Chương 352 - Yggdrasil (3-60)
Rầm!
Cánh cửa bị mở tung ra kéo theo tiếng động lớn vang vọng cả căn phòng.
Và rồi, một người đàn ông lảo đảo bước qua cánh cửa đang mở toang.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, những tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên.
“Kha... Haa, haa, haa.”
Gã đàn ông liếc nhìn quanh căn phòng với ánh mắt run rẩy, lẩm bẩm.
“Haa, haa... Mẹ kiếp...”
Kẻ đang quan sát xung quanh không ai khác chính là Han Yeoreum, còn căn phòng mà hắn ta đang đứng chính là phòng khách của Han Bom, nơi hắn ta vừa bị ngất xỉu trước đó.
Han Yeoreum đã lén lút chứng kiến toàn bộ màn ân ái của ba người, hắn ta cảm nhận được sự phẫn nộ cùng với sự hưng phấn tột độ trước hành động bạo liệt của Seong Suho và dáng vẻ lẳng lơ của hai người phụ nữ.
Không chỉ đứng nhìn, hắn ta còn lấy ra một viên đá quý và táo tợn ghi lại cảnh tượng đó.
Hành động này, nếu đặt ở xã hội hiện đại, chắc chắn sẽ bị coi là một việc làm rác rưởi đáng bị tẩy chay, nhưng nhờ nhớ đến một sự thật, hắn ta mới dám ngang nhiên thực hiện hành vi đó.
Đó chính là “Hồi quy”.
Và khi nhìn thấy phân cảnh cao trào khép lại cuộc hoan ái của ba người, Han Yeoreum cảm nhận được luồng khoái cảm chạy dọc cơ thể, mãnh liệt đến mức làm tan chảy mọi sự phẫn nộ trong lòng.
Kế đó là câu nói chốt hạ của Seong Suho.
(Hương vị tuyệt hảo nhất.)
Ngay khoảnh khắc chạm mắt với Seong Suho, Han Yeoreum đành phải cố gắng hạn chế tối đa tiếng bước chân, cuống cuồng chạy trốn khỏi nơi đó.
“Ch... chưa bị phát hiện đâu đúng không? Chắc chắn là chưa đâu. Nếu thằng khốn đó mà thấy thì làm sao nó để yên được.”
Hệt như bao kẻ tội phạm khác, Han Yeoreum tự huyễn hoặc bản thân bằng cái suy nghĩ ngây thơ rằng mình chưa bị bại lộ, rồi hắn ta bắt đầu kiểm tra lại viên đá quý vừa dùng lúc nãy.
Cảnh tượng Min Hayeon và Han Bom lẳng lơ ve vãn trước mặt người đàn ông lạ, nài nỉ xin được bị đâm...
“Ch, chắc chắn nó sẽ có ích... Đúng vậy... cứ quay lại đã, sau này dùng để tống tiền hay làm gì đó cũng được...”
Hắn ta tự biện minh cho hành động của mình, ánh mắt vẫn dán chặt vào viên đá quý.
Thế nhưng, lý do khiến Han Yeoreum cứ nhìn chằm chằm vào viên đá không chỉ dừng lại ở sự hợp lý hóa đầy lý trí.
‘Haa... Haa... Mẹ kiếp...’
Hình ảnh vùng kín của Min Hayeon và Han Bom cứ ám ảnh mãi trong tâm trí Han Yeoreum, không sao xua đi được.
Dục vọng không được giải tỏa khiến cho tiếng thì thầm “hãy xem lại viên đá đi” cứ vang lên văng vẳng trong tiềm thức của hắn ta.
Và cùng với tiếng nói từ nội tâm, những tồn tại khác cũng bắt đầu lên tiếng.
└Mau mở ra xem đi!! Đang xem dở thì bị cắt ngang!!
└Tôi sắp phát điên rồi đây này, nhanh lên!!
└Thằng ngu này! Sao lại sợ hãi bỏ chạy chứ!
Han Yeoreum cũng cùng chung suy nghĩ với họ.
Trong lòng hắn ta cồn cào muốn xem, nhưng lại liên tục lắc đầu nguầy nguậy.
“Đừng có đùa... Bọn mày nghĩ tao quay lại cái này với suy nghĩ dơ bẩn như bọn mày sao? Chắc chắn sẽ có ngày nó được dùng vào việc khác. Không thể lãng phí ở chỗ này rồi vứt đi được.”
