Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15144

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2516

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

WN - Hậu truyện - 8 năm (6)

Hậu truyện - 8 năm (6)

#Ngoại_tình

Baek Byeol đang đi bộ về nhà sau khi mua thịt nạc vai để nấu món canh kim chi mà Baek Dong-ha yêu thích.

Tình cờ, cô bắt gặp Baek Dong-ha đang đi sóng đôi cùng một người phụ nữ ở vỉa hè đối diện.

"..."

Bên cạnh anh là một người phụ nữ dáng chuẩn như người mẫu đang cười nói vui vẻ. Cô ta còn vừa trêu đùa vừa vỗ vỗ vào tay anh như thể anh thật là hết cách.

-!!!

"B-Bạn trai mình ngoại tình sao..."

...

-Lảo đảo

Baek Byeol cảm thấy chóng mặt. Cả thế giới như tối sầm lại. Chân cô bủn rủn rồi khuỵu xuống...

"Tưởng tôi sẽ ngất xỉu sao? Hừ."

Khóe miệng Baek Byeol nhếch lên đầy tinh quái.

"Tưởng tôi vẫn là Baek Byeol ngây thơ của ngày xưa chắc?"

Baek Byeol, người đã nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi trên đời, nở một nụ cười khẩy như thể tình huống hiện tại thật nực cười.

"Dong-ha ngoại tình á? Phụt!"

Ha ha. Chẳng buồn cười chút nào. Chắc chắn lại là mấy cái hiểu lầm kiểu phim hài lãng mạn ngớ ngẩn thôi.

"Mình chắc chắn!"

Người mình yêu không phải hạng người đi ngoại tình. Cô biết rõ giờ đây ngoài cô ra, anh coi phụ nữ khác như hòn đá và chỉ yêu duy nhất mình cô. Cô mở bộ sưu tập điện thoại lên. Mới hôm qua thôi, hai người còn nằm trên giường chụp tới 20 tấm ảnh. Bí mật là cô còn lén chụp cả cái rốn của anh nữa.

"Ôi, đẹp trai quá..."

Chỉ cần nhìn ảnh thôi cũng thấy mãn nguyện rồi.

Người sẽ kết hôn năm nay. Người cô sẽ yêu cả đời.

"Người phụ nữ bên cạnh chắc là đồng nghiệp thôi."

Sự tự tin của Baek Byeol tràn trề đến mức dư thừa.

Nếu là bản thân ngây thơ của vài năm trước, chắc cô đã mếu máo: "... Anh ấy định bỏ mình rồi. Đời mình thế là hết", rồi đi uống rượu say khướt, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Mình cũng thật là... không hiểu sao hồi đó lại thế nữa. Hi hi."

Càng nghĩ cô càng thấy bản thân lúc đó thật ngây thơ và đáng yêu.

Đúng lúc đó.

Bỗng nhiên Dong-ha đưa tay xoa đầu người phụ nữ kia.

...

"Ch-Chắc là phần thưởng vì làm tốt việc gì đó thôi."

Hoàn toàn có thể như vậy. Nếu cô là cấp dưới của Dong-ha, chỉ cần được anh xoa đầu thôi là hiệu quả công việc chắc chắn sẽ tăng vọt. Giữa đồng nghiệp với nhau hoàn toàn có thể...

-Ôm chầm

"!!"

Lần này người phụ nữ kia ôm chầm lấy Dong-ha. Điều gây sốc là Dong-ha lại mỉm cười ngượng nghịu và đón nhận cái ôm đó.

...

"..... T-Thắt chặt tình đồng nghiệp."

Trong một tổ chức có quan hệ bình đẳng, đôi khi người ta dùng những cử chỉ thân mật táo bạo như vậy để tạo sự gần gũi...

Ngay lúc đó, lần này Baek Dong-ha lại đeo nhẫn vào tay người phụ nữ kia.

...

"Hức hức... sụt sịt... hức..."

Đồ tồi...

-Tút tút

Baek Byeol gọi điện cho Dong-ha.

-Alo.

"... Dong-ha à. Anh đang làm gì đấy?"

Byeol hỏi với giọng bình thản nhất có thể.

-Anh đang làm việc.

