Kyoukai Senjou no Horizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2037

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 301

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Quyển X Thượng - Chương 21 Người kế nhiệm cự ly trung bình

Chương 21: 『Người Kế Vị Của Cự Ly Trung Bình』

00033

Sa đang bị áp đảo.

...Uwaa──!

Đối thủ của cô là một thiếu nữ tộc Gi. Nàng tên là Tachibana Gin, một Shyuusha. Chàng trai tóc vàng bên cạnh là chồng nàng, nghe nói vốn xuất thân từ Torres España.

...Thiết lập thế này có hơi bị dồn dập quá không desu you?

Dù trong đầu thoáng nghĩ vậy, nhưng khi vào trận mới biết nàng mạnh đến kinh người.

Nói tóm lại, cảm nhận của tôi là nàng cực kỳ linh hoạt. Cảm giác như mình ra một đòn thì bị đáp trả lại ba. Không giống như Ni, mỗi chiêu của nàng không nhằm mục đích hạ gục tôi ngay lập tức, nhưng mật độ tấn công lại ở một đẳng cấp khác. Nếu bất cẩn chạm vào, có thể bị chém đứt lúc nào không hay.

Ngay lúc này cũng vậy.

Tôi vừa dùng mộc kiếm 〝Nan〟 gạt lưỡi kiếm bên phải của Gin đâm tới, thì cẳng tay trái đã bị lưỡi kiếm bên trái của nàng chém lên làm vỡ nát.

Chưa kịp nghĩ "Từ lúc nào...", lưỡi kiếm bên tay phải đã xoay tròn cả khuỷu tay như một cỗ máy rồi đâm tới, tiếp sau đó là những cú đâm liên hoàn bằng cả hai tay.

「Wawawawawa!」

Cánh tay trái bị vỡ nát mất khoảng ba giây để tái tạo. Nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi đã hứng chịu hơn ba mươi đòn tấn công.

Thật lòng mà nói, thế này thì lỗ vốn quá.

・Tiểu Hime: 『Oni-san, người này mạnh thật đấy desu yo!』

・Onikubimaru: 『Hiếm khi có kẻ yếu nào mò ra đây đâu, Tiểu.』

Nghe vậy, tôi liếc mắt sang bên cạnh. Ở vị trí cách đó hơn chục mét, Oo đang bị chồng của Gin áp đảo hoàn toàn. Mà anh ta đang làm gì ấy nhỉ?

『Too! Đây này! Thấy sao! Chỗ đó! Vâng, đúng rồi! Chính là lúc này!』

Vừa nói thế mà lại "đang bị áp đảo" thì có gì đó sai sai rồi thì phải, cái người kia.

・Tiểu Hime: 『Mitsu-sama? Cái người có vẻ bị lỗi kia, có khi nào thiết lập giọng nói lúc phòng thủ bị tráo với lúc tấn công không desu you?』

・6: 『Thỉnh thoảng cậu ta lại bị vậy.』

・Cự Chính: 『Tôi đã từng được thấy một lần, dù không rành về game mà cũng phải bật cười.』

・848: 『Ể, Ể? Chắc chắn là trong tình hình này bên đó không mở được màn hình tùy chọn đâu, nên nhờ Otani-kun tấn công để kiểm tra thử đi!』

Ra là vậy. Đã hiểu, tôi bèn nói thử.

「Otani-san, Mitsunari-sama bảo anh hãy tấn công thử đi ạ!」

『Mitsunari-kun bảo ư!? Testament.! Vậy thì từ giờ sẽ chuyển sang tấn công!』

Anh ta bị ép sân còn dữ hơn lúc nãy.

・Onikubimaru: 『Tự dưng lại đi tuyên bố "từ giờ sẽ tấn công", làm gì có chuyện người ta đứng im chịu trận chứ.』

Đúng là thế desu yo, tôi hiếm hoi đồng tình với ý kiến đó, thì Gin ở phía đối diện gật đầu.

「Cô lơ là quá đấy!」

Tôi bị chém bay đầu.

Lần đầu tiên mình thấy cái đầu của Sa bay đi trong hình dạng khổng lồ này thì phải..., Oo chợt có suy nghĩ như vậy.

Nhưng mà đồng sự kia, hình như cô ấy bất cẩn hơn một chút rồi thì phải.

Hồi ở An cũng hay bị bay đầu lắm, mà ngẫm lại thì ở Shizugatake vừa rồi cô ấy cũng chết khá nhiều.

Lợi thế của người tái tạo là "không chết", nhưng với Sakon hiện tại, dường như nó đã tụt xuống thành "chết cũng không sao".

Dù sao đi nữa, vẫn mong cô ấy đừng mất cảnh giác.

Cũng may là những người đã quá quen với việc Sakon tử trận ít nhất đều không có ở gần đây.

Cả Hira, người hay nói:

「Chết đẹp──!」

Lẫn Kasu, người hay bảo:

「Ara!」

Đều đang hành động ở nơi khác.

...Ở đây không có ai thờ ơ với chuyện như vậy nhỉ.

Nghĩ vậy, khoảnh khắc nhìn thấy đầu của Sakon bay đi, anh ta đã chứng kiến một cảnh tượng.

Phía đối diện. Tachibana Muneshige đã nhận ra Sakon vừa chết. Chỉ trong một thoáng, anh ta quay nhìn về phía đó và,

「──Ôi chà!?」

Anh ta đã lao vào tấn công.

Gin đã từng chém đầu người khác.

Nói đúng hơn, một khi đã lên cấp Đặc biệt, người ta sẽ trải qua gần như mọi kinh nghiệm trong sự nghiệp của mình.

Chém đầu là một vết thương chí mạng, về cơ bản là chết ngay tức khắc.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, bị chém đầu không đồng nghĩa với cái chết đã được định đoạt.

Dù bị chặt đầu, não bộ vẫn không bị tổn thương.

Thực tế, đôi khi những cái đầu bị chém lìa vẫn cắn đất đá hoặc trừng mắt nhìn người khác.

Cũng giống như phần thân dưới trở nên vô dụng vậy. Nếu thoát được cái chết do sốc ban đầu, việc sống hay chết sẽ phụ thuộc vào các vấn đề như mất máu, thiếu oxy lên não do mất hệ hô hấp, hoặc nhiễm trùng từ vết thương.

Thế giới này còn có cả việc tái hiện lịch sử các vụ hành quyết, khác hẳn với tự sát.