Lời tuyên bố của Han Yeoreum khiến kênh chat nổ tung, nhưng quyết tâm của hắn ta vẫn không hề lay chuyển.
Dù quyết tâm không thay đổi, dục vọng trong người hắn ta lại không vì thế mà nguôi ngoai.
Những dòng tin nhắn kích thích dục vọng bắt đầu tràn ngập trên kênh chat.
└Vậy thì bật cái khác lên đi!! Dù sao thì nội dung cái đó cũng chẳng có gì đặc sắc!
└Đúng rồi! Cứ bật tạm cái đó lên xem đã!
└Min Hayeon!!
└Không! Đổi sang Han Bom đi!!
Giữa lúc mọi người đang hùa nhau tự ý quyết định, Han Yeoreum bỗng thấy hồn xiêu phách lạc khi đọc được một bình luận.
└Không biết có cái nào của Lucienne không nhỉ?
└Elf đó hả? Sao tự dưng lại nhắc đến?
└Hahaha chuyện đời ai biết trước được chữ ngờ. Nhỡ đâu lại có thật thì sao.
└Woa, nếu thế thật thì phải công nhận thằng Seong Suho giỏi.
└Vậy là nhiệm vụ thất bại sao?
Dục vọng vẫn đang dồn nén, cộng thêm bao nhiêu nỗi lo âu thi nhau ập đến khiến mức độ căng thẳng của Han Yeoreum ngày một tăng cao.
‘Lucienne... Mẹ kiếp, còn cái nhiệm vụ đó nữa chứ.’
Hắn ta bắt đầu nhớ lại nhiệm vụ mình đã nhận ở tầng 1 một cách qua loa đại khái.
Một nhiệm vụ với hình phạt vô cùng tàn khốc nếu thất bại.
Việc bị tịch thu toàn bộ tài sản cũng chẳng là cái thá gì.
Hắn ta toát mồ hôi hột khi nhớ đến những hình phạt khác.
‘Đừng bảo là đã làm chuyện đó với con Elf đó rồi nhé?’
Bây giờ thì Han Yeoreum đã phải công nhận.
Dù ngoài miệng có mỉa mai Seong Suho là khỉ đột, nhưng bản năng của Han Yeoreum buộc phải thừa nhận khả năng quyến rũ phụ nữ và sự dũng mãnh trên giường của gac ta.
Thế nhưng, hắn ta đã thở phào nhẹ nhõm khi xem lại kênh chat.
└Đâu đã tính là thất bại. Chuyện Seong Suho xơi và Han Yeoreum xơi được tính riêng mà đúng không?
└Hơn nữa, nếu thất bại thì nó đã thông báo nhiệm vụ thất bại từ lâu rồi.
‘Đúng thế... Chuyện thằng Seong Suho xơi với chuyện mình làm là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nếu hắn ta có ăn rồi thì mình cứ việc nịnh bợ xin xỏ một chút, kiểu gì cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mới được.’
Mặc dù Han Yeoreum tự thấy đó là một hành động nhục nhã, nhưng nếu có thể nhận được phần thưởng từ nhiệm vụ, hắn ta cho rằng điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Nhưng sau đó, những tin nhắn làm dao động tâm trí hắn ta lại tiếp tục hiện lên.
└Dù vậy thì nếu Seong Suho đã xơi rồi thì cũng coi như hết hy vọng còn gì?
└Có lẽ vậy? Chẳng phải bọn Elf chỉ làm tình với một người duy nhất mà chúng công nhận thôi sao?
└À, đúng rồi. Nên bọn chúng mới cố nhịn cho đến khi tìm được bạn đời đó.
└Ừ ừ, nghe bảo nếu bạn đời chết giữa chừng thì bọn họ cũng hiếm khi tái giá lắm.
Vừa đọc kênh chat, Han Yeoreum vừa chửi rủa trong lòng.
‘Lũ khốn nạn này xúi giục mình đi cưa cẩm loại phụ nữ đó sao? Đám chó đẻ này. Thảo nào phần thưởng lại hậu hĩnh đến vậy...’
Vốn dĩ ngay từ đầu, hắn ta nhận nhiệm vụ này chỉ vì muốn sĩ diện hão mà chẳng thèm màng đến chuyện thành công hay thất bại.
Những gì Han Yeoreum biết về loài Elf từ trước đến nay chỉ gói gọn trong hai chữ “xinh đẹp”, giờ đây, sự bực bội hòa cùng nỗi lo âu về tương lai khiến căng thẳng lại ùn ùn kéo đến.
