Chương 12: ‘Chủ nghĩa cơ hội’, tái xuất!
“──…Ughhh... phù…!”
Cạch một tiếng, con trỏ chuột đang run rẩy cuối cùng cũng thực thi mệnh lệnh.
Lần đầu tiên tôi thấy việc nhấn nút gửi lại đáng sợ đến thế.
Đó là tin nhắn phản hồi cho lời đề nghị collab của họ, bắt đầu bằng dòng "Gửi Ma pháp thiếu nữ Shirahael-sama và Konjiki-sama".
Với một người luôn nhất quán với hình tượng Mesugaki thích làm gì thì làm như tôi, việc phải tiết lộ con người thật của mình cho họ biết qua nút gửi này quả thực cực kỳ tốn nơ-ron thần kinh.
Ngay cả khi đã gửi đi rồi, cảm giác hối hận vẫn không ngừng đeo bám, tôi tự hỏi liệu làm thế này có ổn không.
Dù đã xem livestream của Shirahael-san, nhưng cũng giống như việc tôi đang diễn kịch trên stream, chẳng có gì đảm bảo những gì anh ta thể hiện không phải là diễn kịch cả.
Ít nhất, nếu nắm được điểm yếu của một hậu bối có khả năng trở thành đối thủ cạnh tranh, người trùng cả màu tóc lẫn năng lực bay lượn.
Thì "tôi của hiện tại" có đủ tự tin rằng mình sẽ không lợi dụng điều đó hay không... thú thực là, không.
Dù họ không có ý xấu, vẫn luôn có rủi ro họ vô tình lỡ miệng. Chưa kể còn hàng tá lý do để mọi chuyện đổ bể: nhỡ mình vô ý thất lễ, hay họ thấy phong cách livestream của mình không hợp nên từ chối.
Cái thói quen "suy nghĩ quá nhiều", thứ vốn giúp tôi mạnh mẽ hơn với tư cách ma pháp thiếu nữ, giờ đây lại chỉ tổ làm tôi thêm nhức đầu.
“Aaa, thôi đi...! Đã trả lời thì trả lời nhanh lên chứ── Á”
Lời than vãn vừa thốt ra chưa đầy 5 phút sau khi gửi tin nhắn. Như để đáp lại, thông báo tin nhắn mới nhảy bổ vào máy tôi.
“Ê... h-hả, nhanh vậy... đàn ông trưởng thành làm việc nhanh thế này sao...?”
Hay là người ta chỉ gửi đúng một câu "Tôi xin từ chối" nhỉ... Cảm giác lạnh sống lưng trước những tưởng tượng tồi tệ, tôi run rẩy mở tin nhắn ra.
『Gửi Ma pháp thiếu nữ Flovert-sama và Anton-sama.
Tôi là Ma pháp thiếu nữ Shirahael. Thành thật cảm ơn em đã phản hồi nhanh chóng dù đang bận rộn.
Về nội dung buổi collab, tôi đã nắm rõ. Như em mong muốn, tôi xin phép được cùng tiến hành thảo phạt Hư Thú.
Ngoài ra, về lịch trình─』
“C-Cứng nhắc quá vậy trời...! …Nhưng mà”
Tin nhắn gửi cứng nhắc hơn tất cả những gì tôi từng thấy, nhưng nó lại là một tin nhắn công việc rất súc tích và đúng trọng tâm.
Hơn nữa, dù câu chữ trang trọng nhưng anh ta đã tránh dùng những chữ Hán khó đọc, thể hiện sự quan tâm đến người đọc là tôi ở mọi chỗ.
“...Hàaaaaa... May quá đi mất...”
Thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng như trút bỏ được gánh nặng.
Cùng lúc đó, một thứ gì đó vốn dồn nén trong lòng bỗng tan biến, tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.
Có lẽ, bản thân tôi đã kiệt sức hơn mình tưởng.
“...Không không, vẫn chưa xong đâu. Phải thực hiện buổi collab thành công đã rồi mới được vui, Koromo à...”