Trong trường hợp không tìm được cộng sự hoặc Shyuusha hệ Living Dead, việc nhờ người khác hỗ trợ xử lý bằng cách diễn giải là một chuyện hoàn toàn có thật, ngang ngửa với mấy trò đùa của Phó Hội trưởng. Khi đó, nếu chuẩn bị kỹ lưỡng và nối lại với phần thân trong thời gian ngắn, dù có thể để lại di chứng tùy theo thời gian bị tách rời, người đó vẫn có thể sống lại.

Thực tế, trong các loại Gia hộ hay Thuật thức mà họ sở hữu, có những loại dùng để sinh tồn như vậy. Đó là Gia hộ cung cấp chức năng thay thế khi một bộ phận cơ thể bị mất. Trường hợp của bản thân nàng, khi mất đi chi giả, nàng đã cài đặt một Gia hộ không chỉ bịt kín vết thương mà còn tạo ra phản ứng và tiêu thụ lưu chất y như khi bộ phận đó vẫn còn, và những Gia hộ tương tự cũng tồn tại cho từng bộ phận khác nhau trên cơ thể.

...Nếu không như vậy, việc cải tạo cha thành Võ Thần đã không thể thực hiện được rồi.

Nói đúng hơn, việc toàn thân bị phá nát bởi pháo kích hay vũ khí dạng đập, hoặc nội tạng bị tổn thương do gãy xương còn nguy hiểm hơn nhiều. Đặc biệt là trường hợp đầu tiên, gần như không thể cứu chữa, nhưng gần đây, Nữ hoàng Người Sói Lene De Garou, người đã từng bị như vậy, lại tăng sức mạnh và quay trở lại gây phiền phức cho một phần vùng Kantou, nên cái chết tức khắc cũng không còn là điều chắc chắn nữa.

So với đó, việc chém đầu không phải là vấn đề quá lớn.

Vì vậy, trong những lần tái hiện lịch sử chính thức giữa các quốc gia, và khi vũ khí là đao kiếm, không cần phải nương tay.

Vì nếu làm vỡ xương thì việc nối lại sẽ rất phiền phức, nên khi cần chém thì cứ chém. Khi không cần thì thôi. Hầu hết các môn phái kiếm thuật đều có những lời dạy như vậy, và không chỉ với đầu, mà cả thân, tứ chi cũng có những cách kết liễu trận đấu để không gây ra di chứng cho đối phương. Dù có làm được hay không, thì đó cũng là những điều được dạy trong giờ học. Và nếu gặp phải một giáo viên thuộc chủng tộc có chút đam mê với mấy chuyện đó, thì,

「Nào! Hãy cùng làm với thầy nào. Thầy sẽ làm một mình nhé!」

Năm lớp ba tiểu học, học kỳ một, nàng đã bị thầy chém đầu bảy lần. Và nhận được điểm bảy trên thang điểm năm.

Nhưng bây giờ thì khác. Người trước mặt đã chết mà không hề có những thứ đó.

Rõ ràng, không có Gia hộ hay Thuật thức nào được kích hoạt. Chỉ là,

...Trước đây, Lãnh chúa Mi đã từng nói.

Cựu Tổng trưởng M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh) Rudolf II và Shima Sa.

Kỹ thuật tái tạo của cả hai là tương tự nhau, dù bị chém, bị nghiền, hay làm bất cứ điều gì cũng đều sẽ hồi sinh. Lãnh chúa Mi từng nhận xét.

「Eee, giá như có thể cải tiến năng lực đó để áp dụng cho thịt bò hay thịt lợn thì tình hình lương thực đã khác rồi, M.H.R.R. đúng là vô dụng desu wa ne.」

Chắc M.H.R.R. cũng không ngờ biện pháp bảo vệ Hoàng đế của họ lại bị so sánh ngang hàng với thịt nướng rồi còn bị chê bai, nhưng liệu đây có thể coi là chiến thắng của bên nào nhỉ?

Tuy nhiên, nàng đã thấy. Cái đầu bay lên trước mắt đã được phần thân bên dưới bắt lấy. Bằng cách rút ngắn khoảng cách giữa hai bộ phận,

...Là để rút ngắn thời gian cần thiết cho việc tái tạo sao...!?

Dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng cô ta không hề lãng phí nó.

Tuyệt vời, nàng nghĩ vậy, nhưng rồi buột miệng nói.

「Ngay từ đầu né đi có phải tốt hơn không?」

Oni khựng lại một thoáng trước lời nói của Gin. Nhưng rồi, nghĩ rằng cần phải biện hộ, nó bèn lên tiếng.

『Này cô gái kia. Dù cô bảo nó né, nhưng Tiểu vốn dĩ né rất tệ.』

「Vậy cô đến đây làm gì. Dù có thể chịu bị chém thay vì né, nhưng nếu mất thời gian tái tạo thì chẳng phải cũng vô dụng sao?」

「O-Onikubimaru-san! Ngài ấy đang nói gì vậy? Hơi khó hiểu một chút.」

『Nghe cho rõ đây? ── Phải kính trọng bề trên, trân trọng đồ vật, và không được thức khuya...』

「Chắc chắn không phải nói thế đâu! Tuyệt đối không phải! Đúng không!」

「──Điều đó cũng quan trọng đấy.」

「Uwaa──! Xung quanh tôi toàn là kẻ thù desu you!」

Mà, cũng không phải chuyện đáng để bận tâm.

...Việc Tiểu Hime về cơ bản chiến đấu rất tệ, ta đã biết ngay từ đầu rồi.

Vậy thì, ngay lúc nó nghĩ vậy. Tachibana Gin ở phía đối diện đã thủ thế với hai lưỡi kiếm trong tay.

『Định ra tay sao?』

「Judge., đây là lần đầu tôi chiến đấu với một người có khả năng tái tạo, nhưng cái tên Tachibana là của miền Tây.」

Nói rồi, nàng mỉm cười. Ánh mắt nàng hướng về phía cổ và các khớp nối trên cơ thể của bên này.

「──Tôi đã nhận được điểm mười trên thang điểm năm vào học kỳ hai năm lớp năm tiểu học.」

Bên dưới chiến trường, Kiyo đang chạy cùng mọi người.

Hiện tại, cô đang ở trên chiến hạm số ba, mạn trái của Musashi.

Họ đang vội vã di chuyển dọc theo rìa lỗ hổng của thân tàu chính về phía đuôi tàu.

Musashi với phần trung tâm bị thủng một lỗ lớn, tưởng chừng tầm nhìn trên boong sẽ thoáng đãng, nhưng thực tế lại không phải vậy. Để giăng một kết giới phòng hộ lên lỗ hổng khổng lồ, họ đã sử dụng các đường ray của những khối cấu trúc từng tạo nên vỏ tàu chính, bố trí các cổng torii để triển khai kết giới và các tấm giáp có khắc huy hiệu ở mỗi tầng, mỗi khu vực.

