Chương 13: Những kẻ nuôi hy vọng trong những căn phòng được kết nối
Chương 13: Những kẻ nuôi hy vọng trong những căn phòng được kết nối
Lần nào cũng vậy
Nó khiến tôi suy nghĩ
Rằng lần tới mình nên làm thế
Phân Chia Điểm (Đơn Độc)
Màn đêm đã buông xuống.
Hơi nóng còn sót lại của Lễ hội Học viện Mùa xuân chủ yếu tập trung quanh Okutama.
Lễ hội sẽ kết thúc vào ngày hôm sau và ngay sau đó là Nhạc Hội, nhưng đây là đêm cuối cùng họ có thể tận hưởng không khí lễ hội dưới danh nghĩa chuẩn bị hay bất cứ lý do gì khác.
Họ qua đêm trong học viện, tại các phòng câu lạc bộ dưới lòng đất, ngoài hành lang, hoặc ngay trên sân trường. Câu lạc bộ Thiên văn và câu lạc bộ Quan sát Tinh tú coi hôm nay là thời điểm để tỏa sáng. Họ ngước nhìn bầu trời bị che khuất bởi kết giới tàng hình và bắt đầu buổi trình diễn thiên văn sử dụng khung ký hiệu và thần chú.
Một buổi hòa nhạc ánh sáng đang được thực hiện bởi các câu lạc bộ âm nhạc và những tình nguyện viên khác.
“Náo nhiệt thật đấy…”
Mọi âm thanh ồn ào đó vọng đến tai một người đang ở trong nhà.
Ngôi nhà có sân trong nằm trên bề mặt của Murayama, tàu cảng số 2, và người bên trong là Masazumi.
Đó là nhà của Masazumi tại Murayama.
…Có vẻ như hôm nay bố sẽ không về, nên mình phải trông nhà thôi.
Với suy nghĩ đó, cô ngồi dậy trên giường.
Bố cô sở hữu ngôi nhà này và phòng cô nằm ngay cạnh sân trong.
Cô mặc một chiếc áo lót trong bộ suit và đồ lót. Vì mùa xuân đã qua, cô mặc chiếc áo sơ mi đã tháo tay áo. Cô từng nghĩ Musashi sẽ lạnh hơn so với Mikawa, nhưng thực tế không phải vậy.
…Nếu có gì khác, thì là hơi nóng dưới lòng đất sưởi ấm từ bên dưới.
Hệ thống tuần hoàn nồi hơi chịu trách nhiệm một phần, nhưng chủ yếu là nhiệt lượng tỏa ra từ sinh hoạt của con người. Asama và Naomasa từng nói việc quản lý thông gió ngầm và chất lượng nước là vô cùng quan trọng đối với Musashi.
Và ngay lúc này, cô nghe thấy những âm thanh sôi nổi thường vọng lên từ dưới lòng đất.
Chỉ riêng hôm nay, mọi người đổ ra bề mặt ngay cả khi trời đã tối. Mới 9 giờ và giờ giới nghiêm vẫn chưa đến, nhưng chẳng ai có dấu hiệu muốn về nhà.
Masazumi lắng nghe âm thanh lễ hội và tiếng đàn guitar vọng vào từ bên ngoài.
“————”
Cô rướn người lên để cố nhìn ra đường phố từ cửa sổ phòng mình.
Tất nhiên, hàng rào che chắn sân trong khiến cô không thể nhìn thấy đường phố dù có quỳ hẳn lên giường.
Nhưng nỗi thất vọng đó lại gợi nhớ về quá khứ.
“Chuyện thế này cũng từng xảy ra ở Mikawa.”
Cô cười khổ khi hồi tưởng lại những mùa lễ hội tại Mikawa. Bố mẹ cô thường xuyên đưa cô đi hội, nhưng dần dà cô đã thôi không đi nữa.
…Mình đã lảng tránh bằng cách viện cớ bận học.
Cô không thích bộ yukata mà mình phải mặc khi đi lễ hội.
Con gái mặc nó thì cảm giác sai sai, nhưng con trai mặc thì lại thấy chưa tới lúc. Cô quá để tâm đến việc mọi người sẽ nói gì khi thấy mình mặc một trong hai loại trang phục đó, nên rốt cuộc cô chọn không đi.
Nhưng chắc chắn cô vẫn luôn hứng thú với bầu không khí lễ hội. tham gia.
“…Phải rồi.”
Kết giới tàng hình trông như một bầu trời đầy mây.
Những khu vực chiếu sáng bầu trời trắng đục ấy từ bên dưới là nơi mọi người đang tụ tập. Điều đó cũng giống hệt ở Mikawa. Điểm khác biệt duy nhất là…
…Có vẻ như mình có thể đi mà không cần mặc yukata.
Khu vực cô từng sống ở Mikawa rất đông đúc, nhưng nó mang đậm chất địa phương. Cuộc sống của một người dân quan trọng hơn cuộc sống của một học sinh, nên chẳng ai mặc đồng phục đến lễ hội cả.
Musashi thì khác. Một số người mặc yukata để chưng diện, nhưng khoảng một nửa mặc đồng phục. Vì có thuế trọng lượng, việc sở hữu thêm quần áo như yukata có thể khá khó khăn.
Nghĩa là cô có thể đến lễ hội mà không cần lo lắng gì. Nhưng…
“Mình còn phải trông nhà nữa.”
Vấn đề hiện tại là sự giám sát nghiêm ngặt của bố cô.
“Bố chắc chẳng thích mấy lễ hội này đâu, dù ông ấy nghĩ chúng là một phần tất yếu của cuộc sống.”
Trong lễ hội, có người mặc yukata hay váy đầm, nhưng cũng có người mặc trang phục hóa trang (cosplay).
Phần lớn mô phỏng theo các tinh linh hay vị thần được cho là cư ngụ trong lễ hội, nhưng cũng có những người nhập vai thành các nhân vật từ các sản phẩm của thương hội và các chương trình biểu diễn.
Hai tấm biển quảng cáo bằng gỗ bách in hình nhân vật kích thước thật trong bộ *Quân Thần – Cô Gái Ồn Ào*, bộ phim bắt đầu chiếu vào mùa xuân này, đang đi lại quanh lễ hội bằng đôi chân mang tất da thò ra từ bên dưới.
“Koni-tan! Koni-tan! Năm nay ngày thứ hai có nhiều trang phục nhân vật quá! Phấn khích thật đấy!”
“Đúng thật, Nobu-tan! Và tớ không thể chán được cái cảm giác vừa đi dạo vừa ăn kẹo táo, đá bào, và mấy món gợi nhớ tuổi thơ này!”
“Nhhhh! Tớ vừa phát hiện một nhóm các cô gái mặc yukata! Giờ thì phóng tới đó trong khi tưởng tượng họ là Masazumi nào! Phóng đi, đôi chân của ta!”
“Nobu-tan! Nobu-tan! Mấy tấm biển gỗ bách này nặng thật đấy, sao cậu di chuyển mượt mà thế hả!?”
Bố cô đã nghĩ gì khi đưa cô đến những lễ hội đó từ rất lâu về trước?
Masazumi suy nghĩ về điều đó trong khi mở cuốn sách lý thuyết chính trị.
Cô phải học. Cô phải chờ đợi thời cơ. Nhưng đồng thời…
“————”
…Aaa.
Có lẽ mình thực sự là kiểu người thích đi lễ hội, cô nghĩ.
“Không, chờ chút đã.”
Cô đã bắt đầu một cuộc sống mới ở đây, nên có lẽ cô chỉ muốn thử một lối sống phù hợp. Đặc biệt là vì cô đang sống như thể mình vẫn còn ở Mikawa.
…Đây là năm đầu tiên mình ở đây, nên còn quá nhiều điều mình chưa biết.
Đã quá nhiều lần cô nghĩ mọi thứ sẽ diễn ra y như ở Mikawa, để rồi nhận ra mình sai lầm. Đặc biệt là trong việc tương tác với người khác.
Cô không biết lề lối của Musashi, nên cô hành động theo cách của Mikawa, thấy mình lệch nhịp với những người khác, và rồi khựng lại.
…Nhưng mà…
Chuyện này chắc phải khác một chút.
Bố cô rất nghiêm khắc và là một Ủy viên Lâm thời, nên cô không thể ra phố vào ban đêm mà không có sự cho phép.
Và cô vẫn chỉ là một chính trị gia tập sự, nên cô cần phải học.
Nếu cô định ra ngoài vui chơi, thì phải là sau khi đã hoàn thành những việc cần làm.
Nên dù bên ngoài có náo nhiệt và rực rỡ đến đâu…
“Nó cũng không tách biệt khỏi mình.”
Cô mở cửa sổ.
Ngay cả ở Mikawa, cô cũng từng mở cửa sổ khi vừa nghe tiếng lễ hội vừa học bài. Côn trùng sẽ bay vào và muỗi sẽ vo ve quanh cô, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là cô đang tồn tại trong cùng một không gian với lễ hội.
Lần này cũng vậy.
Cô không trốn tránh lễ hội. Cô đang học tập giữa bầu không khí lễ hội.
Nhưng có một điểm khác biệt so với trước. Ở Mikawa, cô chỉ có một mình và mẹ cô thỉnh thoảng sẽ nhận đồ ăn lễ hội từ hàng xóm rồi dọn ra như một bữa ăn hay món ăn nhẹ. Nhưng…
“Nhắc mới nhớ…”
Masazumi bước xuống giường và đi vào bếp.
Cô có món bánh ngọt xếp lớp (Trifle) mà tên ngốc kia đã đưa cho.
Bước chân cô nhanh hơn khi quyết định sẽ ăn một cái.
Nhà bếp nằm ở cuối hành lang dẫn từ tòa nhà chính – nơi có phòng ngủ của cô và bố, phòng tắm, phòng khách – đến tòa nhà phụ có lối vào và phòng ăn. Khi bố và những người khác họp trong phòng ăn, cô thường làm đồ ăn khuya cho họ ở đó, nhưng…
…Hiếm khi chúng ta trữ đồ ăn vặt tự làm trong tủ đá thế này.
Có ba chiếc ly được bịt kín trên kệ làm lạnh của tủ đá trong căn bếp nhỏ.
Cô lấy chiếc ly gần nhất ra và thấy các nguyên liệu bên trong đã bắt đầu hòa quyện vào nhau.
