Chương 73 Những chướng ngại vật ở lối vào

●
À, xem ra mình đang bực bội rồi đây, Innocentius chợt nhận ra.
Lúc này, họ đã vượt qua cột mốc một trăm cây số, độ cao tiêu chuẩn để tiến vào không gian, và đang hướng đến Mặt Trăng thứ hai. Thế nhưng, trên〝Con Đường〟trải giữa vũ trụ lại có gió thổi, hai bên là cánh đồng lúa mạch bạt ngàn. Nếu bỏ qua việc xung quanh đâu đâu cũng là bầu trời đêm, thì quang cảnh này cũng tựa như đang đi trên biển đêm vậy.
Sau khi đã thoát khỏi áp lực ban đầu của trọng trường, giờ đây có thể nói là khá thoải mái.
"Sau khi bay thẳng đứng lên, cộng thêm ảnh hưởng của trọng lực, phải sáu tiếng nữa mới tới được Mặt Trăng thứ hai à."
Phía trước là hạm đội của Tres España dàn hàng ngang, xa hơn nữa là Musashi đang giữ vai trò kéo đoàn. Thôi thì, đành chịu vậy. Nhưng,
"――Kỳ hạm của K.P.A.Italia lại là một ngoại giao hạm thì mất mặt quá đi, này!"
"Dẫu sao thì không có ngân sách, đành chịu thôi chứ biết sao giờ, cựu thiếu niên."
Trước lời của Galileo, ngài chỉ còn biết thở dài.
…Bảo Olympia xoay sở tiền bạc thì đúng là chuyện không thể mà.
Trong phần tái hiện lịch sử của Olympia, có một mục là〝hoang phí ở cấp độ quốc gia〟. Ngài, trong vai trò của chính mình thời Thần Đại, đã phải khá vất vả để xoay xở và che đậy khoản đó.
"Ngài quả là nghiêm túc ở những chỗ kỳ quặc."
"Vậy ông nghĩ sao về việc ta đây muốn có một chiếc Léniyo Unito đời mới?"
"Hừm," Galileo lẩm bẩm trong khi so sánh tấm thiên văn đồ do chính mình vẽ với cảnh tượng vũ trụ thật bên ngoài cửa sổ.
"Nghiêm túc và trẻ con không hề mâu thuẫn với nhau đâu, cựu thiếu niên."
"Thế thì," ngài ngả người trên ghế. Vớ lấy chai nước trên bàn phụ,
"Mất chiếc Léniyo Unito đúng là một tổn thất nặng nề, này! Lẽ ra nên yêu cầu đám Musashi bồi thường ở Westphalia mới phải!"
"Tôi không hề nhớ là đã nói trẻ con là tốt đâu nhé, cựu thiếu niên."
"Miễn không mâu thuẫn là được. Cứ như nó vốn là thôi, cựu giáo viên."
Tuy nhiên, ngài lại lẩm bẩm. Dù ngoại giao hạm này đã được cải tạo khẩn cấp,
"Nhưng được nâng cấp theo hướng phòng thủ, lại có trang bị cả pháo môn, nên cũng coi như giữ được chút thể diện, nhỉ."
"Ngài muốn ra tiền tuyến đến thế sao?"
"Ta là đại diện của Cựu Phái (Catholic) mà. Việc có mặt trên trận tiền mang ý nghĩa rất lớn."
Đó là một việc quan trọng, ngài nghĩ.
●
Nếu nhìn từ phe Cực Đông, cả thế giới sẽ quy về dưới danh nghĩa của nhà Matsudaira.
Nhưng nếu xét trên phương diện từng quốc gia, thế giới vẫn chưa hề thống nhất.
Thế nên, cái cấu trúc mà phe Musashi xưng bá, đối với phe của ngài, là một thứ có thể lợi dụng khi cần, và cũng có thể phớt lờ khi muốn.
Về điểm này, việc Honda Masazumi vẫn chưa truy cứu tới cùng, ngài cho là một phán đoán chính trị sáng suốt.
Hiện tại, vẫn chưa có ai lạm dụng điều này để〝tước đoạt〟đi thứ gì. Biết đâu ngược lại, nó còn có thể được dùng để cứu vớt một điều gì đó. Nếu vậy mà vẫn đặt ra quy chế, thì chẳng khác nào hành động áp đặt của kẻ xưng bá.
Nhưng, trên chiến trường từ đây trở đi, không ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
Những lúc như vậy, sự đoàn kết của các Giáo Phổ vượt trên biên giới quốc gia sẽ có sức nặng rất lớn.
Cảm giác an tâm khi được tương trợ lẫn nhau sẽ biến các tiểu quốc trở nên dũng mãnh, giống như cách các quốc gia ngoài liệt cường đã dễ dàng nghiêng về việc khai phá ngoại giới ở Westphalia.
Theo sau họ, P.A.Oda đang tiến lên với tư cách là thế lực Murasai, cùng với đó là hạm đội thương thuyền vũ trang của Yoshi, một thế lực đã tập hợp các Giáo Phổ và chính thể ở khu vực châu Á và Ấn Độ.
Cải Phái (Protestant) và các Giáo Phổ khác cũng tương tự.
Dẫn đầu các tập đoàn Giáo Phổ đó là K.P.A.Italia của ngài, thuộc Cựu Phái, nhưng mà,
"...Lúc này mà không có Léniyo Unito, đúng là mất hết cả thể diện, này."
"Khi nào về, tôi sẽ ghi lại chuyện này.〝Vị Giáo hoàng không ngừng than vãn trên thiên thượng đây rồi〟."
"Tes. Tes., cứ ghi lại thật nhiều vào. Đó là minh chứng cho việc ta đây có sức ảnh hưởng lớn đến thế nào."
Dù sao thì, hành trình của các hạm đội có vẻ vẫn thuận lợi.
Mỗi hạm đội đều đã ổn định hải trình trên Con Đường, không có chút hỗn loạn nào. Nếu vậy thì,
"Đến lúc đó, có cần thì làm một cái cầu thang đi xuống dưới là được chứ gì."
"Kết giới〝Con Đường〟này quả là một thứ kỳ lạ. ――Nếu cần, tôi có thể dùng thuyết nhật tâm và địa tâm để đưa tiễn ngài, cứ tự nhiên đi đi nhé."
"Testament., được ghi danh vào lịch sử là vị Giáo hoàng đầu tiên đi bộ trên thiên thượng cũng không tệ."
Bên ngoài là〝Con Đường〟.
Nó dường như có khả năng kiểm soát trọng lực, vừa rồi Phó Trưởng của Musashi đã xuống đó để kiểm chứng.
Điều kỳ lạ là, Phó Trưởng của Musashi có thể đứng yên tại chỗ.
Cả Musashi và họ đều đang di chuyển với tốc độ cao đến Mặt Trăng thứ hai. Nhưng,
"Bởi vì Tứ Thánh đang là chuẩn mực, nên xin cứ hiểu rằng bản thân Con Đường này cũng đang chảy theo tốc độ của Musashi, con thuyền mà Tứ Thánh đang ngự."
Phó Hội Trưởng của Musashi đã giải thích như vậy.