Nhìn từ trên xuống, lỗ hổng trên vỏ tàu trông như một mê cung với những dãy tường giáp nhô lên không theo quy tắc nào.

Dù chỉ là một cuộc điều tra vội vã, nhưng họ đã phát hiện ra bản thân kết giới phòng hộ cũng được yểm Gia hộ tri giác. Điều này có nghĩa là ngoài việc tự động tăng công suất khi bị tấn công, kết giới còn được dùng để giám sát.

Nói cách khác, với phe địch như họ, nó chẳng khác nào bị ném vào một mê cung ba chiều có giám sát.

Hơn nữa, ở phía trong, các tấm giáp hỗ trợ tạo kết giới được làm cao hơn. Đây là một cơ chế để khi lại gần hạm trung tâm, ngược lại có thể nhìn xuống được đài chỉ huy và các khu vực khác.

Các chiến binh và những người có thế lực của Musashi, ngoài việc được bổ sung Gia hộ hệ Đạo để định vị khi di chuyển trong mê cung này, còn có thể dùng Gia hộ hệ Izanagi để tạm thời di chuyển hoặc xóa bỏ các kết giới hay bức tường đó để đi đường tắt. Do đó, cảm nhận của cô là,

「Boong tàu Musashi, khác hẳn với lúc nhìn từ trên xuống, tầm nhìn tệ hơn tôi nghĩ nhiều.」

...Thấy được phía trên nhưng không thể nhìn bao quát theo phương ngang, có lẽ là vậy.

Kết giới phòng hộ tạo nên mặt sàn này đã khiến vài đội bị rơi xuống khi cố gắng băng qua. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, vẫn có những tấm giáp dùng để phóng kết giới, nên,

「Cái này, liệu có thể dùng làm chỗ đặt chân để đi qua không ạ?」

「Với Kiyo-sama hay những người thuộc hệ Trinh sát thì được, nhưng những người khác, kể cả tôi, thì chắc là không thể.」

Hơn nữa, một đội trưởng chỉ về phía trước.

Những tấm giáp đang di chuyển trên đường ray của thân tàu chính bên dưới kết giới và tái cấu trúc lại.

「Nếu bị như thế lúc đang di chuyển, thì ngay cả hệ Trinh sát cũng chịu thôi.」

「Vậy nghĩa là chỉ có chúng ta đi được thôi sao?」

Điều đó thật khó khăn. Nhưng, người phụ trách liên lạc giơ tay lên. Cô ấy vừa duy trì liên lạc với các đội khác, vừa tìm cách tránh bị nhiễu sóng hay hạn chế liên lạc trên Musashi, rồi nói:

「Đội Fuku, Fukushima-senpai nói sẽ đi một mình.」

Quả nhiên, vừa nghĩ vậy, mọi người đã đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Có chuyện gì vậy, cô thắc mắc, thì mọi người nhìn nhau, rồi người đội trưởng như thể đại diện giơ tay lên.

「Cô không đi à?」

Mất vài giây để hiểu ý nghĩa của câu nói. A, khi cô nhận ra thì mặt đã đỏ bừng từ lúc nào.

「Không cần để ý đến chuyện đó đâu ạ!」

「À, vậy là có chuẩn bị gì đó rồi nhỉ.」

Dù ý là vậy nhưng không phải là vậy, cô muốn nói thế. Nhưng mà, về việc họ sẽ làm gì, thì,

「──Chúng ta sẽ chiếm hành lang trung tâm nối liền hai bên mạn trái và phải ở phía đuôi tàu đằng kia.

Quân địch muốn từ chiến hạm số ba hoặc hạm hậu trung tâm tiến ra chiến trường mạn trái đều phải đi qua đó.」

Trong lúc cô nói, từ phía nơi họ định đến, có tiếng nói vang lên. Không phải là gọi họ.

「──Đến rồi! Là phe Ha!」

Đó là chiến binh của Musashi đang canh gác hành lang.

Hành lang dài dằng dặc, phía đầu tàu bị lỗ hổng của vỏ tàu chặn lại, phía đuôi tàu là một cấu trúc bệ cao tạo thành một bức tường. Trên bệ cao phía đuôi tàu, quả nhiên là có địch đang mai phục.

「Cái này rõ ràng là định tấn công chúng ta từ phía trước và từ trên cao khi đi qua hành lang đây mà.」

「Vậy tôi sẽ đi qua hành lang, mọi người có thể đi từ trên được không?」

Đây là cơ hội tốt để "làm quen" với cỗ máy đã được tái tổ hợp các bộ phận.

Khi một trinh sát viên phóng thuật thức quan sát lên trên, từ phía bệ cao bên kia, vài tấm thuật thức che chắn hiện lên để che giấu họ. Số lượng trông có vẻ thưa thớt, nhưng,

「Cái này, kiểu gì ở những chỗ khác ngoài mấy tấm che này cũng có đầy kẻ địch tàng hình đang lúc nhúc cho xem.」

Nghe lời của một đội viên, cô gật đầu, ra là vậy sao. Do đó, cô chỉ tay về phía bệ cao,

「Vậy, để tôi đi cả phía trên luôn nhé?」

「Không có "cả" gì hết!」

Cô bị mắng. Ngay lúc đó.

...Ara?

Cô có cảm giác như nghe thấy một âm thanh lạ từ phía bên kia ngọn núi.

Không, Musashi làm gì có núi. Nhưng từ một nơi xa xôi, với một cấu trúc có điều kiện tương tự, một âm thanh bất ngờ đã vọng đến. Đó là,

「Bão sao?」

Oo nhìn thấy một cơn bão.

Cơ thể một người bị thổi bay đi rồi lại quay trở về. Chuyển động đó lặp đi lặp lại, tạo nên một cơn bão với gió, ánh sáng lưu chất và máu xoáy tròn tỏa ra từ trung tâm.

Là Sa.

Cơ thể cô ấy luôn thiếu đi một bộ phận nào đó. Ngón tay, cổ tay, cổ chân thì còn đỡ. Với tần suất khá thường xuyên, từ vai trở xuống hoặc cả đùi bị cắt đứt, và vì lực chém quá mạnh nên chúng bay lên không trung.

Thật kỳ lạ, anh ta nghĩ.

『Thường thì nếu lưỡi kiếm sắc bén, nó sẽ không bị thổi bay đi chứ!?』

Anh ta nói. Chàng trai ở phía đối diện gật đầu.

