Kyoukai Senjou no Horizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1238

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 103

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1877

Horizon NEXT BOX HDDD - Quyển Anh Quốc - 1B - Chương 40: 『Người thuyết trình tại công trường』

Chương 40: 『Người thuyết trình tại công trường』

『Người thuyết trình tại công trường』

Pháo đài đã được dựng lên.

Thông tin đó đã được truyền vào bên trong.

Khi Three Thirds bước ra khỏi tòa nhà đóng vai trò là trụ sở chính của cứ điểm, thứ đó đã hiện ra ngay trước mắt.

Trong màn đêm mờ ảo của buổi rạng đông, những gì có thể thấy là một đám đông tụ tập.

「Mọi người? ... Rốt cuộc là đang làm gì vậy?」

「A, Three Thirds-sama, là chuyện này ạ... chẳng biết từ lúc nào mà...」

Nghe vậy, cô nhìn về phía lối vào của cứ điểm. Tại nơi dẫn từ đường chính vào quảng trường có một cây cầu đất bắc qua hào. Tuy nhiên, phía đường chính là dốc xuống, vốn là một nơi bị sụt lún nghiêm trọng hướng ra bên ngoài.

Nguyên nhân chủ yếu là do vết bánh xe ngựa, nước mưa và nước từ sườn dốc chảy vào đó biến thành bùn lầy. Lớp đất mặt trở nên lỏng lẻo, sạt lở, rồi xe ngựa và xe hàng lại đi qua tạo thành một vòng luẩn quẩn.

Trong những trường hợp tồi tệ, xe ngựa hay xe bò tiếp tế đã từng bị kẹt cứng hoặc suýt rơi xuống hào.

Chỗ đó, đã được sửa xong.

「Sao có thể...」

Cô không hiểu cơ chế nào đã làm được việc này. Thoáng nghĩ hay là ma pháp, nhưng nếu có thứ đó thì chính phe cô đã sử dụng rồi. Hơn nữa,

「Three Thirds-sama, lối này ạ!」

Bên ngoài. Một vài người đang đứng ở phía đường chính vẫy tay gọi lớn.

Đó là đội trinh sát cảnh vệ buổi sáng.

Những người khác vẫn còn ngần ngại chưa dám bước ra ngoài. Có lẽ cũng giống như cô, họ đang nghĩ rằng đây là một loại thuật thức hay ảo thuật nào đó chăng.

Vì thế, cô bước lên phía trước. Đi xuyên qua đám đông đang rẽ lối,

... Họ đã can thiệp bằng cách nào vậy nhỉ.

Vừa nghĩ, cô vừa băng qua cây cầu đất, bước đi trên lối vào đã được tu sửa và tiến ra đường chính.

Nguồn sáng mờ ảo lúc rạng đông. Cây cối trong rừng thông qua ánh sáng đó để lộ ra con đường.

Ngay cả điều đó cũng khiến cô cảm thấy kỳ lạ. Khu vực quanh cứ điểm này lẽ ra phải tối tăm hơn mới đúng. Dù là rạng đông, lẽ ra nó vẫn phải âm u như đang chìm trong màn đêm nặng trĩu.

Nhưng không phải vậy.

Bầu trời đang thấp thoáng hiện ra giữa những tán cây.

Là tỉa thưa cây.

Tinh linh Hồ đã nói là sẽ làm việc đó. Nhưng họ đã làm từ lúc nào chứ? Hơn nữa,

「Đường chính...」

Đường chính vốn dĩ cũng rất gồ ghề.

Trong ký ức của cô, đó là con đường đất với những vết bánh xe chạy dài như những luống cày ở giữa.

Có vô số vũng nước và bùn đất tích tụ, mang đậm cái vẻ phong trần của vùng "sâu vùng xa".

Giờ thì khác rồi.

Không hẳn là thẳng tắp hay phẳng lì. Nhưng những luống đất gồ ghề đã được san đi, có thể nhìn thông thoáng ra xa tít tắp.

Tuy nhiên,

「Three Thirds-sama, không phải đằng đó ạ!」

Nghe gọi, cô quay lại.

Trên đường chính, vài người đang đứng trước con dốc hướng lên trên và vẫy tay.

Tưởng là chuyện gì,

「Ở bên trên ấy ạ!」

Phía trên con dốc.

Cô nhìn theo hướng ngón tay chỉ.

Phía trên. Dù không thể nhìn thấy phía bên kia con dốc, nhưng cô có thể thấy thứ nằm ở mép rìa.

Là bức tường.

Những bức tường dựng bằng các thân gỗ tròn xếp hàng dài tít tắp, và thấp thoáng phía sâu bên trong là,

「Tòa nhà...?」

Những kiến trúc tường trắng đang sừng sững hiện diện.

Một pháo đài đã được dựng lên.

"Từ lúc nào vậy", đó là tiếng lòng của Three Thirds.

Trong ba ngày qua, họ đã cố gắng thực hiện đúng những gì mình đã nói. Cô hiểu điều đó và cũng nghĩ là đã nắm bắt được tình hình.

Thế nhưng, khi nhìn thấy thành quả ngay trước mắt thế này,

「Chỉ trong ba ngày, mà làm được những thứ này sao?」

Tu sửa đường chính, tỉa thưa cây rừng, nếu chỉ tập trung vào một trong hai việc thì trong ba ngày có lẽ sẽ làm được đến mức độ nào đó. Nhưng nếu tính cả việc xây dựng pháo đài thì là điều không thể. Thêm nữa,

... Ơ kìa?

Gì thế này?

Trong lòng cô cảm thấy có chút gợn sóng. Những "thành tựu" đang hiện hữu trước mắt lúc này, chẳng hiểu sao lại có cảm giác như một lời nói dối.

Thật kỳ lạ.

Những gì trước mắt là hiện thực. Với đôi mắt mang dòng máu hệ tinh linh, cô có đủ khả năng để nhìn thấu nếu thứ trước mắt là ảo thuật.

