Làm gia sư cho con gái Công tước: phần Học viện Hoàng gia

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Phần 1 - Mở Đầu (1)

Mở Đầu ①

 

"Ừm... thế này đã được chưa nhỉ?"

Tôi—Stella, trưởng nữ của nhà Howard, một trong Tứ Đại Công Tước của vương quốc và cai quản phương Bắc, vừa soi mình trong gương vừa nghiêng đầu. Cùng lúc đó, mái tóc bạch kim pha xanh nhạt được tết lại cùng dải ruy băng màu trời rung rinh, phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào từ cửa sổ dinh thự.

Bình thường thì giờ này tôi đang dự giảng ở Học viện Hoàng gia. Lòng tôi có chút rộn ràng.

Hôm nay là ngày lễ, tôi dự định sẽ cùng các em gái ra Vương đô mua sắm.

Dù hành động này có hơi khiếm nhã với một người mang kính xưng『Công nương Điện hạ』như tôi—nhưng tôi vẫn gõ gót đôi bốt đen xuống sàn và xoay một vòng tại chỗ. Tôi đặt ngón trỏ lên cằm, lại một lần nữa đăm chiêu.

Bộ đồ tôi mặc hôm nay là do hội bạn thân giới thiệu,『Stella mặc bộ này là chuẩn nhất!』

Đó là một chiếc áo sơ mi tay dài màu nâu nhạt và chân váy dài kẻ ca rô xanh lam và tím nhạt.

Không giống như tôi, người mà cho đến vài tháng trước vẫn chỉ toàn dành thời gian rảnh để học và luyện tập ma pháp nên chẳng có bộ thường phục nào ra hồn, hội bạn thân của tôi lại rất sành điệu.

Với bộ dạng này thì dù có gặp học viên của Học viện Hoàng gia giữa đường, chắc tôi cũng sẽ không bị nói rằng『Thường phục của Hội trưởng Hội học sinh có hơi...』đâu.

Tôi đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ đặt trên kệ.

Chắc các em gái cũng sắp thay đồ xong và đến đón mình rồi.

――Hay là cứ quyết định vậy đi nhỉ?

Ngay lúc đó, thiên thần và ác quỷ trong lòng tôi lên tiếng.

『Như vậy có thật sự được không đó~? Biết đâu ở ngoài kia lại--』

『Lỡ như gặp được Allen-sama thì sao!』

Tim tôi đập thình thịch một tiếng, những mảnh băng trắng xanh bay lượn.

――Allen, 『Bộ não của Kiếm Nương』.

Với tư cách là gia sư, anh ấy đã khơi dậy tài năng của Tina, em gái tôi vốn không thể dùng ma pháp, và Ellie Walker, hầu gái riêng của em ấy nhưng với tôi cũng chẳng khác nào một người em gái nữa, rồi dẫn dắt cả hai vào học tại Học viện Hoàng gia, ngôi trường danh giá bậc nhất vương quốc.

Không chỉ vậy... anh ấy còn cứu rỗi cả tôi, người đã gần như suy sụp vì áp lực của một trưởng nữ nhà Công tước và mặc cảm tự ti với bạn bè cũng như các em. Anh ấy là pháp sư hiền hậu nhất trên đời.

Nghe nói Allen-sama hôm nay vì đã có hẹn trước nên không thể tham gia được... nhưng biết đâu lại có thể gặp anh ấy ở ngoài kia thì sao.

Khi đó, tôi muốn mình phải ở trong trạng thái tốt nhất. Tôi muốn được người ấy khen.

Chỉ một lần nữa thôi, thử một bộ khác――Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi cảm nhận được ma lực của các em từ ngoài hành lang. Hết giờ rồi thì phải.

Tôi khẽ thở hắt ra, cầm lấy chiếc khăn choàng màu tím nhạt đặt trên ghế rồi đáp lời.

"Mời vào. Cửa không khóa đâu"

Cánh cửa mở ra,

"Onee-sama, em xin lỗi đã để chị đợi ạ!"

"X-Xin thất lễ ạ"

Một cô bé nhỏ nhắn có màu tóc giống tôi, thắt nơ trắng tinh, và một cô bé tóc vàng hoe buộc hai bím bước vào phòng. Họ mặc đồ đôi, là những chiếc váy liền thân màu xanh nhạt và xanh lục nhạt.

Tina Howard và Ellie Walker. Hai đứa em gái đáng yêu của tôi.

"Ehehe~ Onee-samaaa~♪"

Đột nhiên, Tina lao vào ôm chầm lấy tôi.

