Kurasu no Hime wa Watashi no Wanko

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

633 4166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

17 115

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

709 5937

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

143 3062

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

564 4842

Tập 01 - Mở Đầu

Tôi không đeo trang sức. Bởi vì chúng sẽ cản trở việc nhà. Nếu đeo gì đó trên ngón tay hoặc cổ tay, tôi sẽ không thể làm tốt món thịt băm viên Hamburg mà Mizuki yêu thích nhất, chưa kể tôi cũng không quen đeo thứ gì đó ở cổ.

Vì vậy, trong suốt mười lăm năm cuộc đời, tôi chưa từng một lần đeo trang sức. Bản thân đã không đeo, cũng chưa bao giờ đeo cho ai cả.

「Chủ nhân.」

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc. Hôm nay, cô ấy cũng lại dùng đôi mắt lấp lánh đó nhìn tôi không rời. Tựa như bị ánh mắt tựa sao trời kia thúc giục, tôi chạm vào cổ cô ấy.

Tim tôi đập hơi nhanh. Không ngờ món trang sức đầu tiên mình đeo cho người khác lại là thứ này.

「Tay cậu đang run kìa?」

Thật kỳ lạ. Tôi và cô ấy đến bạn bè còn không phải, ở trong lớp gần như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Vị thế ở trường cũng hoàn toàn khác biệt. Cô ấy luôn được mọi người vây quanh, là nhân vật trung tâm của lớp. Còn tôi chỉ là một học sinh mờ nhạt, có cũng được không có cũng chẳng sao.

Thế nhưng tôi của hiện tại, lại—

Đang giúp cô ấy thắt vòng cổ.

「…Thôi được rồi, tớ sẽ giúp cậu đeo nó.」

Tôi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc cô ấy. Gạt mái tóc vàng óng sang một bên vai, và cứ thế—

Đeo chiếc vòng cổ màu hồng nhạt lên chiếc cổ trắng như tuyết của cô ấy—