Ngoại truyện - Nấu ăn, Chứng minh thư
“... Cái gì đây ạ?”
Câu nói “mâm cao cỗ đầy” chính là để dùng cho lúc này.
“... Em chỉ làm được đến đây thôi. Ăn ngon miệng nhé.”
Ma Vương thốt ra lời thoại cứ như một dũng sĩ vừa đâm thanh kiếm vào tim trùm cuối và đang dần tan biến thành những hạt sáng.
Gà hun khói, Canapé cá ngừ, sườn heo nướng, bí đỏ hầm, tonkatsu phô mai, pasta Aglio e Olio, hải sản hấp, cơm phủ bít tết, thịt bò sống, lươn nướng, risotto kem... Điều đáng sợ hơn là vẫn còn những món ăn đang chờ sẵn trên kệ bên cạnh...
- Chát chát chát!
Mẹ nhìn Ma Vương đang lả đi với vẻ hài lòng và vỗ tay tán thưởng.
Mẹ kể lại đầu đuôi sự việc dẫn đến nông nỗi này. Thời gian quay ngược trở lại vài tiếng trước, vào lúc rạng sáng.
*
Mẹ dậy sớm và đeo tạp dề. Cô bé hôm qua ăn đùi gà một cách ngon lành. Nụ cười rạng rỡ ấy cứ làm mẹ nhớ mãi.
- Hì hì, nghe nói con bé thích tương cà đúng không nhỉ?
Mẹ vào bếp với ý định làm thật nhiều món ngon, nhưng rồi...
- Á á á!!!!
Vừa bước vào bếp, chẳng phải bên cạnh bồn rửa bát là một người phụ nữ da trắng bệch, xõa mái tóc dài đang nhảy một điệu nhảy cao kều quái dị sao!
Mẹ đã giật bắn mình.
- Tạch!
Mẹ bật đèn bếp lên.
- Trời đất... là con à.
- A, con chào bác ạ!
Cô bé thốt ra một lời chào mà chẳng biết là chửi thề hay chào hỏi nữa. Suýt thì rụng tim. Nhìn kỹ lại thì ra là con dâu tương lai.
- Con đang làm gì thế?
Mẹ vừa ôm lấy lồng ngực đang phập phồng vừa hỏi, cô bé đáp rằng mình vốn thường mở mắt vào giờ này. Còn lúc nãy không phải đang nhảy múa mà là đang tập thể dục buổi sáng.
- Hử? Bình thường con làm gì mà lại thức giấc vào giờ này?
- Ưm... Làm gì ạ? Nhiều lắm ạ.
Cô bé nhìn lên trần nhà suy nghĩ một lát rồi nói.
- ... Cắt móng tay móng chân cho Dong-ha đang ngủ, lấy ráy tai cho anh ấy, dọn dẹp nhà cửa, sửa chữa đồ nội thất bị hỏng, rửa bát, giặt đồ, làm búp bê, ra xem cánh đồng, hay lắp đặt bom ma lực ở lối vào...
- Ôi chu choa!
Biết là thất lễ nhưng mẹ đã vô thức ôm chầm lấy cô bé. Dù mẹ không có tư cách đánh giá ai, nhưng mẹ muốn đóng dấu "Đạt! Đạt! Đạt!" ngay lên trán con bé. Câu cuối mẹ không nghe rõ nhưng cũng chẳng cần nghe thêm nữa.
“Thật ra lúc nãy con đã... quét dọn và lau chùi chỗ này rồi ạ.”
“Thật, thật sao? Nhà này rộng lắm mà?”
“Ơ? R-rộng ạ? Chỗ này ấy ạ?”
Mẹ thử kéo đôi má trắng ngần của cô bé. Oa! Nó co giãn y như bánh nếp vậy.
Đáng yêu chết đi được. Thời buổi này tìm đâu ra cô con dâu như thế này chứ.
Mẹ đã từng nghĩ dù Dong-ha có dẫn về một cô gái chấm nốt ruồi giả trên mũi, nhai kẹo cao su nhóp nhép, trang điểm dày cộp như đắp mặt nạ bột mì thì mẹ cũng coi đó là định mệnh mà khiêm tốn chấp nhận... Vậy mà lại là một người vợ hiền dâu thảo thế này.
“Đi ngủ thêm chút nữa đi con! Mẹ sẽ làm thật nhiều món ngon cho.”
Cảm giác như mẹ vừa có thêm một cô con gái vậy!
“Con cũng sẽ giúp ạ!”
Lại còn là một cô con gái cực kỳ ngoan ngoãn nữa!!