「Bất thường nhỉ.──Nhưng Gin-san là một người đặc biệt mà.」

Ngay lúc này, phải chăng mình đang đối đầu với một đối thủ mà một thực thể thông tin như mình cần thu thập thông tin nhiều nhất trong lịch sử?

Chỉ là, ở hiện trường bên kia, cô vợ cũng đặt một tay lên vai.

「Muneshige-sama, xin đừng khen vợ mình giữa chiến trường. Lỡ tay em run thì phiền lắm đấy.」

Cái đầu của Sakon đang lơ lửng trên không trung dường như nghiêng đi, anh ta hoàn toàn thấu hiểu cảm giác đó.

Dù sao đi nữa, thực lực của đối phương là không thể bàn cãi. Cho đến giờ, anh ta đã đối đầu với Lãnh chúa Mi và những con rồng khác, nhưng lần này thì khác hẳn.

...Là kiếm sĩ sao!

Nếu đã mang danh miền Tây, thì ít nhất cũng phải là một người kiệt xuất sánh ngang với miền Đông.

Nếu một đối thủ như vậy đang ở đây, thì,

『Sakon-kun!』

Ngay khoảnh khắc anh ta hét lên. Anh ta đã nhìn thấy.

Đó là cảnh ngũ thể của Sa bị xé ra cùng một lúc.

Gin đã xử lý một cách chính xác.

Cơ thể con người có các khớp, và bên trong phạm vi chuyển động của chúng, các bó cơ thưa thớt hơn. Vì vậy, khi muốn cắt lìa ngũ thể, cách thông thường là tấn công từ trong ra ngoài khớp. Hơn nữa,

...Phải đâm lưỡi kiếm vào khe hở của khớp.

Luồn vào khe hở, rồi hất lên.

Vị trí cắt là khoảng trống giữa hai khúc xương. Thay vì phải chém vỡ xương cứng, chỉ cần cắt đứt cơ và gân là đủ.

Lúc này, nếu cố đâm xuyên qua hoặc dùng lực ấn lưỡi kiếm để cắt, sẽ tốn rất nhiều sức.

Do đó, hãy để lưỡi kiếm chạm vào gần gốc, rồi rút mạnh một đường để cắt.

Biểu hiện "cắt gọt" có lẽ chỉ dành cho những người kiệt xuất mà thôi.

Nhưng dù vậy, việc chém đứt hoàn toàn là vô cùng khó. Bất kể đối thủ là ai, trong lúc chiến đấu họ luôn di chuyển, nên các khớp sẽ bị xoắn, cong và siết lại. Phải làm cho chúng mở ra, tốt nhất là duỗi thẳng ra, nhưng,

「Nào.」

Nàng đã giải quyết vấn đề này một cách đồng bộ và thống nhất.

Để khiến ngũ thể của đối phương duỗi ra nhằm dễ chém hơn, nàng đã chém để phá vỡ cấu trúc ngũ thể của đối phương.

Muneshige vừa dồn ép Oo, vừa lắng nghe âm thanh.

Đường kiếm của Gin tạo ra những âm thanh rất hay. Không phải xé toạc không trung, cũng không phải cắt, mà là làm rung động cả bầu không khí.

Lưỡi kiếm đã được dựng thẳng.

Hầu hết tiếng gió do lưỡi kiếm tạo ra là khi nó bị nghiêng hoặc rung lên. Nói cách khác, đó là âm thanh khi lưỡi kiếm va đập vào không khí. Có những kẻ lầm tưởng đó là "uy lực" và chỉ biết vung kiếm thật mạnh, nhưng thực tế không phải vậy.

Nếu vung kiếm thực sự đúng cách, không khí sẽ bị cắt đứt mà không có âm thanh. Nếu có tiếng vang, đó là âm thanh của không khí lấp đầy lại khoảng trống vừa bị cắt, và nếu làm lệch thời điểm này, nó sẽ phát triển thành các kỹ thuật khác như kiếm áp.

Gin là một người làm mọi việc đến nơi đến chốn.

Khi cầm dao bếp, nàng cắt rau củ theo chiều dọc. Khi làm cá, nàng xẻ theo chiều ngang. Khi cắt đậu phụ, nàng cắt thành hình hạt lựu. Những miếng đậu phụ với góc cạnh sắc bén có lẽ chỉ có thể thấy ở nhà Tachibana.

Khi xử lý thịt cũng vậy.

Dù cần phải luồn lưỡi kiếm vào để cắt đứt, nhưng lưỡi kiếm vẫn đi thẳng một đường.

Âm thanh vang lên.

Lưỡi kiếm được vung lên làm không khí rung động.

Mũi kiếm xuyên vào phần thịt ở khớp, tạo ra một âm thanh ẩm ướt. Và khi lướt lưỡi kiếm, ấn phần gốc vào,

「────」

Âm thanh "cắt gọt" tạo ra những "hạt" li ti trong không trung, giống như bọt khí nổi lên. Theo lời Gin, âm thanh của vô số mạch máu bị cắt đứt có lẽ giống với tiếng bọt khí vỡ tan.

Trong tiếng bọt khí, thỉnh thoảng lại có những tiếng nổ "bụp bụp", có lẽ là âm thanh của gân bị cắt đứt.

Thật điêu luyện.

Mình không thể làm được đến mức này, chỉ có thể chém đứt, nhưng Gin thì hiểu rõ cấu trúc của vật bị cắt và cắt theo cách dễ nhất.

Và trình tự cũng thật tuyệt vời.

Đầu tiên, nàng chém đầu đối phương. Dù đối phương cao lớn, nhưng Gin vốn dĩ thấp bé. Nàng đã được huấn luyện để có thể đối phó với bất kỳ đối thủ nào cao hơn mình.

Chém một cái đầu ở độ cao ba mét so với mặt đất, so với việc nhắm vào cái đầu của Tachibana Muneshige này từ sát mặt đất, thì khác biệt đến mức nào?

Đối với nhà Tachibana, đó chỉ là sai số.

Và Gin đã xóa bỏ sai số đó.

Nàng chém đầu ngay từ đầu. Nghe có vẻ đột ngột, nhưng điều này rất quan trọng.

Vì nếu bị đối phương nhìn thấy, họ sẽ có cách đối phó.

Vì vậy, chém đầu trước.

Và khi đối phương đưa hai tay lên giữ đầu, trước hết hãy chém cổ tay trái, tay không thuận.

Tay phải nắm lấy đầu. Nhưng tay trái đã mất.