Đúng vậy, tôi phải kìm nén cái sự hưng phấn đang trào dâng lại.
Mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết, giờ mà đã vội mừng là quá sớm.
...Tuy nhiên.
“Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên... mình nhận được một tin nhắn đàng hoàng từ một người đàn ông nhỉ. …Hừm…”
Dù vậy, suy cho cùng. Với cảm giác như vừa được cứu rỗi một chút, tôi đọc đi đọc lại tin nhắn đó không biết bao nhiêu lần.
“Phải đánh dấu thư quan trọng mới được”
Sau khi bảo vệ kỹ càng thứ mà chắc chắn mình sẽ còn đọc lại nhiều lần này, tôi tắt máy tính và đi ngủ.
Cảm giác như hôm nay tôi sẽ có một giấc ngủ rất ngon đây.
--------
“─Chắc là quanh khu này nhỉ?”
Ngày hôm sau, trước thềm buổi collab với Ma pháp thiếu nữ Shirahael vào "ngày mai", ngay sau khi kết thúc buổi live tâm sự. Tôi đã ghé thăm một góc của thành phố.
「Dù sao thì... không ngờ lại được collab sớm thế này. Chắc hẳn anh ta đã điều chỉnh theo hoàn cảnh của mình」
Thông thường với một buổi collab, tùy vào quy mô của mỗi bên mà người ta phải họp bàn kỹ lưỡng trước.
Có thể mất vài ngày, vài tuần… hay thậm chí là vài tháng mới thực hiện được là chuyện bình thường.
Vì cái sự ích kỷ của mình là muốn Luna Silva khỏe lại càng sớm càng tốt... và cũng để bản thân được yên lòng.
Tôi thầm cảm ơn Shirahael-san và những người bên cạnh vì đã không một lời phàn nàn mà sắp xếp cho tôi một lịch trình có thể nói là nhanh kỷ lục.
Và chuyến đi thực địa này chính là một biểu hiện của sự biết ơn đó.
Hiện tại, sau khi kết thúc buổi live, tôi đã đến khu vực nơi con Hư Thú đánh bại Luna Silva được xác nhận, nơi có lẽ sẽ là địa điểm collab.
Nói là vậy chứ tôi cũng chẳng dại gì mà xông vào trong, chỉ là đứng từ xa quan sát địa hình để đảm bảo không gặp rắc rối gì vào ngày chính thức.
Một buổi đi thám thính nhẹ nhàng.
Đa phần các ma pháp thiếu nữ đều thích làm gì thì làm, chắc chẳng có ai đi làm cái việc này đâu.
Nhưng vì lần này có lý do đặc biệt để phải thành công, và cũng vì không muốn gây phiền hà cho người đã cất công sắp xếp lịch trình cho mình, tôi đã ép cơ thể dù đang mệt mỏi của mình đến tận đây.
“─Đến đây là hết rồi nhỉ. Ừm, đại khái là nắm rõ rồi, nhưng mà…”
Trong lúc đó, tôi đã đi đến khu vực bị phong tỏa bởi băng dính vàng và thả lỏng người một chút.
Mục tiêu thám thính coi như đã hoàn thành.
Để cho chắc ăn hơn nữa, tôi có thể biến thân thành Flovert rồi dùng năng lực bay để quan sát từ trên cao, nhưng mà...
“...Phải làm sao đây. ...Mà thôi, chắc không sao đâu.”
Cái năng lực bay mà tôi từng nghĩ là tuyệt vời nhất ngay sau khi thức tỉnh, giờ lại khiến tôi thấy ngại ngùng.
Cảm giác cơ thể nặng trì ra do phải suy nghĩ và gánh vác quá nhiều thứ vẫn đang tiếp diễn.
Thôi thì khi nào nỗi lo được giải quyết, mình sẽ quay lại với thói quen đi dạo sau vậy. Nghĩ rồi, tôi định quay gót trở về nhà.
“A... là Koromo-chan kìa... chào buổi tối. Sao cậu lại ở đây vậy...?」”
“Ể...?”