"Nói cách khác, trên Con Đường này, các chiến sĩ đoàn hoàn toàn có thể chiến đấu như bình thường."
Nếu thế, phe ngài đã mang theo cả Lính đánh thuê Thụy Sĩ (Kriegs Gurgeln), cũng có quyền tham gia. Việc họ có mặt ở đây cũng bao gồm cả những toan tính chính trị như vậy.
Ngay lúc đó, có báo cáo đến. Nơi họ đang ở là phòng ngoại giao, nhưng ở khu vực bục dành cho đối phương đã được dựng vách ngăn, các chức năng của đài chỉ huy và thông thần đã được chuyển đến đó.
Từ sau vách ngăn, Trưởng ban Truyền thông bước ra và cúi chào.
"Phe Musashi báo sẽ tháo dây kéo ạ."
"Cuối cùng cũng xong à. Tức là đã lên được〝Con Đường〟rồi, đúng như giải thích lúc nãy chứ?"
"Testament.. Trong phạm vi Con Đường, họ nói có thể di chuyển thông qua một quá trình mang tính lưu thể."
"Di chuyển trên biển ảo à... Chặng đường này có thể là một lý do hay để yêu cầu họ giao nộp kỹ thuật hàng hải trọng lực đấy."
Vừa dứt lời, Galileo đã nhìn sang ngài.
"...Lúc này đây, tôi chắc chắn rằng ngài là một trong những người trẻ con nhất trong tất cả mọi người đấy."
"Ta không muốn phủ nhận là bởi vì ta vẫn đang tại vị đấy, này."
Ngài vừa cười nói xong thì một giọng nói vang lên từ phía sau Trưởng ban Truyền thông.
"Trưởng ban! Khẩn cấp!"
Chuyện gì vậy? Lý do được báo cáo ngay tức khắc.
"Phát hiện phản ứng lưu thể cực lớn ở vị trí khoảng hai trăm cây số phía trước! Có thể là đội tiên phong của địch!"
Đến rồi sao, ngài ngồi thẳng lại trên ghế.
"――Không có lý nào chúng lại không đến. Từ phía bên kia, chúng có thể thấy rõ chúng ta. Chúng cũng đã cử tá thể đi do thám rồi. Trưởng ban, chúng ta đã đi được bao xa trên toàn bộ hành trình rồi?"
"Hiện tại, ước tính là khoảng một phần mười lăm ạ."
"Cứ rút ngắn khoảng cách rồi xem sao, là vậy nhỉ. ――Bên kia cũng đã nghiêm túc rồi. Trước mắt, hãy cùng xem tài nghệ của phe Musashi và phe Cực Đông đi đầu thế nào đã...!"
"Sao ngài không nói là cứ giữ nguyên hiện trạng đi, cựu thiếu niên."
"Không phải đâu," ngài nói.
"Là đi xem đám ranh con tự phụ biểu diễn thôi...!"
●
Tes., Trưởng ban Truyền thông cúi chào rồi lui vào sau vách ngăn. Và rồi,
"Haizz..., lại được xem màn đối đáp của hai vị ấy ở ghế hạng nhất, Cựu Phái (Catholic) đúng là tuyệt vời nhất..."
"Trưởng ban! Trưởng ban! Mau truyền lệnh đi chứ ạ...!!"
●
Đó là những con rồng.
〝Con Đường〟đang mở rộng, sau khi vào không gian thì có bề rộng khoảng hai cây số rưỡi.
Đủ rộng để Musashi và Yamato có thể đi lướt qua nhau với một khoảng trống vừa phải ở hai bên. Phía bên kia của con đường lớn được thiết lập như vậy, những bóng hình khổng lồ hiện ra trùng trùng điệp điệp.
Là lưu thể.
Giữa không trung, đột nhiên xuất hiện những dòng thác cuồn cuộn, rồi chúng hóa thành một bầy rồng.
Bảy mươi con dàn hàng ngang, phía trên còn có ba hàng nữa biết bay.
Tổng cộng hai trăm mười con rồng, ngay khi xuất hiện đã lao tới với tốc độ tối đa.
Từ phía thiên thượng đến Musashi là một đường thẳng hai trăm cây số.
Khoảng cách vốn đã được rút ngắn, nhưng tốc độ của những sinh vật khổng lồ đó đã vượt qua vận tốc âm thanh chỉ trong nháy mắt.
Cánh đồng lúa mạch hai bên tan tác, mỗi con rồng đều tạo ra sóng xung kích làm chấn động bầu không khí không tưởng, khiến không gian xung quanh họ méo mó và tối sầm lại.
Chúng lao vun vút.
●
"Chúng đến chậm hơn tôi nghĩ đấy. Cứ tưởng chúng sẽ ra tay sớm hơn cơ."
Masazumi nghe thấy giọng của Neshinbara trên boong tàu trước của Musashino.
...Trông cậu ta có vẻ thảnh thơi ghê.
Cô nghĩ rồi nhìn vào khung hiển thị trên tay cậu ta. Ở đó có một con đường thẳng trông như được vẽ tay.
Chắc là dòng thời gian tự cậu ta phác thảo ra.
Và, trên đoạn đầu của con đường, có một mũi tên và chú thích được vẽ hơi lệch về phía trung tâm đã bị gạch chéo đi, từ đó một mũi tên cong được vẽ kéo dài xuống phía dưới con đường.
"Này."
"Gì vậy Honda-kun. Kế hoạch tinh vi của tôi, cậu không thể hiểu nổi đâu. Đừng nhìn lén nữa."
"Không, vừa liếc qua thì thấy, hình như cậu tính là đợt tấn công sẽ đến vào khoảng giữa chặng đường thì phải."
"Thay đổi kế hoạch cũng nằm trong tính toán của tôi cả đấy! Thật mà!?"
・●ga: 『Xem ra đã rõ trách nhiệm thuộc về ai nếu chúng ta thua rồi nhỉ...』
・○beya: 『A, vậy để em chuẩn bị sẵn giấy tờ cho những lúc như thế nhé!』
・Mijukumono: 『Đừng có nói chuyện thua cuộc chứ! Gở mồm quá đi!』
Cái giọng đó không giống như đang ghét bỏ chuyện này đâu.
Nhưng, một giọng nói từ chiếc Yamato đi đầu truyền đến.
・Kuro Take: 『Đội tiên phong của địch lại là rồng, hơi ngạc nhiên một chút đấy ạ... Tôi cứ nghĩ là thứ khác sẽ đến cơ.』
・Seiseisei: 『Take-sama nghĩ sao về chuyện này ạ?』
・Kuro Take: 『Chắc là để luyện tập thôi. Triển khai một đội quân quy mô lớn bằng lưu thể. Hơn nữa còn phải phối hợp với〝Con Đường〟của chúng ta, nên đây là để xem xét tình hình thôi ạ.』
Nếu vậy thì, Phó trưởng gia tộc Date đáp lời.
・Futaiten: 『Nghĩa là đối phương có khái niệm về nhiên liệu hoặc trang bị sao?』
・Phó Hội Trưởng: 『Là sao?』
・Hinjushi: 『A, ừm, Vận Mệnh có thể tạo ra các bản sao của nhiều thứ trên thế giới này, nhưng chúng được tạo ra từ nguyên liệu là Mặt Trăng thứ hai, nên vào những lúc như thế này, chúng không phải là vô tận ạ.』
...Không hiểu...