Vì không có tay trái, họ sẽ cố dùng cẳng tay trái để giữ đầu thay cho tay phải "đang còn".

Nhưng làm vậy đồng nghĩa với việc nhấc nách trái lên.

Nàng chém từ nách trái lên vai trái.

Tay phải, không còn điểm tựa bên trái, cố gắng giữ lấy đầu.

Vô ích. Cái đầu bị đẩy lệch sang trái so với vị trí vốn có của nó.

Nàng chém cổ tay phải đang để trống.

Đối phương hoảng hốt, dù đã mất bàn tay, cánh tay phải vẫn đuổi theo cái đầu. Nhưng việc này cũng giống như lúc nãy. Nhấc tay phải lên thì nách sẽ lộ ra.

Nàng chém đứt cánh tay phải từ nách.

Khi cả hai tay của đối phương đã bị chặt đứt, cái đầu vỡ tan thành một đám khói máu. Có lẽ đã hết thời gian, hoặc đã từ bỏ vì không có ai cứu giúp, nó bắt đầu quá trình tái tạo.

Gin chém vào cả hai đùi của Sa.

Không phải cắt đứt. Nàng dùng lưỡi kiếm móc vào dây chằng ẩn sau đĩa xương bánh chè ở mặt trong đầu gối và cắt đứt nó.

Đầu gối gập vào trong, tư thế của đối phương hạ thấp xuống.

Đám khói máu định quay trở lại vị trí cũ của cái đầu, nhưng lại vồ hụt.

Đồng thời, cả hai cánh tay cũng hóa thành khói máu.

Và rồi Gin chém vào hai cổ chân của Sa đang lảo đảo.

Cơ thể mất đi điểm tựa, bị đôi chân gập vào trong kéo ngửa ra sau.

Khi nàng chém vào cả hai đùi và khiến tư thế của đối phương càng thêm xiêu vẹo,

「────」

Cái đầu quay trở lại.

Hai cánh tay quay trở lại.

Không cho đối phương kịp phản ứng, Gin chém đứt hai cánh tay vừa mới tái tạo. Lần này là chém ra ngoài.

Hai cánh tay bay xa hơn mười mét, đang định hóa thành khói máu giữa chừng. Nhưng Gin,

「Như thế này.」

Sau khi chém đầu, nàng đâm lưỡi kiếm vào phần háng của đôi chân đã hóa thành khói máu, và không chém đứt mà giữ yên.

Đôi chân tái tạo lại ở đó,

「──!?」

Cơ thể của Sakon, bị lưỡi kiếm cắm vào giữa quá trình tái tạo, không thể kháng cự lại được và ngã quỵ.

...Thôi rồi!

『Ei! Đây này! Chỗ đó! Ở đây chứ!? Tôi thắng rồi!』

Vừa phòng thủ một cách thụ động để giữ cho đối phương chiếm ưu thế, Oo vừa nghĩ.

Sakon là một người tái tạo, nhưng vẫn có cách để vô hiệu hóa cô ấy. Biện pháp tốt nhất, vẫn là cắm dị vật vào chỗ tái tạo.

Bằng cách này, phần tái tạo sẽ tránh dị vật, nhưng các hệ tuần hoàn, hô hấp vẫn sẽ được tái tạo men theo dị vật. Dù có bị đâm kiếm vào, cơ thể vẫn sẽ tái tạo với "một khoảng trống ở đó".

Dĩ nhiên, nếu mạch máu hay khí quản bị chia làm hai, gánh nặng sẽ tăng lên.

『Yaa! Too! Hoooooo! Hay đấy! Làm tôi vui hơn nữa đi!』

...Cái giọng phòng thủ đáng xấu hổ gì thế này!

Dù sao đi nữa, theo ghi chép, trong trận chiến đầu tiên với Lãnh chúa Mi, cô ấy đã bị hạ gục theo cách đó.

Và trong trận Shizugatake, cô ấy đã dính đòn "khâu sống" lợi dụng khả năng tái tạo từ Ni.

Vì vậy, lẽ ra Sakon đã phải cẩn thận.

Dù chỉ có thể nói là "có lẽ", nhưng Shogun-sama cũng ở bên cạnh cô ấy. Không lẽ một vị Shogun lừng lẫy thiên hạ lại không đưa ra bất kỳ biện pháp đối phó nào..., không được nghi ngờ. Nghi ngờ là thua!

『Hahaha! Nhìn đi đâu thế! Nào cười lên! Đúng rồi! Làm gì vậy!』

...Lại nữa, cái giọng này là sao!

Nhưng, Tachibana Gin đã đưa ra một biện pháp.

Một sự can thiệp mà ngay cả cỗ máy của Shogun-sama cũng không thể đối phó được.

Nàng đã nhắm vào các khớp nối, nơi mà ngay cả lớp vỏ cơ động cũng không thể bảo vệ.

Nàng cắm lưỡi kiếm vào ngũ thể đang tái tạo, làm trật cấu trúc khớp cầu và ổ khớp. Rồi để nguyên lưỡi kiếm ở đó,

「────」

Nàng rút ra lưỡi kiếm tiếp theo và đâm xuyên qua Sa.

Đầu tiên là đôi chân đang tái tạo. Nàng đâm kiếm từ bên hông vào khớp háng và đầu gối, và từ phía trước vào cổ chân, xuyên qua tất cả các khớp.

Các khớp bị duỗi thẳng, không thể gập lại.

Sau đó, nàng đâm xuyên qua gốc cổ từ bên hông. Có lẽ nàng nghĩ rằng nếu đâm từ trước ra sau sẽ cắt đứt En và bị phán định là tử vong.

Đó là một phán đoán chính xác.

Và với đôi tay đang tái tạo, nàng đâm xuyên qua khớp vai để giữ chặt, xuyên qua khớp khuỷu tay và cổ tay để cố định chúng.

「Kết thúc.」

Sakon, với các khớp bị khóa chặt bởi những lưỡi kiếm, ngã nhào sang một bên.

Thay vì tiếng thịt va chạm, đám kiếm cắm trên người cô va vào mặt sàn, tạo ra một loạt âm thanh kim loại loảng xoảng.

Cùng lúc đó. Vì đã hóa thành khói máu quá nhiều lần, phần đầu và giáp tứ chi của lớp vỏ cơ động đã tách khỏi người mặc, cuối cùng cũng rơi xuống sàn tàu, tạo ra tiếng động.

Bất động.

Ngay cả Shogun-sama giờ cũng bó tay.

Sakon đã bị vô hiệu hóa.