Nhưng hiện tại, bên trong cô không hề có cảnh báo nào như vậy.

Vậy thì những gì trước mắt chính là hiện thực. Tuy nhiên,

「────」

Cảm giác thiếu thực tế này là sao đây. Giống như một lời nói dối, nhưng đồng thời cô lại thấy mình đang chấp nhận nó như một "chuyện thường tình".

Kỳ lạ thật, cô lại nghĩ như vậy. Đúng lúc đó.

「Chào buổi sáng. Tôi là "Tinh linh Hồ", giám sát công trường. Công trình tạm thời đã hoàn thành những hạng mục tối thiểu cần thiết, cô có muốn kiểm tra thi công không?」

「Giờ này chắc là đang bắt đầu giải trừ cái thứ có thể gọi là "lời nguyền" của bên kia rồi nhỉ.」

Okubo vừa nói vừa nhìn qua cửa sổ lên bầu trời đang chiếu rọi thứ ánh sáng mờ đục xuyên qua lớp rào chắn tàng hình.

Đây là nhà ăn. Vì Musashi đang hướng về phía Bắc nên ánh sáng bên ngoài chiếu vào từ cửa sổ mạn phải.

Bọn họ đã rời khỏi phòng Hội học sinh sau một thời gian dài để xả hơi một chút, nhưng mà,

「Chà... Onee-san, lâu lắm rồi em mới được tiếp xúc với cái văn minh ăn uống đàng hoàng trên bàn và ghế thế này đấy...」

Bên cạnh Takenaka đang nói, Tổng trưởng Satomi đang gục mặt xuống bàn ngủ say, bên cạnh là đĩa bánh mì bột gạo và đồ chiên vẫn còn nguyên. Lúc nãy cô ấy còn nói:

「Cái gì thế bọn kia, làm bộ mặt buồn ngủ vậy hả. Tại các ngươi không rèn luyện như ta đấy.」

Vậy mà đột nhiên như bị đứt dây cót, cô ấy lăn ra như thế này.

Takenaka lờ cô ấy đi, đưa bát Udon của mình lên miệng.

「Ưm...! Mấy món mì này tạo cảm giác đang ăn uống thật đấy!」

「Thì lúc tên Kanou đi xuống nhà ăn, em nhờ hắn là được mà. Đừng có lúc nào cũng gọi cơm hộp hay mấy thứ đại loại thế.」

「Không, em thuộc tuýp người vừa làm vừa ăn, mà hễ tập trung làm là lại ngừng ăn. ──Nên nếu đồ ăn bị nguội, thì thà chọn mấy món xác định là sẽ nguội, hoặc mấy món vốn đã nguội, lúc đó đỡ thấy tiếc hơn chứ ạ.」

Ra là thế à, cô nghĩ vậy, rồi lại nghĩ lại, ừ thì chắc là thế.

Dù sao thì,

「Ba ngày qua, ngoài công việc chính còn phải gánh thêm mấy việc không đâu, lại còn trong tư thế sẵn sàng 24/24, chẳng vui vẻ gì mà mấy đứa cũng chịu khó theo cùng thật.」

「Dạ thì, thời ở Hashiba cũng hay có mấy vụ thế này mà. Lâu lắm rồi em mới 'ero' vài lần đấy.」

Thế nên là, Takenaka mở một khung hiển thị ra. Chỉ có một tấm thôi, nhưng trên màn hình đó là vô số chuỗi ký tự chạy qua, chuyển đổi sang cái khác nhanh như bay. Việc lặp đi lặp lại liên tục đó là,

「Chức năng tự phán đoán của "Tam Thiên Thế Giới", hay nói cách khác là phần nào đẩy được cho AI thì cứ đẩy hết, bên này chỉ việc chốt đơn thôi. Chuyển sang kiểu đó đúng là quyết định sáng suốt nhỉ.」

「...Công nhận. Bên mình thực chất chỉ có cô và tôi. 24 giờ. Phía Anh quốc họ chia ba ca, mỗi ca 8 tiếng, còn bên mình tốt lắm thì cũng chỉ chia ca 12 tiếng. Không phải là không tính Tổng trưởng Satomi vào, nhưng rõ là thiếu nhân lực.」

「Hay là nghĩ ra thuật thức kiểm soát nào đó để xử lý thông tin đi?」

「Cũng được ha.」

Cô lẩm bẩm, dừng đũa trước suất trứng cuộn ăn sáng bày ra trước mắt.

「Cứ tưởng là "làm được" khối việc rồi chứ lị.」

「Ối chà, em nghĩ Đại diện Ủy ban trưởng là người làm được rất nhiều việc đấy ạ.」

「Thì tôi cũng định thế. Nhưng mà, Musashi từ trước đến giờ quả nhiên vẫn hoạt động trong phạm vi giới hạn, giờ mới thấm thía điều đó.」

Từ Mikawa đến Westphalia, Musashi quả thực đã đối đầu với Thánh Liên. Do đó, tuy có giao du với các quốc gia và thế lực khác, nhưng không phải là đối đầu với cả thế giới. Hơn nữa, với các quốc gia có giao hảo, dù có giao thương hay đàm phán, thì...

「Những vụ mà hiện trường phải phối hợp toàn lực 24 giờ như thế này đúng là hiếm thật.」

Những chuyện thế này, nếu đối đầu với thế giới, sẽ xảy ra thường xuyên. Vậy thì phải ứng phó được mới gọi là "làm được", và lại,

「Không nghỉ ngơi thì chỉ toàn than vãn thôi nhỉ.」

「Thôi mà, cứ thả lỏng đi chị. Onee-san lúc làm việc cũng đâu chỉ gọi cơm hộp, chị còn gọi cả bánh táo với bánh tart các kiểu nữa mà.」

「Cái đó, là do cơ địa không tăng cân...」

Đối phương trước mắt đúng là đồ "ero".

