Là Tân Sinh Chiến Hoàng, Ta Không Muốn Hành Sự Theo Lẽ Thường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Quyển 1: Khởi đầu - Chương 71: Duyên Anh Mộc

Chương 71: Duyên Anh Mộc

Tôi, Duyên Anh Mộc, một nữ sinh trung học bình thường nhưng cũng không tầm thường của nước Hoa Anh Đào.

Bình thường vì tôi cũng giống như bao cô gái khác, đều tràn đầy mộng tưởng về thanh xuân, lại suốt ngày mơ mộng có thể gặp được chân mệnh thiên tử của đời mình. Đồng thời cũng không thể không đau đầu vì chuyện học hành, và đủ loại mối quan hệ rắc rối giữa bạn bè cùng trang lứa.

Không tầm thường là vì tôi là đại tiểu thư của tập đoàn tài chính Duyên thị, con gái duy nhất của gia chủ, là người sinh ra đã ngậm thìa vàng theo đúng nghĩa đen.

Chịu ảnh hưởng bởi thân phận đặc biệt này, cuộc đời của tôi tính đến một tháng trước có thể nói là vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Tuy nhiên, cũng có vài chỗ không được như ý. Cái danh hiệu đại tiểu thư nhà họ Duyên khiến tôi đi đến đâu cũng có một đám vệ sĩ kè kè theo sau, giống như mấy cái đuôi, cực kỳ phiền phức. Cũng vì thế mà chẳng có ai dám chủ động tiếp cận tôi.

Mặc dù sự bảo bọc thái quá này của cha đúng là đã loại bỏ được một bộ phận những kẻ ngu xuẩn có ý đồ xấu, nhưng nó cũng hạn chế nghiêm trọng vòng tròn giao tiếp của tôi. Những người có quan hệ tốt với tôi chỉ có tiểu thư của vài tập đoàn khác, còn con trai thì tuyệt nhiên không có một ai.

Mỗi lần hễ có con trai đến bắt chuyện, đám vệ sĩ không biết điều này liền xông lên thực hiện một màn "điều tra lý lịch" từ đầu đến chân người ta.

Thật là! Lần nào cũng như vậy thì còn ai dám đến gần tôi nữa chứ!

Hại cho cái mong muốn được yêu đương của tôi căn bản không thể thành hiện thực. Nhưng tôi vẫn ôm ấp hy vọng, mong rằng một ngày nào đó có thể gặp được một chàng trai thật lòng yêu mình, cùng nhau trải qua một mối tình oanh oanh liệt liệt, biến toàn bộ những mơ mộng trong đầu thành hiện thực.

Để cho hành động "ăn cẩu lương" mãi mãi trở thành lịch sử!

Chỉ là...

Một tháng trước, tôi phát hiện ra hy vọng này dường như rất khó đạt được.

Một tin dữ bất ngờ ập đến phá vỡ sự yên bình trong cuộc sống của tôi, cha tôi gặp phải một tai nạn xe hơi nghiêm trọng.

Mặc dù đã qua cơn nguy kịch sau khi cấp cứu, nhưng ông lại trở thành người thực vật, có khả năng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Đau thương, khổ sở, bất lực tràn ngập trong lòng tôi.

Muốn làm chút gì đó nhưng lại lực bất tòng tâm.

Và ngay trong khoảng thời gian này, nội bộ tập đoàn Duyên thị cũng xảy ra một cuộc tranh giành quyền lực quy mô lớn. Vì cha không thể quản lý tập đoàn, vô số bạn bè thân thích đã để lộ ra bộ mặt tham lam mà tôi chưa từng tưởng tượng nổi, tranh giành vị trí lãnh đạo.

A, cái kịch bản như phim truyền hình dài tập này là cái quái gì vậy...

Cuối cùng chú tôi là người chiến thắng. Vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó.

Nhưng chú dường như không có ý định trả tự do cho tôi.