Đêm hôm trước, ngũ cốc và kem còn phân tầng rõ rệt, nhưng giờ thì không còn nữa. Mứt đỏ đã chảy qua lớp ngũ cốc và lớp kem đang cố gắng ngăn nó lại.
Nói là nó đang “chín” thì không đúng lắm, nhưng có vẻ như nó đã gần “sẵn sàng” hơn.
Trong căn bếp mờ tối, cô nghe thấy tiếng lễ hội xa xa và thi thoảng là tiếng pháo hoa.
Mọi người bên ngoài chắc đang mua đồ ăn tại các quầy hàng hay cửa tiệm và tận hưởng theo cách riêng của họ. Trong khi đó…
…Mình đang ở đây…
Cô đứng dậy và lấy một chiếc thìa dài từ bồn rửa.
Cô bước ra hành lang và nhìn ra ngoài. Cô thấy bầu trời đêm rực sáng ánh đèn lễ hội bên kia sân trong. Âm thanh và bầu trời kết nối cô với lễ hội mùa xuân. Và trên tay cô…
“Phải rồi.”
Cô đã mang về một sản phẩm từ quán cà phê mà lớp cô đang vận hành.
Cô và lễ hội được kết nối với nhau.
“Phải rồi.”
Cô lặp lại những từ đó và múc miếng đầu tiên đưa vào miệng trong khi vẫn nhìn ra ngoài.
…Ưm.
Vị chua bất chợt lan tỏa trong miệng cô.
“————————”
Vị chua trái cây đặc trưng đủ để khiến cô tỉnh táo hẳn.
Là dâu tây.
Khi cô cắn vào phần thịt quả trắng, vị chua ập đến cùng với vị ngọt của mứt.
Cô đã đoán ngũ cốc sẽ mềm ra sau khi mứt thấm vào.
Nhưng trong khi mứt thường sẽ trôi tuột qua lưỡi, giờ nó lại đọng lại nhờ trọng lượng và độ rắn không đồng đều của ngũ cốc.
Vì thế vị chua khá mạnh và vị bùi của ngũ cốc nhanh chóng theo sau.
…Chà…
Cô thích đồ ăn Viễn Đông hơn, và là những món thanh đạm. Nên khi ăn thứ gì đó nhiều kem hay bơ, cô thấy ngon nhưng cũng cảm thấy nặng bụng. Những món nhiều đường cũng vậy.
Nhưng vị chua trái cây này thực sự tác động mạnh đến cô.
Cô nhớ lại cái đầu tiên mình ăn đêm qua. Hương vị này đã đọng lại và lấn át cả kem và đậu đỏ ở lớp dưới. Cái thứ hai này chắc chắn cũng sẽ như vậy.
“Chết tiệt…”
Có phải tên ngốc đó làm mấy cái này vì đoán trước điều này sẽ xảy ra không?
Đây là bánh Trifle, món ngọt tận dụng được tạo ra bằng cách xếp lớp các nguyên liệu còn thừa sau khi làm món khác.
Nhưng cái này cảm giác như được đo ni đóng giày để tác động đến cô vậy.
…Mình có chút ghét điều đó.
Có lẽ mình nên nấu món hầm của mẹ và mang theo vào ngày mai. Không, thế thì vô nghĩa quá.
Nhưng dù sao đi nữa, cô nghĩ.
“Đây quả thực là lễ hội.”
Dù cô đang ở nhà và học bài, cô vẫn đang ở trên con tàu mang tên Musashi, ngước nhìn cùng một bầu trời và tận hưởng cùng một bầu khí quyển.
Vị trí của cô có khác, nhưng cô vẫn đang ở trên thành phố tàu bay đang tổ chức lễ hội.
Có lẽ ở Mikawa cũng vậy thôi. Đây có thể chỉ là do cô cảm thấy thoải mái hơn với ý tưởng về lễ hội giờ khi đã lên năm hai trung học và trải nghiệm sự khác biệt giữa Mikawa và Musashi.
Dù sao thì, cô thực sự cảm thấy như mình đang tham gia vào lễ hội lúc này.
…Người ta nói lễ hội được dùng để chào đón cư dân mới bên cạnh việc ăn mừng và cầu nguyện.
Người mới sẽ chào hỏi vị thần địa phương và trở thành một trong những con dân của vị thần đó. Đó là mục đích của nó. Nếu vậy…
“Có lẽ mình nên xin phép bố cho đi Nhạc Hội vào ngày mai.”
Mình chắc cũng nên học đủ bài cho ngày mai nữa, cô nghĩ trước khi nghĩ đến những người khác đang chuẩn bị cho ngày mai.
Không biết nhóm của Asama đang làm gì trong đêm lễ hội này nhỉ.
“Được rồi, giờ chúng ta đều đã thanh tẩy và sảng khoái, chúng ta cần đi ngủ ngay để mai còn dậy sớm! Ngủ ngay lập tức! Nào, Asama và Mitotsudaira! Lao vào ngực chị nào!!”
Ở giữa phòng của Asama, bà chị ngốc nghếch sắp xếp các tấm nệm futon thành hình chữ Y và vẫy gọi họ lại, nên Mitotsudaira lặng lẽ trừng mắt nhìn lại. Con Cerberus trên đầu cô nàng sủa lên và cô đáp lại.
“Đúng là chúng ta phải có mặt để đăng ký vào sáng sớm mai, nhưng mới 10 giờ thôi mà.”
“Hê hê. Cô bé ngốc nghếch. Mai chúng ta sẽ tham gia thanh tẩy buổi sáng cùng Asama. Em biết thế nghĩa là gì rồi chứ?”
Mitotsudaira nghĩ về những buổi sáng của Asama.
…Cậu ấy đi ra suối lúc 4 giờ 30 sáng phải không nhỉ?
Tò mò, cô hỏi.
“Tomo, cậu thường đi ngủ lúc mấy giờ?”
“Ưm, khoảng giữa 12 giờ và 1 giờ.”
Câu trả lời không chính xác một cách bất ngờ đó chỉ ra một sự thật.
“Thế sao mà đủ giấc được? Thêm nữa là cậu còn thức khuya hơn khi bọn tớ ngủ lại, đúng không? Đi ngủ thôi nào.”
“Không, không.” Asama cười khổ và xua tay. “Nó không giống như thần chú nén giấc ngủ, nhưng suối thanh tẩy sẽ gột rửa sự mệt mỏi và những thứ khác. Nên gần đây tớ vẫn giữ khung giờ đó và nó hiệu quả. Nếu thấy có vấn đề, tớ sẽ thanh tẩy cả vào buổi tối nữa.”
“Nhưng mà…”
“Nếu em lo lắng về chuyện đó, thì em nên chui vào chăn đi chứ? Lại đây nào, hai đứa. Chúng ta có thể chìm vào giấc ngủ trong khi kể chuyện ngày xưa.”
Mitotsudaira nghi ngờ mấy câu chuyện ngày xưa đó chẳng hay ho gì, nhưng nếu họ làm theo lời Kimi…
“Chúng ta sẽ nói chuyện khá lâu trước khi thực sự ngủ được, đúng không?”
“Được rồi.” Asama thở dài, đứng dậy và xắn tay áo yukata lên. “Tớ sẽ chuẩn bị chút đồ ăn thức uống để chúng ta dùng ngay trước khi ngủ.”
“Ồ, tớ cũng sẽ giúp,” Mitotsudaira đề nghị. “Sẽ là sữa ấm và món gì đó làm từ bột đậu nành như mọi khi nhỉ?”
“Ừ, tớ nghĩ mình còn ít mật đường nâu, nên tớ định làm bánh bột đậu nành. Chúng ta có thể ăn cả vào sáng mai nữa.”
“Hê hê. Sao không làm chút rượu uống trước khi ngủ và ít xúc xích mùa hè nhỉ?”
Nói rồi, Kimi cũng đứng dậy. Bộ yukata của chị ấy xộc xệch, nhưng chị ấy lại khiến nó trông như thể nó được thiết kế để khoác hờ hững lên người như vậy một cách đáng kinh ngạc.
Asama mở cửa trượt ra hành lang, quay lại và trừng mắt nhìn Kimi.
“Nhà bếp sẽ chật chội với ba người đấy.”
“Đừng lo.” Kimi đặt tay lên má và mỉm cười. “Chị sẽ là người nếm thử.”
Mình lẽ ra phải biết chứ, Mitotsudaira nghĩ. Cô nửa ngạc nhiên nửa nhận thức được rằng vòng lặp phân vai này đã an bài từ lâu.
Mối quan hệ của họ rất giống mối quan hệ giữa cô và vua của mình. Ngay cả khi họ có thể hoàn thành công việc khi thiếu một người, vẫn sẽ có cảm giác thiếu vắng thứ gì đó.
Chỉ có một điều cô có thể nói:
“Mọi chuyện bắt đầu thật điên cuồng, nhưng tớ mừng là chúng ta sẽ đến được ngày mai với tất cả mọi người ở đây.”
“Hê hê. Chưa chắc đâu nhé. Chầu rượu sắp tới có thể khiến tất cả chúng ta nôn nao vào ngày mai đấy.”
“Sẽ không đâu,” Asama quả quyết. “Tớ sẽ chỉ phục vụ đồ uống có nồng độ thấp thôi.”
Đó có phải là vấn đề đâu? Nhưng…
“Naito và Naruze cũng vậy và tớ cá là các tiền bối của chúng ta cũng thế. …Tất cả chúng ta đều đang hoàn thành những bài tập luyện cuối cùng và dành phần còn lại của đêm nay trong sự pha trộn giữa lo lắng và kỳ vọng.”
Asama gật đầu trước lời của Mitotsudaira.
Họ đã hoàn thành bài tập luyện cuối cùng trước khi đi ngủ. Tính cả bài hát của Asama, họ chỉ vừa đủ chạm mốc 20 phút.
Mỗi ban nhạc được cho 20 phút, nhưng bài hát của họ phải dẫn đến hiện tượng bí ẩn thanh tẩy. Điều đó có nghĩa về cơ bản họ không có giới hạn thời gian. Họ sẽ bắt đầu thanh tẩy sau khi hoàn thành bài hát cuối cùng, nhưng…
…Liệu chúng ta có còn được đánh giá dựa trên chất lượng bài hát không…?
Kimi đã bảo cô làm một bài hát encore và cô đã làm, nhưng vẫn lo.