Anh ấy đã nói dối.

"... Làm việc? Ở công ty à?"

-Ừ.

"Một mình à?"

-Ừ. Đương nhiên rồi. Anh hơi bận. Tí nữa anh gọi lại nhé.

-Tút tút tút

...

"Anh ấy định bỏ mình thật rồi. Đời mình thế là hết..."

Baek Byeol cầm túi thịt nạc vai rời khỏi chỗ đó.

*

"Sao Byeol mãi chưa về nhỉ?"

"Phải đấy. Gọi điện cũng không nghe máy."

Cái cô nàng bảo đi mua thịt lợn mãi chẳng thấy tăm hơi đâu. Hay là tự đi săn luôn rồi không biết.

Tôi bắt đầu thấy lo lắng.

"Để con đi tìm cô ấy."

*

Bên trong một quán lều ven sông.

"Hừ. Muốn đi thì cứ đi đi... Tôi lại phải khóc lóc níu kéo chắc? Hả!?"

Byeol đã say khướt, vừa đập tay xuống bàn vừa gục xuống nức nở.

"Meo... meo."

"Gâu."

Thế là một con mèo hoang và một con chó trong xóm đến vỗ về lưng cô. Chiếc vòng cổ hạc giấy treo trên cổ cô cũng rung rinh như đang đồng cảm với nỗi buồn của chủ nhân.

"Chíp. Tao biết ngay thằng cha đó sẽ gây chuyện mà. Uống cái này rồi quên đi. Chíp."

-Róc rách

Con gà con (Ppi-yak) rót đầy Fanta vào ly rượu.

"Ực... ực..."

-Cạch!

"Khà... Ngọt... Ngọt quá. Ha! Thật là! Tưởng tôi không có người đàn ông nào theo đuổi chắc? Xì... Đợi đấy. Một anh chàng cực kỳ đẹp trai..."

Cô dùng đôi tay lảo đảo mở danh bạ điện thoại lên.

-Hotdog Mì cay

-Hotdog Phô mai nguyên miếng

-Hotdog Mozzarella nửa nọ nửa kia

-Hotdog Bánh gạo nguyên thanh

-Hotdog Phô mai dẻo ngọt

-Hotdog Phô mai gà cay

"... Hức. Sao toàn là Hotdog thế này..."

...

Người đàn ông khác... tất cả chỉ là tự thôi miên. Thứ cô yêu không phải là Hotdog.

Khi mở bộ sưu tập ảnh, trong đó tràn ngập hình ảnh một người đàn ông tóc đen đẹp trai. Một người chơi game giỏi như cô, thích game như cô, chơi đùa cùng cô hết mình hơn bất cứ ai, và là người luôn khiến cô cười khi ở bên.

"... Dong-ha à..."

Baek Byeol bấm vào tin nhắn video mà Dong-ha gửi tặng sinh nhật năm ngoái.

...

Trong video, Dong-ha đang cười rạng rỡ với cô...

"Đừng bỏ em... Dong-ha à..."

"... Sao anh lại bỏ em chứ."

Quay lại nhìn thì thấy Baek Dong-ha đang đứng đó.

*

Tôi tìm thấy Byeol trong một quán lều cũ kỹ có bảng hiệu tên là <Donghae>.

"... Hừ."

Vừa nãy còn nức nở gọi "Dong-ha à...", thế mà khi tôi xuất hiện thật, cô ấy bỗng phồng má lên rồi quay ngoắt mặt đi.

"Sụt sịt. Cho thêm chai nữa ạ!"

Cô ấy nói với chủ quán. Cứ như nữ chính trong phim truyền hình đang dọa dẫm rằng "tôi sẽ buông thả cho anh xem".

"Khách hàng ơi..."

"Đừng cản tôi. Hôm nay tôi sẽ uống cho chết thì thôi."

"... Không phải thế. Đến giờ chúng tôi đóng cửa rồi ạ. Với lại quý khách mới uống có một chai thôi mà...?"

...

"X-Xin lỗi. Chúng tôi đi ngay đây."

*

-Chát! Chát!