Hèn gì không béo được... Cô đang thấm thía suy nghĩ thì Takenaka nói:

「Nếu tạo thuật thức xử lý thông tin, thì đừng làm mấy hệ phán đoán và sàng lọc. Cái đó "Tam Thiên Thế Giới" đã làm rồi, nên về mặt thư viện, hệ thống hóa vận hành hay tự động hóa, làm thêm sau này cũng vô nghĩa. Nếu cần thì em tùy chỉnh "Tam Thiên Thế Giới" của em rồi đưa cho chị dùng thì tốt hơn.」

「Tôi đang tính hỏi cô không có đây thì làm thế nào... nhưng nhớ ra là có tự động hóa với tự phán đoán rồi ha. Thế rốt cuộc cô ở đây có ý nghĩa gì?」

「Thì cái định hướng tích lũy thông tin ban đầu, rồi thiết lập mục đích và hiệu chỉnh, là do người dùng quyết định mà lị ──」

Ra là vậy, cô gật đầu.

「──Cái gì đó ngoài phán đoán và sàng lọc à. Chắc phải suy nghĩ chút xem sao...」

Cô ngồi lại ngay ngắn trên ghế. Có lẽ nhận ra tiếng động đó, Tổng trưởng Satomi ngồi dậy.

「Ta ngủ quên à!? Sơ suất quá, mà đồ ăn đâu ra thế...?」

「Cái đó, tới một lúc là cô lăn ra đấy? Bộ ngủ từ trước đó rồi hả?」

「À. Chắc là vậy. ──Cơ mà, phía Anh quốc sao rồi?」

Vẫn để tâm cơ đấy. Nhưng mà, không nói cũng chẳng để làm gì. Báo cáo vừa mới tới lúc nãy.

「Bên đó bắt đầu thuyết trình rồi đấy? Là công trình xây dựng của Ishida Mitsunari, người được coi là đệ nhất về khả năng nội chính mà, nếu được thì tôi cũng muốn ngó qua hiện trường chút.」

Đối với Mitsunari, đó là ba ngày vui vẻ.

Dù sao thì, trong thời đại thông tin kiểm soát ban đầu, cô đã được tiếp nhận đầy đủ kiến thức và giáo dục với tư cách là Ishida Mitsunari. Chủ yếu là về nội chính, đặc biệt là kinh tế và tài chính, nhưng cô cũng am hiểu về xây dựng, và kể từ khi tiếp quản Kyoto, cô cũng thường xuyên thực hành những việc đó.

Tóm lại, đây là hành động "phù hợp" với tư cách là "Ishida Mitsunari".

... Đúng vậy! Cái kiểu thấy phiền phức ở Nördlingen, hay rượt đuổi tốc độ cao ở Yamato đâu phải là việc Ishida Mitsunari vốn dĩ hay làm!

Đương nhiên rồi.

Nhưng mà, những việc đó cần thiết nên cô mới làm. Trong thâm tâm, đó cũng là điểm kinh nghiệm tốt. Đặc biệt là về mặt nhẫn nại.

Tuy nhiên, lần này thì khác.

Đây là lĩnh vực xây dựng sở trường. Thực tế, trong lịch sử, nhân vật này đã hoàn thành việc trị thủy và xây dựng trận địa cấp tốc.

Khi xây dựng trận địa, cô đã dùng Otani Yoshitsugu làm cố vấn. Trong Thánh Phổ cũng có ghi chép rằng nhờ giao phó tư tưởng kiến trúc từ khía cạnh chiến thuật - điểm yếu của mình - cho ông ấy, cô đã xây dựng được một trận địa tuyệt vời.

Lần này cũng vậy.

Trước tiên, trong thời gian chuẩn bị, cô đã cử những người quen thuộc với cuộc sống ở lục địa ra và lắng nghe ý kiến của họ. Khi tổng hợp lại và bắt đầu hành động, công trường đã trở thành sân chơi của cô.

May mắn là ở chỗ đây là Anh quốc. Tồn tại từ lâu đời nhưng lại là đảo nhân tạo. Trên nền vỏ trái đất vốn là đá ngầm dưới đáy biển, lớp đất được bồi đắp đã được tạo ra theo một quy chuẩn nhất định, nên hướng thi công rất dễ nắm bắt. Vì vậy,

「Vậy thì, chúng ta bắt đầu giải thích nhé.」

Cô nói với Three Thirds, người chịu trách nhiệm và cũng là khách hàng.

「Đầu tiên, hãy bắt đầu giải thích từ lối vào cứ điểm nhé.」

... Một người thực lực mà vóc dáng nhỏ bé thật đấy.

Trong mắt Three Thirds, thiếu nữ tự xưng là Ishida Mitsunari trông thật kỳ lạ. Trong nhóm lãnh đạo của các Tinh linh Hồ, có một "Công chúa" hay bị rớt tay, la hét kỳ quái và rất khắt khe với chuyện tấu hài, cô gái này có nét gì đó giống vậy. Quan sát chuyển động của lưu thể, có lẽ cô ta cũng là một tự động búp bê tương tự.

Cô gái đó, đầu tiên, đi về phía sườn dốc.

Hả? Cô thắc mắc là có lý do cả. Vài người đi theo cũng nghiêng đầu,

「...? Không phải là lối vào cứ điểm sao?」

「Vâng, thế nên mới là chuyện về lối vào cứ điểm đấy ạ?」

Ishida đáp lại. Rồi cô ấy đứng trước sườn dốc nơi đá lộ ra lởm chởm vài chỗ.

「Được chưa ạ? Đầu tiên, điều quan trọng là chinh phục sườn dốc này.」

「... Chinh phục sườn dốc?」

Jud., Ishida gật đầu. Cô ấy giơ tay phải lên, chỉ vào toàn bộ sườn dốc,

「Nguyên nhân lớn nhất khiến đường chính và các nơi khác bị hư hại là do nước chảy ra từ sườn dốc này.」

Mitsunari nói.

「Tôi sẽ kiểm soát dòng nước.」

「Việc đó ──」

Jud., cô dùng tay ra hiệu. Đầu ngón tay chỉ vào bãi đá.