『Đây này! Không tệ đâu nhỉ!? Đùa thôi à!? Đùa vui quá nhỉ! Là ảo ảnh thôi!?』

...Rốt cuộc cái giọng này là sao chứ!

・848: 『Uwaaaaa! Sakon-sama! Sakon-sama!』

・Kim ee: 『Sakon bị sao à? Kể nghe xem nào.』

・848: 『Sakon-sama muốn chết mà không được chết đấy ạ!』

・Kim ee: 『Testament., chị hiểu rồi.──Giá như mình không hỏi.』

・AnG: 『Bỏ qua mọi thứ và nói thẳng nhé, có cách nào kiểu như gài bom hay gì đó vào ngũ thể của Sakon, rồi nếu không chết được một cách ngon lành thì Narinari sẽ cho nổ để giúp cô ấy chết không?』

・Siêu Chính nghĩa: 『Cách đó tuy rất chính xác nhưng sẽ gây phiền phức lắm đấy!』

・848: 『Hơn nữa còn vô nhân đạo──! Hoàn toàn vô nhân đạo! Sẽ bị đày xuống làm súc sinh đấy!』

・AnG: 『Chỉ ra sai sót của cấp trên mà lại bị nổi khùng ngược lại à...!』

Gin lùi lại một bước nhẹ để giữ khoảng cách và thở ra một hơi.

Trước mắt, Sa đang nằm đó, các khớp bị đâm xuyên và cố định.

Kỹ thuật khóa khớp này, nàng đã thực hiện vô số lần. Thời gian ở Tân Lục địa, khi đối đầu với các loài Rồng và Thú xuất hiện, thay vì đối đầu trực diện, chỉ cần khóa được một khớp ở tứ chi là có thể giải quyết được.

Lần này, dù không hoàn toàn giống, nhưng cũng tương tự. Nếu có bẫy gì đó ở đây, có lẽ là tự nổ. Nhưng quan sát nãy giờ, cũng không có dấu hiệu gì xảy ra.

Vì vậy, sau vài giây, nàng nói,

「Tôi sẽ xác nhận.」

Nàng rút một thanh kiếm từ không gian Nhị luật và tung nó lên cao.

Thanh kiếm nổi bật trên nền trời đêm rực rỡ bởi ánh pháo kích, nhưng rồi nhanh chóng lao xuống.

「Xin mời.」

Trong toàn bộ cơ thể, chỉ có phần thân là chưa hóa thành khói máu. Một lưỡi kiếm dài đã đâm từ trên xuống, xuyên qua phần dưới xương sườn của cơ thể đang nằm nghiêng và ghim chặt xuống sàn.

...Đùa nhau à──!

Sao lại thế này, đó là cảm nhận đầu tiên của Sakon.

Hơi bị đỉnh quá. Tôi thật sự phải nể phục.

Ni có cách ra tay hiệu quả hơn với tôi, ít tốn sức hơn và mang lại cảm giác kinh hoàng, nhưng đối thủ này lại khác. Không phải là chiến đấu, hạ gục, hay thắng thua gì cả.

Mà là cảm giác bị "hoàn thiện".

Không thể cử động.

Các bộ phận vẫn có lực. Mạch máu cũng bình thường. Cổ họng bị cắt nên việc hô hấp khá khó khăn, nhưng cũng may là vết cắt ở phía trên khí quản.

À, ra là cũng có lúc bị thế này à, tôi thầm nghĩ, nhưng thế này không ổn.

Phần thân cũng bị một nhát gọn gàng từ phía sau, và điều đáng sợ là nó không đau lắm. Có lẽ vì nó đã xuyên qua chính xác khe hở giữa các cơ. Tôi nghĩ nó cũng tương tự như việc châm cứu không đau vậy.

Tuyệt vời desu you, nghĩ vậy, tôi đảo mắt thì thấy đầu của Oni.

Không chỉ vậy, tay phải, tay trái, hai vai và các bộ phận khác đều tan tác khắp nơi.

Thế này thì Oni cũng hết cách rồi. Một khi các khớp nối bị cắt rời là coi như xong.

『Này! Tiểu, dậy đi!』

「Con vẫn đang tỉnh đây you.」

『Dù sao cũng phải tránh bị bắt làm tù binh! Cô biết phải làm gì không!?』

「Eeto, cắn lưỡi tự tử?」

『Cách đó mất thời gian lắm, không được đâu. Với lại trong tình trạng này, chắc chỉ có cái đầu tái tạo lại thôi.』

「Thế, thế thì ngài đưa ra cách khác đi chứ you! Đừng có phủ định ngay lập tức như thế desu you.」

『Hừm, vậy thì, thử gọi một thuật thức nào đó ra, ví dụ như tự nổ thì sao?』

「Bình thường làm gì có ai mang theo thuật thức nguy hiểm như thế desu you.」

『Ngươi dám phủ định ngay lập tức sao!? Ngươi!』

Trong lúc đang nói chuyện, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng tôi đang nằm nghiêng.

『Không sao chứ Sakon-kun!』

Là Oo, vẫn đang bị áp đảo hoàn toàn.

Otani nhìn thấy Gin, người vừa "hoàn thiện" Sakon, đang tiến về phía mình.

...Không ổn rồi!

Đối phó với một mình người chồng đã khổ sở thế này, bây giờ lại thêm cô vợ nữa thì quá nguy hiểm.

Phải đảo ngược tình thế ngay lập tức, ngay khoảnh khắc anh ta nghĩ vậy. Người chồng đã hành động.

Những đòn tấn công vốn chủ yếu là đâm, nay lại lướt lên theo một quỹ đạo,

...Thượng đẳng!

Về tốc độ phản xạ và nhận thức, các thực thể thông tin sở hữu tốc độ vượt xa con người. Do đó, việc nhận ra một đòn nhử như thế này là quá dễ dàng.

Vậy thì bây giờ phải đảo ngược vị thế của đối phương và bản thân. Và sau khi suy tính,

...Nếu đỡ lưỡi kiếm đó bằng kiếm của mình, chắc chắn sẽ bị dính một đòn phản công!

Bị lực va chạm ép xuống dưới, ngay sau khi hai tay bị khóa chặt, sẽ bị một cú đâm vào giữa ngực. Anh ta đã đọc được đến đó. Vậy thì,

『Bí技! Vô đao thủ...!』

Anh ta buông thanh kiếm tạo ra từ lưu chất, và dùng tốc độ phản xạ của mình để đoạt lấy thanh kiếm của đối phương.

Gin nhìn thấy một nhát chém của Muneshige đã chẻ đôi đối thủ từ đầu đến thắt lưng.