“Hừm,” cô rên rỉ khi bước ra hành lang và cảm thấy lạnh ở chân.
Đền Asama có kết giới bao quanh, nhưng âm thanh bên ngoài vẫn được phép lọt vào và bao gồm cả những âm thanh xa xăm của lễ hội. Đã qua giờ tắt đèn của mọi con tàu, nhưng mọi người chắc hẳn đang vui vẻ lắm.
Bầu không khí lễ hội ắt hẳn đang ảnh hưởng đến ether vì khung ký hiệu trạng thái địa mạch ether báo rằng nó đang lưu thông tốt. Nếu điều đó tiếp tục trong suốt Nhạc Hội, cô hy vọng sẽ có kết quả tốt.
…Chà, dù thế nào đi nữa, thì là ngày mai.
Cuộc đời cô đang rẽ sang một hướng khá táo bạo ở đây.
Và cô tự hỏi một điều trong khi cảm nhận sự hiện diện và thân nhiệt của Mitotsudaira và Kimi đi theo sau mình.
Mình nên cảm ơn họ khi nào và như thế nào đây? Và…
“Phải rồi, Mito, không biết những người khác đang làm gì nhỉ.”
Nó bắt đầu bằng một âm thanh nhẹ.
Đó là tiếng kim loại cạo vào nhau.
Nó phát ra từ một góc công viên giếng trời (atrium park) trên tàu Tama.
Những cái cây rải rác xếp hàng trên thảm cỏ dưới bầu trời đêm. Ánh đèn công viên chỉ vừa đủ chạm tới khu vực đó.
Không giống như khu vực bề mặt, công viên ngầm đóng cổng lúc 10 giờ tối. Họ không thể nhốt ai bên trong, nên công viên vắng bóng người muốn tận hưởng lễ hội.
Nhưng có hai bóng người chuyển động ở đó.
Một là cô gái cầm cây thương kim loại trên một tay.
Người kia là cô gái với những khẩu súng trường treo trên vai phải.
Họ là Watanabe Moritsuna và Suzuki Magoichi.
Magoichi dùng một trong những khẩu súng trường của mình như một thanh kiếm để gạt cây thương đang giơ nhẹ của Watanabe.
Thương và súng chậm rãi đổi vị trí như thể đang chào hỏi nhau. Tiếng kim loại cạo vào nhau di chuyển về phía đầu vũ khí.
Watanabe mở miệng.
“Tôi thấy nhẹ nhõm vì cô đã đến.”
“Tôi hiểu cô đang nghĩ gì.” Magoichi vẫn giữ vẻ mặt vô cảm khi từ từ nâng khẩu súng trường lên. “Nhưng nếu cô định ngăn cản ai đó, chẳng phải nên là Mototada thay vì tôi sao?”
“Chúng tôi còn phải tham gia Nhạc Hội nữa.”
“Ra vậy,” Magoichi đáp.
Điểm tiếp xúc của thương và súng trượt đến đầu mũi. Sự căng thẳng của tiếng kim loại cạo vào nhau phần nào rời khỏi các mũi nhọn.
Cùng lúc đó, một quả pháo hoa nổ tung trên bầu trời phía trên khu vực bề mặt.
Nó không lớn lắm. Chỉ là loại pháo hoa thông dụng bán trong cửa hàng. Nhưng quả cầu ánh sáng đã chiếu rọi hai người họ và những cái cây từ trên cao, và tiếng nổ vang vọng khắp giếng trời.
“Nếu vậy thì.”
Cả hai cùng di chuyển.
Magoichi giữ khoảng cách.
Những khẩu súng trường của cô, Yatagarasu, là thần khí, nhưng sức mạnh của chúng không dễ sử dụng trong bối cảnh này.
Bầu trời bị hạn chế ở bên trái và bên phải.
Ngay cả khi cô gửi Yatagarasu lên trời, chúng sẽ bị cản trở bởi các bức tường giếng trời và không thể lấy được góc bắn cần thiết.
Đây thuần túy là một trận chiến trên mặt đất.
Nhưng có lý do khiến cô đến đây sau khi được triệu tập.
…Tôi hiểu.
Người dân sa mạc tự hào về việc không bao giờ để mục tiêu trả thù trốn thoát và dành cả đời để săn lùng chúng. Một số thậm chí còn tự cấm mình trở về bộ tộc cho đến khi hoàn thành việc đó.
Đối với người kế thừa cái tên Watanabe Moritsuna này, Magoichi là kẻ thù.
Tất nhiên, cô không phải là kẻ thù hiện tại. Cô là kẻ thù của ngày mai và kẻ thù sau đó nữa.
Magoichi sẽ làm hại thứ gì đó quý giá đối với cô ấy trong tương lai, nhưng Watanabe đang cố gắng ngăn chặn cô ngay bây giờ.
Vì vậy Magoichi sẽ không chạy trốn khỏi cuộc đối đầu này trong hiện tại.
Nếu một người bị biến thành mục tiêu trả thù, thật đáng xấu hổ khi viện cớ hay bỏ chạy.
Cô cần vũ khí của mình để kháng cự. Những khẩu súng trường Yatagarasu là thần khí.
Cô có thể ra lệnh cho chúng bắn đạn truy đuổi, đạn gia tốc, và đạn phân tán. Và cả ba loại có thể được bắn cùng lúc.
“Tôi không thể để chúng bay trong không gian hẹp thế này… nên phải là chiến đấu trên mặt đất thôi. Lên nào, Yatagarasu.”
Cô xoay mỗi tay một khẩu và di chuyển cơ thể để khẩu còn lại xoay quanh vai mình. Những khẩu súng trên tay cô hoán đổi vị trí giống như một điệu nhảy.
“Các ngươi có thể đang qua đêm trong tổ, nhưng hãy trừng mắt nhìn vào bóng tối nhé, Yatagarasu.”
Cô nổ súng.
Magoichi lùi lại. Cô vừa bắn vừa lùi.
Giữ khoảng cách là lựa chọn đúng đắn cho một xạ thủ. Cô được huấn luyện các kỹ thuật chiến đấu tầm gần, nhưng an toàn nhất là kết liễu kẻ thù từ ngoài tầm với của họ.
Đây là sân nhà của kẻ thù. Là chiến trường sân khách đối với cô. Tuy nhiên…
…Không có bẫy nào được thiết lập.
Cô đã được triệu tập đến đây, nhưng cô không đơn giản là tuân theo điều đó. Trước giờ giới nghiêm, cô đã nấp ở một lối đi trên cao và quan sát mọi chuyển động bên dưới.
Nhưng chẳng có gì cả.
Với lễ hội và đông người như vậy, không thể nào thiết lập thứ gì đó trước giờ giới nghiêm được.
Không có dấu hiệu nào cho thấy tay sai của ai đó cố gắng làm gì trong hoặc sau lễ hội. Công viên vẫn yên tĩnh.
Và khi thời gian hẹn đến, Watanabe Moritsuna đã nhảy xuống từ một tầng cao hơn nữa.
Điều đó cho thấy không có bẫy, nhưng cũng…
…Tránh các lối đi trung gian và cổng giúp ngăn không cho ai nhìn thấy cô ấy.
Đây là một cuộc đấu tay đôi cá nhân.
Vậy nên Magoichi đã tìm kiếm trận chiến.
Cô ấy là kẻ thù, nhưng Magoichi thực lòng thích cách Watanabe theo đuổi trận chiến này.
Cô lùi lại trong khi xả đạn.
Họ đã ở bên mạn trái của công viên trước đó. Một dòng suối nhỏ chảy xuống trung tâm công viên và có những cụm cây ở mạn trái và mạn phải. Magoichi muốn đến trung tâm nơi cô sẽ có tầm bắn thoáng hơn. Tuy nhiên…
“—————”
Cô chỉ ngước mắt lên để nhìn bầu trời qua ba tầng của giếng trời.
Ánh sáng nhạt của màn đêm phản chiếu qua kết giới tàng hình rọi xuống đáy giếng trời.
Ánh sáng đó đủ để đoán trước các phát bắn của Yatagarasu.
Vì vậy cô muốn nhanh chóng đi vào bóng tối ở mạn phải.
Từ đó, cô sẽ là người có tầm nhìn tốt về phía Watanabe Moritsuna. Nhưng…
“Tôi sẽ không nương tay cho đến khi điều đó xảy ra đâu.”
Magoichi bắn vào Watanabe Moritsuna, người đang cúi thấp người và tăng tốc.
Watanabe tiến lên trong khi Magoichi bắn và lùi lại.
Ngay cả trong bóng tối, cô vẫn có thể nhìn thấy chuyển động của súng trường kẻ thù.
Cô là Đội trưởng Đội Đặc Vụ số 1. Cô có tầm nhìn ban đêm tốt và đã phát triển các kỹ thuật để đối phó với đối thủ trang bị súng. Cô nhìn rõ những viên đạn của kẻ thù đang bay về phía mình. Tuy nhiên…
…Ồ?
Súng trường Yatagarasu có kích thước lớn so với súng trường thông thường. Vì chúng là thần khí, cô đã mong đợi chúng bắn đạn thần chú.
“Đạn vật lý…!”
Có phải vì đạn thần chú và đạn ether không thể giấu được trong bóng tối?
Nhưng chúng sử dụng hệ thống phóng thần chú. Điều đó đưa ra khả năng thay đổi quỹ đạo tại thời điểm bắn.
…Vậy thì cũng chẳng khác mấy so với đạn ether.
Một phát bắn bay về phía mặt cô khi cô nghĩ vậy. Đó là một đường đạn thẳng. Nó không tỏa ra sát khí, như thể đường đi của nó chỉ tình cờ đi qua chỗ đầu cô vậy.
Watanabe có thể nhận ra nó nhằm mục đích ép cô di chuyển.
Đòn tấn công này có thể trúng.
Nhưng nếu không trúng, viên đạn tiếp theo sẽ được bắn vào điểm kết thúc của pha né tránh của cô.
Và ngay cả khi cô né được cái đó, cái thứ ba sẽ ở đó để bắn trúng cô. Đây là lời tuyên bố về một chuỗi phát bắn không chừa đường thoát nào ngoài việc bị trúng đạn. Và nó bắt đầu bằng phát bắn đầu tiên vào mặt cô.
Kẻ thù đang nghiêm túc, nhưng Watanabe không bận tâm.
“Ngay lúc này.”