‘Đừng có đùa... Mình bị điên hay sao mà lại đi sục cặc trước mặt Hayeon và Han Bom chứ?’
Riêng việc đó thì phải tránh cho bằng được.
Thế nhưng hắn ta chẳng còn cách nào khác.
‘...Khoan đã.’
Han Yeoreum bỗng khựng lại, ngẫm nghĩ xem tại sao mình lại rơi vào bước đường cùng này.
Rất đơn giản.
Tất cả là tại Seong Suho.
Và nếu hỏi tại sao lại là do Seong Suho thì đó là vì gã ta sở hữu thực lực quá mức áp đảo.
Nói cách khác...
‘Trước tiên phải mạnh lên đã.’
Đó là kết luận mà hắn ta đưa ra.
Dù không biết chính xác cô nàng Elf tên Lucienne kia là ai, nhưng hắn ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho lần chạm trán tiếp theo.
‘Trước tiên... cần điểm.’
Vừa hạ quyết tâm, Han Yeoreum vừa nói với kênh chat.
“Bọn mày... muốn xem video không?”
└Hử? Tính mở cho xem thật à!?
└Hahaaha chắc nó cũng muốn tự sướng rồi.
└Nhanh mở lên đi!!
Đọc những dòng bình luận đó, hàng lông mày của Han Yeoreum khẽ giật giật vì khó chịu, nhưng hắn ta vẫn cố gắng kìm nén, làm ra vẻ mặt nghiêm túc và hạ quyết tâm.
‘Điểm... Chỉ cần mình mạnh lên... mạnh lên thì kiểu gì cũng nắm chắc phần thắng! Và...’
Han Yeoreum đã tìm ra cách vừa thỏa mãn dục vọng của bản thân vừa kiếm được điểm.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào “cậu bé” đang ngóc đầu dậy của mình và nói.
“Đưa điểm đây... tao sẽ cho xem.”
***
Một con quái vật ngã gục xuống nền đất bụi bặm, từ từ tan biến như ảnh ảo hologram, để lại một món vật phẩm rơi trên mặt đất.
“Hôm nay tới đây thôi. Mọi người vất vả rồi. Vật phẩm tôi sẽ thu giữ hết, sau khi xử lý xong sẽ chia lại cho mọi người sau.”
“Cô vất vả rồi!!”
Nghe tiếng Yang Jihyeon, đám Summoner đang tụ tập đều vui vẻ cười nói, bắt đầu tản bộ về làng.
“Khà~ Về nhanh rồi đi làm vài ly thôi!”
“Trời, mới ban ngày ban mặt đã nhậu nhẹt á? Cho tôi theo với!”
“Somin, hôm nay cô rảnh không?”
“Hihi, hôm nay tôi rảnh.”
Một lượng lớn Summoner vừa duy trì mối quan hệ thân thiết, vừa ngước nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, kéo nhau rầm rập rời đi, cuốn theo từng trận gió bụi mịt mù.
Chỉ mới một tuần trôi qua, những Summoner này đã bắt đầu buông thả, sống một cuộc sống lười biếng.
Đừng nói đến chuyện dậy sớm, tình trạng ngủ nướng rồi cúp cua không đi săn diễn ra như cơm bữa, thậm chí việc tìm được một tổ đội ra ngoài săn quái quá 2 tiếng đồng hồ cũng đỏ mắt mới thấy.
Hơn hết, thi thoảng có người nhiệt huyết như Han Bom xuất hiện, Yang Jihyeon sẽ lập tức can thiệp và rót những lời đường mật tựa ác quỷ vào tai họ.
Tất nhiên, trong số 10 người thì cũng có 1 người không bị những lời lẽ đó của cô mê hoặc.
(Đến ngôi làng bên cạnh cũng không khó lắm đâu. Giờ tôi biết rành đường rồi, mọi người cứ thong thả cũng được.)
(Nhưng tôi muốn tiến xa hơn nữa cơ. Đã cất công đến thế giới này rồi, chỉ ăn chơi nhảy múa không thì lãng phí quá.)
(Ra là vậy. Có được tinh thần như thế cũng tốt. Vậy tôi sẽ chỉ đường cho cậu. Hầm ngục đó cũng không khó đâu.)
Sau đó, cô sẽ gọi riêng họ ra và giải thích một cách cặn kẽ nhất có thể.
Rằng chỉ cần tổ đội hai, ba người là có thể dễ dàng vượt qua...