“Không sao đâu! Suỵt! Bỏ cái đó xuống đi. Để mẹ làm hết cho...”
...!
Đang xua tay từ chối, một thắc mắc mới mẻ chợt nảy ra.
Đứa trẻ này... liệu có nấu ăn giỏi không nhỉ?
Dĩ nhiên con trai mẹ nấu ăn rất cừ, nhưng vì nhà chỉ nuôi mỗi một thằng con trai nên mẹ rất tò mò không biết một cô bé cùng lứa sẽ như thế nào... Thật khó cưỡng lại sự tò mò.
“Vậy thì... con làm cùng mẹ nhé?”
Ma Vương nở nụ cười rạng rỡ với khuôn miệng rộng và gật đầu.
“Vâng vâng! Thích quá! Mà bác ơi, tên bác là gì ạ?”
...
“... Bác...? Won Hye-seon.”
“Hi hi hi. Vâng! Won Hye-seon à! Khi nào con đếm một, hai, ba thì chúng ta cùng hô 'Cố lên' nhé!”
“Đ-được thôi.”
Cố lên!
*
Sau đó, hai người cùng nấu ăn, nhưng mẹ đã bị "loại khỏi vòng chiến" giữa chừng. Nghe nói Ma Vương sau khi nghe công thức đã hoạt động thoăn thoắt và tự tay làm hầu hết các món.
Lũ gà con được dọn thức ăn trên chiếc bàn nhỏ dành riêng cho chúng, còn Kim Đồng, tôi, Ma Vương và bố mẹ thì ngồi quây quần bên bàn ăn dùng bữa sáng.
“...”
Không biết đã bao lâu rồi tôi mới lại được ăn bữa cơm do cô ấy nấu. Tôi tràn đầy xúc động.
Nhưng gạt chuyện đó sang một bên...
“Mẹ à. Dù gì con cũng là con trai mẹ mà. Cách bố trí món ăn có chút vấn đề đấy ạ.”
Tôi nói vậy là vì mẹ đã đặt cả một đống món chính trước mặt Ma Vương như một pháo đài Babylon.
“Con trai. Con hãy thoát khỏi những định kiến đó đi.”
“... Định kiến ạ?”
Việc con là con trai... là định kiến sao?
Có vẻ mẹ đã cực kỳ ưng ý Ma Vương rồi.
Cảm giác như tôi đang bị cướp mất mẹ vậy.
“... Mẹ. Nếu con và Ma Vương cùng bị nước cuốn trôi, mẹ sẽ cứu ai trước?”
“Trời đất, trời đất. Sao thằng bé này lại hỏi câu chưa từng hỏi thế nhỉ? Ô hô hô! Mình xem nó kìa!”
Mẹ cười như thể chuyện đó thú vị lắm, vừa cười vừa vỗ vỗ vào người bố. Thế rồi, bố - người đang nhìn đĩa lươn nướng trước mặt Ma Vương với ánh mắt buồn rầu - bỗng nghiêm túc hỏi:
“Bà nó này. Nếu tôi và Ma Vương cùng treo lơ lửng trên vách đá, bà sẽ cứu ai trước?”
“A ha ha! Đến cả ông nữa, sao mọi người lại thế này! Ma Vương còn nhỏ nên phải ăn nhiều chứ!”
Lúc đó, Kim Đồng cười hì hì một cách thiếu tinh tế.
“Ơ? Kìa~ Không phải đâu ạ. Thưa bác, cô ta trông thế thôi chứ tuổi đời còn lớn gấp mấy lần bác trai-”
Ngay khoảnh khắc Kim Đồng xua tay định phơi bày sự thật—
- Xoẹt...
...!
- Quay ngoắt.
Một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ bên cạnh. Ma Vương lườm Kim Đồng như muốn bóp nát cậu ta, ma lực đen tỏa ra từ đan điền. Này... không lẽ cô vẫn còn sót lại ma lực đấy chứ?
- Không còn việc gì nữa đâu. Biến đi.
- Đoàng!
Như nhớ lại ký ức xa xưa, Kim Đồng lập tức câm nín.
Dù thoáng chốc cảm thấy hụt hẫng vì bị cướp mất mẹ, nhưng... tôi có thể hiểu được. Vì Ma Vương là một cô gái có sức hút như thế. Ngay lập tức, cảm giác thỏa mãn gấp trăm lần thấm đẫm khắp cơ thể tôi.
“Oa, thực sự là ngon vãi chưởng! Ma Vương!”
“Píp píp!”