Cô di chuyển chỉ trong một hơi thở.
Cô nghe thấy một âm thanh từ ngay phía trước khi né tránh.
Đó là hai phát bắn mà Magoichi đã bắn sau khi đoán trước hướng né của Watanabe. Và…
“———————”
Phát thứ sáu và thứ chín nối tiếp khi tiếng súng nổ bộ ba liên tục vang lên.
Mình cần kết liễu cô ta, Magoichi nghĩ trong khi tiếp tục bắn.
Kẻ thù của cô là ninja. Nghĩa là có tính cơ động cao. Cô theo bản năng cảm thấy mình sẽ gặp bất lợi trong một trận chiến kéo dài.
Vì vậy cô phải kết liễu kẻ thù đó nhanh chóng.
Magoichi cố gắng nhắm vào kẻ thù theo đơn vị ba phát bắn.
Phát đầu tiên sẽ cố gắng giữ chân kẻ thù tại chỗ. Và nếu nó không trúng…
…Mình bắn hai phát để cắt đứt đường né của họ…
Khi bắn một đòn tấn công đón đầu như thế, đối thủ thường sẽ thực hiện một trong hai hành động: phòng thủ hoặc né tránh.
Phòng thủ có vẻ là nước đi thông minh hơn, nhưng lực tác động sẽ giữ cơ thể bạn tại chỗ. Trừ khi bạn có thể tạo ra một bức tường, điều đó sẽ chỉ gây bất lợi cho bạn trong một cuộc đấu tay đôi.
Nhưng né tránh cũng khó khăn.
Con người chỉ có thể di chuyển theo trục ngang hoặc dọc.
Và né tránh theo chiều dọc thường là không tưởng. Nhảy lên và bạn sẽ không thể phòng vệ khi ở trên không. Cúi xuống và trọng tâm của bạn sẽ hạ quá thấp để thực hiện nước đi tiếp theo.
Vì vậy mọi người thường né sang trái hoặc phải.
Họ sẽ hạ thấp hông khi làm vậy, nên nếu phát bắn đầu tiên nhắm vào mặt, hai phát tiếp theo nên được bắn vào bên trái và bên phải thắt lưng của họ.
Khi đó, nếu họ né sang trái hoặc phải, họ sẽ bị bắn vào ngực và bị thổi bay.
Đó là những gì Magoichi đã làm ở đây.
“…!”
Chỉ có điều nó không diễn ra như vậy.
Theo Testament, Watanabe Moritsuna là một trong những người dùng thương vĩ đại nhất dưới trướng Matsudaira. Kỹ năng của cô đến từ bộ giáp nhẹ và cây thương kim loại, nhưng…
…Bên dưới!?
Cô ấy đã chọn né xuống dưới.
Phát bắn thứ hai và thứ ba được bắn với giả định cô ấy sẽ né sang trái hoặc phải, nên chúng bay qua phía trên cơ thể đang cúi thấp của cô.
Nhưng né xuống dưới sẽ hạ thấp trọng tâm, làm nặng nề chuyển động. Nếu Magoichi nhắm vào cô ấy ngay lập tức, cô có thể bắn trúng cơ thể đang hạ thấp đó.
Chỉ là cô không thể.
Một khoảnh khắc sau, Watanabe đã di chuyển đến chỗ khác.
Trọng tâm của cô không hề bị hạ thấp. Và cô đã di chuyển với một cú bứt tốc.
…Đây là…?
Đây là một trong những chuyển động dường như bất khả thi của ninja. Và Magoichi biết chúng được gọi là gì ở Viễn Đông.
“Nhẫn thuật!?”
Watanabe thầm đồng ý với nhận định đó.
Một số nhẫn thuật sử dụng thần chú, nhưng kỹ thuật của cô có nền tảng từ võ thuật thuần túy.
Cô khá kỹ tính về điều đó. Nếu không, cô sẽ gặp rắc rối nếu hết bùa chú khi đang làm nhiệm vụ xâm nhập của ninja.
Nên cô sử dụng võ thuật.
Lần này cũng vậy.
Cô biết chính xác kẻ thù đang làm gì với tư cách là một xạ thủ. Chuỗi ba phát bắn dẫn đường là phương pháp chắc ăn của một xạ thủ lành nghề.
Nó sử dụng đường đạn làm đòn nhử và răn đe, giống như cách bạn làm với thương hoặc kiếm.
Đối thủ này là thiên địch đối với một người dùng thương cận chiến như Watanabe.
Nhưng cô có thể đối đầu với cô ta bằng nhẫn thuật. Khi một viên đạn bay thẳng vào mặt cô…
“—————!”
Cô chìm người xuống.
Cô cúi mặt xuống và nghiêng thân trên về phía trước.
Nhưng chỉ có vậy thôi. Cô giữ phần thân dưới đứng thẳng và không hạ thấp.
Điều đó khiến eo cô gập lại và cơ thể nghiêng về phía trước, nhưng hông và phần dưới không đổi. Trọng tâm của cô không hề hạ thấp. Thực tế, việc gập người về phía trước đã nâng hông cô lên ở tư thế bắt đầu để lao về phía trước.
Cô đã chuẩn bị cho cú lướt hoàn hảo trong khi trông như thể đã chìm người xuống.
Từ góc nhìn của kẻ thù, sẽ trông như cô đã gập người và cúi thấp xuống.
Khi nhắm vào mặt cô, kẻ thù sẽ phải nhìn vào mặt cô. Nên khi mặt cô hạ thấp thế này, chắc chắn sẽ bị coi là cô chọn né xuống dưới.
Nhưng cô không hề.
Hông và phần dưới của cô vẫn đứng thẳng. Cô chỉ nghiêng thân trên về phía kẻ thù.
Lựa chọn duy nhất của cô là thực hiện cú lao ngay lập tức về phía trước.
Nên cô đã làm vậy.
“Lên đây…!”
Để giấu mánh khóe kiểm soát tư thế của mình, cô hạ thấp hông ở bước tăng tốc thứ hai, chuyển nó thành tư thế lao người thấp. Và sau đó, cô phóng mình sang trái và phải.
…Để nhảy vào rìa tầm nhìn của cô ta…!
Chưa hết.
Watanabe nghiêng người sang một bên.
Cô xoay tư thế đang nghiêng về phía trước sao cho vai trái hướng lên trời và vai phải hướng xuống đất.
“…!”
Cô chạy băng qua mặt đất như thể đang chạy lên cầu thang và hoán đổi thiên đường và mặt đất ở bên trái và bên phải mình.
Magoichi nhìn thấy nhiều hơn một Watanabe.
…Cái gì thế này…!?
Cô đã ngay lập tức nhìn thấu mánh khóe của cú né nghiêng người về phía trước đó.
Nên sau phát đầu tiên vào mặt, cô đã quyết định gửi đòn tấn công tiếp theo xuống thấp thay vì sang hai bên. Tuy nhiên…
“Cô ta đang đảo qua đảo lại ở độ cao cực thấp…!?”
Watanabe không chạy trên mặt đất. Cô đang nghiêng người nằm ngang và chạy trên mặt đất.
Nó rất giống việc nghiêng người để chạy lên cầu thang. Tuy nhiên, chuyển động của cô sẽ bắt đầu lệch khoảng 45 độ so với Magoichi, nhưng mỗi lần như vậy…
“…!”
Watanabe sẽ lắc nhẹ hông và chuyển hướng sang trái hoặc phải.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Magoichi mới có thể nhìn rõ cô ấy.
…Kh…!!
Chuyển động qua lại nhanh đến mức trông như có vài bản thể của cô ấy.
Và chưa hết. Khi Magoichi đoán trước chuyển động trái phải đó và bắn một viên đạn…
“Tôi ở đằng này.”
Watanabe sẽ xoay eo và lao thẳng về phía trước trong khi nghiêng người tới.
Điều đó đưa cô đến gần hơn nhiều, và…
…Sẽ là gì đây!?
Là cây thương.
Có gì đó không ổn về cây thương kim loại mà Watanabe đã cầm trên tay phải suốt thời gian qua.
Không có mánh khóe nào cả. Nó chỉ đơn giản là một cây thương kim loại. Nhưng nó luôn là một phần trong chiến thuật của cô và cô giữ nó bên mình qua bao nhiêu lần xoay chuyển.
Tại sao cô ấy lại cố gắng giữ vũ khí cận chiến đó bên mình đến vậy?
Ngay lúc đó, vị trí của Magoichi phát huy lợi thế.
Cuối cùng cô cũng tìm thấy thứ gì đó dưới chân giúp cô khôi phục lại thế trận.
…Mình có thể dùng cái này.
Với suy nghĩ đó, cô nổ súng.
Watanabe nghe thấy Magoichi bắn hai phát.
Phát đầu tiên nhắm vào mặt cô. Phát thứ hai bắn chéo xuống khuôn mặt đang cúi thấp của cô.
Cô không được phép để chúng trúng đích.
Nên cô nghiêng người sang trái và nhảy.
Không phải trực giác khiến cô chọn bên trái. Có ba khẩu súng trường Yatagarasu, nhưng hai khẩu vừa bắn (từ góc nhìn của Watanabe) là khẩu ở giữa và bên trái theo thứ tự đó.
Những khẩu súng đó hoặc có phạm vi tấn công hoặc lãnh địa cố định vì khẩu bên phải chưa một lần bắn sang bên trái của cô.
Nên Watanabe đi sang trái.
Đó chính xác là trung tâm của công viên giếng trời.
Một dòng suối nhỏ chảy từ mũi đến đuôi ở trung tâm công viên và Magoichi vừa nhảy qua nó.
Tuy nhiên, cô ấy hơi mất thăng bằng và nghiêng người. Có phải vì cô ấy đã nhảy giật lùi qua suối không? Cô bắn vào bên trái và bên phải của Watanabe, nhưng đó không phải là đòn răn đe hiệu quả.
Trong lúc truy đuổi, Watanabe chạy sang trái dọc theo bờ sông và chuẩn bị băng qua.
“—————!?”
Nhưng một đòn tấn công ập đến từ bên phải.
Phát bắn từ bên phải giống như một đòn đánh lén.
…Khẩu Yatagarasu bên phải đã bắn ngoài phạm vi tấn công của nó…!?
Không. Không phải đạn.
Thứ gì đó được gửi về phía cô ngay khi cô cố nhảy qua dòng suối bên trái.
“Nước…!?”
