Chương 76: Những Kẻ Thấm Đẫm Bóng Tối Của Fermaton (6)
Tóm tắt ba dòng.
Một. Gặp nhân vật Meta Charlotte và bảo muốn làm tình.
Hai. Đề nghị mua bán nô lệ với thương nhân nô lệ Charlotte.
Ba. Bắt mối với người của Đế quốc là Charlotte.
Vì quá phấn khích khi gặp được một nữ Hắc pháp sư Gothic Lolita có bộ kỹ năng quá tín, nên tôi đã nói dông dài hơi lộn xộn, nhưng tôi đã xốc lại tinh thần và bình tĩnh nói chuyện với Charlotte.
"Như cô biết đấy, ta là kẻ có thể bị trừ khử bất cứ lúc nào. Nếu Vương quốc định lợi dụng đứa con của Luge Fermaton, ta sẽ ở vào thế phải chịu trận mà không thể nhúc nhích."
"..."
"Vậy nên ta cũng phải có vài thiết bị an toàn chứ nhỉ?"
"Đó là thông qua tôi để chuyển sang Đế quốc sao?"
"Đúng vậy."
Vì kết giới đã được giăng ra nên tôi không cảm thấy áp lực khi nói chuyện.
Nhờ đó mà tôi dẻo miệng hơn và dễ nói chuyện hơn.
"Nhỡ đâu Vương quốc định giết ta thì ta cũng phải chuẩn bị đường lui chứ. Hoặc không phải ta... thì ít nhất cũng là người của ta."
"..."
Tuyệt đối không phải vì Charlotte từng là nhân vật tôi yêu thích nhất nên tôi mới vạch trần mọi chuyện ra như thế này đâu.
"Không phải ta bảo cô bán họ làm nô lệ nếu ta tàn đời đâu. Ta muốn cô dùng tuyến đường riêng của mình để giúp người của ta trốn thoát sang Đế quốc."
"Còn ngài Luge thì sao?"
"Ta thì vì lời nguyền của Vô Hạn Mê Cung nên vốn dĩ không thể thoát khỏi đây rồi."
Cho đến khi công phá được Vô Hạn Mê Cung, tôi không thể thoát khỏi nơi này.
Nhưng nếu phía Vương quốc định trừ khử tôi và người của tôi thì sao?
"Thay vì dẫn tất cả vào Vô Hạn Mê Cung để rồi cùng nhau phát điên và chết, thà để người của ta trốn sang Đế quốc và sống một cuộc đời thứ hai còn tốt hơn nhiều."
"..."
"Đó chỉ là chuyện khi lãnh địa Bá tước Fermaton biến thành một cái lãnh địa rác rưởi nào đó thôi."
"... Vì hiện tại có ma pháp Silence nên không ai nghe thấy tôi mới nói điều này, thưa ngài Luge."
Charlotte chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn.
"Nếu cần thiết, ngài cũng có ý định đổi cờ của lâu đài Bá tước Fermaton thành cờ của Đế quốc sao?"
"Đúng vậy."
Nếu bị người của Vương quốc bắt được thì không chỉ là chuyện lớn mà là toang hẳn luôn, nhưng người phụ nữ trước mặt tôi lại là người của Đế quốc.
"Ta là một người đàn ông coi trọng sự an nguy của người nhà và mạng sống của chính mình. Nếu Vương quốc định trừ khử ta, ta phải hành động cho phù hợp chứ."
"... Vương quốc định trừ khử ngài Luge sao?"
"Chà, chỉ là giả thuyết thôi."
Dù là Vương quốc hay Đế quốc thì cũng đều sẽ ra tay trừ khử, nhưng đó là vì gã đàn ông tên Luge Fermaton này không thuộc về phe nào mà đang định xây dựng một thế lực độc lập.
"Nếu nơi này trở thành lãnh thổ của Đế quốc, Đế quốc sẽ cố gắng giúp đỡ hết mức có thể. Vương quốc sẽ dùng mọi thủ đoạn để cướp lấy tòa lâu đài này, nhưng Đế quốc cũng sẽ dốc toàn lực để không bị cướp mất."
"..."
"Cô có thể nói ta đang phán đoán thiển cận, nhưng ta là kẻ phải nắm lấy sợi dây cứu mạng ngay trước mắt. Chuyện tương lai xa xôi đành phải để sau hẵng tính. Vậy nên ta mới đề nghị."
Tôi giơ ba ngón tay lên.
"Một. Trong số các nô lệ nữ, nếu có trinh nữ nào khá khẩm, ta sẽ xem xét và mua lại. Phụ nữ bị bán từ Đế quốc đến đây cũng được, hoặc phụ nữ bị bắt cóc thật cũng được. Cách sử dụng thì vô vàn."
"Là để lấy đi trinh tiết sao?"
"Chà, đúng vậy."
Thực ra là để chiêu mộ làm thành viên Kỵ sĩ đoàn.
- Á, á á...! Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi!