Để xoa dịu sự bất ổn do ảnh hưởng của dịch bệnh và việc gia chủ hôn mê, chú muốn tôi đính hôn với nhị thiếu gia của tập đoàn Xuyên Thượng.

Khi cha còn tỉnh táo, ông từng hứa với tôi sẽ không can thiệp vào hôn nhân của tôi.

Không ngờ rằng, cha vừa mới không còn ở đó, cái mô típ liên hôn cũ rích này lại thực sự xảy ra trên người tôi.

Vận mệnh thật khó lường làm sao...

Nhưng sau đó tôi ngạc nhiên phát hiện ra, vị thiếu gia Xuyên Thượng Giang Hoa này dường như không tệ hại như tôi tưởng tượng. Ngược lại, anh ta phong độ ngời ngời, nói cười vui vẻ, là một mỹ nam tử. Một đứa con gái không có kinh nghiệm tiếp xúc với con trai như tôi rất nhanh đã bị vẻ bề ngoài của anh ta mê hoặc, thần hồn điên đảo, khó mà kiềm chế được.

Có lẽ cùng anh ta kết hôn sinh con cũng là một lựa chọn không tồi nhỉ.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi quả thực là quá ngu ngốc.

Khi ấy, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ cứ thế bình bình đạm đạm trôi qua cùng Xuyên Thượng Giang Hoa, nhưng số phận của tôi vào ngày hôm đó đã xảy ra một sự thay đổi khó tin.

Vào một buổi sáng bình thường, phòng của tôi lại đón một vị khách không bình thường.

Đó là một thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp đến cực điểm, khiến tôi cũng phải tự cảm thấy xấu hổ vì thua kém. Ban đầu tôi tưởng là kẻ đột nhập, nhưng khi nhìn thấy dung mạo của cô ấy, cảm nhận được khí tức ấm áp kia, tôi đã bất tri bất giác buông bỏ sự cảnh giác.

Sau này tôi mới nhận ra, cô ấy chính là thiếu nữ bí ẩn đang nằm ở trung tâm dư luận thế giới.

Nhưng không giống như lời đồn đại là cao ngạo lạnh lùng, cô ấy đối với tôi vô cùng thân thiết.

Cô ấy nói với tôi rằng, vị hôn phu của tôi không hề cao thượng như tôi vẫn tưởng. Ban đầu tôi đương nhiên không tin, cho rằng cô ấy cố tình đến để phá hoại tình cảm giữa tôi và Giang Hoa, thậm chí vì thế mà tôi còn hung dữ với cô ấy. Bây giờ nghĩ lại, thật sự rất hối hận.

Thiếu nữ tóc bạc không hề tức giận, mà cho tôi thấy bộ mặt thật của Giang Hoa.

Lúc này, tôi mới hiểu thế nào gọi là "họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm". Có những kẻ bề ngoài là quân tử phong độ, thực chất bên trong lại là một tên lăng nhăng, cộng thêm súc sinh, cộng thêm cặn bã, cộng thêm rác rưởi, cộng thêm...

Thôi, nhiều quá, không chửi nữa.

Tên này suốt ngày ăn chơi đàng điếm, đùa giỡn tình cảm của đủ loại thiếu nữ "ngây thơ" thì cũng thôi đi. Quan trọng hơn là tình cảm của tên khốn này dành cho tôi cũng là giả dối, chẳng qua chỉ là diễn kịch. Hắn ta chỉ vì muốn có được sự hậu thuẫn của tập đoàn Duyên thị để trở thành người thừa kế của tập đoàn Xuyên Thượng nên mới đồng ý kết hôn với tôi mà thôi.

Biết được những tin tức này, tôi phẫn nộ không thôi. Trong lúc đau lòng, tôi cũng chẳng màng đến sự khuyên can của thiếu nữ tóc bạc, chạy thẳng đến tìm chú tôi yêu cầu hủy bỏ hôn ước.