Cô nhìn quanh thì thấy Aoi đã để ý đến ánh mắt của mình. Cô bé nghiêng đầu và dùng hai tay nâng ngực mình lên, nhưng hành động đó chắc chẳng liên quan gì cả. Nếu bị cuốn theo là thua.
Chỉ có Mitotsudaira là nhẹ nhàng giơ tay lên.
"Khi Vận Mệnh phóng ra các thế lực địch, tổng lượng vật chất có thể tạo ra trong một lần là có giới hạn. ――Chuyện này là như vậy đó."
Jud., Horizon khẽ ngước nhìn lên.
"Yutaka-sama――!"
●
...Ối, giọng nói truyền tới tận Yamato luôn...!
Chắc là có gia hộ, nhưng âm lượng của mẹ Horizon đúng là đáng kinh ngạc, mình thì chịu thôi.
Bọn mình cũng đang ở trên boong tàu trung tâm phía trước, nên tiếng gọi đó đã bay qua khoảng cách bằng cả một chiếc Yamato.
Mình liếc nhìn Take xem có thời gian trả lời không, cô ấy ra hiệu bằng tay, tức là cho phép.
・Yutaka: 『Vâng ạ! ――Tức là, Vận Mệnh có khả năng xử lý song song trong việc giám sát và can thiệp vào nhân loại, nhưng có lẽ trong trường hợp tạo hình và phóng vật chất bằng lưu thể như lần này, nó không thể làm được nhiều, hoặc là không thể làm được luôn ạ.』
・Horako: 『Ra thế! Tôi hiểu rất rõ rồi ạ! Nhưng vì có vẻ Toori-sama vẫn chưa hiểu gì cả, nên phiền cô giải thích ngắn gọn hơn được không ạ!』
...Bây giờ tôi có chết cũng được...
"Yutaka! Yutaka! Đây không phải là lúc uốn éo đâu!?"
"Neithmeyer đang nói gì vậy chứ. Uốn éo vừa phải mỗi ngày giúp giữ gìn sức khỏe tinh thần đấy."
Tôi vừa đặt tay lên vai cô ấy từ phía trên vừa nói thì bị lảng đi, nhưng thôi kệ.
・Yutaka: 『Tóm lại là, Vận Mệnh rất dở trong việc tạo ra thứ gì đó từ lưu thể ạ.』
・6 : 『Dở.』
・Horako: 『Jud.! Sao ạ Toori-sama, ngài hiểu chưa? Hiểu chưa? Hiểu rồi. Ok hiểu rồi! Chuyện là vậy đó, cảm ơn Yutaka-sama nhiều nhé! Phóng viên hiện trường xin kết thúc tại đây!』
Tuyệt vời quá.
Thật lòng mà nói, có vài chỗ mình không hiểu họ đang nói gì, nhưng chắc các mẹ đã rèn luyện như thế này mỗi ngày.
...Thảo nào mình không địch lại nổi...
Tôi lẩm bẩm trong lòng, nhưng có việc cần xác nhận.
"Mitsu! Khi nào thì tiếp cận địch!"
"Tính từ lúc chúng xuất hiện thì hơn tám phút nữa ạ!"
Còn khá nhiều thời gian. Vậy thì, tôi bắt đầu kiểm tra đường dẫn lưu thể của Yamato và hét vào thông thần.
"Bên này chuẩn bị nghênh chiến, nhanh lên!"
●
Còi báo động vang lên.
Vừa nghe tiếng còi từ trên lưng Yamato vọng xuống, Adele vừa hỏi.
"Cái này, có tính tốc độ tương đối không vậy?"
"Trên Con Đường này, Musashi có tốc độ bằng không, nhưng cả Con Đường cùng Musashi đang chảy về phía Mặt Trăng thứ hai với tốc độ thực của Musashi, là vậy đó."
Vừa xem báo cáo do E-Fusa, người đang thống lĩnh Tứ Võ Thần, gửi đến, Asama vừa trả lời.
Tuy nó hoạt động theo một lý lẽ và kết quả khó hiểu,
"Tóm lại là, cứ để Musashi lo việc di chuyển đến Mặt Trăng thứ hai, còn chúng ta thì cứ chiến đấu trên Con Đường này và trong phạm vi kết giới của nó, đúng không?"
"Đúng vậy. Dù kẻ địch có lao vào với tốc độ kinh hoàng đến đâu, thì trong kết giới của Tứ Thánh này, ngay khoảnh khắc tiến vào, chúng sẽ bị điều chỉnh lại. Bởi vì đây là kết giới tạo ra một trạng thái phi can thiệp của Vận Mệnh ở ranh giới. Tuy nhiên, nó không phải là rào cản vật lý, nên vẫn sẽ bị lao vào, và vì nó cũng sử dụng hệ thống năng lượng của Musashi, nên điểm yếu là không tồn tại vĩnh viễn."
"Fufu, chúng ta sẽ đi qua sân khấu dài dằng dặc này trong bao lâu vậy?"
"Khoảng sáu tiếng, sau đó dự định sẽ đối phó bằng cách thu hẹp chiều rộng Con Đường lại."
Dường như Asama cũng nhận được thông tin về các đường năng lượng. Nếu vậy thì,
"Miễn là Musashi không bị giảm tốc độ bởi những chướng ngại vật từ phía trước lao tới là được, đúng không."
"Vâng. Vì vậy, chiều rộng Con Đường cũng được làm sao cho Musashi và Yamato có thể đi song song với nhau. Lỡ như có chướng ngại vật mạnh xuất hiện, Yamato sẽ chặn lại, và Musashi sẽ lướt qua bên cạnh, có thể dùng chiến thuật như vậy đó."
"Ồ," vài người gật gù.
...Họ cũng tính toán nhiều ghê nhỉ...
Rõ ràng đây là ý tưởng của ai đó như Take, người đã trở thành Phụ tá Thư ký. Ý tưởng hy sinh Yamato để bảo vệ Musashi chắc chắn xuất phát từ một người thuộc phe Ha như cô ấy.
"Mà, đối với đám rồng kia, chúng ta sẽ làm gì?"
Người nói là Đặc vụ thứ tư. Cô ấy đã thay trang phục Phù thủy (Technohexe), cùng với Đặc vụ thứ ba mang theo cây chổi có vỏ bọc như một khẩu pháo dài (Schalebesen), và chỉ về phía đuôi tàu Yamato.
"Nếu chúng đang lao thẳng từ phía trước đến, chúng ta cứ phản công để phá vỡ đội hình của chúng. Cách đó không được sao?"
"Mà chẳng phải chúng ta đã luyện tập như vậy ở đây rồi sao."
"――Không, tôi nghĩ các cô chưa nên ra tay vội."
Người nói là Thư ký.
●
Adele lắng nghe lời của Thư ký.
"Nếu các cô ra tay, rất có khả năng phiên bản may mắn của các cô sắp xuất hiện sẽ bị can thiệp bằng cách nào đó."
"Tức là nếu bọn em làm gì đó ngẫu hứng, nó cũng sẽ bị tính toán vào sao?"