Dòng nước bắn tung tóe mạnh thế này là không bình thường. Nó bắn lên cao hơn cả chiều cao của cô.
…Là phát bắn thứ hai đó sao!?
Phát đầu tiên đã nhắm vào mặt cô.
Nhưng phát thứ hai trông như nhắm vào cơ thể đang nghiêng của cô trong khi thực tế lại nhắm vào dòng suối.
Những dòng suối chảy qua các công viên giếng trời của Musashi không phải tự nhiên. Những dòng suối ở khu vực thiên nhiên trên bề mặt là một chuyện, nhưng ở khu vực ngầm, các cạnh bên trong được làm từ tường trong để bảo trì.
Magoichi đã bắn vào đó.
Tất nhiên, đây là những khối vỏ trái đất rắn chắc. Một phát bắn chéo sẽ không xuyên qua được, nhưng lực va chạm đã làm nước bắn tung lên.
Và điều đó chặn tầm nhìn của Watanabe.
“…”
Watanabe nhảy sang trái để vòng qua bức màn nước. Cô băng sang bờ đối diện.
Và cô cuộn người để tiếp đất bằng chân phải trước. Sau đó cô xoay người lại.
…Kẻ thù đâu?
Cô nhìn thấy câu trả lời trong khi xoay người.
Magoichi đứng trong bóng tối bên mạn phải với phần ngực trở xuống bị che khuất bởi bóng đêm.
Cô ấy hẳn đã dùng khoảnh khắc này để tạo ra khoảng cách lớn giữa họ. Và thay vì lùi xa hơn nữa…
“Cô là của tôi!”
Cô bắn một phát nhắm vào hình dáng rõ ràng của Watanabe trong khoảnh khắc tiếp đất.
Đòn tấn công đến từ ngay phía trước.
Watanabe không dừng lại khi xoay người đối mặt với kẻ thù. Cô có thể thủ thế hoặc né tránh, nhưng cô không chọn cách nào cả. Bởi vì…
…Mình phải kết thúc chuyện này tại đây!
Sau khi tiếp đất bằng chân phải, cô thực hiện cú xoay nửa vòng nhanh trên chân đó và cắm chân trái xuống đất.
Và cô nhìn thấy đòn tấn công mà kẻ thù đã bắn để đánh bại mình. Một viên đạn đang bay dọc theo đường thẳng nối cô và Magoichi.
Có một cách để đánh trả.
Có khoảng 8 mét giữa cô và kẻ thù. Ngay lúc này, cô có một phương thức tấn công có thể vượt qua khoảng cách đó. Nhưng…
“——————”
Watanabe cảm nhận được điều gì đó. Cô ngoan ngoãn chấp nhận lời cảnh báo từ trực giác của Đội trưởng Đội Đặc Vụ số 1.
…Có gì đó không ổn.
Magoichi đã dùng bức tường nước để khôi phục vị trí và giờ cô đang bắn một đòn trực diện khi Watanabe tiếp đất.
Đó là chiến thuật thích hợp cho cô ta.
Nhưng, Watanabe nghĩ. Nếu phát đầu tiên hướng về phía mình, hai phát kia sẽ đi đâu?
“Khoan đã…”
Magoichi hiện đang ở trong bóng tối. Nên…
“Hai phát kia cũng đang…”
Watanabe cảm nhận được hai sự hiện diện trong khoảnh khắc đó.
Cái đầu tiên ở trong bóng tối của những cái cây bên mạn phải và cái kia ở bên kia bức tường nước.
Cả ba đều nhắm vào cô từ các hướng khác nhau.
Magoichi cảm nhận được cơ hội chiến thắng, nhưng cô không vội vã nắm lấy nó.
Cô không được nóng vội.
Cô phải giữ bình tĩnh và kiểm soát đường đi của những khẩu Yatagarasu mà cô đã gửi đi.
Yatagarasu.
Ba khẩu súng trường đó có thể bay trong không trung nhờ độ giật khi bắn.
Cô có thể bắn vào bất kỳ thời điểm nào cô thích ngay lúc này, nhưng bầu trời ngay trước mắt quá hẹp. Cô có thể gửi chúng thẳng lên, nhưng điều đó vô nghĩa vì nó chỉ thay đổi góc bắn theo chiều dọc.
Vì vậy cô đã sao chép kẻ thù.
Khi nhảy qua suối, cô đã giả vờ mất thăng bằng để nghiêng người.
Nếu gửi chúng theo chiều dọc là vô nghĩa, cô phải nghiêng người sang một bên và gửi chúng theo chiều ngang.
Cô gửi hai khẩu Yatagarasu sang trái hoặc phải để vòng qua kẻ thù.
Cô gửi chúng ra sau bóng tối của những cái cây bên mạn phải và bức tường nước.
Tất nhiên, gửi Yatagarasu theo chiều ngang rất nguy hiểm. Với vận tốc ban đầu thấp, chúng sẽ rơi xuống đất nếu cô không cho chúng quay lại nhanh chóng và việc gửi chúng vòng qua kẻ thù khiến cô không còn khả năng phòng thủ. Đó là lý do tại sao Magoichi ngay lập tức bắn vào Watanabe Moritsuna và…
…Quay lại, Yatagarasu!
Những viên đạn được đảm bảo sẽ xuyên thủng đối thủ.
Ba khẩu súng trường bắn nhiều hơn một viên đạn mỗi khẩu.
“…Tới đi!”
Tổng cộng 9 phát bắn sử dụng độ cao khác nhau để tạo thành một cái lồng. Cô ấy sẽ bị trúng đạn bất kể cố chạy đi đâu.
Nhưng Magoichi nhìn thấy điều gì đó trong khi điều khiển sự trở lại của Yatagarasu.
Watanabe Moritsuna đang di chuyển trước những viên đạn. Cô ấy di chuyển cây thương trên tay.
“Hể…!!”
Cô dập mạnh cây thương kim loại thẳng xuống trung tâm công viên giếng trời dưới chân mình.
…Đó là cái gì?
Cây thương đó đã làm phiền Magoichi nãy giờ. Và nó được đóng xuống đất gần như cùng lúc với những viên đạn đang đến chỗ Watanabe Moritsuna.
Ngay khi Magoichi nghĩ mình đã bắn trúng, công viên giếng trời nổ tung.
Magoichi nhìn thấy khoảnh khắc nó xảy ra.
Là cây thương.
Cây thương kim loại của Watanabe Moritsuna là nguồn gốc của vụ nổ.
Tất nhiên, một cây thương kim loại không có đầu đạn hay thứ gì tương tự. Nhưng nếu có một kỹ thuật hay thần chú ở đó…
…Là một cú xoắn.
Chuyển động qua lại nhanh chóng của Watanabe Moritsuna không được thực hiện bằng những cú rẽ đơn giản. Cô ấy đã vung cơ thể và liên tục tích tụ một cú xoay.
Và khi xoay, cô ấy luôn thực hiện một hành động nhất định.
Thay vì xoay cây thương cùng với mình, cô ấy liên tục tích tụ chuyển động xoay đó.
Rất có thể đó là một thần chú.
Là một ninja, Watanabe chủ yếu sử dụng võ thuật, nên đây sẽ là đòn tấn công thần chú duy nhất của cô ấy. Trọng tâm của ninja là hành động bí mật và trốn thoát, nhưng thần chú này sẽ được dùng như một đòn tấn công bất ngờ chống lại kẻ thù.
Cô tích tụ tính cơ động của mình vào cây thương kim loại và sau đó giải phóng nó như…
“Hệ thống cọc xuyên phá (pile bunker) kiểu xoắn ốc phạm vi rộng!”
Watanabe đập nát không khí.
Vụ nổ được bao quanh bởi một luồng khí xoắn ốc. Nhưng trước khi mũi thương xuyên thủng mặt đất, luồng khí mở rộng đã đánh vào không khí và chính khối vỏ trái đất.
Lực phản hồi bởi mặt đất nhân tạo lan tỏa một áp lực mạnh mẽ xung quanh quét sạch những viên đạn của Yatagarasu.
“…!”
Vụ nổ mở rộng từ bán kính 3 mét lên khoảng mười mấy mét.
Một phần phản lực đánh trúng Watanabe. Thần chú được dùng để đánh ngang nhằm đập nát thứ gì đó cách 30 mét, nhưng cô lại bắn nó xuống chân mình. Ngay cả với thần chú giảm chấn…
…Nó cũng đánh vào người khá đau đấy!
Nếu cô tung đòn này về phía trước, cô có thể đã đánh bại Magoichi, nhưng khi đó cô sẽ bị trúng đạn từ hai hướng khác.
Cô không thể để bị bắn và cùng nhau bại trận không phải là một lựa chọn. Bởi vì…
“Ngày mai là Nhạc Hội rồi.”
Cô tham gia như một phần trong ban nhạc của Torii.
Cùng bại trận sẽ không cho phép điều đó, nên cô hạ quyết tâm.
Vụ nổ và áp lực xoắn bị nén ở đáy giếng trời trước khi nổ tung lên trời. Trong khoảnh khắc đó, khối vỏ trái đất sụp đổ và các bức tường bên trong của giếng trời vỡ tan vì vụ nổ. Trong khi đó…
“Lên nào.”
Watanabe tăng tốc về phía Magoichi.
Magoichi lùi lại.
Cô làm vậy trong khi bị đẩy bởi vụ nổ và đạp lên chỗ đứng đang sụp đổ.
Những bức tường bên trong vỡ vụn rơi từ trên cao và mặt đất sụt xuống thành một bức tranh khảm của những ngọn đồi và chỗ lõm, nhưng…
…Cô ta đến rồi…!
Watanabe Moritsuna chạy trên tất cả sự tàn phá đó để đến chỗ Magoichi.
Cô ấy đang tới.
Mái tóc vàng của cô nảy lên, bẻ cong một góc vuông ngang, và biến mất.
Một khoảnh khắc sau, có thể thấy cô ở một vị trí khác trong khi đang xoay người.
“————————”
Cô biến mất và lại xuất hiện.
Không giống cú lao trước đó, cô không di chuyển sang hai bên thường xuyên nữa.
Cô cũng không tung ra đòn tấn công để đập nát không khí.
Đây là sự tăng tốc thuần túy nhằm kết liễu Magoichi bằng thương.
Nhưng Magoichi chỉ có thể sử dụng khẩu Yatagarasu trên lưng.
