< Câu cá >
Tôi cùng cô ấy chia tay nhau rồi về nhà.
Tôi bước những bước chân đầy xao xuyến trở về phòng mình. Trong lòng phấn khích đến mức nếu chỉ cần lơ là một chút thôi, có lẽ tôi sẽ nhảy một điệu nhảy kỳ quái giống như OO mất.
"... Phù."
... Tôi đã nói rồi.
- Thình thịch...
'Bây giờ mình với OO...'
Dù đã là một người trưởng thành nhưng tim tôi vẫn đập rộn ràng như một cậu thiếu niên miền sơn cước. Tôi dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi. Cảm giác chạm vào má của OO vẫn còn vương vấn. Đây là lần đầu tiên tôi chạm môi thay vì dùng tay lên đôi má bánh giầy của cô ấy.
"... Nhớ em quá."
Tôi đã đứng thẫn thờ suốt 30 phút ở khoảng cách giữa nhà tôi và nhà cô ấy.
"..."
Mới hôm qua thôi còn là đôi bạn thân hay đấm phát đưa tình trêu chọc nhau, vậy mà bỗng chốc trở thành người yêu, thật khó để biết nên bắt đầu nói từ đâu.
Dù vậy, chỉ cần nhìn OO ngắm nghía chiếc nhẫn tôi tặng bằng đôi mắt lấp lánh như đá quý, tôi đã quên bẵng cả thời gian.
'Tạm thời phải giấu đi đã nhỉ...?'
Tôi tháo nhẫn ra, cho vào túi quần. Vì nếu để người nhà thấy ngay bây giờ, họ sẽ hỏi đây là nhẫn gì cho mà xem.
Cũng phải thưa chuyện với bố mẹ của OO nữa.
Chúng tôi không thể chỉ nghĩ cho riêng mình. Bố mẹ hai bên vốn thân thiết với nhau như người trong nhà.
'... Có lẽ họ sẽ không hài lòng cho lắm.'
Bởi vì khác với việc họ yêu quý tôi, tôi không chắc họ sẽ nghĩ thế nào về việc tôi là bạn trai của con gái họ.
Trước đây, bố cô ấy từng nói trước mặt một kẻ chẳng ra gì như tôi rằng, nếu cô ấy dẫn về một thằng bạn trai ngớ ngẩn thì ông sẽ làm thịt hắn đến mức không thốt nên lời. Thế nên đúng là tôi cũng có chút sợ hãi.
...
Tôi yêu gia đình cô ấy cũng nhiều như yêu chính cô ấy vậy. Nếu họ không muốn tôi...
'Không. Lần này thì mình không nhượng bộ đâu.'
Nếu vậy, mình sẽ nỗ lực cho đến khi họ hài lòng. Vì cô ấy, mình có thể thay đổi bao nhiêu cũng được.
Bởi giờ đây, mình không thể sống thiếu cô ấy.
*
- Lộp bộp
Tôi đi đến trước nhà cô ấy, không hiểu sao cửa chính lại đang hé mở.
- Kít...
Tôi đẩy cánh cửa đang mở rồi bước vào trong.
'...'
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, mọi nỗ lực che giấu của tôi tan biến như bong bóng xà phòng.
Giữa phòng khách treo một tấm băng rôn to tướng với dòng chữ: <Kinh ★ Chúc Cặp đôi ra đời sau 13 năm>.
...
Tôi biết là mình đã lo lắng hão huyền rồi.
"Bố, con bảo ngôi sao lớn phải ở bên phải mà."
OO đang đội chiếc mũ chóp nhọn đứng trên thang cằn nhằn chú.
"... Dán bên trái cũng được mà. Thế này cũng đẹp rồi. Nhỉ?"
"(Suỵt! Suỵt. Nói khẽ thôi. Là tiệc bất ngờ mà. Bố làm hời hợt là không tốt đâu! Đừng có coi thường chuyện này. Bên phải, bên phải cơ. Làm lại đi.)"
Hai bố con đang đội mũ chóp chuẩn bị tiệc bất ngờ. Dù đã bị tôi bắt quả tang nên chẳng còn gì là bất ngờ nữa.
"(Bố... Bảo mật là linh hồn của tiệc bất ngờ đấy. Suỵt. Từ giờ là bí mật của riêng hai bố con mình thôi. Tiếp theo là con rối que này.)"
"(Ừ.)"