(Và cuối cùng sẽ có một ngã ba. Ở đó...)
Yang Jihyeon dùng chất giọng tươi tắn, ngọt ngào đến mức làm tan chảy lòng người để nói với họ.
(Chỉ cần đi thẳng vào con đường chính giữa là cậu sẽ đến được ngôi làng khác.)
(Cảm ơn cô Yang Jihyeon! Sau này đến nơi nhất định tôi sẽ quay lại đây!)
(Chúc may... à không, quá dễ nên chúc may mắn e là hơi thất lễ nhỉ. Đi đường bình an nhé.)
Cứ thế, thi thoảng cô lại tiễn những Summoner cứng đầu, không chịu khuất phục lên đường.
Vào một con đường dẫn đến cõi chết...
Yang Jihyeon nhìn đám Summoner đang cười đùa ha hả ở phía xa với vẻ mặt vô cảm.
‘Han Bom... Dù để vuột mất mục tiêu quan trọng, nhưng sẽ nhanh chóng bù đắp lại thôi.’
Dù tiếc nuối vì để tuột mất Han Bom, nhưng đối với Yang Jihyeon, đó chỉ là một quá trình hiển nhiên.
Seong Suho xuất hiện với thân phận Cựu thủ lĩnh đã phô diễn một sức mạnh phi thường, dồn Yang Jihyeon vào bước đường cùng.
Trước ánh mắt như có thể nhìn thấu vạn vật của Seong Suho, Yang Jihyeon hoàn toàn không thể cưỡng lại những lời hắn ta nói.
‘Chắc là do ngài ấy sở hữu thực lực tương xứng nên mới vậy chăng? Chỉ một câu nói của ngài ấy thôi cũng đủ khiến cơ thể mình ngoan ngoãn cử động như một con rối...’
Một sự cưỡng ép mà cô chưa từng trải qua trong đời.
Dẫu cho Thủ lĩnh hiện tại có ra lệnh gắt gao đến đâu, Yang Jihyeon cũng chỉ bị áp đảo về mặt khí thế, còn bản thân cô vẫn tự nguyện thực hiện mệnh lệnh theo ý chí của mình.
Thế nhưng, khi nghe mệnh lệnh của Seong Suho, Yang Jihyeon cảm thấy như thể cả bộ não và trái tim mình đều thuộc quyền sở hữu của hắn, đầu óc và trái tim răm rắp tuân theo mệnh lệnh của hắn ta.
‘Mình chưa từng có cảm giác như thế bao giờ.’
Yang Jihyeon vốn dĩ trực thuộc Hồng Nguyệt, từng đảm nhận đủ mọi loại nhiệm vụ và hoạt động ngầm.
Dẫu cho có rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo đến đâu, cô vẫn luôn bình tĩnh đối phó. Vậy mà kẻ đầu tiên khiến cô bối rối và phải khuất phục lại là Seong Suho.
Lần đầu tiên cô có cảm giác khao khát được quy phục một ai đó đến vậy.
Thế nhưng, Yang Jihyeon nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu và bắt đầu nắm bắt tình hình hiện tại.
‘Chắc chưa đầy một tháng nữa là có thể khôi phục lại nguyên trạng thôi.’
Vừa suy tính, cô vừa đảo mắt nhìn quanh một vòng không gian yên ắng.
Và rồi, cô lên tiếng hướng về khoảng không vô định.
“Có chuyện gì?”
Vừa dứt lời, một bóng người từ trong bụi rậm thoăn thoắt lao ra, quỳ một gối trước mặt Yang Jihyeon và bắt đầu báo cáo.
“Thưa, có vấn đề phát sinh rồi ạ.”
“Vấn đề? Là chuyện... Hựk!”
“!? Ngài bị thương ở đâu sao?”
Gã đàn ông bịt mặt vội vàng đứng bật dậy định đỡ lấy Yang Jihyeon.
Nhưng khi chạm mắt hắn, Yang Jihyeon lại càng thêm hốt hoảng, vội vàng xua tay lia lịa.
“À, không có gì. Cứ mau báo cáo... đi.”
Yang Jihyeon cố gắng gạt bỏ khung cảnh đang cưỡng chế cắm rễ trong đầu mình sang một bên.
‘Kh, không được... Đây không phải lúc để nghĩ về những chuyện đó!’
Boris nhìn Yang Jihyeon với vẻ lo lắng, nhưng trước giọng điệu dứt khoát của cô, hắn đành chấn chỉnh lại tư thế và bắt đầu trình bày.