Cô đã cho hai khẩu kia bắn như tiếng quạ kêu để chúng bay lên không trung và truy đuổi cô. Nhưng vụ nổ và gạch đá rơi đang cản đường. Với tốc độ này, thương của Watanabe Moritsuna sẽ đến chỗ cô trước khi cô nằm trong tầm bắn của hai khẩu súng trường kia.
Magoichi có thể nghe thấy tiếng gạch đá.
Mặt đất nhô lên dưới chân cô, cộng thêm vào đà lùi lại của cô. Nhưng…
…Kh…!
Cô đang bị truy đuổi như một mục tiêu trả thù.
Cô là người kế thừa tên tuổi đã hỗ trợ Honganji và tạo dựng tên tuổi trong các trận chiến ở đó, nhưng cô lại bị dồn vào đường cùng bởi một người kế thừa tên tuổi của Musashi.
Ai là người đã nói Viễn Đông không có lực lượng chiến đấu – rằng họ vô dụng và bất tài?
Ít nhất, các sĩ quan và người kế thừa tên tuổi của họ thì không. Và…
…Mototada.
Liệu điều ngài muốn ở tôi có được tìm thấy bên kia sức mạnh ẩn giấu này không? Nếu vậy…
“Con người được dẫn lối bởi một loài chim bay cao hơn nữa trên bầu trời.”
Nhưng đó không phải là ở đây và bây giờ.
Nó ở xa hơn phía trước. Nó sẽ đến sau.
Để nắm bắt được những gì ở đó, Magoichi đưa tay ra sau trong khi quan sát sự tiếp cận của Watanabe Moritsuna.
Cô nắm lấy một khẩu súng trường duy nhất: Yatagarasu.
Cô rút nó ra, giơ lên, và đối mặt trực diện với kẻ thù.
“Dù ở hình dạng nào… hãy ban cho chúng ta tiếng quạ dẫn lối đến tương lai, Yatagarasu!”
Cô nổ súng.
Watanabe thực hiện một đòn tấn công. Cô dùng thương, nhưng đó là một động tác đâm kéo vào trong.
Cô di chuyển toàn bộ cơ thể như thể phóng cả vai và cánh tay.
Cô cúi xuống gần Magoichi và sử dụng chuyển động xoay sắc bén để phóng cây thương bên phải.
Cô không còn có thể sử dụng đòn tấn công áp lực từ thần chú, nhưng cây thương uốn cong và tích tụ lực như một lò xo.
Thay vì dùng đường thẳng, nó truy đuổi Magoichi đang lùi về bên phải theo góc nhìn của Watanabe.
Cô không nghĩ nó sẽ trúng.
Cô hy vọng nó sẽ trúng. Có lẽ đó chỉ là kiểu người của cô.
Magoichi đang cố rút khẩu Yatagarasu từ qua vai phải, nhưng quá chậm. Thương của Watanabe sẽ đến trước.
Nên Watanabe vươn toàn bộ cơ thể. Cô phóng cây thương để nó đến sớm hơn dù chỉ một khoảnh khắc.
Một khoảnh khắc sau, cô nghe thấy một âm thanh.
Là tiếng súng.
Magoichi đã cho phép khẩu Yatagarasu khai hỏa trong khi cô rút nó từ qua vai.
Tất nhiên, nó sẽ không trúng Watanabe khi bắn từ tư thế không chắc chắn và không có thời gian ngắm bắn như vậy.
Nhưng Watanabe thấy viên đạn quả thực đã trúng đích.
Viên đạn vật lý đã trúng…
“…Sừng của cô ta!?”
…Chính bản thân Magoichi.
Chiếc sừng bên trái, kéo dài xuống bên phải theo góc nhìn của Watanabe, đã bị bắn trúng từ mép ngoài.
Viên đạn hẳn đã được điều chỉnh, nhưng cơ thể nhỏ bé của cô vẫn bị hất sang phải theo đầu và chiếc sừng bị gãy làm đôi.
…Cô ta đã di chuyển…!
Cô ta đã di chuyển ra xa.
Và Watanabe nhận ra đòn tấn công của mình đã không tới nơi.
Tiếp theo, cô nghe thấy ba âm thanh.
Hai trong số đó là tiếng súng từ những khẩu Yatagarasu đang truy đuổi từ trên không phía sau cô.
“———————”
Và âm thanh cuối cùng là sàn công viên giếng trời sụp đổ, những bức tường vỡ vụn, và đống đổ nát chôn vùi cả hai người họ.
Tenzou nhận được tin về vụ sập công viên giếng trời của Tama cùng lúc còi báo động vang lên trên tàu.
Nhà anh nằm ở tầng hầm thứ hai của Tama. Không gian rộng 10 mét vuông có gác xép cao và khoảng 3 mét vuông là không gian cá nhân của anh. Diện tích nhỏ, nhưng có nhiều chỗ chứa đồ nhờ không gian phía trên trần nhà và các kệ treo.
Kế hoạch của anh cho đêm nay là cài đặt các trò chơi nghiệp dư mà anh đã mua ở lễ hội, nhưng…
“Hửm… Watanabe-sama bị sao cơ?”
Truyền tin thần thánh gửi đến Đội Đặc Vụ số 1 đến dưới dạng thư thần thánh từ Phó Chủ tịch Tadayo.
Tenzou ngừng lại suy nghĩ thay vì nhét bó bùa chú dữ liệu cài đặt vào đầu đọc.
…Watanabe-sama đang kiểm tra một vụ cháy đáng ngờ gần chỗ pháo hoa được chuẩn bị ở công viên giếng trời mạn phải?
Nghe đâu, Hội Học sinh đã bí mật chuẩn bị hàng trăm quả pháo hoa để bắn từ công viên giếng trời của Tama vào cuối lễ hội ngày mai.
Nhưng vẫn còn người trong thành phố tối nay và Tenzou có thể nghe tiếng pháo hoa được bắn ở khu vực bề mặt.
Nếu tàn lửa của những quả pháo hoa đó gây ra đám cháy đáng ngờ và lửa rơi xuống chỗ pháo hoa chuẩn bị bên dưới…
“Có phải Watanabe-sama nhận ra và vội đến đó, nhưng không kịp không?”
Thư thần thánh chỉ nói đừng lo lắng về Watanabe. Tadayo là bạn cũ của cô ấy, nên có thể tin tưởng được. Tuy nhiên…
…Mình chưa từng nghe gì về số pháo hoa đó.
“Bố à, bố có biết có pháo hoa được chuẩn bị ở công viên giếng trời mạn phải không?”
Anh kéo rèm gác xép lên và nhìn xuống thấy bố mình đang nằm sải lai trên sàn.
Ông ấy chắc hẳn đã thử nghiệm thứ gì đó gây ảo giác vì có chất lỏng màu xanh chảy ra từ khóe miệng đang cười của ông.
Mẹ sẽ cho ông ấy một trận khi bà về, Tenzou nghĩ.
“Ừm.”
Anh quyết định nhanh chóng ra khỏi nhà và giả vờ như không thấy gì. Để cho chắc ăn, anh giấu các bùa chú cài đặt và gói hàng dưới nệm futon và nhét cuốn hướng dẫn vào túi.
Sau đó anh rời khỏi lối vào chính trong khi chỉ bước lên những tấm chiếu tatami thấp hơn một lần.
“Không biết chuyện này là sao nữa.”
Khi mở cửa, anh thấy rất nhiều người đang di chuyển qua khối rộng ngầm.
Tất cả họ hoặc đang trên đường lên để xem từ bề mặt hoặc trao đổi thông tin để xem có thiệt hại thứ cấp nào không.
“Nào thì.”
Tenzou nhận ra điều gì đó khi truy cập mạng lưới truyền tin thần thánh của Đội Đặc Vụ số 1.
Watanabe đã gửi cho anh một thư thần thánh.
“Cái gì đây?”
Anh nhìn quanh để đảm bảo không ai chú ý đến mình. Chỉ khi đó anh mới đọc qua tin nhắn gửi cho mình.
“Tsuna, sao cậu lại làm những chuyện thế này chứ? Mọi chuyện ổn thỏa vì tớ đã lao vào đống đổ nát và cứu cậu, nhưng cậu sẽ gặp rắc rối to nếu tớ thất bại đấy. Cậu nên thảo luận mấy chuyện này với tớ chứ.”
“Nhưng cậu sẽ ngăn tớ nếu tớ nói với cậu. Và tớ không muốn thế.”
Giọng của Watanabe vọng ra từ một vị trí trên cao: mái của một căn hộ trong khu dân cư ở bề mặt Tama.
Độ cao của nó và những ống khói gần đó ngăn không cho ai nhìn thấy cô từ bên dưới.
Cô ngồi đối diện với Tadayo, người đang ngồi khoanh chân trên mái nhà bằng phẳng.
“Hơn nữa, Suzuki có thể đang rảnh rỗi lúc này, nhưng cô ta không phải người ở đây. Đội trưởng Đội Đặc Vụ số 1 đánh nhau trái phép sẽ dẫn đến các vấn đề ngoại giao. Sao cậu không nghĩ đến mấy chuyện này hả? …Nếu cậu muốn ngăn cản những gì Torii định làm, thì hãy tấn công Torii hoặc tớ. Hoặc là…”
Tadayo ghé mặt về phía Watanabe và chỉ vào mặt cô gái kia.
“Chỉ cần đừng tham gia Nhạc Hội ngày mai là được.”
“Cậu có thể tìm người chơi đàn phím thay tớ mà. Và chúng ta đã ghi âm màn trình diễn rồi, nên cậu có thể dùng bản ghi âm làm vật tế.”
“Cậu cứ phải ích kỷ thế khi tớ đang mềm lòng với cậu vì cậu bị thương sao? Phiền phức thật đấy.”
“Vậy là cậu biết mình đang mềm lòng thế nào rồi hả?”
Một nụ cười hòa cùng vết máu khô trên mặt Watanabe. Nhưng…
“A.”
Cánh tay trái của cô căng cứng và run rẩy.
Ánh mắt Tadayo chuyển hướng về phía vết rách lớn ở mép ngoài bắp tay trên.
Máu đã được cầm bằng một lá bùa dán lên trên, nhưng chuyển động của Watanabe đã làm lệch vị trí lá bùa và co kéo vết thương bên trong.