Hai người họ thì thầm bàn bạc kế hoạch mà không hề biết tôi đã nghe thấy hết. Kế hoạch là thế này: rải vụn bánh quy từ phòng tôi dẫn sang nhà cô ấy, sau đó họ sẽ xuất hiện với chiếc bánh kem. Có vẻ họ coi tôi là con chim sẻ trong truyện Hansel và Gretel rồi.
Nhìn hai bố con đang đắm chìm trong sự phấn khích, mắt lấp lánh ngắm nhìn ngôi sao lớn trên trần nhà, tự dưng tôi thấy ngại nếu làm hỏng bữa tiệc. Thế nên tôi lặng lẽ đi lùi lại để không bị phát hiện.
Coi như tôi chưa thấy gì cả. Phải chuẩn bị diễn nét mặt ngạc nhiên thôi.
*
- Bùm! Bùm!
"Tèn tén ten!!!"
Tôi đã đi theo đúng ý đồ của cô ấy, nhặt những vụn bánh mì dẫn lối về nhà cô ấy. Tôi cũng đã trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên đúng như những gì đã tập dượt trước đó. Gia đình thuần hậu của cô ấy cười rạng rỡ đầy hạnh phúc.
Chú, dì và cô ấy lao ra với vẻ mặt đầy mong đợi, trên tay là những chiếc bánh kem. Một chiếc bánh hình con lừa và một chiếc hình con sóc. Sao lại là con sóc nhỉ?
"Hử? Hồi mẫu giáo cậu chẳng bảo con vật cậu thích nhất là con sóc còn gì."
Cô ấy vẫn còn nhớ cả những điều tôi nói từ hồi còn học mẫu giáo.
"Nào, há miệng ra~"
OO dùng nĩa xắn một miếng bánh, quết thật nhiều kem bánh quy rồi đưa cho tôi. Nếu là bình thường, dù cô ấy là người yêu hay là vợ đi chăng nữa, chắc chắn sẽ ăn một cú chặt tay của tôi rồi.
- Long lanh
Bố mẹ cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy kỳ vọng. Giống như những biên tập viên mới vào nghề lặn lội đến tận vùng núi hẻo lánh vì nghe tin có chú chó biết nhào lộn vậy.
... Chỉ lần này thôi đấy.
Khi tôi đón lấy miếng bánh từ nĩa của cô ấy, đôi môi lớn của OO nở nụ cười hớn hở.
"A~"
Và tiếp theo là.
"A~"
Một màn "tấn công" bằng thức ăn.
"A~!"
(Thôi đi, đồ điên này. Trước khi bị ăn đòn đấy)
Thấy tôi cứ đưa là ăn, cô ấy càng phấn khích, vờ như không nghe thấy tiếng thì thầm của tôi mà cứ lặp đi lặp lại tiếng "A~".
Đáng lẽ phải từ chối, nhưng nhìn bố mẹ cô ấy đang nở nụ cười mãn nguyện như thể có được cả thế giới, tôi lại không nỡ.
"Á da!!!"
Cực chẳng đã, tôi đành đá vào ống chân của OO dưới gầm bàn. Nhờ đó mới ngăn được sự quá khích của cô ấy.
".... Hi hi hi, hi hi hi hi."
Bị đá vào ống chân mà vẫn cười. Chắc cô ấy mất trí thật rồi.
"... Đây là điều số G-62 trong danh sách những việc tớ muốn làm nếu hẹn hò với cậu đấy..."
Cô ấy vừa nói vừa cầm một cuốn sách dày cộp như cuốn Kinh thánh. Có cảm giác tôi đã vướng vào cái gì đó không ổn rồi.
"Hừm hừm, ta đã biết ngày này thế nào cũng đến mà. Ta có cái này cho hai đứa."
Bố của OO với vẻ mặt nghiêm nghị, cạy một tấm ván sàn lên rồi đưa ra ba cuốn sổ tiết kiệm.
"Đây là tiền ta góp bấy lâu nay để dành cho hai đứa khi hẹn hò. Cái này là tiết kiệm mua nhà, cái này là tiết kiệm đi nước ngoài..."
"Ơ, chú ơi đợi chút đã. Tụi cháu mới yêu nhau hôm nay thôi mà."
Từ việc giấu đồ trong tường cho đến việc âm thầm tích góp rồi gây bất ngờ, cô ấy giống hệt bố mình. Đúng là một người đầy sức hút.
Bữa ăn ngập tràn tiếng cười kết thúc, sau khi dọn dẹp xong, OO cứ lẽo đẽo theo sau tôi như một chú vịt con mới nở.