Mọi người tiếp tục bữa ăn một cách vô cùng hài lòng. Bố tôi, người vốn kén ăn, hôm nay cũng ăn thêm một bát nữa.
Ai nấy đều không tiếc lời khen ngợi tài nấu nướng của cô ấy.
“Hê hê hê. Ôi trời~ thôi mà~”
Vốn yếu lòng trước những lời khen, cô ấy xoắn xuýt cả người lại như chiếc bánh quẩy. Miệng thì nói thế nhưng tai thì vểnh lên chờ đợi được khen thêm.
“Ăn thử cái này nữa đi con!”
Mẹ tôi đã có một sở thích mới. Đó là đút cho cô ấy ăn và quan sát biểu cảm. Vốn dĩ đó là sở thích của tôi... nhưng đã bị mẹ hấp thụ mất như Râu Đen vậy.
“Ơ? Cái đó là gì thế?”
Cô ấy, người đang ăn uống hạnh phúc, chỉ tay vào chai Coca mà tôi vừa lấy từ tủ lạnh ra.
“Kì kì... Muốn uống thử không?”
“... Không phải nước tương đấy chứ?”
“Không phải. Nó là một loại nước giải khát.”
- Xìííí!
- Ực ực ực.
Tôi rót vào ly một loại Coca-Cola đầy ga, mát lạnh đến tận tim gan. Những bọt khí sủi lên mạnh mẽ, phô diễn sức mạnh ga mang tính hủy diệt.
...
Mọi người đều vây quanh cô ấy. Cố nén tiếng cười lớn, chúng tôi chờ đợi phản ứng ngây thơ của Ma Vương.
“Ơ? Sao mọi người lại nhìn con với ánh mắt đầy mong đợi thế...?”
Ma Vương cảm nhận được điều gì đó khả nghi. Kinh nghiệm nhiều năm đánh đuổi những kẻ xâm nhập không hề uổng phí.
“Hi hi hi. Chắc là do con tưởng tượng thôi!”
Nhưng dễ tin người cũng là tính cách của cô ấy.
Khi chúng tôi giả vờ như không có chuyện gì, Ma Vương cười rạng rỡ và nốc cạn ly Coca.
...
“...!!!”
- Tê tê tê tê!
Ngay khoảnh khắc đó, mắt cô ấy trợn ngược lên! Cô ấy đã bị "điện giật" bởi luồng ga tràn tới. Chúng tôi không ai bảo ai, đều cười lăn cười bò.
“Trời đất ơi! C-cạm bẫy!”
Dù nói vậy nhưng có vẻ cô ấy rất thích Coca nên vẫn tiếp tục uống.
*
Tại tòa thị chính.
“Vâng, vậy là xong hết rồi ạ.”
Đám đông chen chúc. Dù trông rất bận rộn nhưng nhân viên tại quầy vẫn không đánh mất nụ cười, trao cho tôi chiếc chứng minh thư. Nó vẫn còn cảm giác ấm nóng vì vừa mới được ép nhiệt xong.
Tên: Baek Byeol (Bạch Tinh).
Tên của Ma Vương là “Byeol” (Ngôi Sao).
Vài năm trước, trong lúc tìm kiếm cô ấy, khi leo lên những ngọn núi, tôi đã không ngừng trăn trở về một cái tên để tặng cô ấy.
Vào một đêm nọ khi đang leo núi một mình, tôi đã nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời đêm từ đỉnh núi.
-...
Tôi đã thẫn thờ đắm chìm vào những ngôi sao ấy, và một ký ức xa xưa chợt sống lại. Ngày tôi đi cắm trại cùng bạn bè ở thế giới này. Ngày chúng tôi nắm chặt tay nhau ngắm nhìn trận mưa sao băng đổ xuống.
-... Byeol.
Lúc đó tôi đã nghĩ. Dù nơi đó có xa xôi đến đâu, dù có tăm tối thế nào, vì em là người luôn tỏa sáng rực rỡ nên nhất định ta sẽ gặp lại được nhau.
Tôi đã quyết định tên của Ma Vương như thế.
*
Chúng tôi đã đến studio chụp ảnh, ghé thăm nhiều cơ quan công quyền, nộp các giấy tờ và hồ sơ cần thiết. Dù đây là quy trình tôi đã tìm hiểu từ rất lâu vì tin rằng ngày này sẽ tới, nhưng lịch trình này chẳng hề dễ dàng chút nào. Ra khỏi nhà từ sáng mà giờ đã quá trưa.
- Cộp cộp.
Ở ghế chờ, Ma Vương đang ngồi trong chiếc váy liền thân kiểu blouse màu beige. Đó là quần áo của mẹ tôi, nhưng vì dáng người tương tự nên mặc rất vừa vặn.
