ném đầu ả cho Ma tộc!"

"Cách hay! Thật hả giận!"

Một tràng tiếng reo hò vang lên.

Tôi rót chén trà, nói với Aleya:

"Dân chúng chính là chính nghĩa, nguyện vọng của dân chúng là chân lý tuyệt đối. Nhưng cô xem, chỉ cần trong đám đông trà trộn vài kẻ rắp tâm bất lương cầm đầu, bọn họ rất dễ bị kích động. Mà vị Ma tộc tên là Felita kia liệu có thực sự cao thượng đến thế không? Cô không thể đảm bảo, ta cũng không thể đảm bảo. Biết đâu cô ta thực sự là quân cờ Ma tộc cài cắm vào Ngự Tây Thành thì sao? Cứu cô ta, cần phải trả cái giá cực lớn, cái giá này liệu có đáng không?"

Aleya trầm mặc không nói.

Tôi cầm chén trà, lẳng lặng nói:

"Nếu đặt cô vào vị trí đó, cô sẽ làm thế nào? Sẽ khoanh tay chịu trói sao?"

Aleya lắc đầu.

Tôi nói:

"Đó chính là vấn đề. Pierce dùng từ 'chịu tội trước pháp luật', nhưng ta tin Ngự Tây Thành hiện tại không có thực lực để bắt được cô ta, áp giải cô ta đến lãnh địa Ma tộc. Vậy thì chỉ có thể nói lên rằng cô ta đã khoanh tay chịu trói, tại sao lại khoanh tay chịu trói? Là vốn dĩ muốn về lãnh địa Ma tộc sao? Những chuyện này đều không nói rõ được."

Aleya uống một ngụm trà, ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi chỉ vào đám đông đang sôi sục, nói:

"Hơn nữa, những người kia nói chưa chắc đã sai. Vừa rồi cô nghe thấy rồi chứ? Người phụ nữ tên Felita kia từng đốt nhà người khác, đối với những người dân vốn có cuộc sống khó khăn mà nói, mất nhà cửa nghiêm trọng đến mức nào? Cô ta thực sự bản tính lương thiện sao? Nếu cô ta chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với con người, thì tại sao lại kích động lên làn sóng phẫn nộ như thế này?"

Tôi không nói nữa.

Trong quán trà, trên đường phố, thậm chí cả tòa thành.

Tất cả mọi người đều đang hô vang ba chữ một cách nhịp nhàng, đều tăm tắp.

"Giết ả đi! Giết ả đi!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!