"Jud., vì vậy, nếu có thể giải quyết bằng lực lượng cấp thấp hơn và các phương pháp máy móc, thì cứ làm vậy đi."
Nghe những lời đó, tôi cảm thấy hơi lo lắng.
"Thư ký có ổn không vậy... vẫn đang nói chuyện logic đấy chứ."
"Cậu Balfette cũng nói năng sắc sảo ghê nhỉ!?"
À thì, tôi giơ hai lòng bàn tay lên và nói.
"Quả thật, chiến trường này là một đường thẳng, về mặt chiến thuật thì đây là một cuộc đấu xem〝ai tung ra con bài gì〟thôi."
"Nghe ngài nói thì nó cũng thẳng tắp như Mikawa vậy."
"Chờ, chờ đã! Thời điểm và sự chuẩn bị mới là cái khó chứ!"
"Vậy, đầu tiên, cái gì sẽ xuất hiện đây?"
"À, cái đó thì đơn giản thôi."
Nói rồi, Thư ký đẩy gọng kính lên.
"Để đối phó với rồng, tất nhiên phải dùng rồng rồi. Nào, hãy tuân theo quy tắc mà Narze-kun đã tạo ra, và đặt tên cho kẻ địch kia là〝Long Tộc Ngõa Giải〟. Từ bây giờ, chúng là kẻ thù của chúng ta."
●
Đó là một hành động đồng loạt.
Trên chiếc tàu trung tâm số một của Yamato, kho hàng kết nối trực tiếp với boong tàu ở hai bên sườn đã mở ra, và từ đó,
『Đi nào anh em...!』
Là địa long.
Các địa long loại hình hàng không, chủ yếu là Kakei Tora của nhà Sanada, cùng với các địa long chuyên tác chiến mặt đất trú ngụ ở Sanada và Lục Hộ Thức Phật Lan Tây (Hexagone Française), đã xuất hiện.
Số lượng là hai mươi mốt. Chiều dài toàn thân tối đa cũng chỉ khoảng một trăm năm mươi mét, nhỏ hơn một vòng so với〝Long Tộc Ngõa Giải〟.
Nhưng chúng bay lên, lao đi, và trong nháy mắt đã phi lên thiên thượng.
『Đừng có nương tay đấy...!』
●
Take dõi theo những con địa long đang nhanh chóng xa dần.
Về mặt chiến thuật, cơ hội chiến thắng là rất cao. Nhưng, có một điều cô muốn xác nhận ở đây.
・Kuro Take: 『Theo phán đoán của tôi,〝Long Tộc Ngõa Giải〟này không phải là tất cả đâu ạ... Dù sao đây cũng chỉ là màn dạo đầu, nên sau này chúng có thể sẽ cấu thành các đội quân hỗn hợp, hoặc trở thành bức tường ở những điểm trọng yếu, liên tục gây trở ngại để cản bước chúng ta.』
Nhưng chính vì vậy, cô muốn xác nhận ngay tại đây.
Nội dung đó đã được truyền đạt cho Tora, và các địa long khác cũng đã hiểu. Do đó, cô đã thúc giục họ xuất kích vào một thời điểm hơi muộn so với địch, và
...Sắp rồi nhỉ.
Thông tin tiếp địch được xác nhận trên Tam Thiên Thế Giới. Về phía Musashi, Quyền Tổng hạm trưởng Musashi cũng đang dùng mô hình để xác nhận mọi thứ.
Và rồi, Hidetora và đồng đội đã vượt qua vạch đỏ được vẽ trên màn hình.
・Kuro Take: 『Hãy cẩn thận đấy――!』
Ngay khoảnh khắc cô hét lên. Ánh sáng lóe lên từ phía trước.
Từ phe địch. Những con trong〝Long Tộc Ngõa Giải〟có thể bắn long pháo đã tung ra uy lực của mình.
●
Đó là một trận oanh tạc.
Những con long tộc của phe Vận Mệnh đang lao tới tự nhận thức mình là long tộc〝May mắn〟.
Trong số đó, một trăm năm mươi con đã bắn ra long pháo dạng xạ kích.
Tất cả chúng hiện đang bị ràng buộc bởi các quy tắc của〝Con Đường〟.
Nhưng bản thân các quy tắc của〝Con Đường〟lại dựa trên thực tế và cho phép cả những mâu thuẫn. Uy lực của long pháo gần như không bị hạn chế, một phần còn được chuyển hóa thành nhiệt năng, làm tăng sức tấn công so với ban đầu.
Nhiệt pháo. Âm kích. Áp hoại. Đứt gãy, đả kích hay đóng băng. Hóa đá, đủ mọi loại tấn công đã càn quét Con Đường và không phận phía trước, rồi nổ tung.
Một con long tộc đã sử dụng thuật không gian đoạn liệt, nên đã bay vọt lên trước những con khác.
Uy lực đã được phát huy một cách chắc chắn, không gian vỡ tung, và rung chuyển như một ảo ảnh. Vô số lực lượng hội tụ tại đó, tạo ra sự ngưng tụ lưu thể phớt lờ các định luật vật lý, có thể gọi là sự kết tinh của trường lực, và
『...!』
Nó đã phát nổ.
Tất cả các loại sức mạnh đã bão hòa và nổ tung. Một chuỗi dung hợp quy luật đã lao đi trong sự cho phép của mâu thuẫn, như thể xé toạc không phận.
Quy luật bị phá hủy cũng là một quy luật.
Phát pháo của long tộc, thứ đã thể hiện chính bản thân sự mâu thuẫn, có đầu đạn vươn tới vị trí xa nhất là khoảng tám mươi cây số.
Nhiều nơi, ngay cả〝Con Đường〟cũng bị phá hủy, nhưng rồi lại được sửa chữa.
Nhưng, con thiên long sử dụng không gian đoạn liệt bay lên trước đã nhìn thấy điều đó.
Kẻ địch đã biến mất.
『...!?』
Bị phân tán? Hay đã bị tiêu diệt hoàn toàn? Hay là đã bị cuốn vào trong vụ dung hợp quy luật và vụ nổ?
Không rõ. Nhưng chắc chắn là kẻ địch đã không còn.
Nó lao tới.
Long tộc là một khối tấn công. Khi kẻ địch biến mất, chúng chỉ còn biết tìm kẻ địch tiếp theo để ăn tươi nuốt sống.
Và rồi, khi đang lao đi, các long tộc〝May mắn〟đã phải nhận một đòn bất ngờ.
Hai bên sườn. Những con đang lao đi ở đó đã bị hất văng ra ngoài.
Đó là một cú va chạm.
●
Âm thanh truyền thẳng vào toàn thân.
Mục tiêu của đội va chạm do Tora dẫn đầu là chia cắt đội hình của〝Long Tộc Ngõa Giải〟.
Chia đội hình của Long Tộc Ngõa Giải thành ba phần.
Cách làm rất đơn giản.
Chia đội mình thành hai, rồi từ phía trung tâm lao chéo vào hai bên sườn của đội hình địch.
Một phương pháp đơn giản đến mức muốn nói rằng chẳng cần đến những kỹ thuật nhỏ nhặt, nhưng, vẫn có kỹ thuật ở đây.
