Chương 31: Tinh Nguyên cuối cùng
Trong suốt một tuần tiếp theo, Lâm Linh nhờ Tiểu Bạch ngụy tạo một công ty trên mạng và mua một mảnh đất làm bình phong, sau đó cung cấp một công việc mới cho thân phận nam giới của mình.
Ngay lúc này, để người nhà không tiếp tục lo lắng về vấn đề việc làm của con cái, Lâm Linh còn đặc biệt đưa bố mẹ đến tham quan công ty của mình.
Nhìn chung, bố mẹ Lâm Linh khá hài lòng với công việc mới cũng như môi trường làm việc của con trai, coi như đã giải tỏa thành công nỗi lo âu của hai ông bà về việc cậu bị thất nghiệp.
Tất nhiên, điều mà nhị lão không biết là, những nhân viên vừa nhiệt tình tiếp đãi họ trong công ty đều do phân thân của Lâm Linh biến hóa thành, tất cả chỉ là một vở kịch do cậu tự biên tự diễn.
Mục đích của việc diễn kịch tự nhiên là để bố mẹ không phải bận tâm. Lâm Linh chắc chắn hy vọng bố mẹ có thể tận hưởng một cuộc sống tốt đẹp. Vì thế, cậu cũng phải chuẩn bị một công việc đàng hoàng, để sau này có thể danh chính ngôn thuận lấy số tiền mà Tiểu Bạch kiếm được ra hiếu kính với bố mẹ.
Ngoài ra, trước đó Lâm Linh còn thông qua quyền năng của mình để cải thiện nhẹ sức khỏe cho bố mẹ và một số người thân quan trọng. Tuy nhiên, cậu không trực tiếp chữa trị dứt điểm những căn bệnh mãn tính trong người họ, vì sợ sự hồi phục đột ngột này sẽ gây ra những phản ứng không cần thiết.
Dù vậy, những vấn đề sức khỏe này tuy hiện tại vẫn còn tồn tại, nhưng cũng chẳng khác gì đã khỏi hẳn. Ví dụ như bệnh tim của mẹ đã không còn khả năng tái phát, bệnh đau dạ dày của bố cũng sẽ không nặng thêm, thậm chí còn dần dần tự nhiên thuyên giảm.
Sau khi đưa bố mẹ về nhà, ngay khi Lâm Linh chuẩn bị rời đi thì đột nhiên bị bố gọi lại.
Tuần sau em trai con tốt nghiệp trở về rồi, bảo nó qua chỗ con ở tạm một thời gian nhé. Tịch Nguyệt không còn nữa, chỗ con chắc vẫn còn giường trống chứ? Bố và mẹ con lúc đó còn phải ở quê với ông nội, đành nhờ con chăm sóc nó một chút vậy.
Vâng, không vấn đề gì ạ.
Lâm Linh quả quyết đồng ý. Nhắc mới nhớ, mình cũng đã lâu lắm rồi không gặp đứa em trai ruột này. Kể từ khi nó đi du học đến nay cũng sắp được ba năm rồi nhỉ?
Ừm vậy thì tốt, chắc khoảng tối thứ tư tuần sau nó sẽ đến thành phố Thương Dương.
Nói xong, bố liền xoay người rời đi.
Vẫn trầm mặc ít nói như mọi khi nhỉ.
Thiếu nữ không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Bố tuy không hay nói nhiều như mẹ, nhưng sự quan tâm ông dành cho chị em cô lại vô cùng ân cần, tỉ mỉ.
---
Nửa giờ sau.
Dưới đáy Thái Bình Dương, sâu bên trong rãnh biển Karalido, bên trong một không gian chân không được linh lực chống đỡ.
Thiếu nữ tóc bạc cứ thế lẳng lặng trôi nổi ở giữa.
Sau khi giải quyết xong chuyện của bố mẹ, hiện tại cô cũng nên bắt tay vào làm chính sự rồi.