"Giờ sang phòng tớ đi!"
"Được rồi... Cháu cảm ơn vì bữa ăn ạ."
Tôi và cô ấy đi lên phòng ở tầng hai.
...
"Ơ kìa mình ơi, sao môi mình lại trễ ra thế kia?"
"... OO... Hồi nhỏ nó bảo sẽ lấy bố nó mà... Hức."
Người cha tin vào lời hứa từ 15 năm trước đang lộ vẻ mặt cay đắng.
*
"Hây da, vậy trước khi siêu thị đóng cửa, mình đi mua bánh kẹo rồi lấy đồ câu cá ra nhé? Phải làm cả áo phao cho mấy bé chip chip và cần câu bằng đũa nữa."
"Vì cậu nói tự nhiên quá nên suýt nữa tớ đã bỏ qua đấy. Câu cá á? Tớ mới nghe lần đầu."
Cô ấy cười buồn rồi lại bắt đầu tạo bầu không khí.
"... Thật ra hồi nhỏ tớ không có bạn. Thay vào đó tớ có một con cá vàng... Nó là người bạn duy nhất của tớ. Một ngày nọ chúng tớ đi biển chơi..."
"Lần trước cậu bảo gà con là bạn duy nhất mà, lại bắt đầu bốc phét rồi đấy. Giờ tớ không mắc lừa nữa đâu."
Dạo này cô ấy thấy đi chơi với tôi còn thú vị hơn cả chơi game. Thật ra tôi cũng định làm giá một chút rồi mới đi. Chỉ là tôi muốn nhìn vẻ mặt phồng má lên để thuyết phục tôi trông đáng yêu đến mức nào thôi.
- Chụt
Thế nhưng đột nhiên cô ấy lại có hành động bất ngờ.
"...?"
"C-c-cậu vẫn không đi à?"
OO đang làm nũng, kiểu mà mấy nữ chính trong truyện tranh thiếu nữ hay làm, cái kiểu mà cảm giác như sẽ có vị soda vậy.
"...."
"..."
Thấy tôi không phản ứng mà chỉ nhìn chằm chằm, cô ấy tự thấy ngượng ngùng và xấu hổ nên đỏ bừng cả mặt.
"... Sao, sao...? Gì, gì chứ! Sao lại nhìn tớ bằng ánh mắt như nhìn một con vật tội nghiệp sắp chết thế hả!"
"....."
"... Thôi xong..."
...
A.
Đáng yêu quá đi mất.
- Chộp lấy
Tôi giữ lấy vai cô ấy và đặt một nụ hôn lên trán.
"... Hi hi."
OO vội vàng rút ví lấy ra mười tờ mười ngàn won đưa cho tôi và bảo tôi làm lại một lần nữa. Tôi nghĩ cách thức đó không hay cho lắm đâu.
"... Được, tớ sẽ làm cho cậu."
Tôi nhận tiền của cô ấy. Rồi ngay lập tức đưa lại và nói:
"Tớ cũng đưa cậu cái này, làm cho tớ đi."
Ánh mắt hai đứa giao nhau.
Nên hôn vào đâu đây. Chỗ nào cũng đẹp khiến tôi phải đắn đo.
Tôi tiến lại gần cô ấy. OO khẽ nhắm đôi mắt to tròn lại.
- Cạch
"Các con ơi. Ăn trái câ..."
- Bốp
Tôi đã húc đầu vào OO. Cô ấy bị nát cả trán, lăn lông lốc về phía sau.
"Tr-trò chơi húc đầu... Ván đầu tiên tớ thắng nhé."
Xin lỗi nhé. Mai tớ sẽ mua đồ ăn ngon cho cậu...
Cô ấy nhìn dì đang đứng cầm đĩa trái cây bằng ánh mắt đầy oán hận.
*
Hôm đó chúng tôi ngủ sớm rồi thức dậy vào khoảng nửa đêm. Đúng vậy. Buổi câu cá mà cô ấy nói chính là câu cá đêm. Bước ra ngoài, làn gió se lạnh thổi qua thật sảng khoái.
"Oáp... Hi."
Eun-dong đang ngái ngủ cũng leo lên xe.
"... Sao cậu cũng đi? Ở đó làm gì có con gái?"
"Này... Cậu tưởng trong đầu tớ ngoài con gái ra thì không còn suy nghĩ nào khác à...?"
Chẳng phải vậy sao.
"Hi hi hi. Nó nghe nói Baek-ha thích những đứa câu cá giỏi nên mới đi đấy."