「Tôi sẽ nói về vỏ trái đất. ──Ở lục địa cũng như Anh quốc, tuy có mặt đất là đất, nhưng thực tế, nếu đào sâu xuống dưới thì đều là tập hợp của đá. Nói cách khác, lớp đất nằm trên nền đá. Đây chính là cấu tạo của phần được gọi là "mặt đất" đấy ạ.」

Và rồi,

「Tất nhiên, từ bề mặt đến nền đá có độ dày nhất định, ở lục địa thường có lớp địa tầng đất cát dày khoảng một đến hơn ba kilomet. Tuy nhiên, ở phía núi thì không như vậy, những lớp cứng gần nền đá thường xuyên lộ ra ngoài.」

Anh quốc thì sao? Là đảo nhân tạo, lò phản ứng bên trong thực hiện việc trao đổi chất cho đất đai, nhưng,

「Vì Anh quốc là đảo nhân tạo nên địa tầng mỏng, cấu trúc dễ khiến lớp gần nền đá bên dưới lộ ra. Tuy nhiên, điều này cũng giống với Anh quốc ở thế giới bên ngoài thực tế, tương tự như Bắc Âu nơi đất bị băng hà bào mòn. Vì thế đất ít, đá nhiều, không thích hợp cho nông nghiệp, nên chăn nuôi mới phát triển mạnh đấy ạ.」

Nói đến đây, cô chợt nhận ra. Đối phương dường như cũng nhận ra.

「──Anh quốc?」

「B, Britannia ạ!」

Gia hộ phiên dịch nghiêm ngặt đến bất ngờ, chắc là vậy. Với lại, chăn nuôi phát triển mạnh là do nhiều nông dân không thể làm nông vì dịch hạch. Cái này cũng đi trước thời đại quá rồi.

Nguy hiểm quá nguy hiểm quá, cảm giác như đã lỡ lời rồi, nhưng cô vẫn tiếp tục giải thích. Cô chỉ lại vào sườn dốc,

「──Vậy thì, địa hình gần nền đá và có đá lộ ra như thế này thì có đặc điểm gì ạ?」

Cái này nhìn là biết. Vì thế, một người hộ vệ của Three Thirds lên tiếng:

「Nước... sẽ phun ra?」

「Jud.! Đúng thế ạ! Vì nước không thể thẩm thấu qua đá, nên dưới lòng đất, nước tồn tại nguyên dạng trong các lớp địa tầng đá. Và rồi ──」

Trên sườn dốc cũng có nền đất. Nhưng nơi nước phun ra là,

「Nước mưa rơi từ trên trời xuống, được tích trữ trong đất rừng và thấm dần xuống, cuối cùng tích tụ lại ở lớp địa tầng đá bên dưới. Sau đó, bị áp lực của chính trọng lượng mình đẩy đi, nước chảy qua các khe đá ra ngoài, và phun ra từ bề mặt sườn dốc này, chủ yếu là từ giữa nền đất và đá.」

Vậy thì, Three Thirds nghiêng đầu.

「Làm sao để kiểm soát dòng nước đó? Cô định bịt kín chỗ nước chảy ra sao?」

「Không, chuyện đó là không thể. Thế nên, đơn giản là tôi đã làm thế này.」

Một cơ chế đơn giản.

Giờ đây, ngay cả trong ánh sáng lờ mờ của buổi rạng đông, nhìn kỹ sẽ thấy thôi.

「Tôi đã tạo đường dẫn cho nước.」

Là con đường.

「Nước phun ra chảy xuống sườn dốc, thấm vào đường chính. Hoặc là thấm vào sườn đất dẫn đến đường chính. Nếu thế thì không thể ngăn đất bị mềm đi được nữa. Vì vậy trước hết, tôi đã xác định những điểm nước phun ra nhiều nhất trên sườn dốc.」

Từ đó làm gì tiếp theo?

「Vách đất bên dưới chỗ nước phun đã được gọt bỏ đến phạm vi nước không thể thấm tới. Sau đó, tôi dùng gỗ tỉa thưa làm thành các ống dẫn hở để hứng nước phun ra và dẫn nó chảy ngang.」

Cái này nhìn là hiểu. Thực tế sườn dốc chỉ là nền đá được phủ đất.

Nước phun ra là do áp lực nước bên trong, lượng nước phun tùy thuộc vào độ lớn của khe đá. Vì thế, từ những chỗ nhiều nước trở xuống, đất được gọt bỏ, sườn dốc xung quanh được gia cố bằng gỗ tỉa thưa và cành cây. Phần nền đá được lắp đặt ống dẫn bằng gỗ để thoát nước.

「Việc thoát nước sẽ được tập trung lại hết mức có thể.」

Vì tu sửa 100 mét đường chính, nên cứ mỗi 20 mét sẽ thu gom nước lại và dẫn chảy xuống. Nhưng nếu chỉ đơn thuần thả xuống dưới, rốt cuộc cũng sẽ thấm vào đường đất. Vì vậy,

「Không được để chảy xuống mặt đất bên dưới, nên tôi cho nó đi qua không trung.

Tức là bắc qua bên trên đường chính, rồi từ đó đổ xuống hào bên dưới. Cột đỡ ống dẫn sử dụng cây cối ở phía dưới đường chính, phía bờ hào. Gia cố thêm bằng cọc gỗ tỉa thưa.

Vì là cột cây sống nên tương lai sẽ lớn lên hoặc trở thành đối tượng tỉa thưa, lúc đó thì cứ điều chỉnh lại. ──Tôi nghĩ các vị cũng không mong cầu một thứ hoàn hảo tuyệt đối đâu nhỉ.」

Chà, Three Thirds và mọi người nhìn lên đầu. Có 5 đường ống dẫn bắc qua đường chính.

Nếu bề rộng mặt đường là 10 mét, thì cây có đủ độ dài để làm ống dẫn cũng có kha khá. Cắt cây dài hơn 5 mét, đẽo thành hình máng xối làm ống dẫn, tạo giá đỡ từ hai bên và nối lại ở giữa.