Trong khoảng thời gian trước, dưới sự làm việc chăm chỉ của đám phân thân, đại đa số Tinh Nguyên trên Lam Tinh đã được thu hồi toàn bộ. Chỉ có điều, vẫn còn một viên Tinh Nguyên thuộc tính Ám là mãi vẫn chưa tìm thấy.
Ngay cả khi đã mở rộng phạm vi cảm nhận, cô cũng không thể tìm thấy manh mối nào của nó trên Lam Tinh.
Điều này thậm chí khiến Lâm Linh nghi ngờ rằng, liệu có phải trên Lam Tinh không hề có Ám Tinh Nguyên?
Tuy nhiên.
Những lời nói sau đó của Bisca lại phủ định suy đoán của Lâm Linh. Theo lời Bisca, viên Tinh Nguyên cuối cùng nằm ở dưới lòng đất? Chỉ cần đào xuống từ vị trí hiện tại của cô là có thể tìm thấy?
Tinh Nguyên... sao lại ở dưới lòng đất?
Theo lý thuyết, chỉ có những nơi có nồng độ linh lực tương đối cao như bề mặt địa cầu mới có thể hình thành Tinh Nguyên chứ? Lòng đất, nơi biệt lập với thế giới bên ngoài như vậy mà cũng có thể sản sinh ra Tinh Nguyên sao?
Kỳ lạ.
Dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Lâm Linh vẫn chọn tin tưởng lời của Bisca. Dù sao cũng là chị gái của mình... ừm, tuy có chút không đáng tin cậy, nhưng cũng không đến mức lừa gạt cô.
Hết cách rồi, thử xem sao.
Sau khi thở dài bất lực, hào quang màu bạc đột nhiên dao động quanh người thiếu nữ, sau đó nhanh chóng hội tụ trên đôi tay cô, tái cấu trúc, hóa thành hai mũi khoan năng lượng màu bạc tỏa ra khí tức kinh người.
Được rồi, khai công thôi!
Thế là.
Tại nơi sâu nhất của rãnh biển Lam Tinh, nơi không ai có thể dò xét được, một công trình công nghiệp khổng lồ cứ thế rầm rộ bắt đầu.
---
Cùng lúc đó.
Thành phố Thương Dương - Trên đường cao tốc.
Ngô Hàng và các điều tra viên khác được phái đến từ thủ đô Thiên Kinh đang thực hiện một nhiệm vụ vận chuyển. Họ phải đưa một lô vật phẩm quan trọng đến thành phố Khang Hải, nơi sở hữu những thiết bị nghiên cứu tốt nhất. Và họ đóng vai trò tương đương với bảo vệ, bảo vệ những sản phẩm nghiên cứu quan trọng này không bị gián điệp nước khác đánh cắp.
Hiện tại, bọn họ đang trên đường đến sân bay tạm thời.
Nhìn chiếc container chất đầy hàng hóa bên cạnh, Ngô Hàng chìm vào trầm tư.
Mặc dù nhìn chung, cậu ta không rõ trong container gồm những mẫu vật nghiên cứu nào, nhưng cậu rất chắc chắn rằng tất cả những thứ trong thùng này đều có liên quan đến những con cự thú hoặc thiếu nữ tóc bạc kia.
Chính vì vậy, cậu càng thêm nghi hoặc. Bởi vì những cái xác trong container là do tiểu đội của họ đích thân mang ra từ nhà xác của cục công an thành phố Thương Dương, mang đi tất cả những thi thể hiện diện trong đêm mà thiếu nữ tóc bạc xuất hiện tại nhà xác.
Ban đầu, Ngô Hàng đương nhiên cảm thấy khó hiểu việc tại sao thiếu nữ tóc bạc lại xuất hiện ở nơi đó. Theo lời Lâm Linh nói, thiếu nữ là một vị khách từ ngoài hành tinh đến Lam Tinh để săn lùng cự thú, vậy cô ấy chạy vào nhà xác xem thi thể người chết làm gì? Nhưng cậu rất nhanh đã bỏ qua suy nghĩ đó với lý do tư duy của người ngoài hành tinh rất khó nắm bắt.