Tôi đang ngồi trên bập bênh ở sân chơi trước nhà và bị cô ấy tặng cho những cú búng trán "hạt nhân". Tại sao tôi phải bị đánh thế này?

-Hừm, không cho búng thì em không thèm nói chuyện với anh nữa.

Dù không hiểu đầu đuôi tai nheo gì nhưng cô ấy cứ khăng khăng không nói lý do nên tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

"Này, Byeol tiểu thư. Làm ơn đại xá cho-"

-Chát!

Cú búng trán thứ mười theo thỏa thuận đã khắc ghi nỗi đau rát lên trán tôi. Tôi bị đánh không khác gì con chó vào ngày hạ chí.

Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà cô ấy lại nỡ ra tay tàn độc với cái trán của bạn trai mình như thế.

"... Ư ư. Cái cô nàng này. Tay đau dã man!"

"Nói lời hay ý đẹp đi!"

"Tay Byeol nhà mình... cũng khá là đau đấy."

Trong khi tôi đang xoa trán, cô ấy chống nạnh, mắt rưng rưng tiến lại gần. Bỗng nhiên cô ấy túm lấy cổ áo tôi.

"Thế nào? Thấy sao hả! Bị đánh nên anh cũng thấy đau đúng không?"

"Ừ..."

"Hôm nay tim em đau lắm. Cảm giác như bị một con hươu cao cổ hoang dã cắn ấy."

"Hươu cao cổ là động vật ăn cỏ mà..."

"Im đi!"

"Ừ..."

"Không được. Anh vẫn chưa thấm thía đâu. Em phải đánh thêm mười cái nữa."

-Hàaa

Thôi đi! Em định giết anh à?

Thấy cô ấy lại sắp nổi cơn thịnh nộ, tôi vội vàng lấy gói bánh Byeol-popeye từ trong túi ra. Tôi nhanh chóng xé túi, lấy ra ba viên kẹo ngôi sao đưa cho cô ấy.

"Bình tĩnh nào... Nói chuyện chút đi. Có chuyện gì làm em buồn lòng à?"

"... Sụt sịt. Rộp rộp."

Sau khi tôi gặng hỏi nhiều lần, Byeol mới chịu mở miệng kể ra lý do khiến cô ấy buồn.

"... Hóa ra là vì chuyện đó."

Lần này đến lượt tôi.

Tôi giải thích tất cả cho cô ấy.

Người ở cùng tôi hôm nay là em họ tôi, hai anh em thân thiết từ nhỏ nên thỉnh thoảng vẫn liên lạc.

"Hôm nay anh có chuyện cần nhờ nó tư vấn... Vì hôm nay nó giúp anh rất nhiệt tình nên anh mới xoa đầu nó thôi."

"... Thế còn, thế còn cái ôm?"

"Cái đó thì... con bé từ nhỏ đã thế rồi... Anh xin lỗi. Nếu em không thích thì từ giờ anh sẽ bảo nó đừng làm thế nữa."

...

Mặt Byeol dần đỏ ửng lên.

"Xìii... Anh xem này!"

"Hả?"

"Lại chỉ có mình em thành kẻ ngốc thôi! Hả!? Sao anh lại làm thế với em họ chứ? Thật là quá đáng mà!"

Byeol với vẻ mặt ấm ức đến chết đi được, dùng miếng thịt nạc vai đánh tôi.

Tưởng tượng cảnh cô ấy cầm miếng thịt đó đi lang thang khóc lóc cả ngày, tôi suýt chút nữa thì phì cười.

"Th-Thế lúc gọi điện sao anh lại nói dối...?"

"... Cái đó, anh sợ nói thật thì sẽ bị lộ."

"Bị lộ? Lộ cái gì?"

...

Tôi nén sự ngượng ngùng, lấy hộp nhẫn từ trong túi ra.

-Xỏ vào

Tôi đeo nhẫn vào ngón tay cô ấy.

"... Anh định tạo bất ngờ... nếu bị lộ thì còn gì là bất ngờ nữa."

"....."

"Hợp với em lắm. Chắc tại ngón tay em đẹp quá."

Byeol bỗng nín bặt, cô ấy nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay như thể bị hút mất linh hồn.

"Chúng mình sắp kết hôn rồi mà."

"..."