Tôi kích hoạt một phép Lơ Lửng vụng về để đỡ lấy con bé.

"Thiệt tình, Tina à"

Thế rồi, con bé ngọ nguậy trong vòng tay tôi, mái tóc trước trán rung rinh, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh.

"Đồ của chị đẹp lắm ạ!"

"V-Vậy sao?"

"Vâng ạ! Ellie cũng nghĩ vậy đúng không?"

Tina vui vẻ nhìn qua vai, tìm kiếm sự đồng tình từ cô bạn thuở nhỏ.

Ellie, người nãy giờ vẫn cứ ngẩn ngơ nhìn tôi, bối rối vặn vẹo người một cách ngượng ngùng.

"V-Vâng ạ. Stella-ojousama, trông tiểu thư rất ra dáng người lớn và xinh đẹp lắm ạ..."

Xem ra mắt nhìn của hội bạn thân chuẩn thật. Cảm ơn nhé, Caren, Felicia.

"Fufu, cảm ơn hai em. Hai đứa mặc cũng hợp lắm đó. Ừm thì――"

Lại có tiếng gõ cửa.

Đứng trước cửa là một cô gái tóc đỏ mặc chiếc váy liền thân màu đỏ nhạt――Lynne-san, thứ nữ nhà Leinster, một trong Tứ Đại Công Tước của vương quốc và cai quản phương Nam. Cô ấy cũng là bạn thân của Tina, người trước đây không có bạn bè cùng trang lứa nào ngoài Ellie.

Cô có người chị là Công nương Lydia Linster, 『Kiếm Nương』, người đã lập nên vô số chiến công cùng với Allen-sama kể từ khi nhập học tại Học viện Hoàng gia, đã cúi đầu chào tôi một cách lịch thiệp.

"Xin lỗi đã làm phiền, Stella-sama. Trang phục hôm nay của chị cũng rất tuyệt ạ"

"Chào em, Lynne-san. Là do Caren và Felicia chọn cho chị đó"

Không cố tỏ ra mình quá cao siêu.

Đây cũng là một điều quan trọng mà tôi đã học được từ Allen-sama.

Cứ tiến lên từng bước một là được――. Không cần phải lo lắng đâu.

Nghe vậy, Lynne-san mỉm cười để lộ gương mặt tuy còn trẻ nhưng đã rất thanh tú, vừa nói "A, thế thì ăn gian quá rồi ạ. Vì hai người đó rất sành điệu mà" vừa bước đến bên cạnh tôi.

Ngay lập tức, em gái tôi bắt đầu trêu chọc như mọi khi.

"Ể~? Tưởng Lynne đợi trong phòng chứ nhỉ~?"

"...Tớ đổi ý rồi"

"Hừm~. Tớ cứ ngỡ là~"

"...Là gì cơ?"

Lynne-san nheo mắt, cảnh giác. Ngược lại, em gái tôi còn cố tình chắp hai tay lại, cười khúc khích.

"『Tuy tỏ ra mạnh mẽ nhưng ở một mình cũng buồn nhỉ』――chắc là vậy ha~★ Vì Á khoa-sama của chúng ta dễ cô đơn lắm mà?"

"――...Hừ"

Lynne-san cười khẩy, dùng tay phải gạt mái tóc đỏ của mình.

Cô ấy liếc nhìn tôi một cái rồi khoanh tay lại.

"Thủ khoa-sama đây cũng giỏi tưởng tượng ghê nhỉ. Tớ chỉ đơn giản là muốn tiết kiệm thời gian thôi. ――Chứ không hề có chuyện là tôi muốn xem trang phục đi chơi của Stella-sama đâu"

"Vâng vâng"

"Vâng một lần thôi! Tớ sẽ méc Nii-sama là『Thủ khoa-sama cứ trêu chọc em...』đó?"

"!"

Tina lộ rõ vẻ bối rối. Hễ tên của Allen-sama được nhắc đến là thế trận công thủ liền đảo ngược.

Con bé phồng má như một đứa trẻ, gắt lại với Lynne-san.

"H-Hèn hạ! Lại dám lấy Sensei làm con tin... Đ-Đó là cách làm của Công nương Lynne Leinster Điện hạ sao!?"

"Tớ không muốn bị Công nương Tina Howard Điện hạ nói như vậy"

""...!""

Ma lực của cả hai rò rỉ ra ngoài, những đóa hoa băng và mảnh lửa triệt tiêu lẫn nhau. ...Đúng là hết cách với hai đứa này mà.

Tôi thở dài, cầm lấy cây đoản trượng trên chiếc bàn bên cạnh.