『Quả là lợi thế của kẻ làm chủ cuộc chơi!』
Là〝Con Đường〟.
Họ là bên tạo ra〝Con Đường〟, và các đặc tính của〝Con Đường〟đã được phe Musashi nắm rõ thông qua các đường dẫn lưu thể. Hơn nữa, đó là sự hiểu biết đa chiều, nhờ vào các kỹ thuật như "Vườn Hoa (Avalon)".
Vì vậy, thứ được chuẩn bị là kỹ thuật lặn vào〝Con Đường〟.
Đây là ứng dụng của kỹ thuật đi trong bóng tối và bóng đêm của các bán long, cho phép họ lặn〝Con Đường〟xuống〝phía bên kia〟trong một thời gian ngắn.
Vốn dĩ, bản thân〝Sơn〟chính là thứ tạo ra một thế giới hư cấu bên kia kết giới.
Vậy thì, nơi họ lặn xuống chính là〝phía bên kia〟.
Họ chìm vào trong〝Sơn Xuyên Đạo Trạch〟, nhưng không được trở thành một tồn tại của〝phía bên kia〟.
Dù có bước vào bên trong một bức tranh được vẽ, nếu trở thành một tồn tại được vẽ thì coi như xong.
Thời gian có thể ra ngoài chỉ là vài giây.
Nhưng, việc giành được vài giây đó đã quyết định thắng bại.
Họ biết rằng〝Long Tộc Ngõa Giải〟sẽ vừa lao tới vừa bắn long pháo. Xét theo tỷ lệ kích thước, khoảng cách đó trung bình là khoảng tám mươi cây số. Ngang ngửa với một khẩu pháo chống hạm cỡ nhỏ.
Tất nhiên, nếu trúng đòn, ngay cả địa long cũng không thể vô sự. Một đòn của long tộc thượng vị, mỗi đòn là một định luật vật lý riêng. Có thể xem như trúng là chết.
Nhưng, không phải là không có điểm yếu để tận dụng.
『Long pháo cũng có giới hạn tầm bắn của nó.』
Đó chính là sơ hở mà Tora đã nhắm vào.
Dù cho〝Long Tộc Ngõa Giải〟có bắn long pháo vào họ đang lao tới, thì những phát có tầm bắn ngắn sẽ rơi xuống〝Con Đường〟và phát nổ trước.
Trông có vẻ hoành tráng, nhưng những phát đạn không tới đích sẽ làm rung chuyển〝Con Đường〟, đồng thời vụ nổ sẽ tạo thành một bức tường che khuất tầm nhìn.
Nếu chúng chồng chất lên nhau, nó sẽ trở thành một màn khói hoàn hảo.
Ngay sau đó, họ sẽ "Vượt Đường".
Phần còn lại thì đơn giản.
Họ sẽ lao lên từ dưới〝Con Đường〟và va chạm vào những con〝Long Tộc Ngõa Giải〟đã mất dấu họ vì quá tự tin vào sức mạnh của mình.
Họ sẽ đâm sầm vào toàn thân của chúng từ bên dưới khi chúng đang lao đi. Giống như một con vật vấp phải một hòn đá nhỏ hơn mình rất nhiều và ngã nhào, dù cho〝Long Tộc Ngõa Giải〟có to lớn đến đâu, họ, những người còn lớn hơn cả một hòn đá trên đường, hoàn toàn có thể trở thành vật cản của chúng.
Long tộc là sinh vật mạnh nhất.
Nhưng, sau thời đại long hại, cái〝lẽ thường〟đó đã kết thúc rồi.
Vậy thì, nên nói thế này mới phải.
『Chúng ta là long tộc!』
Là cái gì cơ.
『Là chiến lực mạnh nhất trong lịch sử!!』
Vì vậy, chỉ cần nói ra thôi.
『Chí khí――!!』
Họ gầm lên, và lao vào va chạm.
●
"Tiến lên!"
Umenoko hét lên trên boong tàu trung tâm phía trước của Yamato.
Dùng "Vượt Đường" để né pháo kích, rồi tấn công từ bên dưới.
Chiến thuật của Take đã thành công rồi.
...Mấu chốt, có lẽ là thời điểm cho mọi người xuất phát.
Việc dụ đối phương bắn long pháo mang một ý nghĩa sâu sắc. Dù có thể dùng "Vượt Đường" để né tránh, nhưng việc khiến chúng bắn trước có ý nghĩa của nó.
Long pháo không thể bắn liên thanh.
Nhiều long tộc có một cơ quan tăng tốc giống như động cơ trong cơ thể, nhưng đó là để bay. Nếu muốn phun nó ra từ miệng, sẽ gây ra thương tích cho cổ họng và khoang miệng.
Vì vậy, họ đã khiến chúng bắn trước. Làm như vậy sẽ dẫn đến điều gì, đó là,
"Đã ngăn chặn được việc long pháo bắn về phía Yamato."
Đã thành công. Vì vậy,
"Hãy thể hiện thật tốt nhé...! Mọi người!"
●
Take đã nhìn thấy cú va chạm.
Thuật thức viễn vọng do Hironaka chuẩn bị đã điều chỉnh cả sự méo mó ở khoảng cách xa và loại bỏ nhiễu của ánh sáng lưu thể.
Cảnh tượng phản chiếu trong đó là một sự thật.
Một câu trả lời cho câu hỏi may mắn là gì.
"Là thực lực."
Takenaka đã nhìn thấy câu trả lời.
Đó là cảnh tượng Tora và các địa long khác nhắm vào một cú va chạm từ〝Con Đường〟, nhưng lại bị đập tan chỉ trong một đòn.
Một đòn phản-phản công, chống lại cú phản công.
●
Trong khung hiển thị trước mặt, Adele đã thấy〝Long Tộc Ngõa Giải〟dễ dàng đập tan đòn tấn công bất ngờ và khí thế của phe mình.
Dùng chân đạp tan, dùng thân hình khổng lồ chà đạp, dùng toàn thân hất văng.
Ngay cả Hidetora cũng vậy.
Dù là một sinh vật khổng lồ đã gây thiệt hại cho Musashi, nó vẫn nhỏ hơn so với〝Long Tộc Ngõa Giải〟. Cú đột kích bị đánh bật lại, bị móng vuốt gầm gừ đập xuống〝Con Đường〟.
Một sự chà đạp rõ ràng. Adele đã chứng kiến một cảnh tượng như vậy.
Cảm thấy thảm thương, lời nói bật ra khỏi miệng cô.
"Chẳng làm được tích sự gì...!!"
Mọi người quay lại, một vài người thuộc nhà Sanada nhíu mày, và cô tự kiểm điểm. Nhưng,
...Tệ rồi phải không!?
Cô định truyền đạt nỗi lo của mình và nhìn vào mạng lưới thông thần. Tại sao mọi người lại bình tĩnh đến thế.
・Seiseisei: 『Chờ, chờ chờ chờ chờ chờ chờ chút, cái cái cái cái kia?』
・Kanitama: 『Woa! Phải nói sao đây! Woa! Tuyệt vời quá! Siêu sức mạnh!』
・□□Totsu: 『Ừm, cái đó, chuyện này, có ổn không ạ!?』
・AnG: 『Chẳng hiểu sao nhìn vào mạng lưới thông thần tự nhiên lại bình tĩnh lại...』
Tôi hoàn toàn đồng ý với con gái của Knight và Narze. Nhưng,
"Chúng ta phải làm gì đây!?"