Tadayo lấy khăn tay từ trong túi và lau đi những giọt nước mắt trong mắt Watanabe. Cô cũng dùng độ ẩm đó để lau máu trên mặt cô ấy.
“Đây là năm cuối cùng tớ có thể dọn dẹp đống lộn xộn của cậu như thế này, nên cậu cần phải chấn chỉnh lại đi. Cậu muốn gây rắc rối cho Oosuga sao?”
“Suga-kun nói cậu ấy không phiền đâu.”
“Cậu ấy nói thế, nói thế sao?”
Tadayo cười khổ và nhìn sang bên phải.
Có một thung lũng sụp đổ ở đó.
Công viên giếng trời đã từng ở đó.
Vì nó là một phần của Musashi, ngay cả không gian giếng trời cũng có cấu trúc khối bị chặn giống như các khối rộng. Nên trong một vụ sập nội bộ, nó sẽ bị thanh trừng khỏi các khối liền kề, nhưng…
“Điều đó chỉ làm cho vụ sập càng thêm ấn tượng. Tớ phần nào hiểu tại sao Oosuga không phải đối thủ của cậu.”
“Kỹ thuật của Suga-kun mạnh hơn thần chú một phát ăn ngay của tớ.”
“Vấn đề của cậu là cậu để cảm xúc sai khiến khi nào dùng kỹ thuật của mình. Nhưng…”
Tadayo nhìn Watanabe lần nữa.
Cô ấy lấm lem bụi và máu và cô ấy bị thương. Phần tệ nhất là vai trái và…
“Đùi phải của cậu.”
“Tớ đã do dự một chút khi phải chọn giữa tay hoặc chân.” Watanabe mỉm cười với đuôi lông mày hạ xuống. “Tớ nghĩ mình không thể chơi đàn phím nếu bị ở tay… nhưng tớ đoán chân cũng là một vấn đề. Và tớ cũng không thể hoàn toàn tránh cho vai trái khỏi bị thương.”
“Đừng khóc, Tsuna.”
“Tớ không khóc. Vì tớ đã chuẩn bị cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.”
Nước mắt trào ra từ mắt cô như để chứng minh lời phản đối của cô là sai.
Cô định lau mặt, nhưng Tadayo đã đưa tay ra thay.
Cô đưa khăn tay cho Watanabe và Watanabe lau mặt bằng nó. Tadayo trừng mắt nhìn cô sau đó.
“Cậu dính máu trên môi kìa.”
“Tớ sẽ lau son đi cùng với nó.”
“Cậu không mang theo cái nào à?”
“Chỉ có một cái gương thôi.”
“Ồ được rồi,” Tadayo thở dài vì cô cũng y như vậy.
Nhưng khi nhìn xuống, cô thấy tiếng còi báo động đang dần lùi xa. Quyền hạn đã được chuyển từ lính canh sang sĩ quan cứu hỏa của Ủy ban Kỷ luật và sĩ quan xây dựng của Ủy ban Đời sống đang kiểm tra thiệt hại.
“Là Phó Chủ tịch Hội Học sinh, tớ cần xuống đó trước khi quá muộn.”
“Tớ sẽ ở lại đây. …À, và chuyện gì đã xảy ra với Suzuki-san?”
“Tớ đã hất bay cô ta bằng thương của mình, nên cô ta hẳn hoàn toàn không hề hấn gì ngoài những gì cậu đã gây ra cho cô ta, Tsuna.”
Watanabe cau mày.
“…Tớ thật vô dụng.”
“Không, đây cũng là lỗi của chúng ta. Thực sự, tớ muốn đổ lỗi cho cả thế giới.”
Bởi vì…
“Torii có một ý tưởng và một khi cậu ta và Suzuki bắt đầu thứ gì đó, nó được tính là tái hiện lịch sử và chúng ta không được phép ngăn cản. Nếu chúng ta cố thử, Liên minh Testament sẽ không hài lòng với chúng ta đâu. Nên tớ đã nghĩ đến việc biến nó thành một màn trình diễn hay ho như Torii muốn. Nhưng…”
“Nhưng?”
“Cậu không chịu bỏ cuộc.”
“Thế thì có ích gì khi tớ bị thương quá nặng để tham gia biểu diễn thực tế chứ?” Watanabe hỏi. “Nên tớ sẽ tiếp tục tự mình cố gắng.”
“Nếu tớ nghe điều đó sáng nay, tớ đã cố ngăn cậu, nhưng giờ tớ nghĩ tớ sẽ để cậu làm.” Tadayo đứng dậy. “Tớ không biết liệu chuyện này có khớp với nhau đủ để tất cả chúng ta có một khoảng thời gian dễ dàng không, nhưng hãy chia tay tại đây nhé, Tsuna. Thú thật bản thân tớ cũng chưa hoàn toàn chấp nhận nó, nhưng tớ còn vị trí của mình phải lo nghĩ. …Mặc dù có một tên ngốc chẳng thèm suy nghĩ đến những điều như vậy.”
“Tadayo-san.”
“Gì thế?” Tadayo hỏi.
“Cảm ơn vì đã cứu tớ. Tớ nhẹ nhõm khi thấy cậu vẫn không thay đổi.”
“Đó là con người tớ mà.”
Nói rồi, Tadayo mỉm cười một chút và nhảy xuống từ mái nhà. Về phía đống đổ nát.
“Các cậu ở kia! Sĩ quan cứu hỏa và sĩ quan xây dựng đang tranh cãi về việc ưu tiên dọn dẹp đống đổ nát hay khảo sát. Tôi biết lễ hội ồn ào, nhưng chúng ta đã đấu đá đủ rồi. …Tôi đến từ Hội Học sinh, nên tôi sẽ nắm quyền chỉ huy ở đây!”
Kimi xem truyền tin thần thánh từ em trai trong khi nằm nghiêng và ôm gối ôm bằng tay trái bên dưới.
Hai người kia đã ngủ, nhưng cô vẫn thức. Và khung ký hiệu phát sáng mờ ảo hiển thị báo cáo về vụ sập trên Tama.
Đền Asama đã ngay lập tức được thông báo về tai nạn pháo hoa tại công viên giếng trời của Tama. Asama đã thực hiện một số điều chỉnh đối với các địa mạch ether và sự bảo hộ thần thánh của Tama và cha cô ấy đã đến Tòa nhà Hội đồng Lâm thời để tìm hiểu tình hình và báo cáo về phản ứng của họ, nhưng…
…Thiệt hại không gây ra phản ứng dây chuyền, nên chắc sẽ được giải quyết nhanh thôi.
Chỉ cần các khu vực xung quanh được phong tỏa và cơ sở hạ tầng được định tuyến lại, hiện trường vụ sập sẽ không hơn gì một đống gạch vụn. Các chiến thần và tàu vận tải gắn pallet ở đáy sẽ được dùng để dọn dẹp tất cả, nên cuộc trò chuyện thần thánh hiển thị một lời phàn nàn ngắn gọn từ Naomasa và sự xác nhận thường lệ từ Noriki.
Em trai Kimi đang quan sát các tàu vận tải trên bầu trời và dòng người đã chán ngấy sự hỗn loạn.
Chị Gái Hiền Triết: “Em trai ngốc nghếch? Em đang ở đâu thế?”
Tôi: “Hả? Trên cầu của Musashino. Đài quan sát đã mở cửa hoàn toàn, nên bọn con trai định tụ tập ở đây. Nhưng Tenzou, Noriki, và Persona-kun đã đi giải quyết vụ này rồi. Em gọi cả Seijun nữa, nhưng bị từ chối với lý do toàn là ‘bố tôi thế này’ và ‘giờ giới nghiêm của tôi thế kia’.”
Em trai mình có nghĩ Masazumi là con trai không nhỉ?
…Chà, rồi em ấy cũng sẽ nhận ra thôi.
Ít nhất, họ phải đảm bảo chính Masazumi là người nói cho cậu ấy biết. Đó không phải là điều nên biết từ người khác.
…Một số người không thích khi người ta bàn tán bí mật sau lưng họ hoặc khi người khác đột nhiên bắt đầu đối xử khác đi với họ.
Kimi thích những chuyện như thế, nhưng cô đoán Masazumi thì khác. Nên…
Tôi: “Còn chị thì sao, bà chị?”
Chị Gái Hiền Triết: “Sao nào? Em muốn ngủ cạnh chị à?”
Tôi: “Khi phòng chị trống, em thực sự cứ quay cuồng vô định lắm.”
Môi cô giãn ra, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười khổ.
Chị Gái Hiền Triết: “Ý em là sao ‘quay cuồng vô định’? Động cơ đang chạy à? Em đang ở số mấy?”
Tôi: “Chà, em cứ mong chờ phản ứng từ chị khi em chơi game người lớn (eroge), tạo dáng bên phía vách ngăn của em, hay dậy sớm. Và rồi em nhận ra ‘À, phải rồi. Chị ấy không có ở đây.’ ”
Chị Gái Hiền Triết: “Ôi, thật tình. …Thế thì đến đây đi.”
Tôi: “Em không làm thế được.”
Bởi vì…
Tôi: “Chị đang chuẩn bị mấy bài hát tuyệt vời cho Nhạc Hội, đúng không? …Em không thể cho phép mình nghe trước được. Dù em muốn nghe đến phát điên.”
Chị Gái Hiền Triết: “Hê hê. Nếu chị nói chị sẽ cho em nghe như một bí mật chung thì sao?”
Tôi: “Đâu còn là bí mật mấy nếu chị hát chúng ở Nhạc Hội, đúng không?”
Phản hồi tốt đấy. Vậy thì…
Chị Gái Hiền Triết: “Em có đến không nếu bọn chị không định hát ở Nhạc Hội hoặc bọn chị chẳng chuẩn bị gì cả?”
Tôi: “Có, thế thì em sẽ nấu vài món ăn nhẹ và mang qua. Chị định lờ đi giờ tắt đèn cho đến khi tất cả ngủ hết, đúng không?”
Chị Gái Hiền Triết: “Hê hê. Em sẽ phải làm hầu hết các món ăn nhẹ cho chị đấy.”
Kimi mỉm cười một chút trong khi nghĩ về bữa tiệc ăn mừng sau Nhạc Hội.
…Chúng ta chắc sẽ qua đêm ở đây y như thế.
Tính cả giai đoạn chuẩn bị, cô đã dành toàn bộ Lễ hội Học viện và Nhạc Hội xa cách em trai mình.