“Ở phía bên phải... ngôi làng nơi Cư dân ban ngày sinh sống, chúng tôi phát hiện một kẻ khả nghi.”
“...Kẻ khả nghi?”
Cứ tưởng lại là do Seong Suho gây rắc rối, nhưng nghe đoạn sau, cô lập tức nhận ra chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn.
“Là một Elf. Có vẻ không phải là Cư dân ban ngày sống ở đây. Người của chúng ta đã phục kích nhưng thất bại. Kẻ này có thực lực không hề tầm thường.”
“...Đến lúc lộ đuôi rồi sao.”
Kế hoạch của Hồng Nguyệt là chiếm đóng điểm xuất phát ở tầng 1, đồng thời ngăn cản các Summoner lên tầng trên, mặt khác sẽ bắt giữ những kẻ có chức nghiệp đặc biệt về phục vụ cho tổ chức.
Nhưng kế hoạch này cuối cùng lại gây ra tác dụng phụ là những Summoner mới cũng không thể lên được các tầng trên.
Và họ đoán rằng những người ở tầng 4, 5 đã nhận ra tác dụng phụ đó nên bắt đầu cử người xuống can thiệp.
‘Dù đã lường trước sẽ có người đến, nhưng thời điểm này thì tệ quá. Boris mà còn phải nhận xét như vậy thì kẻ này chắc chắn không phải dạng vừa. Tạm thời... Hưk!’
Ngay lúc Yang Jihyeon vừa nghe báo cáo của Boris xong, định bụng sắp xếp lại thông tin trong đầu.
(Haaang! Hư ư ư t! Haa a a ang!)
(Lần đầu mà hưởng thụ thế cơ à?)
(A, không phải! Không phải đâu! Haaa ang! Đừng nhìn! Đừng nhìn m à!)
Khuôn mặt của Seong Suho lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô, như thể đã được khắc sâu vào não bộ.
“Hư ư ưt!”
“Ng... ngài thực sự không sao chứ?”
“Kh, không sao.... Trước mắt cứ để mắt tới tên Elf đó đi, tìm cách cản trở sao cho chúng ta không bị tổn thất là được.”
“...Rõ.”
Dạo gần đây, mỗi lần gặp Yang Jihyeon, Boris lại cảm thấy lo lắng đan xen chút chạnh lòng khi chứng kiến những phản ứng bất thường của cô.
‘...Quả nhiên sau khi gặp gã đàn ông đó, cô ấy đã thay đổi.’
Nghĩ vậy, Boris đứng dậy, cúi gập người chào rồi nói.
“...Xin ngài hãy giữ gìn sức khỏe.”
“Hư... B, biết rồi. Cậu cũng... cẩn thận đấy.”
“...Vâng, cảm ơn ngài.”
Lấy chút tự an ủi từ lời dặn dò cuối cùng đó, Boris mỉm cười rồi rời đi.
Xác nhận Boris đã rời khỏi, Yang Jihyeon lập tức vắt chân lên cổ chạy thục mạng về làng.
Về đến nơi, cô nhanh chóng lẻn vào phòng trọ của mình sao cho không ai xung quanh để ý.
Rầm!
“Haa, haa, haa... Hư ư ưt!”
Vừa về đến nơi, Yang Jihyeon liền ngã lăn ra giường, thò tay vào trong quần.
“Lại bắt đầu rồi... Hư ư ưt!”
Một Yang Jihyeon cả đời chưa từng biết đến chuyện chăn gối, chứ đừng nói gì đến thủ dâm.
Thế nhưng, sau lần trải nghiệm đầu tiên với Seong Suho, hình bóng hắn lại thi thoảng hiện về, ám ảnh tâm trí cô không sao gạt đi nổi.
Và lần nào cũng vậy...
“Tại sao... tại sao cứ hễ gặp Boris là... Hư ư ưt!”
Là những ngày cô gặp mặt Boris.
Tuyệt đối không muốn nhớ lại cảnh làm tình với Seong Suho trước mặt Boris, Yang Jihyeon đành phải bắt đầu giữ khoảng cách với hắn ta.
Cứ hễ hôm nào phải gặp Boris...
“Mình không... nhịn được nữa rồi. Hư ư ư ng!”
Cô lại hình dung ra khuôn mặt Seong Suho đang nhìn chằm chằm xuống mình, dập hông một cách bạo liệt và nở nụ cười ngạo nghễ, rồi bắt đầu tự sướng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