Binh đoàn Địa Long, có thể xem là lực lượng chiến đấu mạnh nhất của phe ta, đã tan tác cả rồi!"
Lời kháng nghị vừa thốt lên đã nhận được phản hồi.
Nhưng đó không phải từ Long tộc “Ngõa”.
Xa tít phía đằng xa, một cơn sóng dữ bằng quang lưu lại trào ra, y hệt như lúc sản sinh ra Long tộc. Thế nhưng,
“……Hửm? Lại có kẻ địch mới xuất hiện nữa sao?”
Ta bất giác nghiêng đầu thắc mắc, cũng là có lý do.
Bởi vì nhìn thế nào đi nữa, kích thước của cơn sóng dữ kia cũng chẳng phải là một con rồng. Nó rộng choán hết cả “Con Đường”, chiều cao cũng chạm đến giới hạn cao nhất, tựa như một,
“……Bức tường!?”
●
Người nhận ra đầu tiên là Suzu.
Hệ thống cảm biến của Musashi hiện đang liên kết với hệ thống cảm biến của Yamato.
Điều thú vị là, Yamato lại có năng lực dò tìm các vật thể phi vật lý cao hơn, như dò tìm quang lưu hay phát hiện dị thường trong địa mạch.
Có lẽ là do Yamato không có cơ sở chuyên dụng như đền Asa, kinh nghiệm trong lĩnh vực này còn non kém, và quan trọng hơn hết, là họ phải đối mặt với Musashi, một đối thủ sừng sỏ về mảng này.
Vì vậy, cô đã tự mình nhận ra.
Ở phía trước, cách đây bốn trăm cây số, một vị trí mà bình thường không tài nào phát hiện được, cô đã cảm nhận được sự hiện diện của nó.
……Một lượng lớn vật chất quang lưu!?
“Musashino-san! Tăng đột ngột tỷ lệ thu nhỏ đi!”
Suzu dùng cả hai tay níu lấy mô hình của Musashi và kéo lại gần. Hành động đó ngay lập tức thu nhỏ cả Musashi, Yamato và các hạm đội hộ tống, đồng thời kéo những vật thể ở xa lại gần hơn. Và rồi,
……Thấy rồi!
Lúc này, “Con Đường” trong tay cô chỉ còn rộng chừng bốn centimet, kích thước của Musashi và Yamato cũng tương đương.
Và ở phía trước, nó đã hiện hữu.
Ngay khi cô vươn tay ra định chạm vào, Musashino ở phía sau lưng cô cuối cùng cũng nhận ra.
“Kia là—. —Hết.”
Ta hiểu rồi.
Nó giống như một màn sương quang lưu. Giống như lúc nãy.
“Nó đến đấy!”
Màn sương tuôn trào như thác đổ, nhưng thứ xuất hiện từ bên trong lại chẳng phải là một con rồng.
“Là một bức tường……!”
●
“Hả?”
Yutaka buột miệng hỏi khi nhìn thấy luồng sáng xuất hiện ở phía xa tít đằng trước.
Thông qua thuật thức nhắm bắn, khung cảnh phía trước được phóng to lên. Vì không có độ cong của Trái Đất, nên cảnh vật chỉ trải dài thẳng tắp. Ở phía xa, đúng như mẹ của Katagiri đã chỉ ra, một luồng quang lưu đang được bắn ra.
Hiện tại, Long tộc đang lao về phía này.
Sau khi chống đỡ được đợt tấn công này,
“Cứ ngỡ đợt tiếp theo cũng sẽ nhàm chán như cũ, lại là rồng xuất hiện……”
Nhưng không phải.
Bên kia những con “Long tộc Ngõa” đang đến gần, thứ hiện ra trên màn hình viễn vọng là một luồng sáng.
Một bức tường.
Nhưng thực chất, đó không phải là một bức tường.
Đó chỉ là một cột trụ quang lưu khổng lồ với mặt cắt phẳng lỳ đang chĩa về phía này.
……Khoan đã! Kích thước này……!
Vì lấy “Con Đường” làm mốc, nên khối trụ hình ống đó có chiều rộng vươn ra ngoài “Con Đường” khoảng bảy cây số. Phần đỉnh cong thoai thoải, cũng là điểm cao nhất, cũng không dưới sáu cây số.
Vành ngoài của nó đang vỡ vụn và tan tác lên trời. Có lẽ nó đã vượt quá giới hạn chịu đựng của kết giới “Con Đường”, nên đã vỡ tan do chênh lệch giữa bên trong và bên ngoài kết giới.
Thế nhưng, không thể nhìn thấy điểm cuối của nó.
Hiện tại, mẹ của Katagiri đang đo chiều dài của cột trụ quang lưu đang đâm về phía này. Nhưng vẫn chưa thấy lời báo kết quả đo đạc.
“C-Cái gì thế này!?”
Đến lúc này, có vẻ như đám Neith cũng đã nhận ra.
Ngay khi họ định thốt lên “Kia là…”, kết quả đo đạc đã có.
・Bell:『Một trăm hai mươi cây số!!』
Và hơn thế nữa,
・Bell:『Nó đang lao tới với vận tốc sáu trăm tám mươi cây số một giờ đấy.』
A a, nghe những con số đó, ta chợt nghĩ. Kể cả có chống cự được đám Long tộc, thì trận chiến tiếp theo sẽ là xem chúng ta có thể phá hủy được bao nhiêu phần của cái cột trụ vật chất quang lưu kia, phải không nhỉ?
・AnG:『Đù má vật chất quang lưu à—』
Đúng không còn gì để nói. Nhưng nhận ra mình đang nở một nụ cười vô nghĩa, ta liền nói với mọi người.
“Đây có phải là cái gọi là ‘lên mặt’ không nhỉ?”
●
・Hinjushi:『Ể!? Không phải tấn công bằng hạm vận tải mà là tấn công bằng tường quang lưu á!?』
・Kimee:『Không biết sẽ ra sao nếu bị đâm trúng nhỉ?』
・Yutaka:『Chắc là bị mật độ của nó nghiền nát bét rồi đóng dấu lên Trái Đất luôn quá!』
・Kokurou:『Yutaka? Sao người lại cười thế kia?』
・Raisansha:『Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu chỉ xét về mặt hiệu quả thì đây là một chiến thuật cực kỳ đúng đắn còn gì?』
・Futaiten:『Giống như cái món Tokoroten nhỉ?』
・Ukii:『Cảm giác như lúc ăn chân cua, dùng cái chân dưới để đẩy thịt ra ấy nhỉ.』
・Asama:『Này Ki! Đừng có vừa nhảy múa vừa la hét fuck fuck nữa!』
・Ginrou:『Cả Tomo nữa đấy—!?』
●
Dù sao đi nữa, Neith nhìn về phía trước.
“Trước hết là ‘Long tộc Ngõa’! Chúng đang phát động tấn công đấy!”