Đã lâu lắm rồi hai chị em mới xa nhau lâu như vậy. Họ nói chuyện đêm khuya thế này, không phải vì cô nhớ nhà, mà vì cả hai đều đang “nhớ chị em”.
…Nhưng không phải là chúng ta không thể hoạt động nếu thiếu nhau.
Không phải là về khoảng cách.
Sự kết nối của họ vẫn rõ ràng ngay cả khi chỉ trao đổi qua câu chữ.
Thật vui khi gửi qua lại những tin nhắn nhanh này để xác nhận mối quan hệ chị em của họ.
Đó không phải là sự nghiện ngập khiến người ta đau khổ nếu không làm. Đó là thứ họ thích làm, thêm chút gia vị thú vị cho cuộc sống.
Cái sự “quay cuồng vô định” mà em trai cô nhắc đến cũng sẽ như vậy.
Họ là những cộng sự hoàn hảo để gìn giữ, xác nhận và thiết lập cách làm việc của họ. Và họ đã dành đủ thời gian bên nhau để cảm thấy người kia là một hình thái khác của chính mình.
Thực sự không phải là về khoảng cách.
Mấy ngày qua, họ đã cảm thấy nhẹ nhõm khi ngước nhìn cùng một bầu trời dù bị chia cắt.
Nhưng…
“——————”
Cô cảm thấy hai người đang ngủ cạnh mình đã nhận thức được sự nhẹ nhõm đó trước cả cô.
…Phải rồi.
Mấy ngày qua, cô đã tìm được từ ngữ để diễn tả mối quan hệ chị em của mình và cô có thể nghĩ ra nhiều con đường tương lai và cách diễn giải về nó, nhưng hai người kia mô tả nó bằng những từ ngữ khác.
Với Asama, đó là một “kẻ hết thuốc chữa”.
Với Mitotsudaira, đó là “vua của tôi”.
Họ đã dùng những cụm từ đó vô số lần, nhưng nếu họ mất đi em trai của Kimi, họ có lẽ sẽ nhận ra họ đang “quay cuồng vô định” quanh “kẻ hết thuốc chữa” và “vua của tôi” đó.
Kimi và em trai đã làm sâu sắc mối quan hệ chị em đến mức họ nhận ra trong tiềm thức rằng họ sẽ quay cuồng vô định nếu thiếu người kia, nhưng hai người kia đã nhận ra điều đó một cách có ý thức.
Chị Gái Hiền Triết: “Chị vô cùng biết ơn.”
Tôi: “Em có thể hỏi về cái gì không?”
Chị Gái Hiền Triết: “Vì Asama và Mitotsudaira.”
“Ừ,” em trai cô đồng tình, nhưng cậu không nói gì thêm.
…Em cũng hiểu mà, phải không?
Vì cô hiểu, cậu cũng phải hiểu. Thậm chí chẳng cần phải hỏi.
Nhưng từ đây trở đi, là lãnh địa của các cô gái. Họ đã dành quá nhiều thời gian bên nhau mấy ngày qua, nên họ đã tạo ra một không gian không có chỗ cho em trai cô. Nên…
Chị Gái Hiền Triết: “Em trai ngốc nghếch? Em sẽ nắm tay chị khi chị đi ngủ vào ngày kia chứ?”
Tôi: “Ồ… chúng ta có thể làm thế trên giường của chị không? Giường của em đầy vỏ hộp game mà em chia với Tenzou rồi.”
Chị Gái Hiền Triết: “Được thôi. Nhưng nếu không ai dùng, giường chị sẽ bị cứng đấy?”
Tôi: “Thế thì em sẽ phơi nó vào ngày mai và ngày kia. Cả hai mặt luôn.”
Chị Gái Hiền Triết: “Hê hê. Em luôn có thể tự mình ngủ trên đó mà.”
Tôi: “Ồ, giống như ủ ấm đôi dép trong áo ấy hả. Thế thì ngày mai và ngày kia, em sẽ ngủ trên đó và phơi nó. Cả hai mặt.”
Em thích cả hai mặt đến thế sao?
Trong khi tiếp tục cuộc trò chuyện ngớ ngẩn này với em trai, Kimi nhìn sang hai cô gái đang ngủ bên trái mình.
Đầu tiên, Kimi nhìn Mitotsudaira đang ở ngay bên trái.
Asama đã gợi ý họ ngủ theo thứ tự Kimitoasamade để lấy may, nhưng điều đó gây chút rắc rối vì tóc của Mitotsudaira không có chỗ để.
Cô nàng đã xếp 5 cuộn tóc chồng lên nhau tốt nhất có thể, giảm xuống còn 2.5 cuộn, và nằm lên trên chúng. Có chút lo ngại chúng sẽ rối vào nhau, nhưng sự bảo hộ thần thánh chải chuốt của cô nàng sẽ giúp dễ dàng gỡ rối.
…Nhưng cô hiệp sĩ đó hẳn đang rất nghiêm túc nếu sẵn sàng đi xa đến thế này.
Mitotsudaira biết đây là ngày chuẩn bị cuối cùng cho Nhạc Hội.
Đó có thể là lý do cô nàng đang ôm con Cerberus vào ngực.
Ban đầu cô nàng để nó ngủ trên đầu hoặc tóc, nhưng mấy ngày nay cô nàng bắt đầu ôm nó khi ngủ.
Cô nàng sẽ không nói ra, nhưng hẳn cô nàng lo lắng con Cerberus sẽ biến mất trong quá trình hiện tượng bí ẩn thanh tẩy.
Hẳn cô nàng đã trở nên khá gắn bó với nó.
…Không biết em ấy có khóc không nhỉ…
Nhưng em đang làm tốt vai trò “phụ huynh” của nó đấy.
“Cũng sẽ có những điều tốt đẹp thôi. …Chị thích mọi thứ vui vẻ hơn, nên đó là điều chị tin tưởng.”
Sau khi mỉm cười với Mitotsudaira, Kimi từ từ nhìn qua cô nàng.
Ở phía xa bên phải khu vực ngủ, Asama nằm ngửa.
Tay cô ấy dang ra và ngực không phòng vệ theo cách cho thấy cô ấy đã ngủ thiếp đi mà không chủ ý.
Hanami đã bay lơ lửng trên đầu cô ấy lúc trước. Asama đã nhờ nó tiếp tục giám sát các địa mạch ether của Tama, nhưng chắc nó đã xong việc vì giờ không thấy đâu nữa.
Bản thân Asama dường như đã muốn thức ngay cả sau khi xong việc đó với Hanami. Hết lần này đến lần khác, cô ấy nói họ cần chuẩn bị cho ngày mai, nhưng cô ấy đã không trụ được. Mấy ngày qua hẳn đã làm cô ấy kiệt sức. Cốc rượu uống trước khi ngủ cô ấy mang theo vẫn còn đặt cạnh gối.
…Cậu ấy thực ra chưa uống, nhưng đây là hình ảnh hoàn hảo của một kẻ say rượu.
Kimi cười khổ và ngồi dậy.
Cô rướn người qua Mitotsudaira và với tay về phía Asama.
Cô chỉnh lại phần ngực áo hơi xộc xệch của Asama và kéo chăn lên.
“Ngực của cậu ấy thực sự vẫn giữ nguyên hình dáng ngay cả khi nằm ngửa.”
Cô cảm thấy muốn sờ thử, nhưng điều đó có thể kích hoạt thần chú phòng thủ chủ động, mà thế thì chẳng hay ho gì. Cô phải kiềm chế. Cô có thể dậy sớm và làm thế vào sáng mai. Và cô muốn làm một bài kiểm tra sau để xem ngực mình giữ dáng thế nào khi nằm ngửa.
“Nhưng mình nên đo nhanh một cái.”
Kimi chộp lấy cái thước kẻ trên bàn và đặt vào giữa hai bầu ngực của Asama để đo. Cô cũng nhét nó vào giữa ngực Mitotsudaira để đo trong khi cô nàng nằm nghiêng. Chuyện này thực sự khiến Kimi muốn viết một báo cáo về xã hội phân tầng của họ.
Dù sao thì, cô đã đo xong. Sau khi đảm bảo chăn không bị lệch nữa, cô trở về chỗ của mình.
Cô có cảm giác mình biết tại sao Asama lại cố gắng không ngủ đến vậy.
Một khi Kimi đã ngủ, Asama định cảm ơn cô.
Đây là ngày chuẩn bị cuối cùng cho Nhạc Hội. Cảm ơn nhau trực tiếp thì cảm giác quá trang trọng và xa cách, nhưng cô ấy vẫn muốn làm điều đó.
Nên cô ấy hẳn muốn làm thế sau khi hai người kia đã ngủ.
Điều đó giải thích cho vẻ mặt không chắc chắn mà thi thoảng cô ấy lộ ra trong ngày.
Họ đã biết nhau rất lâu, nên khi họ do dự nói điều gì đó, thì hoặc là nó cực kỳ quan trọng hoặc là cực kỳ không quan trọng.
Lần này là cái nào với Asama đây?
“Hê hê. Tiếc quá, nhưng tớ sẽ không để cậu nói đâu.”
Nếu cô ấy định nói, thì phải là sau khi họ thành công.
Kimi sẵn lòng lắng nghe sau khi Asama hát bài encore mà cô ấy đã chuẩn bị cho Nhạc Hội. Bởi vì…
“Chuyện này liên quan đến tớ. Sẽ vô nghĩa nếu cậu cảm ơn tớ trước khi mọi chuyện kết thúc.”
Họ cần tận hưởng điều này. Bất kể chuyện gì xảy ra trong Nhạc Hội và hiện tượng bí ẩn thanh tẩy và bất kể kết quả ra sao…
“Chúng ta cần đi đến cùng… và tận hưởng nó.”
Nói rồi, Kimi trở lại nệm futon của mình.
Và cô tự hỏi liệu Mitotsudaira có muốn cảm ơn cô như Asama không.
Liệu cô nàng có biết ơn vì được trao cơ hội này không? Và…
“Còn mình thì sao?”
Tôi: “Hả? Gì thế, bà chị?”
Chị Gái Hiền Triết: “Không có gì. Ngoại trừ…”
Kimi nói với em trai mình.
Chị Gái Hiền Triết: “Cảm xúc ẩn giấu tốt nhất nên được tìm kiếm và nhận ra. …Em có nghĩ thế không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