Bất ngờ bị gọi tên, tôi quay lại.
Trước mặt tôi chính là Kirishima Luna — cô bạn cùng lớp mà đáng lẽ tôi đã bảo phải ở nhà nghỉ ngơi.
“Kìa... s-sao cậu lại ở đây, n-nguy hiểm lắm đó biết không?”
“Hửm~~? Nhắc mới nhớ, đúng là vậy nhỉ, sao tớ lại đến đây ta... chắc là ngẫu hứng chăng?”
Với một người đang có tâm lý bất ổn như cậu ấy, tôi tuyệt đối không thể để cậu ấy lang thang bên ngoài... nhất là gần nơi Hư Thú xuất hiện.
Sự sốt ruột dâng trào trước câu trả lời mờ hồ của cậu ấy, tôi định bụng phải khuyên bảo cậu ấy cho bằng được.
“Cái gì mà... thế thì càng không được. Tớ cũng về đây, cậu cũng mau──」
Ngay lúc đó.
“Chà, hai cô bé ơi, ở đây nguy hiểm lắm, nguy hiểm lắm đó”
“A, vâng, cháu xin lỗi, bọn cháu về ngay──”
Lại thêm một giọng nói khàn khặc của người lạ vang lên từ phía sau.
Đúng là hai đứa con gái lang thang lúc đêm muộn thế này thì người ta lo lắng cũng phải.
Tôi vô thức đáp lại bằng giọng thật của mình rồi quay đầu lại... và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
“Nguy... hiểm... đó. Nguy hiểm lắm nguy hiểm lắm nguy hiểm lắm, ch-chết, chết đó, sẽ chết đấy sẽ chết đấy chết đấy, b-b-bây giờ sẽ chết đó.”
“Cái...!”
Đập vào mắt tôi, nhìn thoáng qua... thực sự chỉ là nhìn thoáng qua thôi, thì là một lão già.
Thế nhưng, tôi có cái cảm giác dị hợm như thể đó là một con robot đi bằng hai chân bị ép phải khoác lên mình lớp da người, một sự ghê tởm mang tính bản năng khiến sự cảnh giác của tôi tăng mức tối đa ngay lập tức.
Cái sinh vật đó vừa lặp lại những từ ngữ như thể mới học được bằng những cử động quái dị như búp bê hỏng hay loài côn trùng, rồi bỗng nhiên:
“Ch-Ch-Chà-o, buổi s-s-sángggg-Aaa!”
Đột nhiên, cùng với tiếng thét kỳ quái, hai cánh tay đang giơ lên bỗng tách đôi ra, những tia sáng ma lực màu tím ma mị từ hai hướng lao thẳng về phía tôi.
Đòn đánh chứa đầy sát ý tốc độ cao được tung ra gần như không có thời gian tích tụ, tấn công tôi không chút nể nang hay khoan nhượng.
“──Biến thân”
Nhìn thấy cảnh đó, tôi lẩm bẩm rồi ngay lập tức biến thân thành ma pháp thiếu nữ. Dồn ma lực vào thanh liễu kiếm, vũ khí ma pháp thiếu nữ của mình, tôi đón lấy hai tia ma lực đang lao ngay trước mắt.
「Hừ... Raaaaa!!」
「!?!?」
Theo đà của chúng, tôi xoay người một vòng.
Mượn lực từ chính đòn tấn công của đối thủ, tôi tung một cú đâm phản đòn toàn lực vào lão già... không, vào con Hư Thú đang ngụy trang vụng về kia.
Có lẽ không ngờ đòn đánh lén bằng ma lực không thực thể lại bị hóa giải và rồi bị phản lại bằng một đòn đau điếng, con Hư Thú bị hất văng đi kèm theo một tiếng rên rỉ nghẹn họng.
“Tấn công ta cũng giống như nhổ nước miếng lên trời thôi. ──Đồ tép riu, đừng có coi thường ta. Tôi là... à không, ta đây chính là Flovert-sama.”