"Anh đã không biết nên tặng em chiếc nhẫn nào, nên nói gì khi tặng... Em họ anh bảo sẽ 'dạy anh cách cầu hôn' nên bọn anh đã tập dượt một chút... Nghĩ lại thấy ngượng thật."

...

"... Hiyaaa..."

Cô ấy há hốc mồm nhìn mặt tôi rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay hai đứa. Với một người vốn cuồng áo đôi, giày đôi như cô ấy, có vẻ như việc này có sức công phá cực kỳ lớn.

...!

Đến lúc đó, Baek Byeol mới nhìn thấy cái trán đang sưng đỏ như núi lửa phun trào của tôi.

"A-Ai mà lại làm thế này nhỉ. Cái trán của bạn trai em..."

"Này."

"Hả? Đây là đâu nhỉ. Byeol say quá nên không nhớ gì hết trơn..."

Cái cô nàng này. Định giả vờ mất năng lực hành vi do say rượu đây mà. Tôi đã định dùng chai Fanta gõ vào đầu cô ấy một cái, nhưng rồi quyết định tha thứ bằng cách dọa tịch thu nhẫn.

"Đừng mà! Em sai rồi! Làm ơn! Đừng lấy lại! Em biết rồi, em sẽ chịu đòn! Em sẽ chịu đòn nên làm ơn đi mà!!!"

Thế nhưng Byeol lại lao vào như Gollum bảo vệ báu vật của mình.

"Xìii! Thà em nuốt luôn còn hơn là bị anh lấy lại! Aaaa."

"Này! Đừng có ăn!!! Được rồi. Anh không lấy lại đâu!"

Sau một hồi vật lộn trên nền sân chơi, tôi mới ngăn cô ấy lại được.

...

"Em xin lỗi. Dong-ha à. Vì đã nghi ngờ anh."

Cô ấy cúi đầu xin lỗi tôi. Trong khi tay vẫn giấu chiếc nhẫn ra sau lưng để không bị lấy mất.

...

"Không sao đâu. Xin lỗi gì chứ. Ngay từ đầu nếu anh giải thích rõ ràng qua điện thoại thì đã không có chuyện gì rồi. Mà."

Cô ấy chẳng làm gì sai cả.

Nếu là tôi trong hoàn cảnh đó, tôi cũng sẽ hiểu lầm thôi.

...

Chúng tôi đứng đối diện nhau, để làn gió thổi qua làm dịu đi những giọt mồ hôi. Đợi cho bầu không khí căng thẳng lắng xuống.

'Dù em họ bảo phải cầu hôn ở một nhà hàng sang trọng...'

Nhưng ngay bây giờ.

Ngay khi vừa trao nhẫn, tôi muốn nói điều đó.

"Hắng giọng. Vậy là nhẫn cũng đã trao rồi..."

"..."

Giờ chỉ cần nói lời cầu hôn nữa thôi....

"..."

"..."

"... Xin lỗi. Anh không thốt nên lời."

Lúc nãy đã tự soạn lời rồi tập dượt kỹ lắm rồi mà...

Giờ đầu óc lại trống rỗng.

"Phụt."

Thế nhưng, nhìn bộ dạng đó của tôi, vẻ mặt của Byeol lại giãn ra.

Có lẽ khi nghĩ đến việc tôi đã trăn trở về lời cầu hôn cả ngày, nỗi xấu hổ vì đã hiểu lầm của cô ấy cũng vơi đi phần nào.

"Không sao đâu...! Em... lời cầu hôn anh nói ở trên tháp ngày xưa... em vẫn còn nhớ mà."

... Phải rồi. Lúc đó tôi đã nói. Chắc chắn rồi.

"Lúc đó anh đã nói gì nhỉ?"

"Hi hi. Bí mật."

Cô ấy đứng dậy khỏi chiếc bập bênh.

"Hê hê. Nhà mình ơi! Em sẽ nấu canh kim chi cho anh!"

"... Không biết miếng thịt đó có bị hỏng không nữa."

Byeol không thể rời mắt khỏi chiếc nhẫn trên tay. Cô ấy cầm miếng thịt nạc vai, bám sát lấy tôi đi về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!