"Không phải! Vốn dĩ tớ đã thích câu cá rồi! Còn cậu thì sao, chẳng biết gì mà cũng đòi đi bắt cá chép tốt cho đàn ông về cho người ta ăn còn gì."
Eun-dong phản đòn lại OO.
"Nhân tiện cho tớ hỏi, tại sao lại tốt cho đàn ông?"
"... Cứ coi như là nó giúp khỏe mạnh đi."
- Vút
Chiếc xe chạy khoảng 40 phút trên đường lộ, rồi đi sâu vào vùng núi rậm rạp.
...
"Hơi rợn người nhỉ?"
Eun-dong nói. Nghe câu đó, tôi có cảm giác như mình đang đi vào cái miệng há hốc của một con quái vật đen ngòm.
Chiếc xe tiếp tục chạy trên con đường mòn trong núi. Có vẻ như vẫn còn một lúc nữa mới đến điểm câu cá như lời đồn. Khung cảnh này trông cứ như trong mấy câu chuyện kinh dị vậy.
"... Ngủ rồi à?"
"... Khò."
...
"A, biết rồi! Không ngủ nữa! Đừng có véo!"
OO đang lái xe có vẻ bất an nên cứ định kỳ lại kiểm tra chúng tôi.
Xung quanh tối om và ít ánh đèn, trông rất đáng sợ. Tiếng côn trùng kêu râm ran vọng lại từ phía sau cửa sổ xe đang hé mở.
*
- Lộp bộp
- Bõm bõm
"Đến nơi rồi."
Sau khi xuống xe và đi bộ một quãng, một cái ao tròn hiện ra. Không gian yên tĩnh nhưng ở phía đối diện thấp thoáng có ánh đèn lung linh và vài chiếc lều đã được dựng lên.
- Nhìn quanh nhìn quất
"... Eun-dong à. Cậu nhìn quanh cái gì thế. Chẳng lẽ người lớn tuổi một chút cậu cũng không ngại sao?"
"Hơn kém 20 tuổi cũng được... À không, thằng quỷ này! Tớ chỉ đang ngắm cảnh thôi!"
Tôi mở cốp xe và dỡ đồ đạc xuống.
"Thiết lập chỗ ngồi trước nhé?"
"Chip! Chip!"
Mấy chú gà con mang đôi chân vịt mini đến nhờ tôi xỏ vào giúp. Chắc tụi nó muốn đi bơi rồi.
"... Ở đây ấy à, dưới nước có cá sấu chui lên đấy..."
Tôi trêu chọc dọa dẫm khiến tụi nó run bần bật rồi chạy biến đến chỗ OO. Có vẻ như đang hỏi xem có thật không.
"Á! Cậu!"
OO giật mình nhảy dựng lên. Cô ấy chạy đến nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay tôi.
"C-cậu đeo nó đến thật à!"
"Dĩ nhiên rồi. Tớ sẽ không tháo ra đâu."
...
Nghe câu đó, OO lộ vẻ mặt đầy xúc động.
"T-tớ cũng làm cái này cho cậu nhé?"
Nhìn kỹ thì thấy cạnh chiếc nhẫn của cô ấy có quấn một vòng dây đỏ.
"Chiếc nhẫn cậu tặng đẹp quá nên tớ sợ có ai đó sẽ lấy trộm mất. Thế nên tớ đã gắn thiết bị định vị vào rồi. Ngoài ra còn có chức năng tự hủy, la bàn và cả chức năng ghi âm nữa!"
... Cô ấy định tạo ra một chiếc Nhẫn Chúa luôn hay sao vậy.
*
Đang sắp xếp chỗ ngồi, tôi bỗng thấy tò mò.
"Mà sao cậu lại nhất quyết chọn chỗ này? Vừa xa... mà cậu lại còn sợ bóng tối nữa."
Thế là cô ấy bỗng nhiên khoanh tay, làm bộ làm tịch rồi bắt đầu lên tiếng như một cụ già đang kể về truyền thuyết lâu đời của ngôi làng.
"... Thật ra, ở nơi này có <Chủ nhân của hồ> đang sinh sống."
"... Đây là cái ao chứ có phải cái hồ đâu?"
"... Ờ, ờ thì đại loại thế."
Cô ấy cho tôi xem một bài báo trên điện thoại. Quả nhiên dưới nước có bóng dáng của một con cá khổng lồ.
"Hôm nay chúng ta... sẽ bắt Chủ nhân của hồ ở đây!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