Đây chính là vũ khí tôi dùng để chiến đấu, Thiên Phản Lễ - Reversal Heaven.
Vừa vung thanh liễu kiếm tự hào, tôi vừa cố tình thốt ra những lời thoại giống như trên stream để cổ vũ chính mình và Luna sau lưng.
Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi rùng mình khi nhận ra rằng, nếu là một tân binh hay một ma pháp thiếu nữ hạng xoàng chưa chuẩn bị tâm lý, chắc chắn đòn vừa rồi đã là đòn chí mạng.
Dù ngụy trang rất cẩu thả nhưng tôi chưa bao giờ thấy con Hư Thú nào mô phỏng hình dáng con người cả.
Một đối thủ nguy hiểm thế này, những ma pháp thiếu nữ bình thường không thể đối phó nổi đâu.
(...Chắc chắn là nó. Kẻ đã đánh bại Luna... Luna Silva... Nếu vậy)
Nói thực lòng, tôi muốn bật livestream ngay tại đây để hạ gục nó và giúp Luna trở lại bình thường.
Nhưng lúc này Luna đang ở trạng thái không ổn định, và tôi cũng không nhất thiết phải liều mạng chiến đấu một mình.
Bây giờ rút lui, rồi hội quân với Shirahael-san vào ngày mai để tiêu diệt nó một cách chắc chắn mới là "kết quả tuyệt vời nhất".
「Được rồi, Luna! Cậu không bị vướng vào chứ! Tạm thời chúng ta rút lui đã, bám lấy── Aaaa khặc!?」
Đột nhiên, một cú đánh cực mạnh giáng thẳng vào lưng tôi. Cùng lúc đó, tôi thốt lên một tiếng kêu đau đớn và kinh hãi.
「C-Cái gì, v-vậy...!?!?」
Cố gắng chống cự để không bị ngã nhào, tôi dồn lực vào chân và quay đầu lại.
Tôi bàng hoàng kêu lên khi thấy Luna Silva, người đã biến thân từ lúc nào, đang đứng đó với cây trượng vũ khí vẫn còn chạm trên lưng tôi.
“...A, Flovert-chan, cậu bị tấn công hả, có sao không...!? Ừm, kẻ địch vừa làm gì sao...!?”
”C… cậui…?!”
Câu trả lời của cậu ấy vẫn là thái độ lo lắng cho tôi như mọi khi, thực sự lo lắng từ tận đáy lòng.
Cậu ấy hoàn toàn không nhận ra rằng chính mình vừa mới tấn công tôi. Cái sự mất ý thức đầy bất thường đó, tôi đã từng thấy ở đâu đó rồi.
(Là do nó sao...!)
Tôi nghiến răng nhìn về phía đống đổ nát, nơi con Hư Thú đã hiện nguyên hình đang bước ra như thể chẳng hề hấn gì.
Một cơ thể hình người vạm vỡ nhưng chỗ lồi chỗ lõm đầy méo mó đang tiến lại gần.
Và trên đầu nó là một con mắt khổng lồ đỏ ngầu, đang đảo liên tục như muốn liếm láp chúng tôi bằng cái nhìn của nó.
...Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy tuyệt đối không được nhìn thẳng vào con mắt đó. Nhận thức được điều đó, tôi cố gắng tập trung nhìn vào phần thân của nó chứ không nhìn vào mắt.
“Flovert!”
”──!!”
Phản ứng ngay lập tức trước tiếng gọi của linh vật Anton, tôi kịp thời cúi người xuống, cùng lúc đó cây trượng của Luna Silva vụt qua khoảng không.
Lập tức giãn khoảng cách, tôi nghiến răng khi phải đưa cả Luna Silva đang mất ý thức lẫn con Hư Thú đọc nhãn vào tầm mắt mình.
“Không biết có phải do nó không nhưng tớ không thể liên lạc được với linh vật của Luna Silva buu! Flovert, ở đây chúng ta nên…”
“...Tớ biết, nhưng mà...!”