Không ngờ, cho dù tôi đã kể hết những chuyện xấu xa của tên khốn Xuyên Thượng Giang Hoa cho chú nghe, ông ta vẫn dửng dưng như không.

Kiên quyết không hủy bỏ hôn ước.

Tôi tuyệt vọng, nhưng lại chỉ có thể tức giận trong vô lực.

Nếu cha còn ở đây, tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện này xảy ra!

Ngay lúc tôi đang đau khổ tột cùng, thiếu nữ tóc bạc nói với tôi rằng, cô ấy có thể cứu cha tôi. Nói chính xác hơn, là cô ấy có thể cho tôi năng lực để cứu cha mình.

Tuy nhiên, tôi cần phải giúp cô ấy làm một số việc sau khi mọi chuyện thành công.

Cứu sống người cha đã trở thành người thực vật ư? Lời này quả thực có chút khó tin.

Thế nhưng, nếu là cô ấy, thì có lẽ không phải là nói bừa.

Nếu có thể cứu cha tôi, làm gì tôi cũng nguyện ý!

Cuối cùng, chúng tôi đạt thành thỏa thuận, tôi cũng biết được tên của thiếu nữ tóc bạc là Lạc Hi Nhĩ (Lochir).

Mặc dù tôi có cảm giác đây không phải là tên thật, điều này khiến tôi hơi thất vọng một chút, nhưng tôi không biểu lộ ra ngoài.

Sức mạnh mà ngài Lạc Hi Nhĩ ban cho tôi vô cùng thần kỳ, mạnh mẽ và sảng khoái đến mức chính tôi cũng khó mà tưởng tượng nổi. Sau khi hấp thụ viên đá quý có tên là Sinh Mệnh Tinh Nguyên mà ngài ấy đưa, cả người tôi như được tái sinh. Năng lực cơ thể tăng lên đáng kể, dung mạo vốn bình thường cũng thay đổi một cách ngoạn mục. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được thế giới của chúng ta lại kỳ diệu đến thế.

Cảm giác sau khi có được sức mạnh đó, thật sự không bút mực nào tả xiết.

Dưới sự chỉ dạy của ngài Lạc Hi Nhĩ, tôi dần thoát khỏi bóng ma thất tình và bị lừa dối, nỗ lực nắm bắt luồng sức mạnh khác thường này.

Tôi đã vận dụng thành công năng lực hoàn toàn mới này để chữa trị kinh mạch cho cha, kỳ tích đã xảy ra, ông ấy đã tỉnh lại. Niềm vui đến quá bất ngờ, tôi thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ hay không.

Mẹ tôi trong niềm vui sướng tột độ đó đã trực tiếp ngất xỉu, hại tôi lại phải chữa trị cho bà một phen.

Vốn tưởng rằng tiếp theo sẽ diễn ra màn kịch đoạt lại quyền lực, từ hôn gã trai tồi tệ như trong phim truyền hình.

Kết quả, mọi chuyện lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Người chú tham lam của tôi lại dứt khoát trao trả quyền quản lý tập đoàn cho cha, sau đó một mình ngồi máy bay bay sang nước M, nói cái gì mà quy ẩn giang hồ...???

Còn về phần gã hôn phu kia, hắn cùng cha mình chạy thẳng đến quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi hủy bỏ hôn ước, đồng thời nguyện ý dâng lên một nửa tài sản của tập đoàn Xuyên Thượng.

Làm tôi trở tay không kịp, cũng chẳng biết bọn họ đã trải qua chuyện gì mà sao tự nhiên tính tình lại thay đổi một trời một vực như thế...

Nhưng nói tóm lại, cũng may nhờ vậy mà bớt đi được không ít phiền toái.