Soái hạm trung tâm của Yamato có phần gốc của cột buồm đứng sừng sững trên boong tàu.
Vì thế, tầm nhìn bị chia cắt ở giữa, hơi bất tiện một chút, nhưng,
……Bọn rồng đang dàn hàng ngang lao tới!
Cứ đà này sẽ bị chúng tấn công trực diện mất. Nhưng,
“Take! Đánh chặn có kịp không!?”
・Kurotake:『Hả? À à, Jud., không sao đâu. Kịp mà.』
Khoảng cách đã chưa tới một trăm cây số rồi. Vậy mà Takechuu,
・Kurotake:『Vậy thì, chuẩn bị pháo kích, xin nhờ mọi người.』
Lại chọn phương án đánh chặn đơn thuần bằng hỏa lực.
●
Thật ngu ngốc, Neith nghĩ.
Đối phương là Thiên Long, vốn rất cơ động. Thậm chí có những con còn đang bay trên trời.
Đối mặt với chúng mà chỉ bắn pháo từ chính diện, chắc chắn sẽ bị né tránh. Hơn nữa,
・Kurotake:『Sử dụng đạn vật lý. Bắn không dẫn đường.』
“Có ổn không thế!?”
Đáp lại câu hỏi của cô, một giọng nói vang lên.
・Kiyomasa:『Không sao đâu ạ! Xin hãy nhìn về phía trước, nhìn thật xa vào!』
Là Kiyo. Nói đến phòng ngự và đánh chặn thì phải kể đến tài năng của cô ấy. Vì thế, được giọng nói qua hệ thống truyền tin thúc giục, ta phóng tầm mắt về phía trước.
“Con Đường”. Con đường trải dài bất tận đến Mặt Trăng thứ hai.
Trên đó, “Long tộc Ngõa” đang tăng tốc lao tới.
Và từ phía sau chúng, một bức tường khổng lồ đang bay đến, tựa như một cây chổi quét sạch mọi thứ.
Nhưng ta lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Giữa “Long tộc Ngõa Giải” và cột tường, thiếu đi một thứ vốn phải có ở đó. Đó là,
“Những con Địa Long đi trước, đã đi đâu hết rồi…!?”
●
Họ đã nhìn thấy và nghe thấy giọng nói đó.
Đó là giọng của một người vô cùng thân quen,
・Kiyomasa:『Mọi người…!』
Đã đến được rồi.
・Kiyomasa:『Đến lúc ra tay rồi đấy…!』
●
Chuyện xảy ra quá đột ngột.
Đám “Long tộc Ngõa Giải” đang lao tới bỗng đồng loạt ngã nhào, văng tung tóe trên mặt đất và cả trên không trung.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Neith nhận ra một điều.
“Bóng…!”
Đúng vậy rồi, ta đã hiểu ra.
Binh đoàn Địa Long xuất kích từ Yamato đã dùng thuật thức để ẩn mình và băng qua “Con Đường”, rồi bất ngờ tấn công “Long tộc Ngõa Giải”.
Nhưng đòn tấn công đó không có tác dụng, cứ ngỡ chúng đã bị phản công và đập tan, nhưng,
“Thuật thức ‘vượt qua’ đâu chỉ có mỗi ‘vượt Con Đường’ nhỉ…!?”
Vốn dĩ, “Vượt Đường” mới là thuật thức chưa từng tồn tại trước đây. Thứ đã có sẵn là Vượt Ảnh hoặc Vượt Bóng Tối. Nếu vậy thì,
“Ngay khoảnh khắc bị phản công, chúng đã ‘Vượt Ảnh’!”
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Những con “Long tộc Ngõa Giải” đang lao tới bị kẻ địch xuất hiện từ chính cái bóng của mình ngáng chân và ngã nhào.
Những kẻ trên không cũng chịu chung số phận.
Từ cái bóng bên dưới chúng, những con Lindwurm, Wyvern hay các loại Địa Long trên cạn khác xuất hiện, bám chặt lấy chúng ngay giữa lúc đang di chuyển với tốc độ cao,
『Ngã xuống đi!!』
Đó không phải là rơi hay là lượn xuống. Chuyển động của chúng bị khóa chặt, bị làm cho rối loạn, rồi chúng bị ném xuống đất trong một vụ nổ không khí như thể bị đập vào thứ gì đó.
●
Đối đầu với phe “May Mắn” của Vận Mệnh, phe Địa Long của Musashi, vốn được coi là “Bất Hạnh”, đã chiến đấu hết mình.
Nguy hiểm nhất là khi phải “Vượt Ảnh” của những con “Long tộc Ngõa” đang bay trên không.
Họ phải cảnh giác khắp nơi, kéo những đồng đội ở vị trí nguy hiểm lên, và rồi,
『Đừng hòng chạy thoát!』
Trước những con “Long tộc Ngõa Giải” đang cố giãy giụa và hất văng họ ra, họ vẫn bám chặt, cắn xé và dùng toàn thân để tấn công.
『Nghe nói bọn mày may mắn lắm hả!? Ghen tị thật đấy!』
Nhưng mà,
『Đừng có coi thường ‘Bất Hạnh’! Chuyện thường ngày ở huyện thôi!』
『Xin mời quý khách ‘May Mắn’ vào chuồng—!』
『Một khi đã ra trận, thì phải phân định bằng thực lực…!』
Đánh gục. Xoay vòng. Hất tung lên trời. Nếu cần, họ sẵn sàng bắn cả Long Pháo ở cự ly gần. Cứ như thế, họ lần lượt gây rối loạn toàn bộ đội hình địch,
『Tốt lắm Kiyo-san! —Đồng loạt khai hỏa!』
Lời thỉnh cầu ngay lập tức được đáp ứng.
Phía sau những con Địa Long vội vã thoát khỏi bóng tối, đá văng đám Long tộc Ngõa Giải rồi lao về phía trước.
Đội hình hàng ngang đã sụp đổ không thể cứu vãn, những con “Long tộc Ngõa Giải” đang ngã nhào trong ánh sáng của quang lưu vỡ vụn, đã hứng trọn đòn tấn công đó.
・Yamato:『Đạn vật lý không dẫn đường. Đã xác nhận toàn bộ kẻ địch bằng bộ phận cảm biến, bao gồm dự đoán đón đầu trong mười hai giây, tiến hành đồng loạt khai hỏa. —Hết.』
●
Pháo kích nghiền nát những con rồng.
Giờ đây, dù là rồng, chúng cũng chỉ là những sinh vật không chút phòng bị đang lăn lóc trên mặt đất.
Một vài con vẫn bình an vô sự, tiếp tục chạy và bay, nhưng chính vì thế mà chúng trở nên đơn độc và nổi bật,
『 ──── 』
Tám hạm đội của Yamato. Những loạt đạn liên thanh từ pháo chính và pháo phụ dễ dàng vượt qua con số hai trăm mười con Long tộc.
Tất nhiên, cũng có những con rồng củng cố phòng ngự, tạo ra kết giới.
Nhưng vô ích.
Trên soái hạm của hạm đội hộ tống Hexagone Française, Mouri Moto vừa vuốt má vừa lẩm bẩm.