Đây là một lời khuyên cấp bách từ Anton, dù tôi đã yêu cầu cực lực là không được xen vào trong lúc chiến đấu để giữ hình tượng nhân vật.
Có lẽ là do mối đe dọa từ con Hư Thú mang sức mạnh chưa biết, cộng thêm một ma pháp thiếu nữ đang tấn công không chút do dự trong vô thức, khiến mọi tính toán của tôi liên tục bị phá vỡ.
Và vấn đề tôi gặp phải lúc này không chỉ có thế.
Tôi hiểu Anton muốn nói gì. Đó là “Phải quyết định ngay là chạy trốn toàn lực, hay bật livestream lên và dùng toàn lực để hạ gục nó ngay tại đây”.
Nhưng trước sức mạnh này tôi không chắc mình có thể chạy thoát, mà dù có chạy được tôi cũng không thể bỏ mặc Luna Silva ở đây.
Vậy nên tôi định bật cài đặt livestream lên, mượn ma lực của thính giả để tìm cách hạ nó... nhưng rồi tôi nhận ra một điều.
(Livestream... không được, không được...! Nếu bật lên bây giờ, mọi người sẽ thấy cảnh 『Luna Silva đang tấn công mình』...!)
Trận chiến 1 đấu 2 này, dù có bật stream tôi cũng khó tránh khỏi khổ chiến.
Chưa nói đến việc nội dung sẽ gây ức chế cho người xem, nếu hình ảnh Luna Silva tấn công tôi từ phía sau đập vào mắt họ.
Thì phản ứng sẽ kinh khủng đến mức nào... tôi không dám tưởng tượng, thật sự quá đáng sợ.
(Bị ném đá... chắc chắn sẽ bị phốt nặng luôn...!! Dù có thắng, con đường ma pháp thiếu nữ của Luna cũng sẽ chấm dứt...!)
Theo một nghĩa nào đó, đòn chí mạng đáng sợ nhất đối với một ma pháp thiếu nữ... chính là bị ném đá đến mức chẳng còn ai ủng hộ, cháy sạch đến cả tro cũng không còn.
Ít nhất là với Luna Silva, tôi không nghĩ cậu ấy có thể chịu đựng nổi tình cảnh đó.
Vậy thì bật stream lên và giải thích đầu đuôi?
Liệu hai đối thủ kia có đứng đợi cho tôi giải thích không?
Vừa chiến đấu vừa giải thích trơn tru được không?
Vốn dĩ tôi luôn giữ hình tượng xấc xược, giờ bỗng dưng thanh minh ngay khi bắt đầu live thì thính giả sẽ phản ứng thế nào?
Vậy cứ thế chiến đấu mà không bật stream?
Hay là bỏ mặc tất cả mà chạy trốn?
Thuyết phục Luna Silva?
Bằng cách nào?
「Ughhh...!」
...Không biết, không biết, không biết nữa.
Càng suy nghĩ, việc vốn luôn là điểm tựa của tôi, thì đầu óc tôi càng trở nên trống rỗng. Nếu chứng nghĩ quá nhiều không có giới hạn, chắc não tôi đã bốc hơi từ lâu rồi. Đầu tôi đã hoàn toàn kẹt cứng trong cái mê cung không lối thoát đó.
“Kìa, Flovert, PHÍA TRƯỚC!!”
“A............”
Tôi chợt nhận ra con Hư Thú mắt Độc Nhãn đã ở ngay trước mặt từ lúc nào, và nó đang cố dùng đôi bàn tay to ra để chộp lấy đầu tôi.
Đó là đòn tấn công mà bình thường tôi có thể gạt phăng và phản đòn ngay lập tức, giờ đây tôi lại thấy mình không muốn phản ứng lại nữa.
Một ý nghĩ rằng nếu nhận đòn này thì có lẽ mình sẽ chẳng cần phải suy nghĩ thêm gì nữa bỗng xẹt qua đầu, và tôi──
“──"Thanh Thiên Phích Lịch"
Trong khoảnh khắc đó, ý thức tôi bỗng trở nên mơ hồ, và những suy nghĩ kia biến mất như mây mù tan đi.