Sau đó, hai tay của đối thủ, Otani, vỗ vào nhau trên đầu, tạo ra một tiếng "bốp".

Tất cả mọi người đứng hình khoảng ba giây, một lúc sau, nàng mới lên tiếng.

「Một thất bại thật ngoạn mục.」

「Không, đó là một đối thủ đáng sợ.」

Đứng trước thực thể thông tin bị chẻ đôi từ đầu đến thắt lưng và hai tay đang vỗ vào nhau trên đầu, Muneshige rút 〝Bình Quán〟 ra và nói.

「Rõ ràng là phe mình đang chiếm ưu thế, mà anh ta cứ liên tục phản ứng như thể mình đang chiến thắng, suýt chút nữa em đã nghĩ "có khi nào là thật".」

「Với một người có kỹ năng giao tiếp cao như Muneshige-sama, đúng là một đối thủ khó nhằn nhỉ.」

Judge., Muneshige gật đầu, và trước mặt anh, thực thể thông tin tan thành ánh sáng và biến mất từ trên xuống.

Để những tia sáng tan đi lướt qua mình trong gió, Gin thở ra một hơi.

...Dù sao thì cũng đã hạ được hai người.

Nàng đang định xưng danh, thì đúng lúc đó.

「Gin-san!」

Giọng nói bất ngờ của Muneshige khiến nàng ngẩng đầu lên.

...Có chuyện gì sao?

Nàng nhìn về hướng đó và thấy một cảnh tượng.

Chi giả của nàng. Cánh tay trái đó đang giơ lên về phía Muneshige.

Dĩ nhiên, nàng không hề nhớ mình đã cử động như vậy. Nhưng cánh tay giả bên trái rõ ràng đã vung lên, hiện ra một khung hiển thị,

「Thập Tự Pháo Hỏa (Arcabuz Cruz)...!?」

Ngay khi khai hỏa, đạn pháo sẽ bắn về phía Muneshige. Nhưng ngay trước đó. Nàng đã thấy.

...Đó là...!

Như thể muốn thoát khỏi tay Muneshige đang chuẩn bị né tránh, 〝Bình Quán〟 đã nhảy múa.

Thứ bán thần cách võ trang đang tăng tốc về phía mục tiêu, rõ ràng đã quay lại hướng về phía này.

「...!」

Lưỡi kiếm dài của cây thương bay về phía ngực nàng.

Muneshige đã nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

...Ảo ảnh!

Dù không hiểu rõ, nhưng vũ khí và chi giả của họ đã tự ý di chuyển.

Cơ chế của nó thì không biết, nhưng vẫn có thể đối phó. Vì vậy, anh và Gin nhìn nhau.

「Gin-san!」

「Muneshige-sama!」

Cả hai hét lên cùng lúc, và anh bùng nổ tốc độ. Sử dụng thuật thức gia tốc 〝Kake〟, anh dùng ngón trỏ và ngón giữa tay phải giữ lấy phần đuôi của 〝Bình Quán〟 đang bay tới.

Ngay sau đó, Gin tháo chi giả ra.

Ở phía ngoài, Thập Tự Pháo Hỏa (Arcabuz Cruz) quay về phía này và khai hỏa.

...Kịp thôi!

Cùng lúc với suy nghĩ đó, anh dùng ngón tay phải đang giữ lưỡi kiếm, duỗi thẳng khuỷu tay và cổ tay để đâm nó về phía đối phương.

Anh đã đâm ngập 〝Bình Quán〟 vào chi giả mà Gin đã tháo ra giữa không trung.

Cùng lúc đó, Gin bước tới. Nàng nép mình vào bên trong cánh tay giả, cùng với anh, người đang nắm lấy 〝Bình Quán〟 giờ đây trông như một cái cần gạt nhô ra từ lòng bàn tay đó.

「Sei...!」

Ngay khoảnh khắc cả hai lao vào đẩy cánh tay giả ra ngoài. Viên đạn của Thập Tự Pháo Hỏa bắn ra đã sượt qua bề mặt chi giả và nảy lên trời.

Viên đạn nảy ra va vào kết giới phòng hộ tự động phản ứng của Musashi và vỡ tan. Nhưng ở phía này,

「Gin-san!」

Ở phía bên kia của cánh tay giả đang xoay một vòng vì chấn động, Thập Tự Pháo Hỏa lại định quay về phía này.

Anh đưa tay trái ra, Gin đặt thanh kiếm cô đang cầm ở cánh tay giả còn lại lên đó.

Anh cảm thấy mình đã được giao phó. Vì vậy,

「Amore──!」

Anh tung một cú đá vào cánh tay giả đang xoay tròn trên không và đá nó bay đi.

Thập Tự Pháo Hỏa đang quay về phía này bị cánh tay giả đập trúng, tia lửa tóe ra.

Vẫn còn thấy rõ. Vậy thì,

「Gin-san.」

Anh hạ thấp trọng tâm, dùng một tay phải cầm dọc lưỡi kiếm. Tay trái đặt lên sống kiếm.

「Sẽ kết liễu nó.」

Anh dùng lưỡi kiếm đâm xuyên qua nòng pháo của Thập Tự Pháo Hỏa, cùng với cả cánh tay giả.

Chi giả và Thập Tự Pháo Hỏa, 〝Bình Quán〟 và trường kiếm.

Tất cả chúng rơi xuống sàn thành một khối, Gin đứng nhìn.

Quả nhiên là Muneshige-sama, nàng nghĩ, vì anh ấy chỉ đâm xuyên qua trục trung tâm của chi giả, và chỉ xuyên qua nòng pháo của Thập Tự Pháo Hỏa.

Anh ấy không phá hủy một cách vô ích.

...So với chuyện này, Hon Futa lúc đối đầu với chúng ta...

Nàng ngẫm nghĩ, nhưng đó là sự khác biệt về "chất". Nếu cô ta là người có chất của hệ Muneshige, thì đúng là nàng chẳng còn chỗ đứng.

Tuy nhiên, lần này là do họ đã lơ là. Nàng hiểu chuyện gì đã xảy ra và như thế nào.

「──Là Virus của Oo Yoshitsugu phải không? Vừa rồi đó.」

「Vậy sao.」

Không biết mà vẫn đối phó được, quả nhiên là Muneshige-sama có kỹ năng giao tiếp cao. Khả năng ứng biến tốt là một điều đáng mừng.