Có vẻ không gian rộng lớn bên trong tòa thị chính khiến cô ấy thấy lạ lẫm, đôi mắt cô ấy không một giây ngơi nghỉ. Trông cô ấy như thể nếu có ai dụ dỗ cho kẹo là sẽ lóc cóc đi theo ngay vậy.
“Đây này.”
Tôi đưa chứng minh thư cho Ma Vương. Dĩ nhiên vì thẻ chính thức chưa được cấp nên đây chỉ là chứng minh thư tạm thời.
“...”
Trên đó có bức ảnh vừa chụp và cái tên mới của mình: Baek Byeol. Địa chỉ là nhà của chúng tôi. Tuổi vừa tròn hai mươi. Dù vẻ ngoài trông trẻ hơn thế nhưng điều này lại tốt cho Byeol về nhiều mặt.
“... Baek Byeol.”
“Ừ. Baek Byeol.”
Byeol lặng lẽ nhìn xuống chiếc chứng minh thư. Cô ấy lật lên lật xuống, xoay tròn, rồi còn thử cắn nhẹ bằng hàm răng trắng muốt như để kiểm tra xem có phải vàng thật không.
Thật ra tối qua, chúng tôi cũng đã thảo luận một chút về việc nên chọn họ gì cho Byeol.
*
- Byeol, Byeol...
Ma Vương có vẻ rất ưng ý với cái tên mới của mình. Cũng phải thôi, vì những ứng cử viên tên trước đó toàn là "Dơi Vàng" với "Sóng Xung Kích.
- Họ Lee thấy sao?
- Họ Lee? Đ-được! Em thấy cái gì cũng được. Vậy thì Lee Byeol... Lee Byeol... hả...? (Lee Byeol trong tiếng Hàn đồng âm với "Ly biệt")
...
- LY!! BIỆT!! Á á á!!!!
Ma Vương cảm nhận được sự "điềm gở" trong trò đùa của tôi và lập tức biến tay thành hình cái kéo.
- Phập!!
- Á á á!!!! Đồ ranh này! Em làm cái gì thế!!!
Như muốn chứng minh cho cái tên của mình, cô ấy đâm vào mắt tôi với tốc độ nhanh như sao xẹt.
Ngày nào cũng đi đâm người khác, giờ bị đâm lại mới thấy thốn vãi. Xin lỗi nhé, Rebecca, Dorothy à.
- Hứ... đồ tồi! Đừng có đùa kiểu đó! Họ của em phải giống anh chứ! Nhất định phải là Baek Byeol! Baek Byeol!
Cô ấy vừa cười hớn hở vừa dùng nét chữ nguệch ngoạc viết liên tiếp hai chữ "Baek Byeol" vào phần họ tên trên các giấy tờ.
*
- Tách, tách.
Những giọt nước mắt của Byeol rơi xuống chiếc chứng minh thư. Khi nước rơi vào bức ảnh cô gái đang cười rạng rỡ, Byeol giật mình hốt hoảng, vội lấy mu bàn tay lau đi.
“Á, không được để bị nhòe...!”
“Không nhòe đâu. Không sao mà.”
“Vậy sao...? May quá.”
...
Byeol cứ nhìn chứng minh thư mà khóc mãi.
“Sụt sịt... Khịt.”
Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.
Vượt qua quãng thời gian dài và bao nghịch cảnh. Cuối cùng cô ấy cũng đã được công nhận là một con người.
“À~ Ai khóc là không được nhận quà đâu nhé.”
Thế là cô ấy nín bặt ngay lập tức. Thậm chí còn chưa lau vết nước mắt mà đã giả vờ như chưa từng khóc, cái vẻ mặt trơ tráo ấy thật là hết chỗ nói.
“(Này! Mau đi chơi thôi!)”
“(Píp píp!)”
Đó là tiếng phát ra từ bên trong xe đẩy.
Sẽ chẳng ai biết được. Rằng bên trong đó là con búp bê Satan và một con gà con thiên tài đang ngồi. Thật ra Kim Đồng cũng nhân cơ hội này yêu cầu được đổi tên thành Sebastian nhưng đã bị phía chúng tôi bác bỏ.
“Đi thôi chứ? Byeol à.”
“... Hi hi hi. Vâng! Dong-ha ơi!”
Tôi cùng cô ấy đẩy chiếc xe đi ra ngoài. Những suy nghĩ vui vẻ về việc nên tặng món quà gì cho cô ấy trước tiên cứ nối tiếp nhau không dứt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