Về tổng thể, dùng lưới dây treo đá ở đầu phía thung lũng làm đối trọng, uốn cong hình cánh cung hơi chúi xuống phía thung lũng. Đó là để tạo độ bền của cấu trúc vòm và giữ vững hình dáng.

「Bắc ống dẫn qua không trung là được phép sao?」

「Hả? Thời La Mã chuyện dùng cầu dẫn nước làm hệ thống cấp nước là bình thường mà. Dựng cầu dẫn nước trên không, rồi dùng ống kim loại bắc qua trời ấy. Bình thường muốn dẫn nước suối trên núi xuống cũng dùng tre làm máng mà? Cái này cũng y chang vậy thôi. ──Nếu được thì ta muốn dựng cột đàng hoàng, nhưng không có đủ thời gian nên đành chịu.

Với lại ──」

「Với lại gì cơ?」

「──Jud., nghe này?

Để xẻ gỗ thì cần có kiến thức toán học và kỹ thuật.

Thế nên, nếu không có xưởng xẻ gỗ dưới sự giáo dục bài bản thì không làm được ván, cũng không chuẩn bị được gỗ vuông chính xác.

Ở cứ điểm của phe Thirds cũng có xưởng xẻ gỗ, nhưng người Celtic lại thích gỗ tròn với ván dày hơn.

Tạm thời ta đã xẻ gỗ sau khi kiểm tra "kết cấu" các tòa nhà trong cứ điểm, nhưng mà toàn là gỗ tròn thì ngoài việc đẽo ra, ta cứ nghĩ liệu có cách nào làm cho nó đẹp mã hơn chút không...」

Nhóm cắm trại đang chuẩn bị bữa sáng sớm. Bữa tiệc ăn mừng ba ngày làm việc sẽ để đến chiều tối sau khi xem kết quả, còn bữa sáng này theo phương châm là tung hết thịt thà với món chính ra một lượt.

Asama vừa để nồi súp miso tỏa hương thơm ngát, vừa tắm mình trong ánh nhìn đầy mong đợi của mọi người:

「──Cơ mà, kỹ thuật làm ống dẫn bằng gỗ tròn học ở đâu vậy?」

「Là em ạ. ──Hồi còn tu nghiệp ở nhóm Shibata, bọn em có đi trại huấn luyện? kiểu vậy ở sâu trong núi, cuộc sống của người dân ở đó chủ yếu dựa vào lâm nghiệp mà.」

「Bên tớ thì liên quan đến săn bắn, nhưng mà cũng biết xử lý cây cối, nên tớ chọn mấy người sống ở vùng núi trong chiến đoàn phe Hashiba để giúp một tay, kiểu vậy đó.」

「Nhưng mà, gọi là ống dẫn chứ cũng giống như máng xối thôi à? Chỉ là lặp đi lặp lại việc đốt phần giữa rồi đẽo thôi ạ.」

Nhưng mà, Neimear nói.

「Em muốn dùng gỗ sau khi đã để khô ở mức độ nhất định hơn cơ... Nếu chịu trọng lượng bất thường hay mất cân bằng thì nó sẽ bị cong đi đấy ạ?」

「Chà, nói là ba ngày thì chắc những chuyện đó cũng được châm chước thôi.」

Cô bận rộn với các vấn đề cơ sở hạ tầng và gia hộ, nhưng phía thực hiện trực tiếp xem ra cũng có nhiều vấn đề, bao gồm cả kiến thức. Người đưa ra những phán đoán đó là Mitsunari, và hiện giờ cô ấy đang thuyết trình.

「Nhìn qua mạng truyền tin thì thấy cổ đang sung lắm...」

Đúng là đang rất sung. Bây giờ đang giải thích về đường chính:

「──Vậy là, lượng nước chính đã được đổ xuống hào. Nhưng nước phun ra ở bên dưới hệ thống dẫn nước trên không này thì không xử lý được đúng không. Thế nên, tôi đã làm thế này.」

Rãnh thoát nước. Đào dọc theo phía sườn dốc của con đường, chủ yếu là mép bãi đá, để nước chảy đi. Hơn nữa,

「Trường hợp nước rỉ ra từ sườn đất, chúng tôi đã thi công gọt bỏ lớp đất đó để lộ đá ra. Và nếu nước thấm vào trong rãnh thoát nước thì vô nghĩa nên ──」

Hiện tại, nước đang chảy trong rãnh. Không hề thấm vào đất. Cơ chế này là,

「Đất sét nhỉ?」

「Jud., không cần phải ngạc nhiên đâu ạ. Vì là bãi đá nên đá rất dồi dào, phần lớn rãnh thoát nước được lát đá, tạo thành dạng lát đá. Tôi đã chèn đất sét vào các khe hở cho đỡ việc.」

Một biến thể của tường đá.

Ở thế kỷ 17 nơi họ sống, kỹ thuật xếp đá lập thể đã phát triển cao, nhưng ở thời đại này thì lát đá phẳng có lẽ phổ biến hơn.

Three Thirds có vẻ cũng đã hiểu. Cô gật đầu:

「Nước rơi từ phía sườn dốc sẽ chảy vào rãnh thoát nước, ── đào rãnh cắt ngang đường chính, và cái này cũng đổ xuống hào đúng không?」

「Jud., tuy nhiên, rãnh cắt ngang đường được đào cực kỳ sâu.」

Đây là chỗ khó khăn nhất.

Rãnh cắt ngang đường cứ 10 mét có một cái, tổng cộng 10 chỗ. Tính cả điểm đầu và điểm cuối là 11 chỗ.