- Hehe, con ranh này, trông cũng xinh xắn đấy...! Bán đi chắc được khối tiền!
Biết đâu ở một nơi tôi không biết, các nhân vật Gacha lại có khả năng trở thành nô lệ dưới cái mác 'hiệu chỉnh hiện thực'.
- Đại ca! Tính sao đây?
-... Đừng đụng vào. Bán cho Lãnh chúa Fermaton với giá thật cao đi.
- Hả? Thế không phải phí quá sao? Mỹ nhân thế này cơ mà.
- Bán trinh nữ cho Bá tước Fermaton là có thể trở thành tỷ phú đấy.
- À, vậy thì phải bán thôi!
Vậy nên tôi mới thông qua Charlotte để chuẩn bị một thiết bị bảo hiểm nhằm đối phó với những sự cố ngoài ý muốn.
"Gái mất trinh không được sao?"
"Ừ. Bắt buộc phải là một người phụ nữ thuần khiết chưa từng qua tay đàn ông. Ta chỉ mua những trinh nữ sạch sẽ cả miệng, lồn và lỗ đít."
"Sẽ đắt đấy... nhưng với Tiểu Lãnh Chúa thì chắc chẳng có ý nghĩa gì nhỉ."
"Trinh nữ thì có giá trị tương xứng mà."
Phía trước chưa từng làm nhưng lỗ đít thì nát bét mà gọi là trinh nữ sao?
Chủ nhân của Vô Hạn Mê Cung đi ngang qua chắc cũng phải bật cười.
"Hai. Giá bèo hay tiền lẻ cũng không sao. Bất kể kẻ ta muốn bán là nam hay nữ, hãy mua chúng làm nô lệ. Ta muốn thấy cảnh chúng bị kéo ra khỏi Fermaton với tư cách là nô lệ."
"Vì không thể tùy tiện trục xuất nên ngài định lén bán làm nô lệ chứ gì."
"Đúng vậy."
"Nhưng những nô lệ mà ngài Luge muốn bán... khả năng cao không phải là những trinh nữ tươi mơn mởn đúng không? Có thể là những con phò rách nát mà ngài Luge đã chơi chán rồi vứt bỏ cũng nên."
"Tính toán cả chi phí xử lý rác thải và chi phí dọn dẹp xác chết, ta thấy cứ bán quách làm nô lệ cũng không tồi."
"..."
Trước những lời nói tàn nhẫn không tả nổi của tôi, Charlotte nuốt nước bọt cái ực.
"Ta cũng từng nghĩ đến việc ném vào Vô Hạn Mê Cung, hoặc giao cho dân chuyên nghiệp trong thế giới ngầm xử lý. Nhưng nhìn thấy cô, ta lại nảy ra một ý kiến rất hay. Hắc pháp sư Charlotte."
Tôi thong thả ngả người ra chiếc ghế sofa đang ngồi.
"Nghiên cứu Hắc ma pháp chắc cần khá nhiều tài liệu nghiên cứu đấy, cô thấy sao?"
"Ừm, chà, vậy thì... việc sử dụng những nô lệ đó thế nào là tùy quyền quyết định của tôi đúng không?"
"Đúng vậy. Nhưng nếu phải thêm một điều kiện khắt khe nữa, thì ta muốn chúng bị bán đến một nơi chắc chắn sẽ chết một cách gọn gàng không để lại hậu họa."
"Vậy thì số tiền sẽ thấp hơn giá trị thực rất nhiều đấy."
"Thế nên ta mới bảo giá bèo cũng giao cho cô mà."
Sau này không biết sẽ có bao nhiêu kẻ chướng mắt ta bị bán làm nô lệ, nhưng chắc chắn phải mở sẵn một con đường như vậy.
Trước mắt thì Lambert là cái chắc rồi.
"Ngài Luge ra tay giết người không hề do dự như tôi nghĩ nhỉ."
"Nếu là những kẻ đáng chết thì chẳng có lý do gì phải do dự cả."
Tôi cũng là con người.
Trước khi xuyên không, tôi là một người đàn ông sống ở một thế giới mà đừng nói đến giết người, chỉ cần hành hung thôi cũng bị bắt đi rồi.
Nhưng tôi không thể tha thứ cho thằng gay chó đẻ nhắm vào lỗ đít của tôi và con phò rách đã phản bội tôi.
"Cô thấy quá đáng sao? Việc ta không coi con người là con người ấy? Đâu phải mọi nô lệ đều có thể gọi là con người đâu?"
"Ngài nói rất chí lý. Những kẻ đáng trở thành nô lệ trên mảnh đất này... chà, đều là những kẻ đã làm ra những hành động xứng đáng với điều đó."
Charlotte cười tủm tỉm và nhấp một ngụm trà.
Quả đúng là Hắc pháp sư, cô ta chẳng hề e ngại việc mua bán hay giết chóc con người.