Tôi cũng có thể yên tâm thực hiện thỏa thuận giữa tôi và ngài Lạc Hi Nhĩ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, ngài Lạc Hi Nhĩ là ân nhân của gia đình chúng tôi, càng là sự tồn tại xứng đáng để tôi phụng sự. Cho dù không có lời hứa ban đầu, tôi cũng sẽ chọn dốc hết khả năng để giúp đỡ vị đại nhân này, dù sao ngài ấy cũng có ơn tái tạo đối với tôi.

Sau này tôi nghe nói đại nhân cần tìm một nơi để an trí cự thú và làm căn cứ, tôi liền mua một hòn đảo nhỏ ở Nam Hải để góp chút sức mọn.

Tuy nhiên nhìn thấy bên cạnh ngài Lạc Hi Nhĩ chỉ có một con mèo và vài con cự thú, tôi vẫn có chút vui mừng...

Tôi là nhân loại đầu tiên đi theo ngài ấy đấy.

---

Trong căn biệt thự ở Nam Hải.

Lâm Linh ngồi dậy nhìn về phía Duyên Anh Mộc. Vị đại tiểu thư này sau khi có được Sinh Mệnh Tinh Nguyên dường như càng ngày càng xinh đẹp tao nhã hơn. Xem ra việc thực lực tăng lên còn có hiệu quả thẩm mỹ ở mức độ nhất định nhỉ.

Mà hình như cô tiểu thư này rất mong chờ mình tìm cô ấy thì phải...

"Ngài Lạc Hi Nhĩ có gì căn dặn không? Mà lại chuyên môn gọi tôi qua đây."

Thấy Lâm Linh mãi không nói gì, Anh Mộc không nhịn được lên tiếng hỏi.

"Chỉ là có chút việc muốn làm phiền cậu một chút."

"Đại nhân, cứ việc phân phó là được." Anh Mộc cung kính trả lời.

Oa!

Đây thực sự là đại tiểu thư sao? Cũng quá ngoan ngoãn rồi, trông giống cô hầu gái hơn ấy chứ.

Lâm Linh không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

Thế là Lâm Linh liền đem thông tin liên quan đến người thích hợp với Tinh Nguyên đang ngồi tù ở nước M nói cho Anh Mộc biết. Theo tin tức mới nhất, tên kia kháng cáo thất bại, trong thời gian ngắn không thể rời khỏi nhà lao, hơn nữa còn có chút nguy hiểm đến tính mạng.

Vậy thì hết cách rồi, mặc dù không muốn can thiệp vào mấy chuyện tào lao của nước M, nhưng cô càng không muốn lãng phí một hạt giống tốt hiếm có như vậy, đành gọi Anh Mộc đi giúp đỡ thôi. Nếu tập đoàn tài phiệt nhà cô ấy có thể dùng tiền giải quyết thì đương nhiên là tốt nhất, còn nếu không được thì để Anh Mộc cướp ngục vậy.

Coi như rèn luyện cho đứa nhỏ này.

(Tiểu Bạch: Cướp ngục mà tính là rèn luyện cái nỗi gì.)

Còn về phần mình, một mặt là do đặc điểm nhận dạng quá rõ ràng, không thích hợp đi cướp ngục, bị người ta nhận ra thì ảnh hưởng đến phong thái, được không bù nổi mất. Mặt khác thì là...

Cảm nhận sự rung động trong đôi đồng tử màu vàng kim.

Lâm Linh luôn có một loại dự cảm chẳng lành, vẫn nên tranh thủ thời gian luyện tập khả năng kiểm soát năng lực và một số kỹ thuật cận chiến thì hơn, cảm giác sắp phải dùng đến rồi.

--

Dự cảm của Lâm Linh không hề sai.

Lúc này.

Tại biên giới phía Đông của Vũ trụ Nguyên Tinh.

Một chiếc chiến hạm không gian hình nón không rõ danh tính đang lặng lẽ tránh né tất cả các đội tuần tra, lao vút về phía vùng vô tự với tốc độ cực nhanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!