Dù chiều dài bằng bề rộng mặt đường là 10 mét, nhưng chiều rộng là 50 centimet. Độ sâu khoảng 5 mét, đào rất sâu. Lý do là,

「Để rút hết nước đã thấm vào đất nền đường hoặc nước mới thấm từ dưới lòng đất lên.」

Rãnh đào xong được gia cố vách trong và đáy bằng đất sét và đá, trên vách trong tạo các lỗ thoát nước. Sau đó xếp các khúc gỗ tròn đốn hạ từ việc tỉa thưa nằm ngang vào trong rãnh, chèn đá vào các khe hở. Cuối cùng nện chặt phía trên bằng đá và đất là hoàn thành. Vậy là đã tạo ra được đường dẫn nước vừa rút nước từ đất nền đường, vừa dẫn nước từ rãnh thoát nước phía sườn dốc đi.

Không chỉ có thế.

「Lượng nước tích tụ từ trước đến nay đã làm lỏng lẻo đất nền đường phía bờ hào. Vì thế tôi đã xúc lớp bùn đó đắp lại lên đường một lần, vừa rút nước vừa gia cố đường.」

Sườn dốc phía bờ hào. Tận dụng cây để lại khi tỉa thưa và gỗ đã đốn hạ để gia cố.

Chèn gỗ tỉa thưa vào giữa các cây để lại, xếp lên thành tường.

Tất nhiên, dùng cây mọc tự nhiên làm điểm tựa thì khá lo ngại về độ bền. Do đó đã chôn thêm vài cây cột chống, dựng lên bức tường gỗ tròn phía bờ hào.

「Đường chính và sườn dốc phía hào này chắc là được tạo thành từ đất rơi từ sườn dốc phía trên xuống. Tuy cần phải nện chặt một chút, nhưng so với sườn dốc đá phía trên thì cọc chống có thể đóng xuống chắc chắn hơn. Nào ──」

Cô nói rồi quay trở lại phía lối vào cứ điểm.

Lối vào cứ điểm, hai bên trái phải là rãnh cắt ngang đường chính đóng vai trò thoát nước. Việc rút nước đã phát huy tác dụng, bùn đất tích tụ cũng đã thoát hết nước. Giờ đây nó được dùng như vật liệu gia cố phủ lên bề mặt đường chính.

「Về đường chính thì xử lý như vậy ạ. Sau này, khi nước trong đường thoát đi, độ cao của đường chính có khả năng sẽ thay đổi, lúc đó hãy rút bớt gỗ tròn nhét trong rãnh thoát nước ra để điều chỉnh. Bảo trì cũng làm như vậy thôi.

Và khi xác định nước đã được rút hoàn toàn, xin hãy thay gỗ tỉa thưa trong rãnh bằng đá tảng lớn, rồi lấp đất và sỏi lên trên. Như vậy sẽ giữ được lâu dài.」

「…………」

「Sao vậy ạ?」

「Không, cái đó...」

Three Thirds đưa tay lên trán.

「... Là một công trình bình thường đến mức đáng kinh ngạc. Ban đầu tôi cứ tưởng là ma pháp gì, nhưng nghe xong thì thấy toàn là sự tích lũy của những kỹ thuật mà chúng tôi cũng biết...」

「Thì đấy. Làm cho phù hợp với kỹ thuật thời đại này nên có chút biến tấu, nhưng vẫn nằm trong phạm vi ý tưởng thông thường thôi.」

「... Chà, đúng là việc trát đất sét rãnh thoát nước cũng đã có trong xây dựng kênh mương nông nghiệp, còn đào rãnh rút nước thì việc thả gỗ tròn vào bên trong có thể gọi là nét riêng chăng.」

À, Naomasa gật đầu.

「Nếu gia cố thì đóng cọc đá giữ, hoặc nhét đá mật độ cao vào là xong. Dùng gỗ tròn là để tính đến việc rút nước ban đầu và bảo trì, với lại không có thời gian đóng cọc và cũng không đảm bảo kiếm đủ đá để nhét vào nên mới làm thế thôi.

Theo nghĩa đó, trong phạm vi an toàn có thể, thì đây vẫn là ý tưởng có thể thực hiện được trong thời đại này.」

Thế nhưng,

「Không phải đến để phát minh. Không phải muốn kiếm danh tiếng. Làm những gì có thể bằng kỹ thuật và tư duy phổ biến của thời đại này. Đó mới chính là cái gọi là "hiệu chỉnh" chứ.」

「Jud., tiểu sinh cũng lờ mờ hiểu được sự rợn người và nỗi buồn man mác của cái "ghi chép" này rồi.」

「Nói thử xem.」

Ohiroshiki gật đầu. Rồi cậu ta nói:

「Có lẽ, điều Ishida-kun đã làm là ── tái hiện lại những gì mà những người sống trong ghi chép này đã đánh mất.」

Mitsunari nói. Nếu những việc họ làm là một loại công trình bình thường, thì,

「Jud., đúng vậy. Đây là công việc có thể hoàn thành trong thời gian ngắn nếu nắm vững quy trình và huy động đủ nhân lực. Và ──」

Và,

「──Tôi nghĩ rằng, đó là thứ mà vì lý do nào đó, các vị đã lãng quên.」

「────」

A, Three Thirds nghĩ. Chính là nó.

Lúc nãy, khi nhìn thấy kết quả công trình này, chẳng hiểu sao cô lại không thể tiếp nhận nó. Cái cảm giác như những gì nhìn thấy không phải là thật đó, là...

「Đã lãng quên...」

Tại sao nhỉ. Tại sao lại quên đi những công trình như thế này. Và giờ đây, nếu đã nhớ lại nhờ việc thấu hiểu những gì trước mắt, thì...

「... Tại sao chúng tôi lại bỏ mặc nơi này thế nhỉ.」

Không hiểu nổi.

Không. Có ký ức là đã đụng tay vào. Nhưng thực tế thì dường như lại chưa từng làm.

「──Đó là chuyện thế này đấy ạ.」

Tinh linh Hồ nói.

「Chúng tôi truyền đạt lại những kiến thức này. ──Tôi nghĩ đó cũng là điều cần thiết cho việc tái hiện lịch sử Vua Arthur.」

Naito có chút bồi hồi xúc động.