Chỉ là, nàng gật đầu,

「...Có lẽ 〝Bình Quán〟 đã bị lây nhiễm khi chém Oo Yoshitsugu. Còn chi giả của em, có lẽ đã bị nhiễm từ những tia sáng lưu chất phát tán sau đó.」

Chi giả cũng có hệ thống điều khiển để truyền tín hiệu từ hệ thần kinh của nàng hoặc để điều khiển Thập Tự Pháo Hỏa (Arcabuz Cruz). Đó là một hệ thống và OS đơn giản, có lẽ chính vì vậy mà nó đã bị nhắm tới.

「〝Bình Quán〟 là một bán thần cách võ trang. Em nghĩ OS của nó có tính bảo mật cao, nên anh ta đã giả vờ dùng thế vô đao thủ để mong được tiếp xúc nhiều hơn, nhưng đó là sau khi anh ta thấy nhát chém của Muneshige-sama.──Có lẽ màn tự bạo của Otani chỉ vô tình ăn khớp mà thôi.」

・Tiểu Hime: 『Oni-san? Hình như Otani-san đang bị nói xấu thậm tệ ở phía sau đấy desu yo?』

・Onikubimaru: 『Không, ta cũng nghĩ cái đó hơi quá rồi.』

Nhưng, Gin nghe thấy Muneshige nói.

Anh nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ bất động trên sàn.

「Là do chúng ta đã chủ quan. Phải xin lỗi viện trưởng Sakai thôi.」

「Khi đó em sẽ cùng đi với anh. Viện trưởng Sakai có vẻ thích những câu chuyện như thế này.」

Judge., anh nói. Và rồi,

「Gin-san.」

「Judge., đây ạ.」

Nói rồi, nàng rút ra một thanh trường kiếm khác từ không gian Nhị luật và đưa cho Muneshige. Anh nhận lấy và bước lên phía trước. Bên cạnh nàng, một bóng người cao lớn đã đứng dậy từ lúc nào.

「Shima Sa-sama.──Nhờ sự giúp đỡ của Otani Yoshitsugu mà cô đã hồi phục rồi sao.」

Quay lại nhìn, một Otani hai đầu thân đang ngồi trên vai phải của Sakon.

Nàng hiểu anh ta đã làm gì.

「──Là ảo ảnh sao.」

Vì Muneshige-sama đã mỉm cười quay lại, nên tám phần trong tôi đã được thỏa mãn rồi.

Ảo ảnh? Sakon nghiêng đầu thắc mắc.

Tóm lại, người đã cố gắng hết mình là Otani, người bị nói xấu thậm tệ kia. Trong lúc anh ta dùng Virus để khiến vũ khí của vợ chồng nhà Tachibana tự hủy lẫn nhau, phiên bản nhỏ của anh ta đã đến đây và lây nhiễm cho các bộ phận của cỗ máy xung quanh.

・Onikubimaru: 『Và dùng Virus để gỡ bỏ giới hạn trợ lực. Làm tốt lắm, Oo.』

Về cơ bản, lớp vỏ cơ động của Oni không thể tự hoạt động vì nó có chức năng trợ lực cho tôi. Nhưng phần lớn đó là do hệ thống an toàn, chứ không phải hệ thống truyền động không thể di chuyển.

『Để hỗ trợ, Virus của tôi đã khiến nó tự hoạt động và tập hợp lại.』

Nhìn các mảnh giáp bò lết hoặc bị những mảnh khác kéo lê đến, trông có chút kinh dị nhưng cũng đành chịu. Ngay khi mảnh giáp tay phải rút được thanh kiếm cắm ở khuỷu tay và cổ tay phải ra, con đường thoát và tái trang bị đã mở ra.

Bây giờ, cô nhặt mảnh giáp đầu lên, đội vào.

「Có cảm giác đã lâu lắm rồi desu you, Onikubimaru-san.」

『Ta lúc nào cũng dõi theo ngươi mà.』

Vâng vâng, cô nói, rồi nhìn về phía trước.

Người chồng đang ở đó. Tay phải anh ta cầm một thanh trường kiếm. Vì vậy, cô chỉ vào đó.

「Otani-san, cái đó.」

『Cái đó là trường kiếm chỉ có cấu trúc vật lý, không có OS nên không được đâu!』

「...Rốt cuộc anh đến đây làm gì desu you, Otani-san.」

『Đ-Được cứu mà còn nói thế à!』

Không, nhưng mà, cô nói.

「Nói thẳng ra thì, về kiếm thuật, tôi không thể nào địch lại được cặp vợ chồng đó đâu you.」

『Yếu kém là không được, Tiểu.』

Onikubimaru vừa nói vậy, vừa gật đầu với phán đoán của Tiểu Hime.

...Quả thật đối thủ lần này quá tệ.

Vốn dĩ, kiếm thuật của Tiểu Hime phát huy tác dụng khi khoảng cách giữa cô và đối phương là cự ly trung bình. Để vung đôi tay dài với tốc độ cao, vị trí của đối phương phải chính xác, và để định vị được vị trí đó cần một không gian rộng. Về điểm này, tình hình hiện tại là tốt nhất, nhưng,

...Đối thủ trước mắt lại biến ngay cả bên trong khoảng cách tối ưu của chúng ta thành chiến trường của chúng.

Cho đến nay, cả Lãnh chúa Mi và Ni đều là những đối thủ có thể chiến đấu ở cả cự ly gần và trung bình.

Người trước dùng vũ khí và dây xích. Người sau dùng võ thuật và thuật thức giáng linh.

Theo một nghĩa nào đó, trong một chiến trường phù hợp, đó là một cuộc đọ sức xem ai sẽ làm chủ cuộc chiến ở khoảng cách đó.

Nhưng đối thủ lần này thì khác.

Cô vợ hoàn toàn là một võ sĩ áp sát ở cự ly gần. Nếu không thì sẽ chuyển ngay sang tấn công tầm xa.

Người chồng, ở cự ly gần cũng hoàn toàn là một võ sĩ áp sát. Anh ta còn tệ hơn nữa, vì không có phương tiện tấn công tầm xa, nên nếu Tiểu đối đầu, cô sẽ bị tấn công liên tục.

Tiểu Hime cũng ít kinh nghiệm chiến đấu. Cô có thể chủ động tấn công, nhưng việc giữ chân đối thủ trong phạm vi của mình thì lại không quen. Hơn nữa, làm điều đó với một đối thủ tầm cỡ này là vô cùng khó khăn.

Vậy thì, nó nghĩ.

『Oo, ngươi có muốn giúp ích không?』

『Có chuyện gì ạ, Shogun-sama!』

Câu trả lời rất tốt.

Vậy thì, nó quyết định.

『Tiểu Hime.──Ngươi làm được. Hãy chứng minh điều đó đi.』