"Tôi sẽ xem xét tích cực về dự án kinh doanh mà ngài Luge đề xuất. Tuy nhiên, trong những điều ngài Luge nói, có một phần nằm ngoài dự án kinh doanh cần phải xem xét."
"Là gì?"
"Việc ngài định chiêu mộ tôi làm thành viên Kỵ sĩ đoàn. Nếu việc mua bán nô lệ là giao dịch với đại diện của Ninetails, thì việc trở thành thành viên Kỵ sĩ đoàn là lời đề nghị dành cho cá nhân Charlotte. Tôi hiểu như vậy. Đúng không?"
"Chính xác."
"Trong vai trò của tôi có bao gồm cả tình dục không?"
"Tình dục không phải là điều kiện bắt buộc, nhưng sau này có thể mang lại lợi ích trong nhiều điều kiện khác nhau. Ví dụ như trả giá cao hơn giá niêm yết khi mua nô lệ, hoặc cho không khi ta bán nô lệ chẳng hạn."
"..."
Cái gọi là, giảm giá bằng tình dục.
"Về vấn đề đó, tôi sẽ xem xét riêng một lần."
"Ta mong đợi một câu trả lời tích cực và đầy hy vọng đấy."
Nếu làm tình, không phải là giảm giá mà bên này có thể cho thêm tiền boa cũng nên.
Có phải là đang vung tiền như một thằng ngu không á?
Dù sao thì sau này cũng dự định sẽ thu hồi lại hết.
Bây giờ trông có vẻ như tôi đang vung tiền, nhưng chỉ cần đút cặc vào một chút, biết đâu cô ta sẽ nghiện cặc của tôi và thực sự trở thành người của tôi.
'Không có cơ hội chịch thì tự tạo ra là được.'
Tôi đã thả thính tình dục ở một mức độ nào đó rồi.
Dù tôi đã đâm thẳng không phanh vào những câu chuyện như trinh nữ hay muốn làm tình một cách đường đột.
'Có những người phụ nữ lại ăn đòn kiểu này đấy.'
Charlotte chính là người như vậy.
Người phụ nữ này, ngoại hình là một Gothic Lolita điển hình, nhưng hình mẫu lý tưởng lại bạo lực đến bất ngờ.
- Hư ư ư... Bị khuất phục và bị thống trị mới chính là lý do con cái được sinh ra...! Thật hạnh phúc khi được sinh ra làm con chó cái của Chủ nhân...!... Không phải sao?
Hay là do tôi vẫn còn nhớ những bức ảnh chế nội dung kỳ quái mà tôi từng xem?
Dù vậy tôi cũng không hối hận.
Vì tôi đã nhắm đến việc làm tình với cả Astarotte rồi, nên tôi chỉ đang hành động đúng chuẩn Luge mà thôi.
Cương cứng trước Charlotte không có gì đáng xấu hổ cả!
Là đàn ông thì đó là chuyện đương nhiên.
"Vậy Charlotte. Chúng ta từ từ đi xem qua nô lệ một vòng nhé. Ta sẽ xem qua những trinh nữ nô lệ mà cô giới thiệu."
"Không phải ngài không mua sao?"
"Đều có ích lợi và công dụng cả đấy."
Những công việc đúng chất nô lệ.
Gì vậy chứ, cái tên đó.
Sau khi tạm thời dẫn Luge Fermaton đến phòng tiếp khách.
Charlotte Weissgarden cảm thấy bối rối và hoang mang trước sự tồn tại như một cơn bão của Luge Fermaton.
Hắn định chuồn sang Đế quốc thật sao?
Xung quanh không có ai.
Cô đã giăng kết giới, và vốn dĩ nơi này là nhà vệ sinh.
Nếu có ai ở xung quanh mới là chuyện lạ.
Nếu Fermaton trở thành lãnh thổ của Đế quốc... Không, trước đó Vương quốc định đụng đến Fermaton sao? Tại sao? Đâu có lý do gì để làm vậy.
Một phát ngôn khó hiểu.
Nhưng việc hắn đợi đến khi kết giới được giăng ra mới nói, chứng tỏ hắn đang rất tuyệt vọng sao?
"... Rốt cuộc là sao chứ?"
Charlotte tò mò.
Rốt cuộc gã đàn ông đó biết được 'đến đâu'.
Việc hắn biết cô là Hắc pháp sư không phải là vấn đề gì to tát.
Nhưng việc hắn định bắt mối với Đế quốc lại khiến cô bận tâm.
"... Chắc không phải hắn biết mình là người đó nên mới nói vậy đâu nhỉ? Không. Không thể nào. Chuyện đó... là bí mật tuyệt đối không ai biết cơ mà..."
Charlotte vén váy lên.
Nửa thân dưới của cô, mặt trong đùi.
Hình xăm ma pháp không thể xóa nhòa đang phơi bày trọn vẹn thân phận thực sự của cô.
"..."
Ở mặt trong đùi của Charlotte có khắc ấn chương của Đế quốc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