Hiện tại, nhóm Cửa hàng chính đang tập trung vào việc nấu nướng, Horizon đang làm món mì ống bột gạo hay thứ gì đó to bản để thả vào súp, tóm lại là đang rất náo nhiệt, nhưng mà,

... Gì thế này nhỉ.

Trước đây, cô đã từng nghĩ.

Cái kiểu cuộc sống thức trắng đêm tranh luận ầm ĩ, mệt mỏi rã rời, chẳng ra đâu vào đâu này lại bắt đầu rồi.

Hiện tại, đang ở ngay giữa tâm điểm.

Chà, chuyện này có thú vị hay không thì để sau,

「Có nên nói là Three Thirds đã nhận được sự hiệu chỉnh không nhỉ.」

「Chắc là Anh quốc đang được hiệu chỉnh đấy...」

Gì vậy cà.

Những gì họ làm, giờ đây thực sự mang lại mệt mỏi, than vãn và căng thẳng kiểu như đang khao khát được công nhận, nhưng mà,

「Chuyện Three Thirds-san nhận ra những điều họ chưa làm được, mình nghĩ là chắc chắn đấy ạ.」

「Nhưng mà, cái đó, là bình thường ha. Đối với Anh quốc này.」

Có lẽ nghĩa là đang trở lại với dáng vẻ vốn có.

Thực sự, chỉ đơn giản là vậy thôi.

Cố gắng đến thế này, thứ nhận được là,

「Sự bình thường, đang quay trở lại.」

Chẳng ai khen ngợi điều đó. Cũng chẳng ai cảm ơn. Thế mà,

「A ──......」

Không diễn tả được.

Gì thế này. Thiệt tình chứ.

「... Cơm ngon quá đi.」

「Ga-chan nói mấy câu trúng phóc cảm giác một cách nhẹ bẫng nên tuyệt thật đấy...!」

Không, thật sự là thế.

Lâu lắm rồi ăn cơm mới thấy ngon thế này.

Mặt khác, cũng có những kẻ chưa được ăn cơm.

「Ổn không?」

『À, đừng bận tâm. Dạo này phải di chuyển liên tục mà.』

Bên cạnh Onitakemaru, Sakon đang ngủ. Dù sao cũng là trên tấm bạt đa năng trải bên bờ hồ, nhưng,

「Em mang chăn tới rồi này, ba cái có đủ không?」

「Bề ngang không lớn lắm chắc là ổn thôi.」

「Nhưng nằm hình chữ đại không nể nang ai luôn kìa...」

Quyết định là cần thêm hai cái nữa. Nhưng mà,

「Nếu chỉ có chúng ta thì việc đào rãnh có lẽ không kịp. Vì đó là chỗ không được phép tốn đến ba ngày.」

「Sau đó còn phải chạy đôn chạy đáo vận chuyển gỗ tỉa thưa và nện đất nữa. ──Quả nhiên là sân khấu tỏa sáng của cấp trên. Cấp dưới phải cố gắng thôi nhỉ.」

Trước ánh nhìn của mọi người, Sakon vẫn đang ngủ.

「────」

『... Ta nghĩ nếu quen việc hơn chút nữa thì đã không lãng phí sức lực, nhưng mà, đó là bài học cho sau này. Nói đúng hơn, việc không làm hộ vệ cho Mitsunari mới là vấn đề.』

Trên mạng truyền tin, bài thuyết trình của Mitsunari vẫn đang tiếp tục. Hộ vệ thì có Kiyomasa và Fukushima đứng cách một chút, hai người này đã từng giao chiến với phe Thirds nên cũng được việc. Tuy nhiên,

『Giờ là hướng dẫn lên pháo đài phía trên à. ──Bọn phe Thirds chắc sẽ ngạc nhiên lắm đây.』

Three Thirds ban đầu đã rất ngạc nhiên. Sau đó,

「Phụt, ha...」

Tiếng cười vô thức bật ra. Phải rồi. Vì nghe nói pháo đài đã được dựng lên, cô đã leo lên cầu thang trực tiếp được làm trên sườn dốc và đến nơi này.

Trên đường leo lên, thứ hiện ra phía trên là vẻ uy nghi của bức tường gỗ tròn đóng san sát nhau.

Bức tường dài khoảng 50 mét, và phía bên kia có thể thấy pháo đài tường trắng.

Đã nhìn thấy như vậy.

「Lẽ ra là như vậy thế mà...!」

Giữa bức tường của "pháo đài" mà cô đang nhìn với nụ cười khổ, trong quảng trường, Mitsunari dang rộng hai tay và nói:

「Sao ạ? Pháo đài này! Hiệu quả tuyệt vời chứ!」

Nghe vậy, mọi người đi cùng nhìn quanh không gian rộng 50 mét vuông. Cái "pháo đài" đó,

「Không ngờ, chỉ là vẽ hình bức tường lên vải rồi treo lên thôi sao...!」

「Thế nào ạ?」

Mitsunari tự tin nói.

「Trong thời điểm hiện tại, thế này là đủ thành pháo đài rồi chứ ạ.」

Tấm vải treo lên là vải lanh, vật liệu tiêu chuẩn của thời đại này. Dùng nó làm tấm toan khổ rộng 1,5 mét dài 5 mét, từng tấm từng tấm được vẽ lên kết cấu bề mặt của "tường gỗ" và "tường trắng".

Đặc vụ số 4 đã làm việc rất tốt. Tổng động viên CLB Mỹ thuật, CLB Nghiên cứu Truyện tranh và những người làm công việc liên quan đến vẽ vời trên Musashi, thêm vào đó là kiến thức của Tổng trưởng Thụy Điển để giới hạn các loại thuốc nhuộm có thể dùng làm màu vẽ trong thời đại này.

「Không có màu sơn dầu thì hơi căng nhỉ...」

「Tạm thời thì dùng thạch cao hay lòng trắng trứng làm màu keo cũng được, nhưng trên vải thì sẽ bị nứt nên không ổn đâu ạ.」

Kết quả là chốt dùng màu nước với tiền đề là thấm vào vải. Bản thân bột màu chủ yếu là vật liệu hệ đất nên cũng chẳng khác gì thời nay.