“Pháo hạm thời nay được thiết kế dựa trên tàu chiến bọc thép của P.A.Oda, với chiều dài tám trăm mét. Yamato chắc chắn cũng chuẩn bị loại tương tự theo tư tưởng đó. Nếu vậy thì, dù cho Thiên Long có cứng cáp đến đâu, cũng không thể chống lại được loạt bắn liên hồi như thế.”
Sự nghiền nát diễn ra đúng như lời ông nói.
Những tia quang lưu nổ tung thành một hàng ngang, nhưng lại bắn vọt lên trời, đếm đủ hai trăm mười mạng.
Và rồi,
“—Hết rồi sao.”
Trên soái hạm của phe Anh, Elizabeth vừa lẩm bẩm xong, hai trăm mười cột quang lưu đã tan biến vào không trung của “Con Đường”. Tuy nhiên,
“B-Bệ hạ! Còn một kẻ to xác hơn đang đến kìa!”
Ta biết.
Là bức tường.
Cột tường khổng lồ đã nghiền nát những gì còn sót lại của luồng quang lưu đã tạo ra đám Long tộc.
Thân hình khổng lồ đó không thể so sánh với một bầy Long tộc. Nhưng,
“Phải tiêu diệt nó! Nào, phe Musashi sẽ làm gì đây! —Gì thế Johnson, cái nhìn đó là sao! Ta không có vui vẻ gì đâu nhé! A a, lo lắng quá đi mất!”
●
Unno cùng với Mochidzuki chạy đi. Họ tiến về phía trước, hứng chịu những mảnh quang lưu đang thổi tới tấp như bão tuyết.
Họ đang ở trên boong tàu phía trước của hạm đội số một bên trái của Yamato.
Phía trước, những người bạn Địa Long đã chiến đấu xong đang quay trở về.
“Nào! Mau quay lại đi!”
Phía sau lưng họ, bức tường quang lưu đang nhanh chóng áp sát.
Rõ ràng nó đang tăng tốc hơn so với lúc đầu. Vì thế,
“Mau lên tàu hoặc lùi ra sau đi!”
『Unno-sama, thực ra tốc độ của “Con Đường” là do Musashi quyết định, nên chỉ cần Yamato tăng tốc là có thể tiếp cận mọi người rồi ạ.』
……Mochidzuki, không biết đọc không khí gì cả…….
Nhìn về phía trước, mọi người đang quay trở lại, nhưng trông ai cũng có vẻ mệt mỏi.
Cũng phải thôi, họ vừa mới sử dụng thuật thức “Vượt Ảnh”.
Đó là một kỹ thuật được lưu truyền trong một bộ phận Bán Long, giống như đưa sự tồn tại của bản thân vào một “giới” khác biệt và độc lập. Nhưng có lẽ Bán Long có thể thực hiện được là nhờ sức mạnh từ “hình dạng” của rồng.
Gánh nặng là có, nhưng Bán Long thì có thể chịu đựng được.
Tuy nhiên, đối với những con Địa Long khổng lồ thì đó là điều không thể.
Việc thay thế toàn thân diễn ra với tốc độ cao, nhưng vì thân hình to lớn nên sẽ có độ trễ. Cảm giác đó giống như là,
『Cảm giác như bị máy cán cán bẹp từ đầu đến đuôi ấy nhỉ—』
『Chắc tạm thời chả muốn ăn uống gì nữa đâu.』
『Mà cái thuật này đâu phải dùng ngày một lần được, chắc phải tuần một lần ấy chứ.』
Thế nên nó không được ưa chuộng cho lắm.
Nhưng họ đã thắng.
Mặt khác,
“Cái tiếp theo đến rồi kìa!!”
Bức tường giờ đây đã sừng sững như một ngọn núi, đang rút ngắn khoảng cách với phe ta.
●
“Bảo là ‘tiếp theo’ nhưng đây đâu còn là ‘tiếp theo’ nữa.”
Neshinbara lẩm bẩm trong khi sửa lại lịch trình mà mình đã vẽ ra, đẩy nó lên sớm hơn một chút.
“Có lẽ phe Vận Mệnh đã lên sẵn một lịch trình khổng lồ để thả vật chất quang lưu xuống rồi.”
“Là game âm nhạc sao?”
Ta gật đầu trước lời của Balfette.
“‘Con Đường’ này chính là bản nhạc. Chướng ngại vật sẽ rơi xuống như những nốt nhạc. Và bây giờ, chỉ mới là lúc bắt đầu, Vận Mệnh còn non tay trong việc sắp xếp các nốt nhạc mà thôi. Thế nên chúng ta mới có cảm giác là ‘tiếp theo’.
Đòn tấn công vừa rồi là để thăm dò phản ứng của chúng ta, và cũng để cho phe địch tìm hiểu luật lệ của ‘Con Đường’. Vì thế, chúng ta cũng đã chọn cách không để lộ bài của mình nhiều nhất có thể.”
“Vậy thì, từ bây giờ sao? Thư ký?”
Ta lắc đầu.
Nhìn về phía trước. Ở đó là đuôi tàu của Yamato, nhưng ta không bận tâm. Ta nhìn thẳng, và giơ tay lên.
“Từ bây giờ mới là màn chính. Tổng lực của phe địch, nếu tính tối đa, sẽ có đủ lượng vật chất để tạo hình toàn bộ Mặt Trăng thứ hai.
Vì thế, để đối phó, chúng ta đã tạo ra ‘Con Đường’. Bằng cách giới hạn chiến trường, chúng ta có thể giới hạn số lượng kẻ địch mà chúng có thể tung ra.”
“Vậy thì Neshinbara, đối phương sẽ làm gì tiếp theo?”
Trước câu hỏi của Honda Masazumi, ta nhìn vào bản lịch trình.
Đọc dòng chữ vừa bị gạch chéo vì được đẩy lên sớm hơn.
“—Bức tường khổng lồ này cũng cho phe địch có thêm thời gian để chuẩn bị. Nên có lẽ, từ lúc nó kết thúc, sẽ là những đợt tấn công liên hoàn kết hợp. Có lẽ nó sẽ lấp đầy cả bầu trời của ‘Con Đường’, không ngừng nghỉ.”
Vì thế, ta nói.
“Take-kun? Cậu hãy cùng với Kata-kun phân tích tình hình và giải mã kẻ địch. Chiến trường thay đổi liên tục, không có thời gian để họp hành đâu, nên cứ nghĩ rằng mọi thông tin tìm được đều phải nói ra hết nhé.”
“Sao thế Bara-yan, trông cậu có vẻ vui?”
“Không hề vui. Với lại—”
Ta nói.
“Linh cảm xấu cũng là một dạng của kỳ vọng mà, phải không?”
Ngay khoảnh khắc ta nói xong.
Toàn bộ hạm đội Yamato đồng loạt bật lên vô số khung hiển thị.
Cảnh báo. Báo hiệu nguy hiểm đang đến gần. Và cùng lúc tiếng còi báo động vang lên.
『Mục tiêu “Cột Tường”! Toàn hạm đội vào trạng thái đánh chặn…! —Hết!!』
Bên kia Yamato, ở phía chính diện, vô số luồng sáng nổ tung. Những tiếng động dồn dập truyền đến,
“Là pháo kích để phá hủy bức tường…!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