Một tiếng sét rền vang như muốn thổi bay tất cả, tôi giật mình ngẩng mặt lên.
“──!!?”
“... A...!”
Đập vào mắt tôi, kẻ vẫn đang ngơ ngác, là một vị thiên sứ tóc vàng đang đáp xuống trong thế đứng một chân và dang rộng hai tay, giữa vô số lông vũ bay lượn trên không trung.
Cùng với đó tiếng rên rỉ nghẹn lời của con Hư Thú đang bị găm chặt xuống mặt đất dưới cái chân vừa giáng xuống với uy lực của sấm sét từ trên cao.
“...Sống dai thật đấy.”
Vị thiên sứ lẩm bẩm, rồi cứ thế tung một cú đá cực mạnh hất văng con Hư Thú bên dưới đi.
Cái hành động thô bạo đó hoàn toàn trái ngược với hình tượng khả ái kia, nhưng chẳng hiểu sao lại mang đến cho tôi một cảm giác an tâm kỳ lạ.
...Tôi đã từng thấy cảnh tượng này, thấy hình dáng vị thiên sứ hạ phàm này ở đâu đó rồi.
Đó là câu chuyện cứu rỗi Ma pháp thiếu nữ Miliamour gây sốt cách đây không lâu.
Dù hiện thực đang tái hiện lại điều đó, tôi vẫn thốt lên sự nghi ngờ rằng chuyện này là không thể.
“Sh... Shirahael-san...? S-Sao anh lại... buổi collab chẳng phải là vào ngày mai sao... v-với lại, vẫn chưa…”
Rơi vào tình cảnh này, tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc cầu cứu Shirahael-san.
Bởi lẽ ngay cả trong buổi livestream của Miliamour-san, kể từ lúc Shirahael-san xuất hiện trong khung chat cho đến khi anh ta lao đến nơi cũng phải mất hơn 3 phút.
Nhưng hiện tại, từ lúc trận chiến bắt đầu chắc mới được khoảng 1 phút, và quan trọng nhất là tôi còn chưa bật livestream nữa.
Thế nên, tôi đã nghĩ rằng chuyện "quá đỗi thuận tiện" như việc Shirahael-san xuất hiện ở đây là điều không thể xảy ra.
“Chuyện đó... không có gì phải ngạc nhiên cả, tôi cũng giống em thôi, Flovert-san”
“Giống... em...?”
Nhìn thẳng vào mắt tôi, Shirahael-san đáp lại như thể đó là điều hiển nhiên.
“Tôi cũng định đến đây để thám thính thực địa nhằm chuẩn bị cho buổi collab ngày mai. Vậy nên, ngay khi cảm nhận được phản ứng ma lực ở gần đây, tôi chỉ đơn giản là chạy đến thôi. …Giờ thì.”
Trong mắt tôi chính là dáng vẻ của một ‘người lớn luôn suy nghĩ’, một người còn nghiêm túc với buổi collab này ngang bằng hoặc hơn cả tôi.
Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp, giống như sự đồng cảm với một người rất gần gũi với mình trào dâng, một thứ cảm giác mà tôi chưa từng trải qua.
Nhìn lướt qua tôi, kẻ vẫn chưa kịp tiếp nhận hết những cảm xúc xa lạ đó, rồi nhìn sang con Hư Thú bị hất văng và Luna Silva đang lăm lăm vũ khí với vẻ mặt thẫn thờ.
Anh ta vừa đưa ngón tay lên trán mình vừa tiếp tục.
“Nhờ em mà tôi đã đại khái nắm bắt được tình hình. Xin lỗi vì đã để em phải đợi lâu. ─Dù lịch trình có bị đẩy lên sớm hơn nhưng ngay tại đây, lúc này. Hãy cùng nhau giải quyết mọi chuyện nào.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Sét đánh giữa trời quang