「Nếu dùng phong cách vẽ mờ ảo nhiều thì chắc là xoay sở được thôi.」

Nhờ vậy, đến chiều tối ngày thứ hai hàng đã được giao.

Pháo đài được bao quanh bởi những tấm vải đó, chỉ đơn giản là tận dụng cây cối trên đồi đã được tỉa cành để treo vải lên.

Một kiểu "phim trường".

Chức năng như một pháo đài thực sự thì gần như bằng không. Tuy nhiên,

「Thấy sao ạ? Tòa thành ba ngày của phe Thirds.」

「Thật ngoạn mục.」

Bởi vì, cô ấy nói.

「"Pháo đài" này nhìn từ xa thì y như thật. Như vậy, các phe phái khác sẽ cảnh giác coi nó là thật và tiến hành điều tra. Chúng ta chỉ cần không cho họ lại gần là sẽ đạt được hiệu quả y như có pháo đài thật. Và ──」

Và rồi, Three Thirds chỉ tay ra xung quanh.

Trên đồi. Cây cối ở đây đã được đốn hạ để làm quảng trường. Gốc cây cũng đã tạm thời được dọn sạch. Hơn nữa,

「Cây đã chặt đều được tỉa cành, có thể dùng làm gỗ xây dựng nhỉ.

Tóm lại, ── trong lúc các phe khác đang điều tra hay cảnh giác, chúng ta cứ việc xây dựng pháo đài thật ngay bên trong những tấm màn trướng treo kia.」

「Jud., chính là vậy ạ. ── Việc xử lý cây cối ở đây cũng tốn công, nhưng tính toán nhân lực khá dễ dàng, nên toàn bộ phần còn lại tôi đã dồn hết cho đường chính bên dưới và việc tỉa thưa cây.」

Hiểu chưa ạ?

「Chúng tôi không hề dùng ma pháp, cũng không huy động nhân lực khổng lồ.

Chúng tôi đã thực hiện việc này trong phạm vi khả năng với số lượng người tương đương quân số ở cứ điểm của các vị.」

「... Điều đó nghĩa là sao?」

Jud., Mitsunari đáp.

「──Đường chính vẫn còn tiếp diễn sau 100 mét chúng tôi đã sửa, việc tỉa thưa cây cũng vậy. Pháo đài cũng cần phải biến cái ruột thành đồ thật.」

Vì vậy,

「Trong ba ngày, chúng tôi đã hoàn thành những gì mình nói. ──Các vị chắc chắn có chuẩn bị cho cuối tuần. Nhưng mà, từ giờ đến cuối tuần còn ba ngày nữa.

──Các vị có muốn cùng chúng tôi thực hiện phần tiếp theo từ đây không?」

Three Thirds nghĩ. Ra là vậy.

... Đây là một sự dẫn dụ khéo léo nhỉ.

Từ chối tại đây và phủ nhận những gì các "Tinh linh Hồ" đã làm cũng là một cách. Trong trường hợp đó, cô sẽ không phải chịu trách nhiệm về những việc họ đã làm, nhưng vẫn thu được thành quả.

... Thế nhưng, những chỗ chưa được thi công sẽ vẫn còn nguyên như vậy.

Nếu thế, mọi người sẽ nảy sinh bất mãn. Rằng tại sao không để họ làm cho đến nơi đến chốn.

Vậy thì, lựa chọn ở đây chỉ có một.

「Đồng ý thôi.」

Cũng không tệ. Cứ điểm hiện tại sẽ ổn định hơn nhờ làm lại đường chính, lại còn có thêm pháo đài trên đồi. Đã thế còn mượn được tay nhân lực bên ngoài mà không tốn ngân sách.

Có thể nói là vẹn cả đôi đường. Chỉ là, dù hiện tại là miễn phí,

「Vì thể diện của bên này, cũng phải đền đáp cái gì đó nhỉ.」

Rõ ràng bên kia cũng đang mong muốn điều gì đó. Cô nghĩ mình nên xem xét và đáp lễ.

Hơn nữa, cô còn một điều băn khoăn.

「... Liệu cùng các cô sửa sang lại xung quanh, mọi người có nhớ ra điều gì không?」

「Sao nhỉ. Nhưng tôi nghĩ đó là việc có ý nghĩa.」

Cô ấy chìa tay ra.

「──Từ giờ, xin được nhờ các vị giúp đỡ.」

『Tình hình là vậy đó, quyết định sẽ thực hiện dự án hợp tác từ giờ! Phó hội trưởng! Xin chỉ thị nước đi tiếp theo!』

Nhanh thật, Masazumi gọi bữa sáng gồm bánh mì bột gạo, súp miso và trứng bác. Để lấy lại tinh thần,

「Nướng cho tôi miếng giăm bông. Ăn xong tôi sẽ đàm phán với bên đó ngay.」

「Tiếp theo sẽ làm gì?」

À, cô gật đầu.

「Tiếp tục "hiệu chỉnh". Vì việc tỉa thưa cây cũng đang tiến hành, nên chúng ta sẽ xây dựng khu dân cư và đất nông nghiệp trên đồi giống như ở Anh quốc trong thực tế. ── Nếu xây dựng được nơi sinh sống và nguồn lương thực, thì đối với việc hoàn thiện Anh quốc, nó sẽ mang ý nghĩa rất lớn.」

Và trong khi tiến hành việc đó, còn một việc phải làm.

「Phải gọi đám kế toán đang chuẩn bị ở Musashi ra thôi.

Với lại, Futayo, ── tuyển chọn những kẻ có khả năng chiến đấu cho tôi.」

「Ô hô, có vẻ khí thế lên rồi đấy nhỉ.」

「Tôi vốn định thế mà.」

Nghe đây, cô tuyên bố với mọi người.

「──Cuối tuần không chỉ có đối đầu với phe First hay thắng thua với Vua Lot đâu. Lần này chúng ta sẽ giành chiến thắng triệt để.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!