Thế nhưng khi Ngô Hàng tiếp nhận các thi thể, cậu phát hiện ra sự việc này e rằng không đơn giản như cậu tưởng tượng, bởi vì cậu đã nhìn thấy thi thể của Tịch Nguyệt. Hơn nữa.
Vẻ ngoài của thi thể lại càng khiến người ta không thể tin nổi. Một cái xác đã chết hai tháng không thể nào vẫn có làn da non mềm như vậy, sắc mặt cũng hồng hào như người sống. Nếu không phải bác sĩ pháp y đã năm lần bảy lượt xác nhận, Ngô Hàng còn nghi ngờ Tịch Nguyệt chỉ đang ngủ mà thôi.
Thế là, Ngô Hàng nhân lúc đội trưởng không chú ý, lén lút hỏi thăm nhân viên bảo vệ ở đó, lúc này mới biết được đủ loại chuyện kỳ lạ về cái chết của Tịch Nguyệt và thi thể của cô ấy.
Đến lúc này, Ngô Hàng thậm chí có thể khẳng định chắc chắn rằng đêm đó thiếu nữ tóc bạc đến nhà xác chính là vì thi thể của Tịch Nguyệt. Chỉ là tại sao chứ? Sự bất thường của thi thể Tịch Nguyệt chẳng lẽ còn thu hút được sự chú ý của thiếu nữ mạnh như thần minh kia sao? Điều càng khiến người ta nghi ngờ và cảm thấy kỳ lạ là, cả hai người này đều có quan hệ với Lâm Linh.
Chẳng lẽ Lâm Linh thực sự có điều gì giấu diếm?
Này, đang nghĩ gì thế? Sao trông nghiêm túc vậy.
Ngô Hàng đang trầm tư bị giọng nói của đội trưởng kéo về thực tại.
À, không có gì ạ.
Ngô Hàng vội vàng trả lời.
Vậy thì tập trung làm việc đi, đến nơi rồi, trực thăng tiếp ứng sẽ đến ngay thôi, chúng ta đi cảnh giới xung quanh.
Vâng, đã rõ.
Nói đến đây, Ngô Hàng mới phản ứng lại, đoàn xe đã đến địa điểm bàn giao.
Haizz, vẫn là nên tập trung xử lý chuyện trước mắt đã.
Ngô Hàng lẩm bẩm.
--
Bên trong container.
Hai nhân viên điều tra mặc đồ bảo hộ đang dựa theo báo cáo trong tay để kiểm kê các loại mẫu vật ở đây.
Soạt, soạt.
Thấp thoáng, hình như có âm thanh kỳ lạ gì đó.
Hả? Tiếng gì vậy?
Nghe thấy tiếng động, các điều tra viên dừng bút trong tay, đưa mắt nhìn nhau, xác nhận không phải do đối phương gây ra.
Ngay khi bọn họ đang tìm kiếm nguồn gốc âm thanh, một điều tra viên trong đó bỗng nhiên ngẩn người, hai mắt nhìn chằm chằm vào một góc trong xe. Người điều tra viên còn lại cũng nhìn theo ánh mắt của cậu ta, lập tức sởn gai ốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Chẳng lẽ lời đồn về ma nữ là thật?
Chỉ thấy, cái túi đựng xác bọc lấy thi thể mà bọn họ vừa kiểm tra xong, bên trong dường như có thứ gì đó đang cử động, sau đó xé toạc cái túi ra.
Trong môi trường cực độ đè nén, tối tăm và âm u này, cảnh tượng ấy trở nên kinh khủng biết bao! Một điều tra viên rốt cuộc không chịu nổi nỗi kinh hoàng trong lòng, chuẩn bị hét lên cầu cứu bên ngoài!
Tuy nhiên.
Ngay khoảnh khắc cậu ta vừa mở miệng, một bóng hình xinh đẹp màu tím bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng cậu ta.
Giây tiếp theo.
Cái cổ của người điều tra viên đáng thương nọ đã bị vặn gãy một cách vô tình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
